Huynh Đệ Cấm Chỉ

Chương 6



Chương thứ sáu

Sau khi luyện bắn súng xong, hai người ở trong phòng tắm cách vách tắm gội.

Phòng tắm có ba gian tắm rửa, chuyên dành cho thành viên gia tộc tắm sau khi luyện qua bắn súng hoặc là kiếm đạo. Ván phòng ngăn cách không cao lắm, một mét hai gì đó, người đứng liền nhau có thể chứng kiến bộ vị bên trên lồng ngực đối phương.

Nước rì rào chảy ra.

Đoan Mộc Viễn nghiêng đầu, nhìn xem nhị ca đang tắm vòi sen bên cạnh.

Giọt nước sáng long lanh dọc theo hình dáng bên mặt ưu nhã thanh lệ của đối phương mà chảy xuống, làn da dưới lớp nước chảy trơn sạch đến gần như trong suốt, cái cổ thon dài mà duyên dáng, xương quai xanh xinh đẹp rõ ràng. Giọt nước theo khuôn mặt chảy xuống đến xương quai xanh, lại chảy xuống đến lồng ngực, sau đó tiếp tục mập mờ uốn lượn xuống dưới.

Bởi vì nước ấm, làn da Đoan Mộc Trữ bình thường trắng nõn ẩn ẩn hiện ra ửng đỏ. Y ngửa đầu, nhắm mắt, nước trôi ở trên mặt y, hàng mi dài mà dày rung động. Bởi vì ướt át nên có vẻ càng thêm tối tăm, thậm chí mang theo một vòng gợi cảm.

“Như thế nào?” Phát giác được mục quang đối phương rơi ở trên người mình, y có chút nghi hoặc mở to mắt.

“Sữa tắm của ta dùng hết rồi.” Đoan Mộc Viễn vội vàng dừng lại tầm mắt.

Đoan Mộc Trữ cười cười, lông mi tinh tế giương lên, “Đón lấy!” Một lọ sữa tắm ném tới.

Đoan Mộc Viễn hai tay vừa tiếp xúc, sữa tắm có chút nặng, cái nắp không có đậy lại, bay ra một loại hương vị quen thuộc dễ ngửi. Đúng là loại trên người Đoan Mộc Trữ thường xuyên tản mát ra.

Trống ngực Đoan Mộc Viễn đột nhiên đập nhanh vài phần. (uy uy = =|||)

“Nguyên lai là loại hương vị này a.”

“Cái gì?” lời thì thào tự nói của hắn bị tiếng nước chảy áp đảo, Đoan Mộc Trữ nhất thời không nghe rõ.

“Không có gì.” Đoan Mộc Viễn thuận miệng đáp lại.

“Nguyên lai đều ở đây?” Một đạo thanh âm trong khí phách mang theo tiếu ý lưu manh từ cửa ra vào truyền đến. Phòng tắm bởi vì đột nhiên có thêm người mà trở nên có chút chen chúc.

Hạ thân Thiên Diệp Diệu bọc một cái khăn tắm lớn tuyết trắng, trên thân xích lõa, vân da rõ ràng, bày biện ra màu mạch khêu gợi. Bởi vì huy kiếm nên cơ thể căng cứng đều chảy ra mồ hôi đầm đìa, khăn tắm quấn có chút thấp, có thể trông thấy sáu khối cơ bụng rất rõ ràng, cơ thể rắn chắc xinh đẹp như nam châm hấp dẫn tầm mắt của người khác.

Đoan Mộc Viễn những ngày này tuy cao không ít, ngày thường cũng có vận động, nhưng so sánh với Thiên Diệp Diệu thì loại xốc vác nam tính khí khái của đối phương trong nháy mắt đã áp đi hắn.

Đoan Mộc Viễn không biết nói cái gì cho phải, mắt nhìn Đoan Mộc Trữ.

Đoan Mộc Trữ lại hoàn toàn xem Thiên Diệp Diệu không tồn tại, phối hợp hướng về phía vòi mà tắm.

” Ba người chúng ta cùng nhau tắm a.” Thiên Diệp Diệu câu dẫn ra khóe miệng quyến rũ, lười biếng nhàn nhã hướng đến gian tắm rửa thứ ba, “Ai? Hư mất , không có nước?”

