Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 55



Mưa lớn như vậy, anh có thể đi đâu?

Chạy ra cửa, vốn muốn chạy xuống lầu, lại giống như có cái gì đó dẫn dắt, tôi hướng mắt lên thang lầu bên trên.

Đột nhiên có linh cảm anh đã lên trên đó.

Phía trên tòa nhà có thể lên được, trên ấy chủ yếu là nơi phơi phóng những ngày tạnh ráo. Xung quanh cũng có lan can, chỉ là rất thấp.

Nghĩ như vậy, cả người tôi khẩn trương hơn bao giờ hết, đầu tóc lông tơ đều dựng thẳng lên, tức tốc lao lên trên đó. Lúc đẩy cánh cửa ấy ra, mưa trắng xóa trước mặt khiến tôi không tài nào nhìn rõ.

“Anh, anh đang làm gì!”

Anh khi ấy đang đứng trên lan can. Tôi lúc ấy như muốn nổ tung, lao đến ôm chặt lấy người trước mặt, gắt gao ôm chặt lấy.

“Tiểu Diễn….đừng cản anh.”

Mưa to trút xuống đầu, âm thanh anh đã khản đặc, cố giãy giụa khỏi vòng tay tôi khiến đầu óc tôi trống rỗng một mảng.

Trái tim tôi hung hăng đập mạnh, sống chết ôm lấy anh. Tôi sợ, sợ đến điên cuồng. Nếu như đến chậm hơn thì sẽ thế nào? Sẽ không còn anh nữa!

Khóe miệng nếm thấy vị mặn, hóa ra tôi ôm anh, nước mắt đã muốn hòa vào mưa rơi xuống.

Tôi thực sự…sợ hãi…

Anh tại sao lại đứng ở đây? Anh tại sao muốn đứng ở đây?

Anh…không cần tôi nữa sao?

“Tiểu Diễn…buông tay. Anh muốn chết.”

Anh thực sự không cần tôi.

Tức giận, đau đớn, tôi gào lên: “Đang sống tốt tại sao lại muốn chết! Vì em ra ngoài với Lôi Nam Vũ anh liền muốn nháo thế này sao?!”

“Anh…nháo?”

“Hahahaha…” Anh ngẩn người, sau đó cười lớn. “Đối với em mà nói, anh lúc nào cũng cố tình gây chuyện phải không? Em sẽ sớm thấy rất phiền phải không? Vậy buông tay đi…buông ra sẽ không còn phiền phức nào hết! Vĩnh viễn sẽ không phiền nữa!”

“…” Tôi cũng không phải ý đó.

“Em buông tay, buông đi Tiểu Diễn, rồi em xem anh có dám chết thật hay không!”

Trái tim tôi giống như bị kim đâm đau đớn, càng khẩn cấp mà ôm lấy anh.

“Buông tay đi! Để anh chết! Anh phiền vậy em giữ anh làm gì!”

“Anh, anh nếu chết, ai lo cho dì đây?!” Anh gần như điên cuồng, tôi biết cái này là hữu hiệu nhất, hiện tại chỉ có điều đó mới giữ anh lại được.

“…”

Quả nhiên anh sửng sốt. Anh giống như đột nhiên mất đi sức lực, nháy mắt không còn giãy giụa nữa. An tĩnh trở lại.

“Đúng vậy, còn mẹ…”

Anh cúi đầu lẩm bẩm: “Chính là, ngoại trừ điều đó, sống còn có ý nghĩa gì đâu?”

“Mẹ bị bệnh như vậy, không thể…”

“Bất kể thế nào cũng không làm gì được…Đau quá, cứ sống như vậy, đến tột cùng để làm gì đây?!”

“Nếu mẹ đi rồi, trên thế giới này cũng không còn ai yêu anh nữa, rốt cuộc…không có.”

Đầu tôi như nổ bùm một tiếng.

“Thân thể anh như thế, chỉ làm người sống chung mệt mỏi mà thôi.”

Trước kia luôn cảm thấy, cả thế gian này chỉ có tôi dù sống hay chết cũng sợ chẳng ai thèm để ý.

Giờ mới phát hiện, anh cũng lo sợ như thế. Anh so với tôi có lẽ còn sợ hãi hơn.

“Tiểu Diễn, thực sự…lúc đó nếu mẹ chết rồi, anh sẽ càng liên lụy đến em. Bệnh tật của anh sẽ chỉ làm khổ em.” Anh nói, quay đầu lại nhìn tôi. “Cho nên Tiểu Diễn, van cầu em buông tay ra, liền làm như không nhìn thấy đi. Anh thà bây giờ chết, cũng không muốn sau này khiến em thấy phiền mà chán ghét mình.”

