Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương

Chương 40: Cái chết của elizabeth và bí mật động trời



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mặc kệ là ngoài kia bao nhiêu giông gió vũ bão thì ở bên trong Thung Lũng Đen vẫn cứ thinh lặng như tờ, một thế giới gần như là sự giao nhau của cái chết và sự sống.

Trong căn phòng bừa bộn đến mức chẳng ai còn có thể nhìn thấy sàn nhà bên dưới trông như thế nào, trên các vách tường thì đẫy rẫy những kí tự nghệch ngoạc mà chẳng ai co thể hiểu nó đang biểu thị cho cái gì. Ống thí nghiệm vứt lung tung, mùi hoá chất bốc lên khiến người ta muốn say sẫm mặt mày khi ngửi đến. Hệ thống máy móc đồ sộ đặt giữa căn phòng vẫn đang chạy điên cuồng.

Elizabeth lại một lần nữa như phát điên lên khi đợi chờ kết quả từ chiếc máy đó. Để có thể trấn tĩnh được mình, Elizabeth liền để đầu mình nhớ lại buổi trò chuyện hôm đó với đệ nhất hoàng tử Jupiter.

Đêm hôm đó sau khi Clionadh rời đi được vài ngày thì Zue đã đến. Bà nhìn chàng trai cao lớn hoàn hảo ở mọi điểm trên cơ thể đứng trước mặt thì có hơi ngạc nhiên. Song đối với đứa trẻ này, bà không quá chán ghét như chán ghét ba mẹ nó, nếu không muốn nói rằng ngày xưa bà từng rất thích Zue. Dù sao thì những người cùng đẳng cấp bộ não rất dễ nói chuyện mà.

- Không ngờ có ngày cậu quay lại đây?

- Cũng châm chọc lắm đó, ân nhân của tôi - Zue không hề xưng "ta" với Elizabeth, cũng không ngại căn phòng bẩn thỉu này này mà ngồi xuống một chiếc ghế cũng bẩn thỉu không kém.

Chứng tỏ, Zue rất tôn trọng đối phương.

Elizabeth cười cười, dù bây giờ bà chẳng khác nào một bà lão gần 90 tuổi nhưng cái vẻ ngạo nghễ của kẻ thông minh đâu hề giảm sút trong ánh mắt bà.

- Sao nào? Đến đây là nhờ ta phân tích DNA của con bé kia phải không? - Elizabeth chống cây gậy bước lại gần Zue. Thấy bộ dạng chật vật đó của bà, Zue cũng không đưa tay đỡ. Có lẽ anh không muốn xúc phạm lòng tự tôn của bà.

Zue gật đầu không vòng vo.

- Ta nghĩ cái đầu của cậu cũng đâu thua kém gì ta, đâu cần phải nhờ vã gì bà lão già nua này - Elizabeth không nói rằng từ chối hay đồng ý.

- Với kiến thức và hơn hết là không có chút kinh nghiệm nào thì ít nhất cũng phải vài năm mới hoàn thành. Mà tôi không còn nhiều thời gian nhiều như vậy.

Elizabeth có chút giật mình. Phải biết rằng DNA của dòng thuần Vampire là thứ phức tạp nhất trên đời. Suốt cả chặng đường lịch sử chưa từng có một Vampire nào có thể phân tích được Gen thuần, chỉ có duy nhất Elizabeth là làm được điều đó. Nếu như theo lời của Zue thì Clionadh sở hữu DNA rất phức tạp, mà rơi vào hai chữ "phức tạp" thì....

Dĩ nhiên bà biết nếu Zue cần vài năm để hoàn thành thì người khác giành cả cuộc đời bất tử cũng không thể.

Nhưng mà thật sự thú vị lắm, những lời nói này đã kích thích lên hứng thú đi tìm đáp án của bà rồi. Thế là bà lụm khụm lôi trong tủ ra một quyển sổ đưa cho Zue.

- Dù sao ta cũng không còn nhiều thời gian nữa, cứ dành hết cho việc mình muốn làm thôi.

Cái máy đồ sộ kêu "cọc cạch" kéo Elizabeth về hiện tại trong tiếng thở dài. Lại nữa, đây là lần thứ 1300 suốt gần 2 qua bà cố gắng phân tích DNA của Clionadh rồi nhưng vô ích, không một kết quả nào được trả về cho bà cả.

Mặc dù Gen của dòng thuần rất phức tạp nhưng Elizabeth chỉ cần vài chục hoặc tối đa lắm là vài trăm lần là đã có thể phân tích được. Nhưng đây là lần đầu tiên số lần lên đến một ngàn, vượt qua cả lần bà phân tích Gen của Zue năm đó là 939 lần.

Bà có chút nghiến răng bực bội nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép bà bỏ cuộc. Lấy giấy bút ra ngồi đó vài phút, tất nhiên với tốc độ xử lí thông tin bộ não đến máy tính còn chào thua của bà thì vài phút e là bằng với vài tuần của người khác.

Một lát sau, bà gật gật đầu, tiến đến lập trình lại máy phân tích Gen của mình, rồi lại để mẫu máu của Lin vào đó, nhưng lần này bà lại cho thêm vào một sợi tóc của Jupiter.