Tuy bộ dạng có chút kinh ngạc, nhưng Đoan Mộc Viễn lại cảm giác thấy đối phương cũng không có để ở trong lòng, ngược lại như là đã nằm trong lòng bàn tay của hắn.

“Làm sao bây giờ?” Thiên Diệp Diệu đứng ở tại chỗ, một bộ tư thái lười nhác, giống như cười mà không phải cười nhìn chằm chằm vào Đoan Mộc Viễn, “Ngươi nói, làm sao bây giờ mới tốt?”

Đoan Mộc Trữ vẫn đang như là thật sự không nghe được, không nói lời nào.

Bị loại tầm mắt trong trêu tức mang theo uy hiếp của Thiên Diệp Diệu nhìn chằm chằm, Đoan Mộc Viễn hoàn toàn không có có một chút kinh nghiệm, “Ta, ta tắm nhanh là được. Tắm xong nhường cho ngươi.”

“Ngươi? A, ngươi vừa mới hướng Trữ mượn sữa tắm, nhanh như vậy có thể tắm xong?” Thiên Diệp Diệu miễn cưỡng cong môi cười cười, thanh âm trầm thấp mà khàn khàn, không đếm xỉa tới nói.

Nhưng một câu nói kia lại làm cho Đoan Mộc Viễn trong nháy mắt đỏ bừng cả khuôn mặt, tay cầm khăn mặt đều không được tự nhiên.

Chẳng lẽ chuyện mình vừa rồi rình coi nhị ca bị đại ca nhìn thấy…

“Không sao, ngươi tới tắm a! Ta trở về phòng lại tẩy.”

Không chịu nổi loại ánh mắt giống như cười mà không phải cười của Thiên Diệp Diệu, Đoan Mộc Viễn cầm lấy khăn tắm khẽ quấn, vội vội vàng vàng vọt ra, như là động vật nhỏ đang chạy trốn.

Trong lúc nhất thời, trong phòng tắm chỉ nghe thấy thanh âm nước chảy rì rào, cùng tiếng vang ván phòng kế bên lắc lư.

“Chẳng lẽ là ta đem hắn dọa chạy?” khí tức quen thuộc tới gần.

Mặc dù đã để trống một gian, nhưng Thiên Diệp Diệu vẫn là xâm nhập gian tắm rửa của Đoan Mộc Trữ. (=”=)

Bởi vì dán chặt lấy cái cổ nên hô hấp của đối phương đều phun tới, có loại cảm giác ngứa khiêu khích.

“Bên kia không phải có vị trí? Ngươi có thể đi qua tắm.” Đoan Mộc Trữ không nhanh không chậm nói, hai tay xoa xoa tóc.

Vừa rồi tiểu Viễn hỏi lại những lời kia, làm cho tâm tình của y có chút phức tạp.

Y tự nhận trước kia mình là người nhìn thấu suốt, cũng đã sớm dự tính trước mà thành lập Noble, tương lai có chuyện gì thì y và mẹ cũng sẽ không phải không có đường lui.

Nhưng là, vẫn là thiếu chút gì…

Thứ y rất muốn nhất , đến bây giờ còn chưa ở bên cạnh của mình…

“A, một người tắm có ý nghĩa gì?” chủ nhân của thanh âm từ tính ái muội cười cười, đưa tay lên, chủ động thay đối phương gội đầu. Ngón tay với khớp xương thon dài ở phía trên, đầu ngón tay hơi chút dùng sức, lực đạo xoa bóp vừa phải.

Mấy ngày nay, Trữ thật sự đối với hắn hờ hững.

Cùng là người trong cuộc, vì cái gì thái độ đối với tiểu Viễn có thể giống như trước kia, đối với hắn lại không được?

Hắn cũng cố gắng không đem chuyện này gộp chung một sự việc, nhưng không được.

Cuộc sống dưới mái hiên của hắn và Trữ đã kéo dài quá lâu. Khi y ở bên người, cảm thấy đó là điều tất nhiên, thậm chí còn không phòng bị y. Nhưng khi Trữ triệt để xem nhẹ hắn, đáy lòng sinh ra một loại tức giận, vô luận làm cái gì đều cảm thấy không đúng…

Dù sao trước kia cùng Trữ cãi nhau, cũng là y hạ thấp tư thái trước.

