Hy Du Ký

Quyển 2 - Chương 23: Gian tình của Bạch Long công tử cùng Tề Thiên đại thánh



Type: Thanh Mạn

Nếu có ai đó khiến người trong phút chốc vừa có thể lạc bước trên mây vừa có thể rơi thẳng xuống vực sâu…

Vậy thì hãy cách xa người đó một chút, nếu không sẽ rất nguy hiểm.

Gần vua như gần cọp, đạo lí này ngay cả tiến sĩ mới vào triều cũng biết rõ, nhưng Tề Thiên Sanh hắn lại khinh thường, trên đời này ngoại trừ Thái hàng Thái hậu, còn ai có thể khiến hắn đang lạc bước trên mây bỗng dung rơi thẳng xuống vực thămt được? Người khiến hắn cảm tháy nguy hiểm như vậy có tồn tại sao? Có thật không? Người đó ở đâu? Kêu ra đây xem nào…

Có.

Thật sự có.

Hắn không cần kêu gào, cũng không cần tốn sức tìm kiếm.

Ngườu này thực sự tồn tại…

Người đó không phải hoàng đế, cũng không phải Thái hậu. Nàng chính là một cô nương tay không tấc sắt, không có uy quyền, ngốc như gà gỗ, nhát như chuột nhắt, mềm mại không hề có sức sát thương giống hệt miếng đại hũ, nhưng nàng lại có thể làm được chuyện đó.

“Ngươi… cũng đùa cợt với thị thiếp của tủ phi như vậy sao?”

Chỉ một câu hết sức đơn giản như thế, cũng có thể khiến hắn đần cả người, nếm trải cảm giác khó xử nhất đời này.

Một khắc trước đó hắn còn chìm dắm trong đôi môi mềm ngọt khó lòng dứt ra,thế mà chỉ một khắc sau nàng đã thoải mái nhẹ nhàng vạch trần bết nhơ bê bối của hắn, gương mặt tò mò kia như con dao sắc cắm sâu vào ngực hắn.

Trong nháy mắt vị ngọt lịm như hơi nước bốc đi hết, chỉ chừa lại cay đắng chua xót mà thôi.

“Chuyện đó, ai nói cho cô biết?” Hắn nhếch môi, nheo con ngươi xám tro lại, “Là ông già đó? Hay là ả tỷ tỷ bụng dạ khó lường của cô?”.

Giọng nói âm u đâm thẳng vào tai nàng, nàng không dám trả lời , chỉ biết cúi đầu thấp xuống.

“Nhìn ta đi, vì sao không dám nhìn thẳng vào ta mà nói chuyện?”

“…”

“Bây giờ cô đang nghi ngờ nên mới chất vấn ta?” Nếu nàng đã mở miệng hỏi câu này, tức là trong lòng nàng vốn không hề có hai chữ “tin tưởng” dành cho hắn, hắn lặng lẽ lùi bước cách xa người nãy giờ vẫn dán chặt bên người hắn.

“Không phải ta chất vấn ngươi, ta chỉ muốn biết rõ…”

“Biết rõ cái gì? Quan hệ vủa ta với ả thịt thiếp kia ư? Muốn biết bọn ta có ăn nằm với nhauu không hả? Muốn biết ta có chạm qua đàn bà của phụ thân mình không ư?” Đầu mày hắn nhướng lên, nhìn nàng lạnh lùng, “Cô muốn quản chuyện của ta à? Quan hệ của bọn ta thế nào thì liên quan gì đến cô? Cô có tư cách gì mag muốn biết rõ chứ?”.

“Ngươi đừng ăn nói kiểu đó với ta, ta là…”

Hắn không đợi nàng nói xong, liền cười lạnh tiếp lời, “Là dù của ta phải không? Là người mà ả tiêpr thiếp ham mê cinh hoa phí quý kia pháo đến tiếp cận ta, lẽ ra cô nên biết rõ sở thích cùng tính cách của ta tồi mới phải”.

Lời chua chát kia đâm sâu vào xương sống lạnh cứng của Đường Tam Hảo khiến nàng đau đớn vô cùng, cúi thấp đầu xống lú nhí, “Bây giờ ngươi đang thẹn quá hóa giận sao?”.