Một lát sau, lần đầu tiên trong suốt 2 tuần qua chiếc máy không trả về âm thanh "cộc cạch" mà là một tiếng "bíp" chói tai.

Elizabeth khẩn trương đến mức siết chặt lấy cây gậy. Bước đến nhìn tờ giấy vừa được in ra không khỏi có chút mở to mắt.

Vẫn là không đọc được DNA của Clionadh nhưng lần này khi cho DNA của Zue vào cùng phân tích thì thấy được rằng DNA của hai đứa nó có vài cặp bazo nitric tương đồng.Nhưng không phải là tương đồng theo kiểu huyết thống. Phải biết rằng ở sinh vật khác, 1 DNA được cấu tạo từ 4 loại bazo nito là A T G C bắt cặp với nhau. Nhưng ở dòng thuần cho đến nay chưa ai xác định được có tất cả bao nhiêu loại bazo nito cả, chỉ có thể nói rằng nó vượt qua cả bảng chữ cái để người ta phải lấy thêm những kí tự La Mã để đặt tên cho nó, thậm chí nó ghép cặp với nhau một cách gọi là phi nguyên tắc mà chưa ai có thể khái quát được. Như vậy thật sự là quá hiếm hoi khi Clionadh có thể giống với Jupiter, dù chỉ là một chút ít ỏi.

Một điều đáng sợ hơn là Zue vốn là thể đột biến của nhà Amory, mà những gen đột biến này lại giống với vài cặp bazo nitro của Clionadh cách lạ lùng.

Bà chợt nhớ đến năm xưa khi Diana vừa mang thai, bà đã phân tích DNA của Jupiter ngay khi nằm trong bụng mẹ. Lúc đó tuy bộ gen của Jupiter rất hoàn hảo nhưng vẫn không hề đột biến cho đến khi Diana bị luồng ánh sáng từ hoàng điện của Titania chiếu vào. Đó chính là lúc Jupiter bị đột biến, trở thành một sinh vật sống siêu hoàn hảo ngay từ khi còn chưa chào đời.

Điều kì lạ chính là những cặp nucleotide bị đột biến kia lại giống với Clionadh.

Elizabeth không thể giải thích nổi. Bà khép đôi mắt lại. Kinh nghiệm nghiên cứu suốt chừng ấy thế kỉ của bà không thể giải thích nổi. Lúc này bỗng dưng bà mở mắt ra, bàn tay siết chặt lấy cây gậy. Bà không dùng lí thuyết để giải thích nữa, mà liên kết các chi tiết và sự việc Jupiter đã cung cấp cho mình.

Có 2 luồng sáng bay ra từ Hoàng điện Titania, một vào bụng Diana, cái còn lại không ai biết đã đi về đâu.

Jupiter được Titania chúc phúc, có sức mạnh ngang với thuỷ tổ dòng thuần.

Clionadh mở được phong ấn của hoàng điện.

Dòng máu khiến bất kì Vampire nào cũng phải chết.

DNA đến cả thiên tài Elizabeth và thần đồng Zue khó lòng phân tích nổi.

Jupiter mang Gen thuần nhưng có thể nói là cận Thuỷ Tổ. Nhưng những Gen làm nên sự hoàn hảo đó của cậu ta lại có chút giống với Clionadh.

Não Elizabeth như muốn nỗ tung.

Bàn tay Elizabeth run lẫy bẩy. Bà lập tức nhìn lại tờ giấy một lần nữa, sau khi chắc chắn mình đã thuộc thì bỏ vào một thứ dung dịch tiêu hủy sạch.

Bà không thử phân tích DNA của Clionadh nữa mà tìm một cái ghế ngồi xuống. Vuốt sạch mồ hôi trên trán, bà lấy giấy bút ra ghi thứ ngôn ngữ kì lạ lên đó xong huýt sáo. Một lúc sau, một con quạ vỗ cánh bay đến.

Elizabeth nhéc tờ giấy vào chân nó rồi xua tay để con quạ bay đi.

Sau đó bà lấy trong túi áo ra một viên thuốc nén, viên thuốc màu đỏ đặc mềm mềm kẹp giữa hai ngón tay bà. Elizabeth thở dài cái thượt như thể trút hết đi mọi hỉ, nộ, ái, ố mà bà đã từng trãi.

Sau đó bà ngậm viên thuốc vào miệng và nở nụ cười đầy thoả mãn. Bà là một thiên tài, bà tự hào và tự tin về điều đó. Kẻ đầu tiên phát minh ra quả cầu tinh lọc năng lượng, kẻ đầu tiên đọc được DNA của dòng thuần, kẻ đầu tiên có thể điều chỉnh Gen theo ý muốn.

Và kẻ đầu tiên đi chứng minh được sự tồn tại của "THẦN" mà suốt 6 ngàn năm qua biết bao kẻ đâm đầu hi sinh cả tính mạng cũng không thể. À mà có lẽ Jupiter đã phát hiện ra trước bà



rồi.

Dòng thuần hoàng gia sẽ chỉ là lũ thấp kém nếu thân phận cô bé đó được phơi bày. Nhà Amory sao? Ta ở trên trời chống mắt xem các ngươi còn có thể cao cao tại thượng như vậy trong bao lâu.

