Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 56



“A…em đang làm gì…Tiểu Diễn…buồn…”

Đè anh trên giường, tôi từ phía sau lưng cứ thế cọ cọ tóc mình vào da anh. Tóc khiến cho gáy anh ngứa ngáy, hơi cuộn người lại, tôi thích anh phản ứng như thế, càng không ngừng cọ cọ trêu đùa.

“Haha…ha…Tiểu Diễn, đừng…”

“Anh~” Tôi như làm nũng mà cọ cọ. Cọ chán chê lại ôm anh thật chặt.

Anh nằm trong ngực tôi, tôi vòng tay ôm ra trước ngực anh, ngón tay đặt trên môi anh khẽ xoa.

“Như bây giờ…thật hạnh phúc.” Anh nhẹ giọng nói, giọng điệu vui mừng, lại tựa hồ có gì đó bất an.

Tôi ôm anh, nhẹ nhàng bảo: “Anh nếu muốn, mỗi ngày sau này đều như vậy.”

“Thật sao?”

“Thật! Em sẽ ở bên cạnh anh!”

Anh gắt gao nắm tay tôi, cười vui vẻ.

Sau cả một ngày dài xảy ra bao nhiêu chuyện, lúc này có thể dùng từ “vô cùng hạnh phúc” để diễn tả.

Trong nhà chẳng có ai khác, chỉ có tôi và anh, tôi có thể nhìn anh thỏa thích, chăm sóc anh, nấu đồ ăn cho anh ăn, mà anh cũng chỉ yêu tôi, cũng chỉ nhìn tôi.

Trừ những lúc ra ngoài mua thức ăn, chúng tôi chỉ ở trong nhà. Ngày trước lúc nào cũng lang thang trên đường, còn bây giờ lúc nào cũng ở nguyên trong nhà với anh, thế nhưng không có lúc nào cảm thấy buồn bực, ngược lại càng thấy thỏa mãn.

Giống như là tôi đang cất giữ một kho báu vậy, hay là chăm dưỡng một thứ rất quý giá, khiến tôi mê mẩn, dồn toàn bộ tâm trí của mình vào đó.

Có đôi lúc sẽ nghĩ đến Lôi Nam Vũ, nghĩ đến trận đánh đêm mưa kia. Kì thật bảo tôi không dám thừa nhận là hoàn toàn đúng.

Có thể nói thật lòng mình, không tiếp tục làm anh tổn thương, cứ đơn giản là sống và chăm sóc cho anh, có thể trêu chọc khiến anh cười thật vui vẻ, như vậy thật tốt…

Trong khi tôi hoàn toàn hạnh phúc, anh lại không được như vậy. Bởi vì sau khi khám kĩ càng, dì Mạnh đúng là phải chuẩn bị phẫu thuật cắt bỏ tử cung.

Chuyện này đối với anh mà nói có lẽ là đả kích lớn. Nhiều lúc muốn đùa cho anh cười, nhưng vẫn phát hiện anh sẽ có khi ngẩn người, ngẫu nhiên còn lộ ra một loại sợ hãi như thể sắp bị vứt bỏ.

“Anh, đừng lo lắng, tất cả sẽ tốt thôi.”

Tôi chỉ có thể an ủi nhường ấy.

“Tiểu Diễn…anh biết em không thích mẹ anh. Nhưng mẹ anh cũng đáng thương lắm.” Anh nhẹ giọng nói. “Nếu không phải anh bệnh tật ốm yếu liên lụy, ba anh cũng sẽ không đối xử tệ bạc với mẹ, cũng không say rượu sẽ đánh anh, nếu không phải vì bảo vệ anh, mẹ cũng sẽ không ly hôn…”

“Mẹ trước kia…không phải người như thế này. Chẳng qua vì cảnh anh bị đánh đập mà thành như vậy. Bây giờ còn…anh còn khiến mẹ mệt mỏi mà sinh bệnh…anh..quả nhiên, chỉ có thể làm liên lụy người khác.”

Anh nói, trong cổ họng nghẹn ngào. Hốc mắt phiếm hồng, dĩ nhiên là muốn khóc mà khóc không được, nhìn thương tâm muốn chết.

Đúng vậy…người đáng giận đến đâu thì cũng có chỗ đáng thương. Tôi căm ghét dì như vậy, xét ở khía cạnh riêng cũng không phải tự nhiên muốn thế.

Nhưng mà trong lòng không dừng lại được nỗi hận đó. Dì đáng thương, dì vì anh mà hi sinh nhiều…nhưng đáng thương ấy thì liên quan gì tôi?

Dì cho dù đáng thương, nhưng cũng là người đến phá hoại gia đình tôi, khiến mẹ tôi chết.