“Cô nói gì hả?” Hắn trợn tròn mắt một cách khó tin, hắn đã quá dung tún cho nàng sao? Giờ nàng không chỉ học được cách cãi bướng mà còn học luôn cả thói mỉa mai của hắn, khiếnn ngực hắn nhói lên.

“Ta nói rằng, ngươi thẹn quá hóa giận, bị người ta vạch trần chuyện xấu thì chỉ biết to mồm che giấu!” Nàng bất chấp tất cả, ngẩng đầu lên hét to với hắn.

Vì sao lại phải làm người khác đau lòng thì mới chịu được, hắn không để ý đến cảm nhận của nàng chút nào ư?

Nêý hắn đã không buồn để ý, cũng chả sao, khong chỉ có mình hắn biết nói ra mấy lời tổn thương người khắc như thế! Nàng cũng biết đấy!

“Ngươu vốn không phải là sư phụ Tề công tử mà trong lòng ta mong nhớ, người trong lòng ta nghĩ đến vốn không súc sinh nhu ngươi!”

“Người có giỏi thì nói cho ta biết mình chưa từng làm ra chuyện đó, có giỏi thì nói cho ta biết ngươi trong sạch đi!” Nếu là lời người khác nói nàng có thể nửa tin nửa ngờ, nhưng một câu của hắn, nàng tuyệt đối tin tưởng!

Hãy nói với nàng tất cả chỉ là hiểu lầm, nói rằng tỷ phu chỉ đùa với nàng, tỷ tỷ không hề biết chuyện trước kia thế nào, nói rằng cho dù hắn có hư hỏng cũng không làm ra cái chuyện đồi bại như vậy, nói rằng không phải vì hhắn muốn tìm kích thích mà làm chuyện cầm thú như thế, nói rằng giới hạn đùa giỡn của hắn chỉ có fid mình thôi.

“Ta đã làm đấy, thì sao?”

“…” Phút chốc, con ngươi đen láy của nàng trở nên trống rỗng.

“Sao nào? Thất vọng lằm à? Cái tên sư phụ Tề công tử trong lòng cô sẽ không làm chuyện đó, nhưng ta thì làm.” Hắn nghiến răng cười lạnh.

“…”

“Chẳng ai nói oan cho ta cả, năm mười hai tuổi ta đã to gan chạm vào thị thiếp của phụ thân mình đấy, cô còn muốn biết gì nữa không? Muốn biết là ta đã làm ra bảo nhiêu chuyện thất đức nữa rồi ư? Hay là muốn biết ta đã trêu ghẹo bao nhiêu cô nương, từng có quan hệ mờ ám với bao nhiêu người rồi? Yên tâm đi, nhất định nhiều hơn hẳn cái tên sư phụ Tề công tử trong lòng cô.”

“…”

“Muốn khinh thường ta cũng được, coi ta là súc sinh cũng chả sao, tùy cô. Cái tên thần kinh trong lòng cô có như thế nào thf cũng mặc kệ,,,, chẳng liên quan đếnta. Cô cho rằng ta sẽ để tâm mấy chuyện đó sao?”

Lúc ở suối nước nóng, nàng cũng từng hét vào mặt hắn mấy lời chói tai này.

Hắn chính là tên chết tiệt cố chấp, thẹn quá hóa giận, làm sai chuyện gì liền lớn tiếng che giấu, lên trên cao thì đầu óc sẽ choáng váng, thích tùy hứng trêu ghẹo nữ nhân. Thật xin lỗi, hắn không phải dạng nam nhân không có tí khuyết điểm mà trong lòng nàng luôn nghĩ đến, sau khi tiếp cận, biết rõ về hắn rồi, có phải nàng thấy thất vọng lắm không?

Người khinh thường hắn nhiều lắm, có thêm nàng cũng chả sao, nhưng người khiến hắn từ biển mây bồng bềnh ngã nhào xuóng vũng nước bùn là nàngm người khiến hắn cảm nhận đủ hết mùi vị đau đớn của cũ ngã đó cũng chính là nàng,

Người nguy hiểm như vậy, tốt hơn hết hắn nên cách xa một chút.

Hắn dứt khoát xoay người, giật mạnh tà áo, nhanh đến mức nàng không kịp phản ứng.

Nàng ngơ ngác nhìn quanh, trước mặt đã không còn ai nữa.

