Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 3



Thế rồi, tiện đó phát hiện…cái chăn mà anh đang đắp…cái chăn mẹ tôi thích nhất, cũng là cái chăn tốt nhất.

Nháy mắt đó tôi muốn đập phá, ném vứt mọi thứ. Mắt tôi nhìn anh chằm chằm, trong lòng lại nói, là con của dì, lấy quyền gì dùng chăn của mẹ tôi?

“…Tiểu Diễn?” Dường như cảm nhận được ánh mắt đặt trên người mình, anh mở mắt.

Tôi nhìn anh, cười lạnh. “Anh trai này, anh ngủ như vậy, em ngủ ở đâu?”

“A…thật xin lỗi…” Anh tựa hồ lúc đó mới phát hiện mình nằm giữa giường, vội vàng nằm lui về một bên, nhưng vừa động vài cái liền đau cho nên mồ hôi lạnh đầy người.

Tôi liếc đến bên giường, toàn thuốc là thuốc.



Dì Mạnh đẩy cửa bước vào, cầm theo cốc nước ấm, thấy con mình động liền liếc tôi một cái, sau đó bảo anh: “Tiểu Viễn! Con lộn xộn cái gì! Nào, uống thuốc. Trước lúc ngủ mẹ đun sữa ấm cho nữa nhé?”

“Mẹ…” Anh lắc đầu. “Con không muốn ăn uống gì đâu. Không cần phiền thế, mẹ đi ngủ đi…”

“Không sao. Không uống sữa hay ăn ít cháo? Cơm tối ăn cũng như không, để mẹ nấu một chút…”

Thật sự…! Anh đã nói không thế nhưng dì cứ một bên nói làm tôi ong ong hết cả đầu. Còn nhớ mang máng dì từng nói buổi đêm anh phải ăn hay uống gì đó, chẳng lẽ người phụ nữ này muốn cả đêm cứ đi ra đi vào phòng tôi như vậy?

Tôi không cần ngủ sao?

“Dì Mạnh, đây là phòng của anh, cũng là phòng của cháu. Dì cứ tùy tiện ra vào như vậy cũng không hay đi? Riêng tư của người khác vẫn cần tôn trọng một chút.”

Nghe tôi nói thế, dì nhếch mép cười. “Con còn nhỏ như vậy thì có cái gì riêng tư? Thật buồn cười.”

À, tôi là một đứa nhỏ đúng không?



Dì lại ra ngoài đun sữa cho hắn, tôi trong này bắt đầu cởi quần áo, cởi đến không còn gì thì thôi.

“Tiểu…Tiểu Diễn, em làm gì vậy?” Anh ta chẳng hiểu sao đỏ mặt, nhìn đi chỗ khác.

“Đều là con trai anh để ý làm gì.” Thật sự, anh như thế khiến tôi có chút ngượng. Nhưng mà anh ngây thơ như thế làm gì? Mẹ anh có ngây thơ đâu.Mẹ anh nếu như tâm cũng như anh vậy, thì đã không chen chân vào hạnh phúc gia đình người khác.

“Anh yên tâm, em cũng không phải cởi cho anh xem. Là cho mẹ anh nhìn! Mẹ anh không phải nói em là một đứa trẻ thì cần gì riêng tư sao? Được a! Không riêng tư nữa! Ai sợ ai! Sau này chỉ cần mẹ anh lại tùy tiện như thế em sẽ không mặc gì lăn đi lăn lại trong phòng. Muốn nhìn thì cứ vào, đứa trẻ mười một tuổi này sẵn lòng cho mẹ anh nhìn đến năm hai mươi mốt tuổi, đến lúc đó em dáng nhìn còn tốt hơn ba, muốn nhìn thì cứ nhìn, để xem cuối cùng nhìn ai.”

“Tiểu Diễn…em nói cái gì?” Nhìn anh bấy giờ có vẻ không thoải mái lắm, thanh âm rõ là chột dạ, lại vẫn miễn cưỡng mà mềm mỏng nói chuyện với tôi. “Mẹ anh đôi lúc có chút…Anh thay mẹ xin lỗi được không? Thật xin lỗi. Em đừng giận.”

Nếu muốn xin lỗi tôi, không bằng ngay từ đầu cản trở mẹ mình đến với ba tôi đi, đừng làm cho gia đình tôi tan nát như vậy. Bây giờ xin lỗi để làm gì? Nếu xin lỗi có thể khiến mẹ quay về, tôi cũng sẽ nhận lời xin lỗi ấy!

Bảo tôi đừng giận, nhưng nhìn anh ta như thế tôi lại càng giận.

Thái độ kiêu ngạo của mẹ anh quá đáng ghét, thế nhưng ở anh lại không có điều đó, anh vô tội. Nghĩ đến đó khiến tôi khó chịu trong lòng.



Không để ý tới anh nữa. Tôi tức giận nằm một bên, cũng không thèm lấy chăn. Anh nằm bên cạnh, nhìn tôi một chút, sau đó lại nằm dịch ra một chút, lại nhìn trộm tôi, thấy tôi không để ý anh, yên lặng,xốc một góc chăn hướng tôi.

Tôi ngạc nhiên. Làm gì vậy?

Đây là muốn bảo tôi đắp chăn cùng? Ai thèm cùng đắp chung ổ chăn chứ!

“Tiểu Diễn…Em đắp chăn đi. Không mặc quần áo, cũng không đắp chăn, sẽ lạnh.”

Đương nhiên lạnh! Đang mùa đông nên tôi đã sớm nổi da gà. Nhưng đây không phải cố ý để lát nữa người phụ nữ kia vào sẽ nhìn thấy hết sao?

Nhưng mà…người phụ nữ đó nấu sữa biết bao giờ mới vào? Tôi chẳng phải chết cóng trước sao? Đây là anh ta xốc chăn bảo tôi đắp cùng, nếu mẹ anh ta nhìn thấy lại tưởng tôi tranh chăn với anh ta, hẳn sẽ thú vị đi?

Thế là tôi chui cả người vào chăn.

Anh mặc áo ngủ, cho nên người ấm hơn tôi nhiều. Vì thế tôi liền vươn tay sang bên người anh, chợt nghe thấy anh kêu lên: “Này…Tiểu Diễn, đừng đụng vào bụng, đau.. dạ dày anh..”

Đúng lúc này, dì Mạnh bước vào.



-Hết chương 3-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.