Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 2



Tối đó, với những người tạo thành cái gọi là gia đình mới, lần đầu tiên cùng nhau ăn bữa cơm.

Bữa cơm đó tôi cố giành thức ăn ngay trước mặt người phụ nữ đó, đổi lại ánh mắt khó chịu của dì. Dì cũng cố gắp thức ăn ngon trên bàn vào bát con trai mình.

“Tiểu Diễn ăn chậm thôi! Có ai giành với con sao!” Ba tôi mắng. “Con xem đồ ăn ngon con đều lấy, sao không nhượng cho anh với! Con xem anh lễ phép, cũng không cùng con tranh giành!”

“Ba cũng không trách con được, ai bảo dì Mạnh nấu ăn ngon thế? Hơn nữa ai bắt anh trai ăn chậm vậy? Con cũng mới ăn có nửa bát, bình thường đều là hai!”

“Dạ dày Tiểu Viễn, ăn gì cũng phải chậm chậm.” Dì Mạnh xem chừng thấy tôi khen đồ ăn nên có vẻ cao hứng, nên cũng không tiện nói mấy lời không nên, nhưng vẫn là lo lắng con mình không được ăn đồ ngon. “Nhai chậm nhai kỹ cũng tốt, con cũng ăn chậm thôi, ăn nhanh sẽ không hấp thụ tốt.”



Yên tâm, tôi có không hấp thu tốt thì vẫn tốt hơn con trai dì. Tuy đồ ăn dì nấu, nhưng đồ ăn chẳng phải của nhà tôi? Ai ăn mà không phải trả tiền? Ai mới là chủ? Lúc ấy tôi nghĩ, vốn là tôi ăn thịt cá, bọn họ ăn cháo trắng!

Tôi mỉm cười ngoài mặt, bắt đầu thấy ghê tởm người phụ nữ này. “Dì Mạnh yên tâm, tuy là không hấp thu tốt nhưng tiêu hóa cũng tốt lắm. Mặc kệ là ăn gì vẫn tiêu hóa được, ăn bao nhiêu cũng tiêu hóa được, đi vệ sinh xong rồi thì có gì không được?”

Ba của tôi cả giận. “Tiểu Diễn, người khác đang ăn cơm! Lúc ăn cơm sao lại nói vậy.”

Ba chưa nói xong, anh trai ngồi bên kia bàn bỏ bát xuống, mày nhíu lại, nôn khan.

Không phải đi? Nghe vậy cũng có thể nôn khan? Tôi đây cảm thấy mình vừa thành công lớn lắm. Dì Mạnh gấp đến độ muốn chết: “Tiểu Viễn, Tiểu Viễn, con không sao chứ?”

“Tiểu Diễn! Xem đi! Tại ai!” Ba quát.

“Không sao…không sao..mẹ, ba.” Anh trai sắc mặt trắng bệch, mày nhíu lại. “Chỉ tại dạ dày không tốt, đột nhiên thấy trướng. Không phải tại Tiểu Diễn.”

“Vậy…ăn cơm xong mau chóng uống thuốc. Ăn thêm một chút đi? Không sẽ ảnh hưởng đến dạ dày.”

“Không…mẹ, bụng không thoải mái.” Hắn suy yếu lắc đầu. “Con đi nằm một chút.”

“Cũng không uống thuốc sao? Thôi được rồi, để mẹ đi trải đệm.”

Tôi mặc kệ bọn họ, ở trong phòng khách vừa xem tv vừa làm bài tập. Dì Mạnh ra ra vào vào, vẻ mặt lo lắng. Trong khi đó tôi lại nhàn nhã như không có chuyện gì. Phỏng chừng muốn kiếm chuyện để ba mắng tôi một trận,dì bảo: “Học tập thì phải nghiêm túc! Vừa học vừa xem tv là cái kiểu gì?”

“Không có việc gì, nó còn nhỏ, như vậy là bình thường.” Ba thay tôi nói. “Hơn nữa thành tích học tập vẫn tốt lắm, quản chặt quá không bằng cứ để nó thoải mái quan trọng hơn.”

“Hừ.” Dì nói. “Đến lúc quản nghiêm cũng đã muộn.”

Lòng tôi lại cảm thán, dì cũng chẳng phải mẹ tôi, lấy quyền gì quản chuyện học hành của tôi? Con dì cũng lên giường ngủ rồi cơ, còn chẳng làm bài tập cơ, thì thành tích thế nào? Có phải vì vậy mà tâm lí không cân bằng?

“Đúng rồi, Tiểu Diễn.” Ba đột nhiên nói. “Anh trai ngày mai sẽ chuyển đến lớp con, con phải giúp đỡ anh trai nhiều.”

Tôi cảm thấy đau đầu: “Lớp con? Sao thế được?! Không phải hơn tuổi con sao?”

Ba thở dài. “Thân thể nó không tốt, đi học chậm hai năm.”

“Này, con bảo.” Tôi buồn rầu đáp. “Có thể chuyển tới lớp khác không? Ba xem anh cao như vậy, lại học cùng một lũ nhỏ hơn, có anh trai ngốc con sẽ bị cả lớp cười a!”

“Con nói ai ngốc a!” Tôi còn chưa nói hết dì đã bước tới, cao giọng hỏi.

“Được rồi Tiểu Mộng, con nhỏ không hiểu chuyện, không cần tranh cãi với nó.” Ba tôi khuyên nhủ dì.

“Nhưng mà, nhưng mà làm sao nó có thể nói Tiểu Viễn như thế!” Liếc tôi một cái, sau đó dì khóc. “Tiểu Viễn thân thể không tốt, rất tội nghiệp cho nó. Nhưng Tiểu Viễn rất thông minh, nếu không phải do sức khỏe…cũng..cũng không phải đi học muộn hai năm! Nó là cái gì mà có quyền nói Tiểu Viễn thế.”

“Tiểu Mộng, em đừng khóc.” Vừa dỗ dành người phụ nữ đó, ba cũng không quên răn tôi. “Đi đi đi, tắm rửa sớm rồi đi ngủ đi. Ngủ tử tế cho ba, nếu ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh, xem ngày mai ba có cho con một trận không!”

Tôi coi như thắng lợi làm cho người phụ nữ kia khóc, đi tắm xong liền đứng trước cửa phòng mãi.

Thật tình…rõ ràng là phòng của tôi, thế nhưng chẳng muốn bước vào..

Hít sâu một hơi, đẩy cửa.

Đèn nhỏ ở đầu giường mờ nhạt nhưng vẫn nhìn rõ mọi thứ. Nhìn lên giường, tiện cười một cái, dì Mạnh này cũng thật nực cười…Rõ ràng là giường của tôi, anh trai lại nằm chính giữa, chiếm nguyên một cái giường. Tuy rằng anh nhắm mắt, nhưng lông mày nhíu lại như vậy, hẳn là vẫn chưa ngủ. Mà chăn gối của tôi căn bản cũng không ở trên giường, bị thu lại để cả trên ghế. Này là ý tứ gì? Làm người xấu cũng không đến nỗi bày tỏ hẳn thế chứ?



-Hết chương 2-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.