Như vậy lúc này hắn xuống nước một lần, lại có quan hệ gì?

Thiên Diệp Diệu khẽ lắc đầu, hắn tuy chưa nói tới yêu ghét rõ ràng, nhưng cũng là người có nguyên tắc, nhưng những nguyên tắc này một khi đụng phải Trữ, lại một lần lại một lần phát sinh ngoại lệ.

“Phải không? Loại phúc khí này ta cho rằng chỉ có tiểu Viễn mới có tư cách hưởng thụ.” Đoan Mộc Trữ xoay người, mang trên đầu bọt biển dùng nước xối sạch sẽ, ngẩng đầu lên nhìn qua hắn.

Ánh mắt hai người chạm nhau trên không trung .

Tầm mắt Đoan Mộc Trữ thậm chí còn lóe ra khiêu khích.

“Làm sao có thể, ngươi cũng là đệ —— ”

Lời còn chưa nói hết, Đoan Mộc Trữ đã hừ lạnh một tiếng, “Thật xin miễn thứ cho kẻ bất tài.”

“Đoan Mộc Trữ!”

Thiên Diệp Diệu có chút giận, hắn đều đã xuống nước như vậy rồi, muốn cùng giảng hòa nhưng thái độ đối phương lại lãnh đạm như thế, còn khắp nơi giễu cợt.

“Dù sao người ngươi thích nhất , không phải là đệ đệ vừa nhu thuận lại nghe lời kia sao?”

Thiên Diệp Diệu giận quá hóa cười, sau một khắc một cái khuỷu tay rẽ vào, Đoan Mộc Trữ vươn ngang tay đỡ.

Hai cánh tay xích lõa bóng loáng phát ra tiếng va chạm nặng nề.

Nước không ngừng nhỏ giọt ở trên cánh tay hai người, tản ra bốn phía.

Đoan Mộc Trữ hé mắt, cong chân vượt lên trước , công kích hạ bàn đối phương.

Thiên Diệp Diệu nghiêng chân cắm vào, đưa đầu gối đại lực va chạm, cường ngạnh hóa giải.

Đoan Mộc Trữ lập tức kêu lên một tiếng đau đớn, đầu gối mềm nhũn.

Thiên Diệp Diệu thừa cơ gập cong lấy cổ tay của y, thoáng chốc phản thủ.

“Thân thủ của ngươi cho tới bây giờ sẽ không thắng qua ta.” môi mỏng khẽ mở, kìm ở cổ tay Đoan Mộc Trữ. Đồng thời lợi dụng ưu thế thân thể, đem đối phương hung hăng đụng vào vách tường gian tắm rửa, động tác có thể nói là thô bạo.

Đã xuống nước cũng vô dụng, vậy dứt khoát cường ngạnh đi.

Thiên Diệp Diệu dụng lực mười phần, trong nháy mắt cổ tay Đoan Mộc Trữ đã bị ghìm đến ửng hồng.

Từng giọt nước nhỏ theo vòi hoa sen trên không trung xẹt qua đường vòng cung dài hẹp trong suốt, rơi xuống trên hai thân người trần truồng.

Gian tắm rửa vốn đã không lớn, bây giờ còn cưỡng chế xâm nhập hai người.

Thiên Diệp Diệu dùng thân thể áp chế Đoan Mộc Trữ, cứ như là đang giam cầm. Giọt nước cọ rửa thân thể quang lõa, nước chảy mang đến nhiệt khí làm nhiệt độ giữa hai người càng thêm tăng cao, bộ phận gắt gao dán nhau cơ hồ cũng đang nóng lên.

Cánh tay Đoan Mộc Trữ bị bắt chéo sau lưng, vì thế mặt hướng về vách tường, đưa lưng về phía Thiên Diệp Diệu.

Thiên Diệp Diệu thì nặng nề đặt ở trên tấm lưng trắng nõn với đường cong ưu nhã của y.

Hai người không ngừng phản kháng cùng giam cầm, thân hình khi thì thô lỗ, khi thì ma xát rất nhỏ, quả thực như là nhóm lửa trên thân.

