Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 6



“Thế này xoa mãi bao giờ mới ấm! Anh lại đây, sang chăn bên này. Cởi quần áo rồi lại đây.”

“…Hả?”

“Người như vậy biết khi nào ấm! Cứ thế này đến sáng luôn sao? Chỉ có hôm nay mới thế thôi nhé, sang bên chăn này , nhanh một chút, em mà thay đổi chú ý anh lạnh chết cũng đừng kêu!”

“Nhưng mà…” Anh dịch ra khỏi ổ chăn của mình. “Nhưng mà em không mặc quần áo, anh lại cởi…”

“Làm sao, mặc áo ngủ của em là được chứ gì? Đều là con trai anh tính toán cái gì?” Tôi vươn tay đến bên ghế lấy chiếc áo của mình, quăng cho anh.

Đổi áo ngủ xong, anh chui vào ổ chăn của tôi, nằm co lại, tránh xa tôi. Tôi dĩ nhiên hết nói nổi, đem anh kéo lại. Đã nằm cùng để sưởi ấm mà mỗi người nằm một góc chăn thì ấm cái gì?

“Còn đau không? Dạ dày đâu không? Có chỗ nào đau không?” Tôi hỏi.

“Không đau.” Tuy anh ta nói không đau nhưng nghe như có chút chột dạ. “Uống nước ấm tốt nhiều rồi.”

“Vậy tốt rồi, mau ngủ. Ngày mai còn phải tới trường.”

“Ừ…” Gối đầu lên cánh tay tôi, lại nhỏ giọng nói. “Tiểu Diễn, em thật tốt..”

Được rồi được rồi! Không cần cứ mở miệng là khen tôi tốt được không? Lòng tôi thở dài, nhắm mắt ngủ.



Tích tích, tích tích…chuông báo vang lên.

Theo bản năng tôi vươn tay muốn dừng lại cái đồng hồ kêu loạn.

Thế nhưng nhìn thấy người nằm trong ngực mình, vừa quen thuộc vừa xa lạ, lông mi dài, ngũ quan tinh tế, vẫn đang say ngủ.

Anh…

Đúng vậy, đó là anh trai mới, người theo người phụ nữ kia đến sống ở đây!

Thật tốt, đêm qua cuối cùng cũng ngủ yên, người cũng không ra mồ hôi lạnh nữa.

“Dậy đi, phải đến trường, này.” Tôi quơ quơ anh trai, sau đó đứng lên mặc quần áo.

“…” Tôi vừa ra khỏi ổ chăn, anh cũng mở mắt tỉnh. “Lạnh quá…”

Thật tình, sáng mùa đông không lạnh mà được a!

Dì Mạnh lại không mời mà tới, đẩy cửa bước vào, đem quần áo của anh nhét vào chăn cho ấm.

Tôi không khỏi chậc chậc vài tiếng, còn làm ấm quần áo rồi mới mặc, chiều chuộng quá thể. Xong rồi lại có chút tiếc tiếc vì đã mặc xong quần áo, nếu không không phải sáng sớm đã cho dì Mạnh chiêm ngưỡng một chút sao? Tôi đi ra ngoài, không muốn ăn sáng mất ngon vì mấy cảnh phụ tử tình thâm diễn ra trong phòng mình.



Bất ngờ là tôi trông thấy ba cũng mới từ phòng ngủ đi ra. Trước tới giờ tôi chưa từng thấy ba dậy sớm như vậy, đều là mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.

“A?” dì Mạnh ở trong phòng kêu lên. “Tiểu Viễn sao con không mặc áo ngủ của mình?”

“Mẹ, đêm qua ra mồ hôi trộm, áo ngủ ướt, Tiểu Diễn đem áo của em ấy cho con mượn..”

“Tiểu Viễn! Không thoải mái sao không gọi mẹ? Mà không phải con uống nước lạnh chứ? Dạ dày như thế không nên uống nước lạnh biết không hả?”