Món quà hắn vừa thích thú say sưa vẫn đang trong tay nàng, nhưng những lời rủ rỉ ngon ngọt đã chẳng còn vương lại, những câu đùa cợt bên tai thoáng cái đã trôi sạch, hiện giờ luẩn quẩn trong tim chỉ là những lời tổn thương.

Mấy ngày tiếp đó, nàng bị hắn trừng phạt bằng sự lạnh nhạt đến ngạt thở.

Có lẽ nàng thực sự chưa hiểu hết về hắn, chỉ đơn phương giữ hắn trong lòng, ảo tưởng ra hình ảnh mà nàng mong đợi, nhưng càng tiếp cận thì càng không giống những gì mình nghĩ, càng biết nhiều lại càng thấy hoang mang. Nàng vẫn luôn cho rằng hắn chỉ là một người tính nóng như lửa, hay nói thăngt ra là một kẻ hắc ám hung hăng càn quấy, nhưng nàng không thể ngờ hắn lại là người lạnh lùng đến mức có thể thẳng tay đẩy người khác xuống hầm băng.

Hắn cũng không hề tìm cách né tránh nàng, con ngươi xám tro của hắn thỉnh thoảng cũng lướt qua người nàng, rồi trong thoáng chốc lại quét qua hướng khác. Cách hắn xem nhẹ nàng như thể hoàn toàn khác hănt những lúc hai người cãi nhau ồn ào trước kia, dường như hắn muốn tuyên bố rằngm trong mắt hứn nàng chỉ là rong rêu rơm rạ.

Nàng khiến hắn bẽ mặt, moi móc cjhuyện xấu khi xưa của hắn, hắn không muốn thấy nàng nữa, đó cũng là điều đương nhiên.

Nhìn thấy hắn ngồi trong đình nghỉ trưa, nàng vội tránh mặt. Thấ hắn chơi đùa cùng Thị Kiếm, Phụng Tiên, nàng đành cúi đầu lướt qua. Lúc dùng cơm nàng chỉ cũng tỷ tỷ ní chuyệnm hơn nữa cũng chỉ dùng tiếng địa phương, không cần biế hắn nghe có hiểu hau không, mặc kệ hụ tử hắn lạnh nhạt im lặng ăn cơm.

Nàng cố gắng khiến mình trở nên vô hình, không hề tông tại trong mặt hắn, có thể trốn được thì trốnm tránh được liền tránhm nhưng thỉnh thoảng cũng có lúc trên bàn ăn àng ngẫy nhiên chạm phải ánh mắt hắn, ánh mắt phẫn nộ chưa đầy oán hận.

Có lẽ hắn không thích mắt đối mặt cùng nàng, thế thì nàng cứ yên phận cúi đầu ăn cơm là được.

“Phập.”

Tiếng đập đũa đầy tức tối vang lên từ trên bàn, nàng chẳng buồn ngẩng đầu lên hìn, coi như mọi chuyện không liên quan đến mình mà tiếp tục ăn.

“Sao vậy? Con trai à, mấy món Song nhi chuẩn bị không hợp khẩu vị của con sao?”

“…”

“Nhưng hình như tiểu di tử rất thích mấy món này, ăn cật lực như vậy, từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn.”

Tỷ phu cầm lấy khăn tay thường dùng đưa đến tước mặt Đường Tam Hảo, nàng chỉ biết cám ơn rồi cúi đầu nhận lấy lau miệng.

“Người đâu, mau dọn hết thức ăn đi.”

“Dạ? Sao thế Vương gia?”

“Ngươi không thấy nét mặt của Thế tử gia nhà chúng ta như muốn lật tung cái bàn ăn này lên sao? Chúng ta còn chưa dùng bữa xong, đừng để nó đạp đổ chứ.”

“… Vâng.”

“Thị Kiếm, Phụng tiên.”

“Thế tử gia?”

“Cửu thiên tuế?”

“Không ăn nữa, chúng ta vào cung.”

“Con trai à, nghe nói ngày mai Bạch Long công tử sẽ đến kinh thành?”

“…”

“Con nhớ bảo hắn đến nhà mình chơi một lúc nhé, đã lâu không gặp, ta quả thật rất nhớ hắn.”

“… Ông nhớ hắn như vậy thì tự đi mà gọi. Tôi không rảnh rỗi đi chuyển lời cho hai người.”