“Đừng… Đừng nhúc nhích !” Đoan Mộc Trữ rõ ràng cảm nhận được thứ giữa hai chân đối phương càng ngày càng cực nóng, cứng rắn chống đỡ giữa hai đùi y…

“Cái này được xem là gì? Ngươi đầu hàng?” Thiên Diệp Diệu cũng phát giác loại trạng thái này, lại còn không biết liêm sỉ cố ý dùng hạ thể mập mờ ma xát .

“… Ta đầu hàng.” Đoan Mộc Trữ sắc mặt ửng đỏ, cắn răng nói.

Thiên Diệp Diệu lúc này mới đắc ý buông tay. (ngu phết (¯¯3¯¯))

“Vương bát đản!” Chỉ là sau một khắc, Đoan Mộc Trữ vừa được buông ra lập tức áp dụng phương thức dĩ kỳ nhân chi đạo – hoàn trĩ kỳ nhân chi thân (dùng phương pháp của kẻ thù đối phó lại chính kẻ thù), một cái khuỷu tay vượt qua, thụi vào ngực Thiên Diệp Diệu.

Đánh lén đắc thủ, nương theo bọt nước rơi vãi xuống vũng nước lớn , có một đạo thanh âm buồn bực vang lên.

“Ta mới sẽ không đầu hàng, ngu ngốc.”

Đoan Mộc Trữ đi ra gian tắm rửa, chỉ chừa cho Thiên Diệp Diệu một đạo bóng lưng ưu nhã quang lõa…

…………

Có chút dục vọng một khi bị trêu chọc , sẽ rất khó lại tiêu lui.

Thiên Diệp Diệu bực bội đi tới Noble.

Đây là quán bar xa hoa nhất, cách điệu cao nhất khu đông, có các loại hình ngưu lang, dã tính , đáng yêu , xinh đẹp .

Sau khi thấy hắn đi vào, không ít người quen biết trên đường đều hướng hắn phát ra một tiếu dung ái muội ngầm hiểu lẫn nhau.

Thiên Diệp Diệu đem vạt áo vén lên, dù sao biệt danh của hắn cũng đã lan xa, nam nữ ăn sạch, cũng không cần để ý cái gì là hình tượng.

“Gọi A Lâm tới.” Hắn nâng chéo đôi chân dài, đầu ngón tay gõ lên cạnh bàn bóng nạm vàng, hướng quản lí phân phó.

A Lâm là ngưu lang hắn chọn qua mấy lần.

Tuy chưa nói tới đáng yêu, kỹ xảo cũng không được khá lắm, nhưng tính tình ôn hòa, nhất là lúc cười rộ lên, đôi mắt sẽ híp thành một đường vòng cung, cảm giác có điểm giống trăng lưỡi liềm.

Nếu như là dĩ vãng, quản lí tuyệt đối sẽ tận lực thỏa mãn nhu cầu khách nhân, thực tế đối phương còn lai lịch không nhỏ, nhưng đêm nay, phone tai của hắn lại truyền đến tiếng phân phó của Boss.

“Thật sự là không hảo ý. A Lâm đã có khách nhân khác, bằng không ta thay ngài giới thiệu một thiếu niên xinh đẹp khác?”

“Thật phiền phức.” Thiên Diệp Diệu có chút không kiên nhẫn.

Không nghĩ tới quan hệ với Trữ chẳng những không có hòa hoãn, sau khi trải qua chuyện trong gian tắm rửa ngược lại càng ngày càng cương. Hiện tại đến quán bar, nam hài tử trước kia đã chọn cũng bị những người khác chiếm đoạt.

Nghĩ đến bộ dạng đôi mắt nguyệt nha kia ở dưới thân người khác dính vào tình dục, hắn cũng có chút giận dữ.

“Vậy ngươi đề cử một người a, ta đến gian phòng trên lầu chờ hắn.”

“Được, được, ta nhất định thay ngài tìm hài tử xinh đẹp.” quản lí lập tức tỏ vẻ thân thiện.

Từ lúc Thiên Diệp Diệu vừa đi vào Noble, nhất cử nhất động của hắn đều bị máy camera quản chế .

Những máy camera này nối với màn hình trong phòng nghỉ riêng của ông chủ phía sau Noble, mặc dù không đi ra ngoài kiểm tra, y cũng có thể đem hết thảy trong quán khống chế trong tay.

