Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 58



Cuối cùng cũng đến ngày anh làm phẫu thuật. Tôi ngồi ở băng ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật, vùi đầu vào hai bàn tay.

Mong sao sớm kết thúc, sự khổ cực này, hãy kết thúc.

Tôi đã không dám nghĩ đến những lần anh thống khổ rên rỉ vì đau, tiếng kêu vụn vỡ, nghe vào tai chỉ toàn là đau đớn. Mà bởi vì đau cho nên anh khổ sở vặn vẹo, tay luôn ôm bụng, khuôn mặt đầy tuyệt vọng, với tôi thì không kém gì một loại tra tấn.

Đó là người tôi yêu…tôi lại chỉ có thể mở mắt đứng nhìn anh bị hành hạ.

Chờ anh tỉnh lại, tôi muốn đối với anh thật tốt…

Tôi nhất định sẽ đối tốt với anh. Đó là người quan trọng nhất, đã làm tổn thương anh nhiều như vậy, không còn khả năng có thể tiếp tục làm anh đau. Tôi nhất định phải đối tốt với anh, đối tốt gấp bội, nhất định…

Bác sĩ ra, phẫu thuật kết thúc. Một lát nữa tôi cũng có thể đến nhìn anh.

Tôi ngồi bên cạnh, chốc lát anh liền mơ màng mở mắt ra.

Đáng nhẽ còn chưa tỉnh, thời gian thuốc gây mê chưa hết tác dụng. Chính là anh lại tỉnh, đôi mắt mệt mỏi đến cực độ, gọi tôi bằng âm thanh rất nhỏ.

“Tiểu Diễn…”

“Anh, sao rồi?”

“Anh…đã làm phẫu thuật.” Anh run rẩy, tái nhợt. “Em đã nói…vẫn có thể chứ?”

“Đương nhiên.”

Anh nở nụ cười, như là trút đi gánh nặng, mơ màng khép mi mắt lại.

Tôi nắm lấy tay anh, trong lòng cảm thấy chua xót.

Tôi sẽ không đổi ý, không phụ anh. Tôi cả đời này…chỉ ước định với người trước mặt.

Vài ngày sau đó thời gian anh thanh tỉnh cũng không nhiều, nhưng tôi ngược lại không lo lắng. Lúc kịp nhận ra, cũng không biết bắt đầu từ khi nào mỗi ngày đều gọt táo hình con thỏ đặt lên bàn nhỏ cạnh giường anh.

Anh, tôi cũng muốn gọt táo con thỏ đáng yêu cho anh.

Đó là cảm giác rất mềm mại nhưng cũng thập phần chua xót. Cứ như vậy yên lặng chờ đợi, không biết đâu sẽ là lần tỉnh dậy tiếp theo của anh, nhưng không gấp, tôi nhất định chờ được.

Tôi nghĩ thật lâu thật lâu trước kia, ngồi ở cạnh giường bệnh của tôi, anh có lẽ cũng mang tâm tư như vậy.

“Tiểu Diễn…em thật sự sẽ ở cạnh anh sao?”

Đã qua một tuần, anh dường như vẫn còn chưa chắc chắn, sẽ rất hay hỏi tôi câu này.

“Không phải chứ?”

Anh chỉ cười, được một lúc lại hỏi: “Vậy…từ nay về sau, nếu anh muốn hôn em…có phải…chỉ cần anh muốn, lúc nào cũng có thể?”

Tôi mỉm cười, để anh dựa vào người, nhẹ nhàng hôn xuống.

Sau khi anh phẫu thuật được ít ngày thì đến lượt dì. Anh rất lo lắng, rõ ràng chính mình cũng ốm, vẫn muốn ở bên ngoài phòng phẫu thuật chờ. Tôi cũng không còn cách nào khác, bọc anh trong lớp áo bông thật dày, cầm theo ống truyền nước biển mà anh đang truyền, ngồi cạnh bên anh, yên lặng cầu nguyện anh không sinh bệnh.

Phẫu thuật rất thành công, sau khi cắt bỏ tử cung, dì rất nhanh lấy lại sức và trở về nhà.

Tôi thực khó chịu, nhưng cũng chẳng nói gì. Ông trời đâu có mắt.

Anh trở lại bộ dạng vui vẻ, thường hay cười. Thế rồi có một lần lúc ở trong viện, đột nhiên dựa vào vai tôi rồi thầm thì: “Kì thật…bệnh kia của mẹ là có biến chứng. Ba cũng biết, cắt bỏ tử cung rồi vẫn không trị tận gốc được, chỉ sống được vài năm. Bác sĩ nói trị liệu hóa chất cũng vô dụng, nên về nhà dùng thuốc Đông y chữa trị qua ngày. Hiện tại cái gọi là không có việc gì, chẳng qua là muốn gạt mẹ.”

“Sao?” Tôi ngạc nhiên, không nghĩ tới kết quả đó.

