Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 46



Tôi còn chưa kịp nói gì, ba tôi đã nhảy dựng lên: “Tiểu Mộng! Mọi chuyện còn chưa rõ ràng thì đừng nói linh tinh! Chuyện khác thì không nói, nhưng chuyện này…bọn chúng đều là con trai! Tiểu Diễn nó…nó…làm sao có khả năng. Loại chuyện này không thể đổ cho nó như thế được!”

Thật sự tôi cảm thấy càng buồn cười hơn.

Chuyện gì cũng có thể đổ thừa cho tôi, chuyện này sao lại không?

Hơn nữa họ có tư cách gì nói tôi? Trước, tôi không nói đến người phụ nữ kia toàn làm ra những loại hành vi khiến tôi sôi máu, mà chỉ nói ba. Ba khiến mẹ chết rồi, vì người phụ nữ khác mà đuổi con trai đi rồi, đem con trai nhốt lại một chỗ rồi, ngay cả mẹ mình ra đi cũng không đến đưa tiễn cũng đã làm được rồi.

Thế nhưng con mình là đồng tính luyến ái, ngủ cùng con người phụ nữ đó, không được?

Như vậy có dễ nhìn không?

“Vậy mày nói đi!” Dì lại thét chói tai. “Mày nói cho rõ ràng. Sao trên người Tiểu Viễn lại như vậy? Không phải mày, thì là ai? Lúc đến nhà cô mày đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nó biến thành như vậy, còn mày thì không sao?”

Tôi nhìn gương mặt vặn vẹo đó, lại nhìn thoáng qua gương mặt thật khẩn trương của ba. Tất cả đều là bộ dạng sợ anh em chúng tôi làm ra chuyện sai trái kia.

Bỗng nhiên cũng rất muốn trêu đùa họ. Thế là tôi diễn kịch.

“Dì nói những lời này không đúng rồi.” Tôi chậm rãi nói, giọng có vẻ ám muội, cười cười. “Tuy rằng trên người anh nhiều vết này nọ, khụ khụ…tôi cũng không phải vết gì cũng không có. Trên người tôi còn đầy vết con dì cào này, nhìn như mèo cào luôn, anh cũng khỏe lắm đó, dì có muốn nhìn thử không?”

Mặt của dì càng vặn vẹo hơn trước, cao giọng thét: “Hai đứa rốt cuộc đã làm cái gì! Mày rốt cuộc làm gì Tiểu Viễn!”

“Chính là đập muỗi thôi.”

“Hả?” Dì hiển nhiên chưa kịp phản ứng.

“Mùa hè mà dì, muỗi rất nhiều, lúc nào cũng vo vo bên người. Hai người chỉ giúp nhau đuổi muỗi thôi, rồi mới vô tình để lại nhiều vết thế. Dì cảm thấy còn có thể là vì sao?”

Lí do này vô cùng dễ chấp nhận hơn lí do ghê tởm của dì nhiều, thành công khiến cho dì biến sắc, nhìn tôi điên cuồng quát. “Chết tiệt! Mày không phải là người, lúc này mà còn nói đùa với tao! Anh mày như thế mày còn có thể cười!”

Nói xong liền đưa tay lên muốn đánh tôi.

Tôi cảm thấy không nhất thiết phải nói gì nữa, tôi đã không còn là đứa nhóc trước kia dễ dàng để người khác đánh đập, hành hạ mình. Dù sao cũng đi theo bọn Lôi Nam Vũ một thời gian, hiện tại không những bảo vệ được mình mà còn có thể đánh được những kẻ lớn hơn cậy mạnh, hơn thế ngay cả ba tôi cũng từng động tay động chân, người phụ nữ này còn tự mình tìm đến?

“Này, tôi không muốn đánh phụ nữ, đừng bắt tôi phải động tay động chân.”

Đặc biệt dì lại là người mà tôi hận thấu xương, là người hại chết mẹ. Hiện tại có thể coi là mẹ mới, thậm chí là “mẹ vợ” gì đó…Dù sao nếu ra tay tôi cũng chẳng thấy có lỗi gì với dì, chỉ là hơi khó giáp mặt với anh.

Dì bị tôi bắt lấy tay, muốn thoát cũng không thoát được. Lại dùng chân đá đá tôi, tôi dĩ nhiên né được, chiêu này là Lôi Nam Vũ dạy cho tôi. Dì giãy giụa một hồi mà không làm gì được tôi, lại bắt đầu gào khóc.