Tôi không muốn tiếp tục chủ đề này, lại an ủi anh. “Anh, không thể chuyện gì cũng nhận hết về mình như thế. Như thế này cũng không phải do mệt mỏi mà thành. Dì bị bệnh không phải tại anh.”

“Phải không…”

Tôi thở dài, ôm anh. Cảm thấy cuộc đời này thật đáng buồn, thời thơ ấu của anh cũng bất hạnh không thiếu.

Bị ba vứt bỏ, bị đánh nhiều lần…Tôi bị đánh ít nhất vẫn là vì làm cho bọn họ không thể không đánh, còn anh bị đánh dẫu anh chẳng làm gì, chỉ bởi vì thân thể không tốt…

Cho nên…bây giờ mới thế này đi.

Tuy rằng trông rất kiên cường, ủy khuất thống khổ gì cũng nén chặt vào trong, thế nhưng vẫn thật nhạy cảm, có chút chuyện vui thì vui vẻ không thôi, cũng chỉ có chút chuyện nhỏ cũng sẽ khiến anh khóc, anh thương tâm không ngừng. Anh luôn có một chút gì đó thiếu thốn về tình cảm, sợ bị vứt bỏ, người khác đối tốt với mình một chút liền ghi nhớ trong lòng, mà mỗi khi xác định tình cảm là gì thì có chết cũng không thay đổi…Cũng bởi vì như vậy mới cố chấp trong chuyện tình cảm này.

Cũng tốt…

Khăng khăng nhất mực với tôi, yêu thương tôi hơn rất nhiều người khác.

Ít nhất không phải là người chỉ biết nói, không biết làm, hay người trong lòng một kiểu, ngoài mặt một kiểu. Bởi vì anh yêu thương tôi, cho nên tôi có thể dùng cả đời này ở bên cạnh, chăm sóc cho anh.

Anh ở bên cạnh tôi, tôi sẽ chăm sóc hết thảy, đem tất cả những kí ức bị người khác tổn thương xóa sạch.

Tôi tuyệt đối sẽ không…phụ anh.

Tuyệt đối sẽ không như ba anh, ghét bỏ anh. Cho dù để tôi cả đời phải như thế, cả đời phải lo lắng, phục vụ anh, tôi cũng can tâm tình nguyện.

Bị chuyện bệnh tình của dì đả kích, tinh thần anh sa sút, lại một lần nữa ăn uống không vào, cơ thể cũng một lần nữa có dấu hiệu không ổn.

Ngày đó tôi ra ngoài mua thức ăn, lúc trở về, anh đau đến mức ngất xỉu.

Lúc đưa đến viện, bác sĩ nói phải làm phẫu thuật. Tôi nghe thấy câu đó, không khỏi mê man. Lần phẫu thuật trước cách đây bao lâu? Bây giờ lại làm tiếp? Anh vốn yếu như vậy, tại sao ông trời còn chưa buông tha cho anh?

Sau lúc anh tỉnh dậy vẫn không quá quan tâm đến chuyện này. Tôi ngồi bên cạnh giường anh, tay anh từ trong chăn vươn ra, nắm tay tôi.

“Anh sợ không?”

Anh nhìn tôi, lắc đầu. Rõ là lắc đầu, nhưng giọng điệu lại có chút run.

“Sẽ không sao.” Tôi an ủi. “Bác sĩ nói chỉ là một tiểu phẫu thôi, không nguy hiểm.”

“Rất đau. Kì thật, anh rât sợ đau, Tiểu Diễn, tuy rằng anh hay bị đau như vậy, theo lí mà nói hẳn là đã quen, nhưng mà…vẫn thấy sợ, vẫn sợ đau.”

“Hơn nữa, mỗi lần như vậy, cũng chỉ được một thời gian ngắn. Hiện tại bụng anh đã đầy sẹo mổ, như vậy…mười năm, hai mươi năm, đến khi đó trên bụng chỉ có sẹo, chẳng còn chỗ nào lành lặn để phẫu thuật tiếp…phải làm sao?”

“Anh…”

“Nếu anh biến thành bộ dạng đó…haha…hiện tại cũng đã thành bộ dạng bị phá hư rồi, giống như một món đồ sắp hỏng…”

“Tiểu Diễn, nếu như không có em bên cạnh…anh thực sự đã không còn dũng khí…”

Anh nói, ánh mắt hướng đến ngoài khung cửa sổ. “Thống khổ như vậy, mười năm, hai mươi năm, thật gian nan…thật sự rất gian nan.”

Tôi ôm anh, trong lòng rất khó chịu.

Tôi là dũng khí để anh tiếp tục sinh tồn, tôi có thể đem đến cho anh hạnh phúc, lại vĩnh viễn không thể chịu giúp anh một phần đau đớn trên cơ thể.

Nếu anh bình phục…tôi thực sự…nguyện ý trao đi tất cả.

-Hết chương 56-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.