“Mẹ, con không uống nước lạnh… Là Tiểu Diễn đun nước ấm cho con.”

“Tình cảm hai anh em cũng không tệ lắm ha.” Ba sờ sờ đầu tôi, ra vẻ thực hài lòng. “Tiểu Diễn làm đúng, thân thể anh trai không tốt, hẳn phải chăm sóc anh nhiều hơn.”

Đúng rồi đúng rồi, mẹ anh ta bức mẹ tôi chết, tôi còn phải chăm sóc anh ta nhiều hơn. Vô lý!

Tôi đi đến bên bàn ăn, thế nhưng chỉ có một phần sữa nóng, bánh mì và trứng, hẳn là không phải cho tôi. Tôi cũng chẳng điên mà ăn, sáng sớm lại phải nghe người phụ nữ kia cuồng loạn.

Cũng may không phải làm cho tôi, chứ có nhiêu đó, chẳng mấy mà bụng lại rỗng.

Ba chợt nói: “Dì không biết con thích ăn gì cho nên chỉ làm cho Tiểu Viễn thôi. Sau này mỗi sáng ba sẽ cho con 3 đồng đi học tiện mua đồ ăn sáng.”



Chúng tôi sống ở một thị trấn nhỏ, giá cả cũng không đắt đỏ như thành phố lớn. Ở đây vài xu đã mua được nước trà, trứng luộc hoặc là túi sữa. Một đồng cũng đã được 4 cái bánh bao hoặc bánh mì. Ba đồng thì càng ăn thật no được.

Dì Mạnh lập tức bảo: “Nếu Tiểu Diễn tự dùng tiền, vậy công bằng thì…mỗi ngày cũng cho Tiểu Viễn 3 đồng tiêu vặt đi. Tiểu Viễn dạ dày không tốt, nếu đói có thể mua gì ăn.”

Tôi đột nhiên phát hiện, câu “Tiểu Viễn thân thể không tốt” thật có sức mạnh vạn năng, làm gì cũng được.

Nhưng đừng nghĩ 3 đồng kia là tiền tiêu vặt của tôi được không? Con của dì có bữa sáng để ăn, lại toàn thứ tốt, tôi có không?

“Anh ăn từ từ, em đi học trước.”

“Vội cái gì!” Ba rống lên. “Con không đưa anh đi thì anh biết đường nào? Ngồi đó chờ anh ăn xong!”

“Tiểu Diễn…em cùng ăn luôn đi.” Anh vội nói.

“Không được! Em trai con thích ăn thịt cá, bánh mì với sữa không được.” Dì lại vội vàng nói, sợ tôi tranh mất bữa sáng của anh.

Ai muốn tranh bữa sáng với con dì? Một chút như vậy tôi no chắc? Tuy bánh mì với sữa thì sạch sẽ, nhưng tôi còn thích ăn mấy thứ bánh mì thịt này nọ mà người ta bảo không sạch sẽ hơn đồ ăn của dì. Hơn nữa ăn thế còn có sức!

Còn nữa, lấy quyền gì bắt tôi ngồi chờ anh ta? Tôi không phải dành thời gian ăn sáng sao? Tôi quay đầu nhìn ba, oán giận nói: “Anh ăn chậm như thế sẽ trễ học!”

“Không phải nửa tiếng nữa mới đến giờ sao?”

“Nhưng từ nhà tới trường cũng mất nửa giờ đó! Sao mà kịp?”

“Sao mà không kịp? Con mỗi ngày đi xe đạp chẳng phải một lát là tới sao? Từ nay về sau con đưa anh đi xe đạp tới trường.”

“Ba! Ba cảm thấy con đèo anh được sao?”

Anh mười ba, tôi mười một, đây còn là khoảng thời gian dậy thì ở nam, mặc dù anh chỉ cao hơn tôi một cái đầu, người cũng rất gầy, nhưng khung xương thì vẫn phát triển chứ. Đèo anh? Căn bản không có khả năng.



-Hết chương 6-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.