“Nói cũng đúng, vật để ngày mai ta đích thân mở tiệc chiêu đãi mời Bạch Long công tử đến.”

Khách quý đến cửa, trên dưới Tề Nam Vương phủ đều bận đến rối rít.

Nhất là đường Song Thái, thân cũng là nửa chủ nhân nhà này, ngườu mà vương gia gửi thiệp mời đến phủ chơi đương nhiên không thể xem thường.

Đường Tam Hảo cũng không biết tỷ phu và Bạch Long công tử có quen biết nhau, cho nên lòng đầy tò mò, vừa giúp tỷ tỷ sắ xếp bài trí nhà cửa, vừa tán gẫu với nha đầu bên cạnh tỷ tỷ.

“Bạch Long công tử chính là tài tử đệ nhất kinh thành, là người mà thừa tướng tiền triều Bạch Phong Trữ nhận làm con nuôi sau khi cáo lão từ quan, Vương gia với Bạch thừa tứng là bạn tốt của nhau, cho nên thường xuyên gọi Bạch Longcông tử đến phủ làm khách.”

“Chẳng phải Bạch công tủ và Tề… công tử không hợp nhau sao?” LÀm gì có ai lại kêu đối thủ một mất một còn của con trai đến nhà làm khách chứ?

“Nghe nói cả hai vị công tử là bạn nối khố của nhau, cũng kông biết tại sao đến khi vào triều rồi thì lại đối chọi nhau dữ dội vậy, mà Thế tử gia nhà chúng ta cũng thật có bản lĩnh, thẳng tay hất Bạch Long công tử ra khỏi thành. Nhớ năm đó hai người họ một người phòng thái nho nhã, một nggười phonglưu lỗi lạc…”

“NGười phong thái nho nhã hẳn là Bạch Long cong tử đúng không?”

“Sao lại thế được! Người phòng thái nho nhã năm đó chính là Thế tử gia nhà chũng ta. Còn người phong lưu lỗi lạc chính là Bạch long công tử.”

“Ơ… ơ… ơ…?” Sao mọi việc lại đảo ngược đến vậy?”

“Tài tử mà! Ai mà không có máu phong lưu. Năm đó những người có thể nên mối duyên ngắn cùng Bạch công tử toàn là các cô nương kiêu kì. Còn Thế tử gi nhà chúng ta thì ngược lại, đối với nữ nhân còn chẳng buồn liếc mắt nhìn.”

Đường Tam hảo ngây người, há hốc miệng. Giật mình nhớ đến lức Bạch công tử đến xem mắt nàng cũng từng nói một câu thế này…

“Một tên tiểu quỷ vốn trầm tính ít lời đùng một cái lại đổi tính trở nên hạ lưu, vô sỉ, thối tha như bây giờ, nàng nói xem, như vậy có đủ khiến người ta ghét không?

Nàng còn tưởng những lời kia đều là nói đùa, hóa ra tất cả đều là thật sao? Tề công tử trước kia quả thật trầm tính ít lời ư?

“Có điều, Bạch Long công tử từ sau khi thành thân, mặc dù không thủ thân như ngọc nhưng cũng bớt phóng túng hơn. Haizz, tiếc là Bạch thừa tướng cả đời không chịu lập gia đình, lại lo Bạch gia khôngc có người chăm lo hương khói, nên cứ giục hai vị Bạch công tử sớm thành thân, hại bao nhiêu cô nương trong thành đến cơ hội mơ mộng cũng chẳng còn nữa. Bạch đại thiếu gia còn trẻ đã lìa đời, cho nên nhiệm vụ nối dõi tông đường này đều đặt lên vai Bạch Long công tử. Mà nói nhỏ cho cô biết, kì thật Bạch Long công tử và ba vị phu nhân của hắn chính là…”

“Các người đang nhiều chuyện gì vậy?” Đường Song Thái vén mành bước đến, khẽ trừng mắt lườm nha đầu lắm lời bên cạnh, “Vương gia không thích có người bàn tán sau lưng về chuyện của Bạch Long Công tử, ngươi đã quên rồi sao?”.

“Dạ, Song phu nhân, nô tỳ nhất thời lắm lời, lần sau không dám nữa.”

Đường Song Thái khẽ gật đầu, ý bảo nha hoàn lui ra sau, rồi xoay người đưa bộ ấm trà trong tay cho Đường Tam Hảo.