Sàn phòng nghỉ dùng cẩm thạch xây nên, hiện ra ánh sáng nhạt bóng loáng, có loại quý khí cùng lạnh giá của phương đông.

Ở giữa bày một bộ sô pha cao nhã xa hoa trải nhung thiên nga cho ba người ngồi, phía dưới trải thảm thủ công Ba Tư trang nhã, đối diện là một màn hình tinh thể lỏng cực lớn, dùng phương thức cửu cung cách mà phân chia, trong màn ảnh truyền phát tin đúng là tình hình các vị trí của Noble.

Đứng ở bên cạnh màn ảnh, Đoan Mộc Trữ bưng một ly rượu đỏ nhìn qua Thiên Diệp Diệu trong màn hình.

“Ta tránh đi ngươi, không nghĩ tới ngươi cũng muốn cường ngạnh đụng hướng bên đây của ta… Ngươi nói, ta phải làm gì mới tốt?”

“Boss, ngài có gì phân phó?” Ở một góc khác của màn ảnh , quản lí đã đi tới một góc bí mật hơn, nói với tai nghe.

“Gọi tiểu Triển cho hắn.”

“Tiểu Triển?” quản lí lập lại.

Tiểu Triển là hài tử vừa tới mấy ngày nay, vừa tròn mười tám tuổi, trên người còn giữ khí tức dương quang đơn thuần.

Cho hài tử như vậy đi cùng Thiên Diệp Diệu?

Mặc dù đáy lòng còn có nghi vấn, nhưng quản lí biết đúng mực cũng không lên tiếng hỏi, lập tức theo chỉ thị của ông chủ đi làm.

Phòng của Noble gần đây mắc đến kinh người.

Khách nhân bình thường cho dù yêu mến ngưu lang trong này, cũng là sẽ trực tiếp dẫn hắn xuất hiện. Trừ phi có nguyên nhân đặc thù, hoặc là tính thú đặc thù.

Thiên Diệp Diệu đang đợi có chút bực bội tức giận, muốn mở miệng mắng chửi người lại thấy một thiếu niên đẩy cửa phòng ra, trên mặt miễn cưỡng làm ra biểu lộ lấy lòng, trên trán lại lộ ra chút ít bất an.

Hắn không có mặc chế phục, mà là phủ một kiện đồ ngủ, càng nhìn bộ đồ ngủ này hắn càng thấy quen mắt —— là trang phục tiểu Viễn thường xuyên mặc? !

Tưởng tượng như vậy, Thiên Diệp Diệu mới phát hiện trên mặt đối phương có khí chất đều cùng Đoan Mộc Viễn có chút tương tự.

“Ngươi bao lớn?”

“Mười tám.”

“Làm sao tới chỗ này?” Tuổi tác đều cùng tiểu Viễn không sai biệt lắm.

“Mẫu thân bệnh cực kỳ nặng.”

Bình thường đến Noble làm việc đều là hài tử có lời khó nói. Lý do này tuy cũ nhưng có thể là thật, mẹ của tiểu Viễn cũng…

Thiên Diệp Diệu khí phách mười phần ngồi ở ghế sa lon bằng da thật, hai chân bắt chéo. Thiếu niên trước mắt này cùng tiểu Viễn có chỗ tương tự, còn thật không ít…

Suy nghĩ , thiếu niên đã tự động ngồi ở trên đùi hắn, rụt rè ôm cổ của hắn, đã muốn dâng lên cái hôn.

Càng hôn, Thiên Diệp Diệu lại càng không được tự nhiên.

Lúc đùa giỡn cùng tiểu Viễn còn không để ý, nhưng khi đối mặt thiếu niên với khí chất này, tuổi tác thậm chí bối cảnh đều cùng tiểu Viễn tương tự, hắn thật đúng là cảm thấy không được tự nhiên.

Đối phương chủ động dâng cái hôn khiêu khích, hắn muốn kéo đều kéo không được.

“Đủ rồi !” Hắn bỗng chốc kìm lấy cổ tay thiếu niên. Tiểu ngưu lang này cũng quá chủ động a.

Tiểu Triển cả kinh, trên mặt rõ ràng hiện lên một chút sợ hãi.