Lúc này ở bên ngoài có tiếng thú rừng kêu rống đau đớn. Nhanh sau đó cánh cửa phòng của bà bị đẩy tung ra. Thân ảnh một nam một nữ trong màn đêm đen ngập một vẻ đẹp hắc ám.

- Lâu rồi không gặp, Elizabeth xinh đẹp - giọng nam cất lên, thân ảnh cao lớn đạp lên đống bừa bộn để bước vào.

- Ta đâu còn xinh đẹp đâu Ceref - Elizabeth mĩm cười, tay xoa xoa đầu gậy.

Ceref mĩm cười:

- Nhưng điểm IQ của cô vẫn đẹp như xưa. Cô biết không? Ta mất không ít thời gian để có thể vào được tận đây để gặp cô đấy. Bây giờ thì ngoan ngoãn giúp ta một việc nhé - Ceref lấy trong tay ra một ống tiêm - Nhân tiện ta cũng muốn cảm ơn cô đã đào tạo ra một học trò rất được việc cho ta, giờ thì thử liều thuốc khống chế tinh thần của nó xem.

Ceref bằng một tốc độ vampire lao đến cạnh Elizabeth, còn chưa kịp tiêm vào thì từ trong miệng Elizabeth đã tỏa ra một mùi hương thơm đến mê hoặc.

Ceref lập tức lùi ra, đưa tay lên che mũi mình.

Sau đó tức giận nhìn những giọt máu chảy xuống nơi khóe miệng Elizabeth.

- Là máu của Lin.

Elizabeth cười. Phải, viên thuốc nén lúc nãy chính là máu của Lin đấy. Muốn moi thông tin từ bà à? Có lẽ Ceref không biết một nhà khoa học không thích bị tiêm một liều thuốc làm cho ngu đầu ngu óc rồi khai hết thông tin ra đâu. Hơn nữa Elizabeth cũng biết não mình sắp bị thoái hóa trầm trọng rồi. Không còn cái đầu này, lòng kiêu hãnh của bà không cho phép bà sống. Hơn nữa bà đã đạt được thành tựu rực rỡ nhất cuộc đời mình rồi, vậy thì còn tiếc chi cuộc sống bất tử ngu ngốc phía trước.

Ceref nhìn Elizabeth đã sắp chết, chợt lóe lên suy nghĩ:

- Cô đã phân tích DNA của Clionadh rồi đúng không? Nói mau Clionadh thật ra là ai?

Elizabeth cười như điên dại, máu của Lin làm đầu óc bà ta như phát điên nhưng vì cơ thể đã quá suy kiệt nên chỉ có thể bất lực ngồi đó. Trong khoảnh khắc cuối đời đó, Elizabeth hô toáng lên một câu:

- Lũ vampire ngu ngốc các ngươi rồi sẽ phải quỳ xuống chịu sự phán xét của Người mà thôi.

Và cây gậy cầm trên tay ngã xuống đất phát ra âm thanh lạnh lẽo, bàn tay nhăn nheo già nua buông lơi.

Elizabeth đã chết.

Cô gái đứng gần đó cung kính thưa Ceref:

- Ngài có muốn tôi lục soát không?

- Không cần đâu, những gì quan trọng bà ta sẽ tiêu hủy sạch sau khi ghi nhớ, hoặc không thì cũng được viết bằng loại ngôn ngữ không ai hiểu do bà ta tạo ra. Đem về cũng vô ích. Mau dọn dẹp hiện trường đi, đừng để liên lụy đến Lin - Nói xong Ceref quay lưng bỏ ra ngoài.

Emilia đứng đó nhìn theo bóng dáng Ceref rời đi, đôi mắt vẫn vô hồn chỉ có bàn tay khẽ run rẩy.

Nếu như Anh cũng lo lắng cho em như lo cho Lin thì mọi chuyện đã không tệ như bây giờ.

---

Lin lang thang trong cánh rừng rũ héo, gió hắt hiu vài chiếc lá khô lìa cành, ánh trăng sắp tàn yếu ớt xuyên qua những tán cây khô chiếu xuống đất. Lin ngước nhìn ánh trăng, cảm thấy sao mà cô độc quá.

Trên bầu trời kia có rất nhiều đám mây, có rất nhiều vì sao, nhưng chỉ có độc nhất một mặt trăng. Mọi người đều nói nó thật đẹp, có phải chăng nó đẹp là vì nó duy nhất, nhưng cảm giác không ai giống mình có phải là rất đơn độc?

Lin cười nhạt, suy nghĩ cái gì vậy trời? Đã lúc nào rồi? Bây giờ là lúc nhỏ nên bình tĩnh hơn bao giờ hết, ngoài kia dư luận với sự trợ giúp ủng hộ của dòng thuần không ngừng dùng những con chữ như dao như đạn bắn vào nhỏ, ba dòng thuần vẫn còn đang bàn bạc làm sao trừ khử Lin kia kìa, thậm chí còn nhiều rắc rồi ngầm đang chĩa mũi dao vào nhỏ nữa kia. Tĩnh táo một chút đi, bây giờ đâu phải lúc nên nghĩ lung tung.

