Huynh Đệ Niên Hạ

Chương 8



“Vậy hiện tại em nói cho anh biết, đấy không phải bạn gái! Chỉ là người quen mà thôi. Hừ, nhưng mà không thể tin được anh lại có ý tốt, mang sách đến giúp? Là anh muốn để cho người ta để lại ấn tượng sâu sắc với mình đi? Chẳng trách, Hạ Lệ Ly xinh đẹp như vậy, rất nhiều nam sinh muốn theo đuổi. Nhưng lần sau muốn theo đuổi người ta, đừng phiền phức lấy đồ của em đưa cho họ.”

“…” Anh chẳng nói gì nữa, ủy khuất ngồi một bên.

Tôi đã không làm lớn thì thôi, anh ủy khuất cái gì chứ? Gánh mệt không phải là tôi hay sao?

Chuông lại reo. Anh yên lặng đẩy quyển sách của mình về phía tôi. Thật phiền! Tôi lại đẩy trở lại. Anh lại tiếp tục đẩy qua, lại bị tôi ném trở về. Vì là ném, cho nên thầy giáo nhìn thấy, liền đi tới, nhìn xuống bàn học trống trơn của tôi.

“Kỳ Diễn, còn nhớ lần trước thầy nói gì không? Ai không mang sách nghĩa là không muốn học, liền ra ngoài cửa đứng. Em là lớp trưởng,càng phải làm gương! Hôm nay thầy không phạt em thì sẽ chẳng quản được ai trong lớp này cả! Mau ra ngoài.”

“Vâng.” Tôi đứng dậy, chuẩn bị ra hành lang đứng phạt.

Anh trai rất nhanh đứng dậy, giúp tôi nói. “Thưa thầy, không phải Kỳ Diễn không mang sách, mà là em. Em hôm nay mới chuyển tới, không biết có tiết này nên đã không chuẩn bị…”

“A, là vậy sao?” Thầy giáo nhìn anh, lại nhìn tôi.

“Không phải!” Tôi tức giận. “Đúng là em không mang sách. Em ra ngoài đứng phạt là được.”

“Không phải!” Anh luống cuống. “Thưa thầy, nghe em giải thích..”

“Không phải cái gì, giải thích cái gì! Đây không phải sách của anh sao!” Tôi giằng lấy quyển sách, giở ra tên ghi trên đó. “Đây? Là anh ấy có mang sách, còn em thì không. Em ra ngoài…”

“Nhưng Tiểu Diễn, em.. Nhưng mà, rõ ràng…”

“Anh có thấy phiền không?” Tôi nện quyển sách lên đầu anh ta.

Anh trai kinh ngạc nhìn tôi.

“Kỳ Diễn, hôm nay em làm sao thế hả!” Thầy giáo cả giận. “Đi ra ngoài đứng! Tan học đến phòng làm việc của thầy!”

Được! Không phải kè kè bên cạnh anh ta.

Tôi ngoan ngoãn ra ngoài, đứng ngoài hành lang. Vô tình nhìn thấy Hạ Lệ Ly cũng đứng chịu phạt ở cạnh đó.

“Này này này, sao cậu cũng phải đứng đây?”

“Haha, bởi vì ở trong lớp ăn vặt bị phát hiện. Còn cậu?”

“Bởi vì không có sách giáo khoa! Đáng giận! Sớm biết dù gì cậu cũng bị đuổi ra ngoài thì đã không cho mượn!”

“Haha, nghe này, kì thật tiết này lớp mình không phải Số học đâu…”

“…?!” cái gì cơ…

“Cậu đào hố hại mình?! Hạ Lệ Ly cậu..!”

“Haha, bị lừa thấy sao?”

Tôi chán ngán, không buồn đáp lại. Ngước lên nhìn bầu trời xong không khỏi thở dài.



“Thầy giáo, em biết sai rồi, không nên cục cằn, em sau này sẽ không nóng nảy như thế nữa. Em trở về cũng sẽ nói xin lỗi với anh trai, cũng chính là Trình Trí Viễn.”

“Tốt lắm tốt lắm! Em về đi. Lần sau không được vậy rõ chưa?”