“Ta sẽ cho ngươi thỏa mãn . Vô luận ngươi có yêu cầu gì, ta đều, cũng có thể đáp ứng…”

Những lời này quả thực nói như hắn là kẻ bức lương kỹ nữ, Thiên Diệp Diệu hắn khi nào thì nhân cách trở nên thấp như vậy .

“Ngươi đi đi!”

“Đừng, đừng đuổi ta đi…” Tiểu Triển cơ hồ sắp quỳ trên mặt đất cầu hắn, “Ông chủ phân phó, nhất định phải để ta hảo hảo chiêu đãi ngươi!”

“Ông chủ?” Thiên Diệp Diệu hồ nghi nhíu mày. Chẳng lẽ ông chủ Noble đối với hắn có vài phần kính trọng?

“Đúng vậy a, đúng vậy.” Tiểu Triển liên tục không ngừng nói, “ông chủ nói ta nhất định phải so với A Lâm làm tốt hơn mới được, nhất định phải… phải với ngươi…” Dù sao cũng là hài tử vừa tới chưa được vài ngày, câu nói sau cùng như thế nào cũng không mở miệng lưu loát nổi.

“A Lâm không phải có khách nhân sao?” Thiên Diệp Diệu càng nghe càng cảm thấy kỳ quái.

“A? Không có a, A Lâm đang ở phòng nghỉ…” thiếu niên một chút cũng không biết mình đã nhóm lửa lên đám củi lớn mờ mịt nói.

Hừ, là đang chơi hắn sao? !

Thiên Diệp Diệu vừa nghe lập tức hiểu được, hừ lạnh một tiếng, đứng người lên muốn đi tìm ông chủ Noble.

Đầu tiên là điều A Lâm đi, lại đưa tới một học sinh cấp ba có vài phần tương tự tiểu Viễn.

Ông chủ Noble kia xem mình là cái gì… Đợi đã, vì cái gì đối phương lại biết tiểu Viễn rõ ràng như vậy? Quán bar này sẽ không phải là do kẻ thù truyền kiếp của Đoan Mộc gia- Tiềm Hải bang kinh doanh a, cho nên mới biết hắn quá tường tận…

Càng nghĩ, càng cảm thấy nguy hiểm.

Hắn nhất định phải bắt được ông chủ Noble.

Thiên Diệp Diệu hung hăng chất vấn quản lí, đối phương tất nhiên là không chịu lộ ra.

Vì vậy sát khí mở rộng ra, động thủ đập bể mặt tiền. Loại sự tình này hắn làm cực kỳ thuận tay, quả thực là việc rất nhỏ. (= =|||)

Noble đã lâu không có bị người đập bể qua.

Bảo vệ vội vàng chạy đến, nhưng làm sao có thể là đối thủ của Thiên Diệp Diệu từ lúc mười lăm tuổi đã làm khiếp sợ hắc đạo, trong khoảng thời gian ngắn, nhân viên lẫn vật phẩm tổn thất thảm trọng.

“Đủ rồi !”

Ngay lúc Thiên Diệp Diệu giơ lên ghế chuẩn bị đánh tới hướng quầy bar, một đạo tiếng nói thanh lệ không biết từ chỗ loa phóng thanh nào truyền hướng đại sảnh.

“Ngươi không phải muốn gặp ta sao? Để quản lí mang ngươi đến lầu ba .” Đạo thanh âm quen thuộc phân phó.

Đây là… thanh âm của Trữ?

Thiên Diệp Diệu đi nhanh đến gian phòng nghỉ xa hoa, chứng kiến một thân ảnh ưu nhã lại vô cùng quen thuộc đang đưa lưng về phía hắn.

Chủ nhân bóng lưng tựa hồ hoàn toàn không bị hành động phá hoại vừa rồi của hắn ảnh hưởng, điềm nhiên như không đảo ly rượu đỏ của mình. Đến bốn phút sau mới quay đầu, mỉm cười nói: “Như thế nào không ngồi?” Vừa nói, vừa rót một chén rượu khác đưa cho hắn.

Thật là… Trữ.

Thiên Diệp Diệu cảm thấy đầu của mình khẳng định chưa bắt kịp, như thế nào sẽ là Trữ ? Trữ như thế nào lại… mở loại gay bar này? Lại còn tại sao đối với hắn tạo ra loại ác liệt vui đùa này?