Nhưng mà, bước chân Lin thoáng dừng lại, ngước về phía ánh trăng. Nhỏ mệt mỏi lắm. Thật sự mệt mỏi lắm. Lin hít một hơi, cố nuốt vào những giọt nước mắt nơi khoé mi. Lại tiếp tục bước đi với những bước chân nặng trĩu.

Đột nhiên phía trước có dáng người từ trong bóng đêm đi tới, Lin cũng có chút ngạc nhiên khi người đó ở đây.

Trong màn đêm đen, nước da cô ấy trắng bệch không có lấy chút sức sống, đôi mắt dù đã cố gắng tỏ ra có chút sắc màu nhưng nếu để ý kĩ vẫn rất nhợt nhạt. Cô ấy tựa như con búp bê tuyệt mĩ mà tạo hoá đã làm ra, nhưng dù có tuyệt mĩ đến mấy, cô ấy vẫn chỉ là một con búp bê.



- Emi vẫn tốt chứ hả? - Lin uể oải hỏi, dù nhỏ đã cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật sự việc đó hơi khó với một con người đang kiệt quệ như Lin.

- Ổn hơn cậu - Emi bước đến, hôm nay cô ấy mặc chiếc váy màu tối dài chấm đất rất đẹp, mái tóc nâu ngang vai bồng bềnh mộc mạc mà vẫn rất xinh:

- Cậu làm sao mà để lũ nhà báo công kích cậu ghê vậy?

- Đắc tội với người không nên đắc tội thôi, mà tôi cũng không bận tâm những thứ đó lắm đâu - Lin nhún vai.

- Đắc tội với người không nên đắc tôi vẫn tốt hơn yêu người không nên yêu - Emi trầm tĩnh nói, đôi mắt cậu ấy còn mịt mờ không thể nhìn rõ hơn cả màn đêm đen, dường như người đang đứng trước mặt Lin lúc này không phải có bạn Emi nhút nhát tinh nghịch như thường ngày, mà là một người phụ nữ chững chạc đã trãi qua những bấp bênh của cuộc đời.

Lin biết đây mới chính là Emi.

Lin cười cười, đôi chân mệt mỏi có chút khập khễnh bước đến bên Emi, cơ thể chạm vào cơ thể lạnh ngắt của Emi, cái đầu gục lên bờ vai gầy của Emi, hít thở lấy mùi vị nước hoa từ mái tóc cậu ấy.

- Phải, tôi nên cố gắng hạnh phúc khi còn có thể đúng không?

Rõ ràng cơ thể kia có chút chấn động.

- Cậu không phải là một con rối, cậu vẫn còn có thể có được những hạnh phúc mà mình đáng có được.

Hai người nói với nhau những câu đầy ẩn ý như thế, đối phương hiểu được bao nhiêu bản thân họ có lẽ cũng không biết.

Lần đầu tiên Lin gục trên vai Emi. Emi đặt tay lên vai Lin, ôm lại.

Lin nhìn bóng Emi đi xa. Câu nói "Cậu không phải là một con rối, cậu vẫn còn có thể có được những hạnh phúc mà mình còn có thể có được" văng vẳng trong đầu.

Nếu đem so bản thân mình với Emi, Lin chẳng có chút gì để gọi là đáng thương cả.

---

Zue nhìn thân ảnh ngồi gần mình đang đọc sách, mặc dù con mắt ấy vẫn chú mục vào quyển sách nhưng có vẻ như không hề đọc sách.

- Sắp sáng rồi, đi ngủ đi - Zue vẫn chăm chú vào quyển sách trên tay, nói qua.

- Ừ - Lin đáp lại, cất quyển sách qua một bên, toan đi vào phòng ngủ của Zue thì giọng nói của anh lại vang lên:

- Không kêu em ngủ ở đó, mang chăn qua đây.

Lin hơi cau mày, đừng có nói là nhỏ phải ngủ ở bậu cửa sổ nha. Chấm hỏi chấm hỏi? Zue hôm nay bị gì vậy nhỉ? Song Lin vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Mang tiếng là bậu cửa sổ nhưng là bậu cửa sổ của một tư dinh nên nó khá là rộng rãi với chiều sai 5 mét và chiều rộng 2 mét. Ngồi ở đây có thể nhìn ra được bầu trời đầy sao của Vampire's World. Thật sự trãi đệm mang chăn gối ra đây cũng khá là lí tưởng cho một giấc ngủ ngon và lãng mạng.

Lin quấn chăn tròn quanh người rồi trèo lên đó, với tay lấy cuốn sách Zue để gối đầu thì lại bị Zue dựt lại, anh cũng rất tiện tay kéo luôn nhỏ lại gần mình.

- Làm sao? - Zue đặt cuốn sách qua một bên, đưa tay tháo sợi chun buộc tóc Lin xuống, nom khá giống người cha chu đáo chuẩn bị giấc ngủ cho con gái. Song, lại tiếp tục cầm quyển sách lên và đọc tiếp. Dường như ngoại trừ đọc sách ra, Zue không có nhã hứng gì khác.

- Có làm sao đâu, vẫn đang sống thôi - Lin nhún vai, vuốt vuốt lại mái tóc hơi xù lên vì bị buộc cả ngày.

