Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 5



“Này, Tiểu Diễn.” Vừa đến cửa, anh lại gọi tôi lại. “Tiểu Diễn, bên ngoài lạnh, mặc quần áo vào đã.”

“Không cần.” Thật phiền toái. Nửa đêm cũng chẳng có ai thèm nhìn đâu. Huống chi mẹ anh thấy là tốt rồi, nhìn vẻ mặt đó vặn vẹo.

Bên ngoài quả thực lạnh, tôi nhanh chóng vào bếp đun nước.



“Hắt xì.”

Lạnh thật đấy, hết kì nghỉ đông rồi mà vẫn thế này.

Đang run run, áo bông từ phía sau phủ lên người tôi. Vừa quay lại nhìn, là anh phủ áo lên người tôi.

“Đây không phải rõ ràng anh tự mình đi xuống bếp được sao?!”

Còn đang định nói tiếp, anh trai liền ôm bụng ngồi thụp xuống, nếu không có tôi đỡ thì đã quỵ hẳn xuống sàn.

Đây không phải diễn kịch đi? Thân thể thật kém như thế?! Tôi lập tức im bặt.

“Anh…rốt cuộc bị bệnh gì?” Lúc đưa anh về phòng rồi tôi mới hỏi.

“Dạ dày, đường ruột. Từ nhỏ đã mắc, cũng không chữa trị, lúc phát bệnh rất đau, nhưng quen rồi…”

Lúc anh cất giọng đáp, tay gắt gao ôm lấy bụng, trên trán đầy mồ hôi lạnh.

Anh nói cũng không rõ ràng, tôi đối với bệnh này bệnh kia cũng chẳng biết gì, đại khái là bệnh dạ dày đi. Nhưng mười ba tuổi mà đã thế này, sau này còn thế nào?

Để anh nằm xuống giường xong, tôi đi lấy nước nóng hòa cùng nước nguội đun sôi, mang một cốc nước ấm đến cho anh.

Anh cầm lấy cốc, uống vài ngụm nhỏ, sau đó ngẩng đầu, ngốc lăng nhìn tôi.

“Anh nhìn cái gì?”

“Tiểu Diễn…cảm ơn em. Em thật tốt.” Ánh mắt anh lúc ấy thật sáng, dẫu là xung quanh bao trùm bởi màn đêm, nhẹ giọng nói với tôi.

Nhưng tôi mới không cần lời “thật tốt” ấy. Người tốt rồi sao? Như mẹ tôi?

Kì thật lúc đó muốn nói mấy lời này cho anh ta nghe, nhưng không biết sao, tôi không nói nên lời. Có lẽ bởi vì cho đến nay, ấn tượng mà anh để lại cho tôi, ngoài chút phiền toái thì không đến nỗi tệ.

Bản tính anh có thể nói là lương thiện, ít nhất so với mẹ anh thì tốt hơn nhiều lắm, cho nên càng ngày tôi càng ghét người phụ nữ đó, chán ghét đến cực độ. Tuy sự ghét bỏ ấy có lây lan sang cả anh, nhưng cũng không khỏi thấy anh đáng thương khi nhìn thấy bộ dạng đó nằm trên giường.

Mặc dù cố không nói ra mấy lời không tốt, tôi vẫn là có nghĩ đến, chỉ là nhịn lại.



Anh trai uống nước xong tôi liền tắt đèn, nằm xuống, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp, lại thấy anh nhích lại gần tôi, bảo “Tiểu Diễn, anh lạnh.”

“Lạnh? Anh đắp cái chăn ấm nhất rồi đó? Không thì đổi chăn thử xem, em còn chưa kêu lạnh.”

“Nhưng mà…thật sự lạnh.”

Nghe giọng điệu run run của anh, thế rồi cũng phải chấp nhận sự thật, đúng là anh đang lạnh.

Tôi thấy anh ta thực phiền, nhưng cũng như chuyện nước ấm kia vậy, không giải quyết sẽ càng phiền.

“Đưa bàn tay lại đây, em xoa cho anh.”

“Ừ…” Anh cũng không từ chối, đưa tay vào trong chăn của tôi.

Tôi bắt lấy bàn tay đó, quả thực lạnh, lòng bàn tay còn ra mồ hôi. Bởi vì toàn thân phát run cho nên đôi tay anh cũng run theo, tôi chợt nghĩ, không phải bị cảm rồi chứ?

Tôi sức khỏe tốt, nằm cạnh người bị cảm cũng không sao. Nhưng là…

Người bên cạnh là anh trai, nếu đây mà là một em gái đáng yêu, nửa đêm để ta xoa xoa bàn tay nhỏ thì cảm giác cũng còn tốt…cũng gọi là chiếm tiện nghi…

Người tôi thân nhiệt cao hơn, tay anh cũng từ từ ấm lên. Thế nhưng sờ đến cổ tay lại vẫn lạnh toát, khẩn trương nắm lấy tay tôi.

Tôi thở dài, xoa xoa cho anh. Thuận tay sờ sang bên người anh, tôi sửng sốt. Trách không được! Như thế này sao có thể không lạnh! Áo anh ướt đẫm mồ hôi, sao mà không lạnh.



-Hết chương 5-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.