Phiền? Chán ghét? Anh nghĩ như thế sao?

Ngực tôi đau nhói, là bởi vì khi trước luôn không kiên quyết, cho nên tổn thương đến anh…

Thế nhưng hoàn toàn…không phải cố ý.

“Anh, nếu bây giờ anh nhảy xuống, dì sẽ không tha thứ cho anh. Em cả đời cũng không tha thứ cho anh.”

Anh yên lặng, lâu sau trấn tĩnh trở lại, nhẹ giọng khóc.

“Anh nên…làm thế nào đây…”

“Tiểu Diễn…xin em nói đi, phải làm thế nào đây?”

Tôi chỉ ôm anh, không nói được gì.

Anh cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn để tôi ôm trở về, anh vẫn nhẹ như cũ, tựa hồ xương cốt cũng chẳng có sức nặng gì.

Cả hai đều ướt đẫm, tôi trực tiếp đem anh vào phòng tắm sau đó xả nước ấm từ vòi sen xuống, lúc dòng nước ấm chảy xuống tôi mới nhận ra vừa rồi lạnh lẽo đến nhường nào.

Anh phát ra một tiếng kêu rất nhỏ, tay che bụng, run rẩy.

Sắc mặt anh kém đến không thể kém hơn, toàn bộ sức lực giãy giụa khi nãy đã không còn, lúc này đang xụi lơ một chỗ.

Nhìn đến anh đau đớn như vậy, tôi cuối cùng đau đến không kiềm nổi, ngồi xuống ôm anh vào lòng.

“Thật xin lỗi, em không nên để anh lại một mình. Thực xin lỗi, anh…”

Anh cười khổ.

“Tiểu Diễn, chăm sóc anh như vậy…hao tâm tổn sức như vậy…rất mệt đúng không?”

Anh nâng một tay lên che mặt, yên lặng rơi nước mắt.

“Anh không muốn…để người khác phiền toái như vậy. Mẹ, rồi Tiểu Diễn, anh đều hi vọng mọi người có thể…sống vui vẻ. Anh không nghĩ sẽ trở thành trói buộc với bất cứ ai…không nghĩ…”

“Kì thật anh chết rồi sẽ khác…Anh chết, cuộc sống của mọi người sẽ nhẹ nhõm hơn…”

“Anh, em không muốn anh chết!”

“…”

Thân thể anh bởi vì câu nói ấy mà sững lại.

“Hơn nữa chăm sóc anh không phiền, không mệt!”

“…Em gạt người.”

“Em không gạt ai cả!” Tôi kéo bàn tay đang che mắt của anh ra, hung dữ nhìn anh bảo. “Em không chán ghét anh! Em chăm sóc anh cả đời…đều có thể!”

Anh ngẩn người, đôi mắt phảng phất mơ hồ, lại ánh lên một chút mong đợi. Anh cười mà lại như đang khóc, hỏi tôi: “Tiểu Diễn, em biết cả đời dài bao lâu sao?”

Anh nói thế, tôi cũng chững lại.

Cả đời thật lâu, thật sự lâu.

Tôi đã từng cảm thấy cuộc đời thật dài, buồn khổ cứ tiếp nối mãi, mà lúc này đang ôm anh, lại cảm thấy dù khổ, dù mệt đến đâu, có thể chăm sóc anh, có thể để anh làm liên lụy cả đời cũng không nhiều. Kì thật cả đời như vậy, chỉ như giây lát lướt qua.

Cả đời ở bên anh, nếu như giúp anh giảm đi phần nào đó nỗi thống khổ, nếu như có thể đổi lấy nụ cười vui vẻ thực sự của anh, khốn khó đến đâu tôi cũng sẽ vui vẻ chịu đựng.

Tôi quả nhiên…

Đã không còn có thể lừa gạt bất cứ ai. Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán anh, tiếp đó là mũi, và dừng lại ở đôi môi.

Nháy mắt đó tôi cảm giác được cả người anh chấn động, tim đập nhanh hơn, lại hôn càng sâu.

Anh chỉ thoáng giãy ra, sau đó bắt đầu đáp lại. Hôn thật sâu, tôi lại nếm thấy vị mặn đầu lưỡi, tôi ngẩn người, đồng thời cảm nhận được sự vui sướng ngọt ngào cùng rung động từ tận đáy lòng.

Tôi yêu anh, vốn đã không lừa được chính mình.

Vô cùng thanh tỉnh khi ý thức được tình cảm bế tắc trong ngực, tôi đã không cách nào trốn thoát.

Tôi đã muốn đắm chìm vào đó.

Tôi yêu anh, hi vọng anh có thể sống hạnh phúc.

Tôi thương anh.

-Hết chương 55-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.