- Sống ra sao? Rất tốt à? - Zue đưa mắt nhìn Lin. Ánh mắt như muốn đâm xuyên vào trái tim khá kiên cường của nhỏ.

Tự nhiên lúc này trái tim tạm được cho là tĩnh lặng của Lin lại dấy lên rất nhiều cảm giác, bực bội có, tủi nhục có, đau khổ có, tất cả chúng một lần nữa đẩy những giọt nước lên khoé mi Lin.

- Phải, chưa bao giờ tốt hơn, em được lên báo như một siêu sao, được hoàng gia chú ý nhìn đến, được bạn bè không ngừng nhắc đến trong những cuộc trò chuyện, được bạn tốt khen rằng diễn hay đên mức họ chằng nhận ra em đã nói dối, anh nghĩ xem, đúng là rất tốt phải không?

Những giọt nước mắt nặng trĩu cảm xúc của Lin lăn xuống bờ má, nhỏ lấy tay lau đi, càng lau lại càng nhiều hơn, từng giọt từng giọt lớn nhỏ xuống bậu cửa sổ như có mưa bên ngoài hắt vào.

Tiếng khóc nỉ non vang lên trong đêm tĩnh mịch đau xót trái tim ai.

- Em sống rất sai sao Zue, em đâu có muốn gì hơn ngoài việc sống bình an, sao cứ hết cái này rồi lại cái khác cứ ập lên đầu em vậy? Kẻ đó đã từng nói em có tư cách tồn tại ở cả 2 thế giới, nhưng có đúng tí nào đâu, ở thế giới con người em không có bạn, bị người ta dòm ngó đố kị dù em đã cố gắng tỏ ra thật bình thường. Ở đây cũng vậy. Không có nơi nào em được thoải mái là chính mình cả. Có phải em không có gì nhiều để mất nên lấy chính mình mất bù không? Ở đâu cũng phải giấu phải che, ở đâu cũng phải diễn, diẽn cho hài lòng người ta... Em mệt lắm Zue, rốt cục có nơi nào dành cho em không?

Nước mắt rơi thấm lên chiếc chăn bông dày quấn quanh người. Lin bưng mặt bất lực khóc nức nở. Khóc rồi. Cuối cùng nhỏ cũng khóc được rồi. Cuối cùng cũng khóc ra cho hết rồi.

Zue đưa tay về phía Lin, vuốt lấy mái tóc mềm như nắng kia. Anh không giỏi động viên người khác cho lắm, nhưng anh rất khá trong việc lắng nghe.

- Anh đang nghe đây, em cứ nói hết đi cho hết bực.

Lin ngây người đến quên cả khóc. Ngày trước khi Lin đem sự bực bội của mình nói với Ceref, anh ta chỉ mĩm cười nói lại rằng "được rồi đừng bực nữa, xem nào, bực bội cũng chẳng ít gì, em mắng mỏ mấy thứ đó cũng chỉ ta nghe chứ chúng có nghe đâu".

Nhưng hôm nay Zue không nói như thế, Zue không hề dùng từ "ta" như những dòng thuần khác, mà dùng từ "anh" như thể giữa họ chẳng có sự khác biệt giữa thân phận và giai cấp. Anh nói "em cứ nói hết đi cho hết bực" thay vì "thôi đừng bực nữa" để chấm dứt cuộc nói chuyện cằn nhằn vô bổ từ nhỏ, anh hiểu cảm giác đang bực đâu phải muốn ngưng là ngưng, muốn bỏ là bỏ. Anh kiên nhẫn lắng nghe những lời phàn nàn nhảm nhí đó chỉ vì để nhỏ hết bực tức.

Anh....

Anh...

Anh...

Từ "Anh" đó sao mà nó còn đáng tin tưởng và mạnh mẽ hơn cả từ "Ta" thế?

Lin nằm xuống gối úp mặt vào chân Zue đang duỗi ra, khóc tức tửi:

- Zue ơi em tức lắm, em thực sự tức lắm, họ cho rằng là dòng thuần thì muốn sỉ nhục người khác thế nào cũng được sao? Tại sao cùng là vampire nhưng lại bị đối xử như thế? Tại sao tạo hoá lại phân vampire thành các cấp làm gì chứ? Em uất ức lắm, Zue. Em giận họ lắm.

Zue không nói gì, chỉ đưa bàn tay to lớn đặt lên vai Lin như muốn tiếp thêm động lực cho nhỏ. Một lúc sau mới thì thầm nơi cánh môi:

- Anh hiểu.

Ngoài trời gió đã ngừng thổi, mặt trăng đã lặn, không gian đã sáng hơn một chút những vẫn cứ âm u như thế thôi.

Người bên cạnh đã ngủ từ bao giờ, cái đầu nhỏ gối lên chân anh, trên khuôn mặt vẫn còn bê bết những giọt nước mắt.

Cô ấy không biến chất gì cả. Cô ấy vẫn là cô gái yếu đuối mà kiên cường, kiên cường mà cũng rất yếu đuối như ngày nào thôi.

Đừng nhìn cô ấy bình tĩnh xử lí mọi việc mà nghĩ cô ấy mạnh mẽ không đau đớn. Cũng đừng nhìn những giọt nước mắt của cô ấy mà nghĩ cô ấy yếu đuối, bởi vì cô ấy có thể rất hay mau nước mắt, nhưng khóc xong cô ấy vẫn kiên cường đứng lên bước tiếp.

