Huynh Hữu Đệ Công

Chương 32



"Ánh mắt .... không phải thực thũng, biểu tình......... trên cơ bản vẫn trấn định, lời thoại........ đã đọc đến thuộc làu, Lạc Thiệu Cung thì........... giờ đang trong phòng ngủ một mình.

Tốt lắm, mọi việc sẵn sàng........

Tôi hít sâu 2 cái, gõ cửa phòng Lạc Thiệu Cung rồi đi vào.

"Lạc Thiệu Cung à......." dùng sức nhắm chặt đôi mắt dùng sức hết toàn thân khí lực, nói thật nhanh, bằng không thì không nói nổi, dù sao hiện tại không nhìn thấy mặt nó, sẽ đỡ căng thẳng. "Ta thích......."

"Ừm ? Cái gì ?"

"Ta thích......"

"Anh à chờ một chút, em không nghe thấy, anh chờ em gỡ tai nghe ra đã."

"Hả ?

Trợn mắt nhìn nó gỡ tai nghe xuống. "Có chuyện gì sao ?"

Tên này, cư nhiên lúc mấu chốt này lại đi nghe nhạc !

".........." Tôi đưa tay xoa trán vừa nghẹn ngào ra mồ hôi, cố gắng điều chỉnh tốc độ tim đập vừa rồi.

"Tìm em việc gì vậy anh ?"

Được rồi, trạng thái điều chỉnh không khác lắm, một tiếng trống làm tinh thần của tôi hăng hái đủ để nói hết lời !!!

Không dám cùng nó đối diện, tránh đi ánh mắt nghi vấn của nó, nhìn đến cái đèn bàn đầu giường cố lấy dũng khí mở miệng : "Ta, ta...."

Không xong...... kế hoạch ban đầu bị hủy, hiện tại hình như như thế nào cũng không nói nên lời........

"Ta, ta...... người......." Hoàn toàn lắp bắp.

"Anh làm sao vậy ? Anh à ?" Lạc Thiệu Cung bật cười, đưa tay sờ sờ mặt của tôi, "Gấp đến độ đầu toàn mồ hôi, có chuyện thực nghiêm trọng à ?"

"Ta......" trong đầu đã muốn trống rỗng. "Ta muốn mượn đĩa."

"A, đĩa à," nó mỉm cười trỏ trỏ giá sách, "Muốn nghe cái nào thì cứ lấy, anh là muốn mượn nhiều lắm à ? Không sao, nếu thích thì cứ lấy đi."

"A, được..... cám ơn......" Chết tiệt, sau đó, vô luận như thế nào đều nói không ra mấy câu đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Còn có cái gì sao ?"

"Không có, thế này là được rồi, cám ơn.... ta, ta trở về phòng."

Ôi.................. hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo kế hoạch............

Mình thật sự là ngu ngốc.

Lấy hai cái đĩa của DEEN đi tới đi lui ngoài cửa. Có nên đi vào thổ lộ với nó lần nữa ? Ôi, thiệt căng thẳng, thiệt muốn đi vệ sinh.........

"Tiểu Hữu."

"A....."

"Cậu ở nơi này làm gì ?"

"A, tôi muốn mượn Lạc Thiệu Cung cái đĩa." Nhìn đến Tần Du, nhiệt tình toàn thân tựa như pít tông thoát đi sạch sẽ.

Người này thấy thế nào cũng đều là cô gái xứng với Lạc Thiệu Cung......

Đương nhiên, cũng không thể nản chí như vậy, tôi cũng có ưu điểm của chính mình nha, ví dụ như......... như........

Gì ? Có nghĩ, cũng nghĩ không ra được.............

"Tiểu Hữu, cậu mặc áo ngủ trông thực đáng yêu nha~~" Ngón tay đến gần chọc chọc mặt của tôi, "Oa.... đáng yêu thật, thật muốn mang về nuôi trong nhà."

Cái gì ?

"Đến, Tiểu Hữu, cùng tỷ tỷ tâm sự đi."

Ân, những lời này, kia đối với Lạc Thiệu Cung nói không nên lời, có lẽ có thể theo Tần Du đến nơi nào đó đột nhiên mở miệng cũng không chừng, biết người biết ta, bách chiến bách thắng, cùng cô ấy trao đổi trao đổi cũng không sao đi.

Dựa vào lan can ban công lầu hai, bụng cứ không để yên, nghe Tần Du cười đùa, thời gian từng chút trôi đi.

Ai, mình là đến trinh sát tình địch, cũng không phải tìm tiếng cười nha.

"Tần Du," cố lên cố lên, mở miệng phải nói đúng trọng điểm. "Bạn cùng Lạc Thiệu Cung quen nhau lâu chưa ?"

"A ?" Cô ngẩn người.

"Lạc Thiệu Cung đối với bạn chắc là tốt lắm ?"

"A ?"

"Nó, nó tuy rằng bình thường khô khốc, người không thích phản ứng, nhưng là đối với bạn hẳn là rất không giống ? Nó trước kia chưa bao giờ chủ động mang con gái về nhà, bạn là người đầu tiên.... Cho nên....... cho nên nó nhất định là rất quý trọng bạn ? Cảm tình của hai người tốt lắm hả ?"