Dù sao cũng có thành tích tốt, cũng vì thái độ tích cực muốn sửa lỗi mà một lát sau tôi đã ra khỏi phòng giáo viên.Chẳng mấy mà lớp học lại một đoàn vây kín.

“Oa, Kỳ Diễn, quay lại rồi sao? Thầy giáo có phê bình cậu không?”

“Kỳ Diễn, hóa ra quan hệ của cậu với anh trai không tốt?”

Thế rồi một người bảo: “Nhưng mà, anh trai cậu hình như khóc? Nằm gục trên bàn cũng không thấy nhúc nhích gì, đến xem thử xem?”

Này này…

Tôi căng thẳng, khóc lóc cái gì a. Tôi là bị câu “không nhúc nhích gì” dọa sợ. Không phải lại làm sao rồi chứ?

Chạy về phòng học, bên trong đã chẳng còn ai, chỉ có anh vẫn gục xuống bàn. Tôi vội chạy tới lay lay. “Anh! Anh?”

Anh ta ngẩng đầu, biểu tình mờ mịt, quả nhiên mắt đỏ.

“Anh khóc cái gì hả? Hay đau dạ dày? Xảy ra chuyện gì?”

Anh lắc đầu, nhíu mày, lẩm bẩm: “Tiểu Diễn, thực xin lỗi…Thực xin lỗi…”

“Thực xin lỗi cái gì?” Tôi mờ mịt hỏi. “Làm sao thế? Cũng cả một tiết học rồi đó, em quên hết rồi, anh còn để ý cái gì?”

Làm sao mà đến mức này chứ? Dễ xúc động như vậy?

“Này này…anh làm sao còn khóc?”

“Này, anh không cần yếu ớt thế được không? Có một chút chuyện nhỏ như thế! Này…”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, đầu anh chôn sâu vào hõm vai tôi, cánh tay gắt gao ôm lấy, nước mắt cũng làm ướt tay tôi.

“Tiểu Diễn, xin lỗi em. Đều là lỗi do anh.”

Thế này…Người này…

Vốn là chuyện nhỏ nhặt, cũng không đến mức này…Cùng lắm chỉ đứng ngoài hành lang, cùng lắm giận anh có một chút.

Tôi thở dài, sờ sờ đầu anh.

Thế rồi bất chợt phát hiện, tôi rất muốn căm ghét người trước mặt, lại tựa hồ không căm ghét nổi.

Từ lúc gặp mặt đến giờ, anh đối với tôi luôn có ý tốt, cho dù tôi cố ý trút giận lên anh, anh cũng không phản đối, chỉ yên lặng thuận theo, chỉ lộ ra vẻ mặt thương tâm, ủy khuất.

Thái độ như vậy, tôi cũng chẳng biết tìm cớ gì mà giận, cảm thấy thật bất đắc dĩ.

Thật sự bấc đắc dĩ.

Tôi rõ ràng rất rất ghét mẹ anh, thế nhưng sao không ghét anh cho đành?

Mặc cho anh ôm, thật xấu hổ là lúc đó bụng ta lên tiếng phản đối vì không ăn sáng.

“Tiểu Diễn, em đói sao?” Anh lau mắt, hỏi tôi.

“Đúng thế, bữa sáng còn chưa ăn! Sắp chết đói rồi..” Tôi nằm úp sấp xuống bàn, than thở, mười hai giờ mới tới giờ ăn trưa, mà bây giờ mới chín rưỡi, quả là xa xôi quá mà…

“Anh ra ngoài mua đồ ăn cho em.”

“Này này này. Anh ra là chết đó. Trường học không cho ra ngoài, trừ khi là leo tường. Tường cũng rất cao đó, anh mà leo được sao? Quên đi, chờ cơm trưa.”

“Tiểu Diễn, xin lỗi em. Là anh không tốt.” Anh thấp đầu, giọng áy náy.

“Được rồi được rồi. Không liên quan anh. Chú tâm nghe giảng, học hành tử tế, đừng có nghĩ chuyện khác.”



-Hết chương 8-


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.