Đối với cô ấy, muốn khóc thì sẽ khóc, không cầm nước mắt lại làm gì. Phải, cô ấy không bao giờ níu giữ những thứ muốn ra đi.

Zue gấp gọn chiếc áo choàng của mình lại sau đó nhè nhẹ đỡ đầu Lin gối lên đó rồi đứng dậy vén chăn lại cho Lin. Hình như từ ngày quen biết Lin, Zue lúc nào cũng có áo choàng trên người thì phải.

Zue hơi thở dài rồi nhẹ lau đi nước mắt vẫn còn hoen trên bờ mi.

Qủa nhiên không có quyền lực trong tay, sẽ không thể bảo vệ được cái gì cả. Hơn ai hết Zue hiểu một điều rằng, Zue càng mạnh mẽ thì Lin lại càng an toàn. Nó có giống như một người chồng càng giàu có thì vợ mình lại càng được êm ấm không nhỉ?

Bàn tay sượt qua má, chạy xuống đôi môi mềm, rồi dừng lại ở chiếc cổ thiên nga trằng nõn.

Huyết Hôn.

Đôi mắt Zue thoáng đỏ lên rồi lại trở lại màu xanh tĩnh lặng như thường.

Bây giờ vẫn chưa đến lúc.

Nhưng không sao cả. Em cứ ngủ đi, thế giới ngoài kia anh sẽ lo.

-----

Đến chạng vạng ngày Lin cuối cùng cũng mở mắt. Bên chiếc bàn làm việc cách không xa Zue đang cặm cụi viết gì đó khiến Lin thoáng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên nhỏ thấy Zue cầm bút viết. Bộ dạng anh rất chăm chú, cây bút lông ngỗng chạy đều trên trang giấy trắng, từ góc độ của Lin không thể nhìn thấy được đôi mắt của anh vì động tác cuối đầu mà lớp tóc mỏng phía trước rũ xuống che khuất cả vầng trán.

Nói chung là, ừm à, đủ đẹp để mọi cô gái khó có thể rời mắt.

Lin vươn vai một cái, luyến tiếc nhìn cái áo choàng mình vừa gối, tự nhiên muốn khoác nó ghê. Nhưng nhỏ không có lạnh lắm. Hơn nữa nếu lạnh thì choàng chăn là được rồi.

Không tìm được lí do nào biện minh cho mong muốn có chút biến thái nào của mình. Lin thở dài cái thượt.

- Cứ choàng lên đi, dù sao choàng chăn không thích hợp đi lại đâu - Zue lên tiếng, anh vẫn cuối đầu.

- Sao...anh biết em...muốn...

- Em nghĩ mình liếc nó bao nhiêu lần rồi?

Mặt Lin đỏ như tôm luộc. Nhưng vẫn mặt dày trùm vào rồi chạy vô WC, sau đó đến bên một đĩa thức ăn Zue đã chuẩn bị sẵn.

Zue không hỏi Lin một chút gì về thân thế của nhỏ. Nhưng lại chuẩn bị chăn gối và thức ăn của con người cho nhỏ. Thử hỏi còn cái gì mà anh không biết. Nhưng mà thôi, Zue đã không hỏi, nhỏ thắc mắc làm gì chứ?

- Thế nào? - Zue chống cằm nhìn Lin, đôi mắt nhìn thẳng vào nhỏ khiến Lin cảm thấy xấu hổ trước cái bộ dạng đang ăn như chết đói này.

- Ngon lắm, ai nấu vậy? - Ừ thì xấu hổ thật nhưng đồ ăn ngon như vậy mà buông nĩa thì thật không nỡ. Nên thôi kệ, lâu lâu phải dày mặt một chút thì mới sống được.

- Em nghĩ còn ai? Ngoài anh?

Lin chút nữa thì sặc đến trợn trắng mắt, nhỏ nhìn đĩa thức ăn, rồi lại nhìn chàng trai trước mắt. Đến cả nấu ăn anh cũng làm tốt như vậy, thế này còn không phải "thập toàn thập mĩ" thì là gì?

Bỗng dưng cảm thấy xấu hổ trước Zue, là cái kiểu khi một kẻ vô dụng đem so với thiên tài đó mà. Thế là Lin ăn chậm lại một chút, cố gắng móc ra điểm yếu gì đó của Zue để tự an ủi mình:

- Cũng được, chẳng qua là em dễ ăn thôi, ăn uống sao cũng được.

- À, ra là ăn tạp.

Lin nhếch nhếch mép nghe Zue nói tiếp:

- Không sao, như vậy dễ nuôi, chỉ khỗ một nổi nuôi sao cũng không lớn được nữa - Ý cười rõ ràng xuất hiện trên đôi mắt lạnh khi Zue nhìn cách nhếch nhếch mép của Lin.

Vâng, anh cũng hiểu không lớn thêm được nữa là một trong những chuyện Lin không thích bị người khác chọc đến. Nhưng anh lại thích bộ dạng giật mép nén giận của nhỏ.