Ô.... đáng ghét.......... để làm chi nhắc tới chuyện bất lợi đối với mình.

"A, đúng nha ~~ chúng tôi giao tình không tồi ~~" miệng cô kéo ra một nụ cười nhe, "Cậu ấy đối với người yêu đúng là ôn nhu chăm sóc, cậu cũng cảm thấy như vậy phải không ?"

"Phải...." Nói như vậy, Lạc Thiệu Cung là thích cô ấy thực ?"

"Thiệu cung chính là một người con trai tốt ngàn người mới được một, có thể có một bạn trai như vậy, ai cũng không dễ dàng buông tay."

Ô, cô ấy cũng hiểu được Lạc Thiệu Cung tốt..........

Hai bên chái nhà tình nguyện, tôi thật sự còn cơ hội sao ?

"Kỳ thật, Lạc Thiệu Cung nó cũng có khuyết điểm," tôi này xem như châm ngòi ly gián sao ? "Nó.... cái kia.......... nó ghét ăn thịt béo, nó thực kiêng ăn.........."

"A ?"

"Nó không ăn cà rốt với tiêu, còn ghét tỏi, cũng không thích thêm dấm chua với nước tương...... mù tạt nó cũng không chịu ăn, tóm lại chính là thực khủng hoảng........."

Này cũng tính là khuyết điểm à !

Nhưng là càng nói, lại càng không biết nên nói cái gì.

"A, cái đó tôi cũng không biết ăn, có sao không ?" Tần Du lại hưng trí bừng bừng.

"Nó ngay cả sầu riêng cũng không ăn, rõ ràng thơm ngon như vậy, nó còn bảo là thối....."

"Uống cà phê chơ tới bây giờ cũng không thêm đường, tôi mỗi lần thêm bốn viên đường đều bị nó cười."

"Nó ăn một con cua sẽ bị dị ứng, cho nên lúc cho nó ăn hải sản phải cẩn thận............"

"A, Thiệu Cung có cái gì đặc biệt thích ăn không ?"

Bây tri bất giác đã bị cô kéo cái mũi, "Nó thích ăn thịt dê, lẩu dê mùa đông, rất nóng........"

"Còn có tôm hùm đông lạnh........"

"Bánh dê con nó thích nhất....."

"Trúc chần nước sôi nó rất thích........."

"Còn có, nó thích rau dưa trộn với hoa quả, bên trong ngàn vạn lần không thể thêm chân giò hun khói với mực, bằng không nó sẽ rất giận...."

"Nó còn bị mẫn cảm với phấn hoa, cho nên không thích tặng con gái nước hoa, bạn phải thông cảm cho nó......"

Điều tôi muốn nói càng ngày càng rời xa.

"Bạn đừng xem nó khô khốc như vậy, kỳ thật trước khi ngủ nó đều phải uống sữa, trẻ con lắm đúng không ? Thằng em này của tôi, bạn đừng nhìn nó đàn ông như vậy, kỳ thật có đôi khi thực yếu ớt, nó cũng sẽ khóc, tôi có gặp qua rồi....... Cho nên bạn cố gắng chăm sóc cho nó, nó........"

Thực đáng giận, tôi khó chịu cái gì chứ !

"Dù sao, bạn sẽ đối với nó tốt một chút, nó nếu tâm tình không tốt, làm cho bạn tức giạn, bạn đừng trách nó, chỉ là lúc đó khó chịu thôi. Tuy rằng có thể đôi khi không phân rõ trái phải, nhưng nó tâm địa tốt lắm, trên đường nhìn thấy ăn mày nó còn tìm tiền lẻ mang ra, dù sao.... dù sao..... nó chính là một thằng con trai tốt, bạn phải đối xử tốt với nó.........."

"Tiểu Hữu......" Thanh âm có hơi lo lắng.

Bùm bùm nói ra cả đống, yết hầu khô khốc, nhưng vẫn quản không được miệng của mình : "Nó là thiên tài, cho nên biết rất nhiều chuyện, không có chuyện gì là nó làm không được, nhưng.... nhưng là có những chuyện đơn giản nó lại không biết, cho nên bạn đối với nó kiên nhẫn một chút, không cần bởi vì việc nhỏ mà làm nó giận........"

"Tiểu Hữu, cậu không sao chứ ? Cậu làm sao vậy ?"

"A.... thật có lỗi, tôi đi về ngủ trước, ngủ ngon."

"Tiểu Hữu à ?"

Vội vội vàng vàng xoay người đi về phòng mình, Tần Du ở phía sau như thế nào gọi tôi cũng không dám quay đầu lại.

Làm sao quay đầu lại chứ ! Sẽ bị cô xem thấy vẻ mặt toàn nước mũi nước mắt mất.

Ai, mình thật là khờ quá, nói những lời này thực bình thường, như thế nào càng nói càng thương tâm.