Đoan Mộc Trữ thấy hắn không nói gì, vì vậy cười cười, mở miệng nói: “Ngươi đem mặt tiền của ta đập bể , theo quy củ, tiền bồi thường ngươi giao, còn có khách nhân khác đã bị kinh hãi, có khả năng tạo thành tổn thất, ngươi cũng phải chịu trách nhiệm…”

Đoan Mộc Trữ nhấp ngụm rượu.

Tại nơi này y một tay tạo nên Noble, y chính là chúa tể hết thảy, là người chế định quy tắc trò chơi.

“Ngươi… Làm sao ngươi lại là ông chủ phía sau Noble?” Thiên Diệp Diệu vẫn đang có chút không dám tin, “Vừa rồi tiểu ngưu lang kia cũng là ngươi phái tới?”

Trong lòng của hắn thật ra là muốn lớn tiếng chất vấn: ngươi có biết hay không, tên tiểu ngưu lang kia từ đầu tới đuôi đều mang theo khí chất rất giống tiểu Viễn?

Để cho hắn hôn môi tiểu Viễn, đối với đệ đệ khác mẹ của mình làm ra chuyện so với hôn càng thâm nhập sâu…

Thiên Diệp Diệu chỉ là mới nghĩ, đã cảm thấy da gà dựng thẳng lên.

“Bởi vì nghĩ, cho nên cứ như vậy làm.” Đoan Mộc Trữ nhẹ nhàng lắc ly rượu, ánh mắt cũng không nhìn về phía Thiên Diệp Diệu. Bộ dáng lạnh nhạt ra vẻ không sao cả của y, có một loại lười nhác khác làm lòng người dao động.

Nhưng câu trả lời thuyết phục như vậy, Thiên Diệp Diệu lại phi thường không hài lòng.

“Cái gì gọi là nghĩ, cứ như vậy làm.” Hắn muốn nổi giận với Đoan Mộc Trữ, nhưng lại có chút phát không ra, “Đưa tên ngưu lang rất giống tiểu Viễn lên gian phòng ta bao, cũng là nghĩ, cứ như vậy làm?”

Hắn bị ngữ khí của Đoan Mộc Trữ kích lên.

Dứt khoát xé mở tầng giấy mỏng biểu hiện ra, đem hết thảy nói rõ.

Một mạt đỏ ửng không được tự nhiên nổi lên mặt Đoan Mộc Trữ, chỉ là một giây sau đã bị y che giấu đi, “Ngươi nhiều lần đến Gay bar tìm A Lâm như vậy, còn không phải là nghĩ, cứ như vậy làm. Đương nhiên, Thiên Diệp đại thiếu gia ngươi muốn ở Noble tìm vài ngưu lang, muốn hình thức ngưu lang gì, ta mới không có công phu đi quản!”

Người này, căn bản không biết khi mình lần đầu tiên từ camera chứng kiến hắn đến Noble đã kinh ngạc cùng ghen ghét thế nào.

Cũng bởi vì chọn A Lâm nhiều hơn, mình mới hoài nghi hắn đối A Lâm có cảm tình , vì cái gì đối với một ngưu lang cũng dễ dàng để bụng như vậy, trái lại “Đệ đệ ” như mình và hắn cùng ở dưới một mái hiên hơn hai mươi năm, vì để cho hắn lưu tại bên cạnh mình còn phải xuất ra “Kẹo và roi “, kết quả vẫn là địch không qua loại máu mủ tình thâm.

Cho nên, y mới quyết định đêm nay đổi lại một ngưu lang cùng tiểu Viễn lớn lên tương tự đi phục vụ hắn. Dù sao, hắn không phải luôn yêu mến tiểu Viễn sao? Còn nói tiểu Viễn là đệ đệ hắn thương yêu nhất!

“Ngươi…” Thiên Diệp Diệu thoáng sửng sốt, muốn nói cái gì lại chỉ phun ra một cái đơn âm. Nhưng mục quang hơi hơi hiếu kỳ mà lại lộ ra mừng rỡ cũng đang ở trên mặt hắn dạo qua một vòng, “Ngươi thật ra là đang ghen a?” (ộ_Ộ)

“Ta, ta làm sao có thể ghen.” Đoan Mộc Trữ từ trước đến nay ngữ điệu ưu nhã thoáng cái trở nên không bình tĩnh , cứ như có điểm giấu đầu lòi đuôi, lập lại một lần, “Ta làm sao có thể ghen? !”