- Không ai là hoàn hảo đâu, một ngày nào đó em sẽ tìm ra điểm yếu của anh - Lin dù trợn mắt nhưng vẫn không buông nĩa. Đúng là ham ăn ham ngủ như con heo.

- Điểm không hoàn hảo nhất của anh chính là đã gặp phải em - Zue vẫn không buông tha cho Lin.

Lin nghiến răng, nói đúng lắm, từ lúc gặp nhỏ Zue hết lần này đến lần khác bị cuốn vào rắc rối. Thế là Lin không biết phản biện thế nào.

- Anh có vẻ thích chọc ghẹo làm khó em nhỉ?

Zue nhún vai, lần này ý cười đậm hơn:

- Ngoài việc đó ra không còn sở thích gì khác.

Lin buông nĩa, dĩ nhiên cái đĩa đã sạch trơn, liếc Zue một cái rõ bén:

- Em ăn xong rồi, đi đây.

Zue bật cười thành tiếng.

- Được rồi, anh xin lỗi, lại đây anh cho em xem cái này.

Thật ra Lin không hề lấy làm tức giận gì với việc Zue trêu ghẹo nhỏ, nếu không muốn nói là vui vẻ hơn rất nhiều so với hôm qua. Vậy là nhỏ ngoan ngoãn đi lại cạnh bàn Zue, tay chống xuống mặt bàn, đôi mắt chú mục vào sấp giấy.

- Đây là... - Lin hơi cau mày, sau đó đưa tay vén sợi tóc dài vừa xòa xuống ra sau tai.

Cổ tay trắng ngần. Chiếc cổ khêu gợi.

Zue khẽ siết lấy lòng bàn tay. Trong đầu văng vẵng câu nói mà mọi vampire đều truyền miệng nhau từ đời này qua đời khác: "Là một Vampire, nếu bạn muốn biết bạn có yêu người đó không thì cứ nhìn vào cổ người đó đi, nếu bạn có cảm giác gì đó "là lạ" thì có nghĩa là bạn "đổ" người ta rồi đó. Vampire chúng ta là vậy đó, càng yêu người đó bao nhiêu thì lại càng muốn cắn người đó bấy nhiêu, cắn người đó một cái để xác nhận chủ quyền của bạn lên người đó nhé - huyết hôn".

Bây giờ không phải lúc, thậm chí là không thể.

Không thể.

Zue cố hít thở thật sâu để trấn tĩnh mình, đôi mắt anh cố gắng rời khỏi cổ Lin, chuyển vào trang giấy trên bàn.

- Cấu trúc Gen này phức tạp như vậy, là đang phân tích DNA của dòng thuần nào hả? Mà hình như có chút sai xót rồi, với cách sắp xếp bazo nito thế này thì kiểu hình biểu hiện sẽ dị lắm, anh nên coi lại chỗ này một chút - Nói xong câu này, Lin hốt hoảng đến mức nắm chặt lòng bàn tay lại, răng khẽ cắn vào bờ môi dưới. Cảm giác run sợ đến mức quên cả thở. Lin không ngừng trách cứ bản thân đã quá sơ sẩy rồi, có lẽ là do nhỏ không còn chút đề phòng gì với Zue mà ra.

Đến cả Zue cũng hơi cau đôi mày.

Không gian căn phòng rơi vào sự ngột ngạt. Không ai nói với ai câu nào.

Trên mặt sàn lát đá hoa cương in hình khung cửa sổ do bị ánh trăng hắt vào.

- Em nghĩ đó là ai? - Zue cuối cùng cũng lên tiếng phá đi sự ngột ngạt.

Lin nhìn chuỗi ADN mô phỏng trước mặt, rồi nhìn Zue. Hít một hơi, chẳng phải đã quyết đem cả tính mạng giao vào tay anh rồi sao? Nếu vậy thì còn đắn đo cái gì.

- Của ai đó trong nhà Kentaurous - Lin nói chắc nịch.

Sau đó Zue gật gù, lôi trong tủ ra vài trang giấy như vậy đưa cho Lin coi.

- Đây là kiểu gen của đời thứ 2 và thứ nhất, tức là ba mẹ và ông bà.

Lin tập trung ngẫm nghĩ một lúc, phải nói hiếm khi Lin vận động hết khả năng bộ não của nhỏ như bây giờ.

- Mặc dù quy luật phân li trong di truyền của dòng thuần rất phức tạp lại còn có thể nảy sinh đột biến trong quá trình hình thành giao tử, nhưng không thể nào cho ra kiểu gen ở đời thứ 3 như vậy được. Theo lẽ tự nhiên thì chỉ có 25% đời thứ 3 là thành dòng thuần thôi, trong khi đến 75% là bị xuống cấp thành quý tộc cận thuần. Cứ cho là may mắn không rơi vào 75% thoái hóa thì cũng không thể xuất hiện kiểu gen như trong tờ giấy ghi chép này được.

Lin cau mày. Nhà Kentaurous. Thí nghiệm gây đột biến. Elizabeth ở trong thung lũng đen 300 năm mà Edana chỉ 18 tuổi.

Bàn tay Lin thoáng run rẩy, đôi mắt như thấy gì đó kinh khủng lắm quay sang nhìn Zue:

- Không lẽ ai đó đã điều chỉnh lại DNA của Edana để cô ta trở thành một dòng thuần?