Hơn nữa..... Vốn là muốn biết rõ ràng hai người quen nhau tới trình độ nào, vì cái gì đến sau tôi lại sẽ trở nên giống như ông bố của con gái sắp đi lấy chồng, đem Lạc Thiệu Cung hoàn toàn phó thác cho người khác ?

Đại ngốc..... ngươi như vậy, như thế nào giành giật được chứ.

Lau nước mắt, chui vào giường dùng chăn che cái đầu.

Ngày mai.... ngày mai nhất định phải nói ra, sáng sớm liền ra khỏi giường, sau đó trước tiên đi đến phòng của Lạc Thiệu Cung nói....

Đúng tiếc hùng tâm tráng chí vĩnh viễn chỉ là hùng tâm tráng chí.

Ngày hôm sau đầu choáng váng, ngủ đã muộn không nói, ở trong phòng khách vừa thấy đến Lạc Thiệu Cung liền căng thẳng đến ngay cả dĩa ăn đều làm rơi, đành phải lâm trận lùi bước.

Lúc dắt con chó kiểng ba mới mua đi tản bộ còn gặp nó nằm ngoài bờ cỏ phơi nắng đọc sách, cơ hội tốt, đáng tiếc tôi không hiểu, còn lắp bắp xoay người bỏ chạy, biến thành nó mạc danh kỳ diệu ,sáng sớm đã nhuộm màu lên mặt rất khó coi.

Chẳng lẽ tôi cả đời chỉ có thể đối diện cái gương thổ lộ sao ?

Nhìn cái tên sầu mi khổ kiểm trong gương, một bộ không hay ho cùng....... ngươi a, cái bộ dáng này, cho dù đi thổ lộ, tám phần cũng chỉ có thể bị cự tuyệt.

Tỉnh lại một chút đi.....

Có.... chút...... vô ....... lực

"Anh à."

Tiếng đập cửa thình lình làm tôi sợ nhảy dựng lên, vội đem cơ thể dùng sức bám vào cái gương : "A, vào đi."

Điểm tâm khuya, bánh ngọt anh thích để lại cho anh phần nhiều nè, qua xem đi.

"A...." nhận lấy cái dĩa trong tay nó, anh mắt lại vẫn là do do dự dự đảo quanh người nó.

"Lạc Thiệu Cung.... ta....." hiện tại chỉ có hai người chúng tôi, cơ hội lần này phải cố gắng bắt lấy, cố lên !

"Làm sao vậy ?"

"Ta, ta có chút không thoải mái........"

Ngu ngốc, ngươi đi chết được rồi đó !

"A ? Em xem nào," cái trán bị bàn tay mát rượi của nó ôm vào, phản xả có điều kiện trừng con ngươi lên, nhìn đến vẻ mặt lo lắng của nó : "Có hơi nóng, anh quả nhiên là phát sốt. Ngủ lại đá chăn, kết quả là bị cảm lạnh phải không ?"

Phải không, khó tránh ánh mắt vẫn nóng lên, thực dễ dàng rơi nước mắt, nguyên lai là do sinh bệnh.

"Đến, anh ngồi đây, chờ một chút." Bị nó ôm đến ngồi trên giường, nhìn nó rất nhanh cầm nhiệt kế tới. "Rồi, há miệng nào."

"A....." Ngoan ngoãn ngậm lấy nhiệt kế, ngồi xổm trước mặt nó ngẩn người.

"Được rồi, em xem xem." Nó tư thế thuần thục rút nhiệt kế ra, giơ lên trước mắt, sau đó "a" một tiếng, "Anh à, sốt không nhẹ đâu, cho nên..............."

"Gì ?" Tôi nhanh chóng dựng thẳng người, "Ta không đi bệnh viện ! Uống nhiều nước ra mồ hôi thì sẽ khỏe lại, không cần gặp bác sĩ, người xem ta, kỳ thật vẫn khỏe mạnh nha !......"

Bởi vì thể chất rất dễ bị sốt, bi thảm nhớ lại hồi nhỏ tràn ngập số lận bị chích đến mức khóc oa oa, đến bây giờ đều đối với bệnh viện đều sợ hãi.

"Được rồi, không đi thì không đi, anh đừng sợ nữa." Lạc Thiệu Cung mỉm cười đứng lên.

"Thật sự ?" Kỳ quá, trước kia rõ ràng nó không có nói chuyện tốt như vậy, luôn không để ý tôi giãy dụa phản kháng một đường đem tôi đi vào chích, một bộ gương mặt dì ghẻ.

"Đúng vậy," Nó cười cười xoa bóp cái mũi của tôi. "Đứa ngốc, về sau cũng không cần đi, em sẽ là bác sĩ giỏi nhất, uống thuốc em cho là tốt rồi."

"Thật tốt," tôi thỏa mãn, hâm mộ nói, "Ngươi về sau làm bác sĩ, ta sẽ không phải đi bệnh viện khám bệnh."

"Đứa ngốc, chính là bởi vì anh không chịu đi bệnh viện, lại dễ dàng sinh bệnh, em mới cố ý đi học trường Y !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.