Tôi luôn chán ghét người khác khóc. Thế nhưng ở người phụ nữ này thì không sao. Dì khóc, tôi ngược lại vui sướng.

“Ô ô ô, Tiểu Viễn, con thế nhưng lại bị thằng tạp chủng này cường bạo, Tiểu Viễn đáng thương của mẹ, ô ô ô…”

Dì khóc loạn lên, nói cũng loạn lên khiến tôi không nhịn được cười, càng muốn giễu cợt dì.

“Cường bạo, cường bạo cái gì chứ?” Tôi cúi lại gần, nói bên tai dì. “Dì có nghĩ tới hay không, tôi cùng con trai dì là lưỡng tình tương duyệt*?”

“Mày…đồ tạp chủng! Mày là chó! Tao muốn chém chết mày, chém chết đồ vô liêm sỉ như mày!”

Tôi thoải mái mà cười: “Dì à, nếu tôi là chó, con của dì chính là làm chuyện đó cùng chó. Dì hiểu không?”

“Mày…tao giết mày! Tao giết mày!”

“Tiểu Mộng, Tiểu Mộng, bình tĩnh!” Ba đi lên giữ chặt dì lại, lại quay sang nói tôi: “Kỳ Diễn mày là đồ vô liêm sỉ! Đã là lúc nào mà còn nói giỡn như thế! Còn không giải thích rõ ràng cho dì rồi nhận lỗi đi!”

Nhận lỗi ư? Vì sao phải nhận lỗi? Tôi nhíu mày suy tư, chẳng lẽ nói “Thực xin lỗi dì Mạnh, tôi đã ngủ với con dì, cho nên thực xin lỗi”?

“Nói mày đó!” Thấy tôi vẫn không nói gì, ba trợn mắt, nóng nảy. “Trên người anh mày vì sao như thế? Nó gặp phải chuyện gì? Mau nói sự thật ra để dì không đoán mò linh tinh!”

Tôi vừa mở miệng đang định nói gì đó làm bọn họ tức chết, cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.

Anh mặc đồ ngủ, đứng đó, mặt trắng bệch, một tay đang ôm bụng.

“Anh, anh không sao chứ?” Tôi chạy ngay đến, bỏ mặc đang bị chất vấn. “Có phải lại đau ở đâu không?”

“…” Anh thế nhưng không để ý đến tôi, nhìn chăm chăm ba với dì, môi hơi run run.

“Anh?”

“Ba, mẹ, thật xin lỗi, con thích Tiểu Diễn.”

Hả….?

Tôi chấn động, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh kéo ra phía sau mình. Anh đứng phía trước tôi, dùng chính mình che chở cho tôi, mà lúc này tôi mới hình dung anh vừa nói cái gì, trên mặt liền nóng lên, tim cũng đập loạn.

“Mẹ…con xin lỗi. Con thích Tiểu Diễn.”

Anh lại lặp lại một lần nữa.



Tôi không nghĩ tới anh lại thừa nhận như vậy.

Tôi khâm phục dũng khí của anh, đồng thời cũng có chút tiếc nuối. Bởi vì quan hệ không thể cho ai biết này, theo lời nói của anh, có lẽ cũng sắp chấm dứt.

Tôi nghĩ nó sẽ chấm dứt, chấm dứt hoàn toàn khi anh nói ra. Tôi thực sự quyến luyến hơi ấm này, nhưng bản thân lại không đứng ra thừa nhận, không nói rằng mình thích anh, muốn cùng anh một chỗ.

Điều này căn bản không có khả năng.

Cho dù tôi yêu anh, chúng tôi như vậy, tuyệt đối sẽ bị chia rẽ. Huống chi tôi vẫn chưa xác định được tình cảm mình dành cho anh, cũng chưa đáp ứng anh.

Tôi ngược lại thà rằng cái gì cũng không nghĩ, chỉ cứ vậy ở bên anh mà thôi.

Đứng sau lưng anh, tôi yên lặng thở dài.

Thật là…tại sao anh lại muốn nói ra?

Là thứ gì áp bức trong tim anh, khiến một người như anh, lại quyết định nói ra tất cả?

Dì nghe xong, vẻ mặt vặn vẹo đến tột cùng, còn ba là khiếp sợ.

-Hết chương 46-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.