Mắt Zue lóe lên một tia phức tạp.

Lin cơ hồ bịt lấy miệng mình. Sau đó lại quay sang nhìn Zue. Làm sao Zue có thể phân tích được DNA của nhà Kentaurous chứ? Cứ coi như anh là thiên tài ngang hàng với Elizabeth đi nhưng đâu phải muốn lấy được một sợi tóc hay một giọt máu của nhà Kentaurous là việc dễ dàng, lại còn tính đến cả đời ông bà của Edana.

- Lúc Elizabeth sử dụng Tháp Cộng Hưởng vốn không biết mình đã mang thai Edana. Sau khi bị rút sạch ma lực mới phát hiện ra, nhưng lại không công khai với bất kì ai, chỉ có anh là may mắn nghe lén được. Kẻ ngốc cũng có thể đoán ra Elizabeth bị rút sạch ma lực lúc mang thai thì dù có may mắn thế nào Edana vẫn bị thoái hóa trầm trọng. Nhưng gần 300 năm sau, Edana sinh ra đời một cách hoàn hảo. Còn về mẫu phân tích Gen của 3 đời nhà Kentaurous này là vào lúc Elizabeth đang hoảng loạn vì bào thai trong bụng mình nên anh trộm được, cũng không hẳn trộm, chỉ đọc qua một lần rồi trả lại mà thôi.

Vậy thì chỉ có thể kết luận rằng trong 300 năm đó Edana đã nằm suốt trong phòng thí nghiệm chỉ để được cải tiến thành dòng thuần.

Thấy Lin vẫn còn nét hoài nghi, Zue nói tiếp:

- Cain Kentaurous nói với nhà Amory rằng Edana được sinh ra bởi một quý tộc cận thuần, nhưng vì để bảo đảm lòng dân - những người không biết Elizabeth đã bị thoái hóa, nên bố cáo với thiên hạ là do Elizabeth sinh ra.

Một dòng thuần và quý tộc cận thuần vẫn có thể sinh ra một đứa con thuần chủng.

Lin nhìn vào DNA của Edana và của Elizabeth, quả đúng là mẹ con không sai. Vậy là nhà Kentaurous đã nói dối.

- Đây là một bí mật - Lin nghiêm túc nhìn Zue.

- Phải, nhưng anh nợ Elizabeth một lần, nhà Kentaurous không làm quá mức anh sẽ không ra tay.

Zue nhớ đến quyển sổ mà Elizabeth đưa cho mình, ánh mắt là lại càng phức tạp. Có đến trong mơ bà ta cũng không ngờ được rằng mục đích của Zue không chỉ là nhờ bà ta phân tích DNA của Lin mà còn là quyển sổ mà bà ta đã đưa cho Zue - từ điển ngôn ngữ của Elizabeth Kentaurous.

Elizabeth là một thiên tài, một nhà khoa học lỗi lạc. Việc bà ta ghét nhất trong nghề nghiệp của mình là để lọt thông tin vào tay những kẻ bà ta không thích. Cho nên để tránh trường hợp đó, Elizabeth đã tự phát minh ra một loại ngôn ngữ của riêng bà ta. Loại ngôn ngữ này cực kì phức tạp vào cao siêu như cái đầu bà ta vậy. Nên dù kẻ xấu có lấy được tư liệu của bà thì cũng không có khả năng đọc được.

Đúng là 300 năm trước Zue đã đọc qua tài liệu của Elizabeth và nó đã in lên trong tâm trí anh, nhưng suốt chừng ấy năm Zue vẫn không thể hiểu nỗi thứ ngôn ngữ của riêng bà ta. Nhưng ngày mà anh nhờ bà ta phân tích DNA của Lin, vì thói quen công việc cùng với việc không ngờ rằng Zue đã xem qua tư liệu mật của nhà Kentaurous vốn đã bị hủy đi không lâu sau việc Elizabeth sử dụng tháp cộng hưởng, nên Elizabeth đã đưa quyển sổ từ điển cho Zue. Bà ta đã quá tự tin vào mình rồi.

Và Zue đã có trọn trong tay tư liệu về gen của 3 đời nhà Kentaurous mà không tốn bao nhiêu công sức nghiên cứu.

Nhưng mà như đã nói, chỉ cần nhà Kentaurous không quá khó coi trong mắt Zue, anh sẽ không phũ đến mức như vậy vì Elizabeth đã từng giúp anh.

Lin vừa đi khỏi thì tiếng giày gõ trên mặt sàn kéo Zue về hiện tại. Cedric vốn không hề có mặt ở đây lại bước ra sau vách tường, lúc cậu đến là lúc Lin đang đứng xem tài liệu nhưng Zue đã ngấm ngầm ra hiệu bảo cậu nấp đi.

Cedric đôi mắt long lanh có chút thắc mắc nhìn Zue:

- Sao anh cho chị ấy xem những thứ này? Mà hơn hết có vẻ chị ấy hiểu nó trong khi đến cả em còn không hiểu nổi.

Zue nhìn ra xa xăm:

- Rồi sẽ biết thôi.

Zue trước giờ không thích làm những việc vô bổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.