“Ba không cho anh nói cho em, bởi vì sợ em sẽ nói lung tung. Nhưng anh biết Tiểu Diễn sẽ không như vậy.” Anh nói. “Tiểu Diễn, anh rất sợ.”

“Đừng sợ, em vẫn luôn ở bên cạnh anh. Anh, em sẽ luôn ở đây.”

Tôi nghe nói không phải ai bị thế cũng sẽ chết, nhưng lại bị ám ảnh về chuyện đó mà chết. Điều này sau khi dì xuất viện cũng thấy được phần nào đó.

Cắt bỏ tử cung rồi, dì lại không biết căn bệnh kia vẫn xoay vòng vòng bên mình.

Dì cho rằng mình tốt lắm, cho rằng thuốc mà ba tôi mua về sắc cho dì uống là thuốc bổ sau khi phẫu thuật, lúc nào cũng phấn chấn tinh thần.

Thậm chí tính tình độc địa chẳng mấy đã khôi phục. Bởi vì tai qua nạn khỏi cho nên cả nhà đối dì tốt lắm, chắc dì cảm thấy mình càng có địa vị hơn cho nên không vừa mắt tôi liền một miệng độc ác.

“Nói bao nhiêu lần rồi, tránh xa con trai tao ra! Con tao không bị mày dụ dỗ đâu! Không cần suốt ngày luẩn quẩn cạnh nó!”

“Dì, tôi chỉ đang chăm sóc anh.”

“Đó là con tao! Không tới lượt mày chăm sóc! Mày đó, trước tiên tự lo cho mình đi!”

Tôi không để ý dì, tiếp tục đi lấy trà cho anh, dì mất hứng liền đánh tôi vài cái.

Nghĩ đến dù sao dì cũng chẳng sống được bao lâu nữa, tôi cũng mặc kệ dì.

Huống gì người phụ nữ này cũng chỉ có móng tay nhọn mà thôi, so với nắm đấm của kẻ lăn lộn bên ngoài như tôi, dù sao dì đánh tôi cũng chẳng chết được.

Nói thật, tôi thật thấy may mắn vì mấy năm gần đây mình trong giai đoạn phát triển cho nên cao lên không ít, không dễ gì bị đánh đá mà khóc, mà không làm gì được.

“Mẹ! Mẹ không cần cứ nhằm vào Tiểu Diễn! Em ấy chăm sóc con, cũng không có ác ý gì.”

Lúc dì còn muốn đánh, anh liền xông tới nói, dĩ nhiên nhận về sự phớt lờ của dì. Anh cũng là nghĩ mẹ mình chẳng còn sống được nhiều nữa, trước kia luôn vì tôi mà phản kháng mẹ mình, bây giờ thì không lớn tiếng tranh luận nữa.

Chính là buổi tối anh thường lén ra phòng khách chỗ tôi ngủ. Tôi nói ngoài này lạnh anh vẫn kiên trì không chịu về phòng. Tôi thực sự lo lắng cho sức khỏe của anh, vì thế sau đó mỗi khi chờ bọn họ ngủ say rồi, sẽ đến phòng ngủ, ở bên cạnh chờ anh ngủ, trước khi trời sáng sẽ lại quay lại sofa ngoài phòng khách.

Vì anh, phiền toái một chút, lén lút một chút…cũng đều là chuyện nhỏ.

“Tiểu Diễn, thật sự sẽ không vì mẹ anh mà hận anh chứ?”

Tôi lắc đầu.

Anh vẫn luôn bất an. Kéo tôi lại, tựa vào tôi.

“Thật xin lỗi.” Anh nhẹ giọng nói. “Đó dù sao cũng là mẹ anh. Anh biết mẹ làm nhiều điều sai, chính là hơn phân nửa lí do đều vì anh. Mà ngay cả…phá hủy gia đình em, khiến mẹ em ra đi, khiến em sống khổ như vậy, đều là vì muốn cho anh một gia đình mới, để anh có ba dưỡng dạy…”

“Anh…chính là chiếm hết của em. Chuyện không tốt đều khiến em nhận lấy. Cho nên dù đau lòng cho em, những gì mẹ làm cũng đã làm rồi, thế nhưng…không có quyền gì chỉ trích mẹ.”

“Mẹ đối với người khác đều không tốt, nhưng đối với anh luôn thật tâm…anh lại bất hiếu như thế, mẹ lại chẳng sống được bao lâu… Anh rất muốn như trước bảo vệ em, nhưng mà…không thể đối nghịch với mẹ mãi…”

“Em hiểu, không sao đâu anh.” Tôi mỉm cười, âu yếm anh. “Chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, đối với chuyện của mẹ em em cũng đã bình tĩnh hơn nhiều. Em hiện tại chỉ có anh, đã cảm thấy rất mĩ mãn rồi. Dù sao anh cũng là của em, mẹ anh có đánh em em cũng không sợ.”

-Hết chương 58-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.