Y tự cho là phản bác của mình lí trực khí tráng (chỉ một người tính thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy).

Nhưng Thiên Diệp Diệu sớm đã từ trên mặt y nhìn ra mánh khóe, phá lên cười.

Hắn càng cười, vành tai Đoan Mộc Trữ lại càng hồng.

Cuối cùng Đoan Mộc Trữ đành phải căm giận , lại dẫn theo một chút thẹn ra lệnh: “Không cho cười!”

Trước loại quan hệ đóng băng của hai người, ở trong vui vẻ trường kỳ lẫn nhau cũng tìm không được đầu mối mà tan rã …

Thiên Diệp Diệu lại buồn cười một hồi lâu mới yên tĩnh.

Hắn vẫn cảm thấy Trữ sự tình gì đều có thể làm được vững vàng, cẩn thận. Nhưng hiện tại phát hiện, nguyên lai đối phương cũng có thời điểm ghen, hắn đột nhiên cảm thấy, Trữ… thật sự rất thú vị, rất đáng yêu.

Hắn duỗi cánh tay ra, vòng lấy eo Đoan Mộc Trữ, đem đối phương kéo trước mặt.

Sau khi cười xong, ở cái loại tư thế ái muội này, thấp giọng hỏi: “Vì cái gì… Muốn thành lập Noble.”

Hắn thật sự không nghĩ ra, vì cái gì Trữ lại ở bên ngoài Đoan Mộc gia tộc, xây nên thế lực của mình. Chẳng lẽ… lần bắt cóc lúc trước tạo thành ảnh hưởng?

Cho nên, Trữ mới cảm thấy chỉ có khi có được thế lực của mình, mới là chân chính an toàn.

“Ngươi… sẽ nói cho phụ thân sao?” Đoan Mộc Trữ không trả lời thẳng.

Thiên Diệp Diệu nhìn quanh bốn phía, sau đó mới gật gật đầu, “Ngươi làm được rất thành công.”

Cũng không trả lời thẳng, nhưng hắn đã ám hiệu được rất rõ ràng, hắn sẽ giữ bí mật.

Hắn trước kia chưa bao giờ nghĩ tới Trữ sẽ ở phương diện kinh doanh có thiên phú, việc học của y rất tốt, lại có một tay đàn dương cầm giỏi, hắn vẫn cho là y sẽ hướng lĩnh vực học thuật hoặc âm nhạc phát triển.

Chính là, Noble xác thực rất thành công, thanh danh lan xa, cả khu đông không ai không biết.

Đoan Mộc Trữ hơi lo âu.

Mặc dù cùng nhau tại Đoan Mộc gia tộc ở hai mươi mấy năm, quan hệ bí mật của y và Diệu nhìn như thân cận…

Nhưng trong lòng của y, trên thực tế luôn luôn có một hố sâu, đặc biệt đem mình và Diệu tạo ra một chút khoảng cách—— bởi vì y chưa từng quên, đối phương là đứa con của Thiên Diệp Mỹ Hạnh, mà bản thân mình thậm chí còn không tính là đứa trẻ trong Đoan Mộc gia.

Nhưng lúc này, Diệu lại không có một điểm khúc mắc mà tán thưởng mình…

Đoan Mộc Trữ cảm thấy, lòng của mình tựa hồ bị cái gì đả động.

Khi còn bé, y tối chờ đợi tìm được khẳng định từ phụ thân Đoan Mộc, cho dù sau sự kiện bắt cóc trong lúc vô tình phát hiện thân thế cũng vậy.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Diệu thay thế phụ thân, mỗi tiếng nói cử động đều đủ để ảnh hưởng y…

Đêm nay Noble bị nện mặt tiền, bất quá không phá thì không xây được, chính là vì chuyện đêm nay, quan hệ huynh đệ cũng tuyên cáo phá băng, lần nữa khôi phục thành trạng thái dĩ vãng.

Chỉ là tựa hồ lại thêm những thứ gì…

>>Hết<<

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.