“Muội đến mái đình giữa hồ đưa trà cho Tề Thế tử cùng Bạch Long công tử đi.”

“Tỷ tỷ à…”

“Tam nha đầu này, dạo gần đây hắn rất lạnh nhạt với muội, cứ vậy mãi thì không được đâu, muội phải chủ động một chút.”

“… Tỷ tỷ à, muội không muốn.”

Nàng không thể để Tam Hảo từ chối việc này được, liền dứt khoát đặt bộ ấm trà vào tay muội muội, “Điềm Nhi đã theo phu quân nó vào kinh rồi đấy. Nếu muội cứ yếu đuối vô dụng như vậy thì sẽ lại bị nó khi dễ nữa.”

Khay trà trong tay bỗng dưng trở nên nặng trịch.

“Nó có thể đá muội đến kinh thành, thì cũng có thể bảo cha mẹ đón muội trở về. Ngày nào muội chưa xuất giá, thì ngày đó vẫn còn phải nghe theo lời cha mẹ, muội muốn rời xa tỷ để về lại chốn xó xỉnh kia sao?”

Đường Tam Hảo run rẩy bưng khay trà đến mái đình giữa hồ, đi được vài bước, từ đằng xa đã thấy dáng người cao ráo của hai vị công tử đang giằng co gì đó trong đình.

Công tử áo trắng bên tay phải cầm kiếm bạc sắc bén, công tử áo đỏ bên trái cầm roi bạc uy nghi, y phục phất phơ tung bay trong gió.

“Cửu thiên tuế à, chẳng phải ngươi luôn tự xưng mình là Tề Thiên đại thánh sao? Lâu rồi không so tài, thật không ngờ võ nghệ của ngươi lại giảm đến mức tệ hại như vậy. Ngươi bận vơ vét của cải của dân chúng đến mức không còn thời gian vận động sao?

“Họ Bạch kia, ta thấy ngươi mới lẻ kẻ chân nhũn thận hư, mới đến kinh thành đã vội lao vào giường vợ để ủ ấm rồi ư? Có phải sợ nữ nhân của ngươi ở khuê phòng chờ đợi đến cô quạnh, sẽ cắm sừng ngươi hay không hả?”

“Con khỉ ngang ngạnh kia, mau để lại lời trăn trối đi.”

“Tiểu gia đẹp trai hơn ngươi!”

“… Đúng là ngứa đòn mà!”

“Thì sao nào?”

“Đũng quần ngươi rách rồi kìa.”

“Ngươi đi chết đi! Chiêu này dùng đến mấy trăm lần rồi, ngươi cho rằng ta còn dễ dàng mắc lừa sao!”

“Ố ồ? Là vậy ư? Trước kia chẳng phải mỗi lần ta nói câu đó ngươi đều ngơ ngác nhìn đũng quần mình rồi bị ta nện cho một chuôi kiếm lăn ra bất tỉnh nữa ư?”

“Vút!” Roi bạc hung hăng vung mạnh uống đất, cho thấy chủ nhân của nó đang hết sức uất ức bất mãn khi khuôn mặt ngây ngô của mình ngày xưa bị nhắc đến.

“Chiêu đó hết linh rồi, thế thì để ta đổi chiêu khác hay hơn nhé… Ối? Đường tam tiểu thư, thật là trùng hợp, không ngờ ở đây cũng có thể gặp lại nàng.” Y làm ra vẻ như nhìn thấy có người đang đứng phía sau lưng hắn.

“Ngươi muốn chết hả?”

Hết chiêu rồi hay sao mà lại cố ý dùng cái chiêu nham hiểm này! Hơn nữa, nhắc ai không nhắc, lại một phát giẫm lên hố chất nổ chôn sâu trong lòng hắn thế này.

Hắn phi người lên rồi dùng roi quất mạng xuống, không ngờ tiếng của đậu hũ quả thật từ phía sau truyền đến.

“BẠch công tử, các người đang làm gì ở đây vậy?! Đừng đánh nhau nữa!”

Khay trà trên tay nàng bị hất về phía hai người bọn họ, chân nàng đứng không vững lại vướng vào khe cầu gỗ, cả người bổ nhào về phía trước.

Đôi mắt xám tro của Tề Thiên Sanh dấy lên vẻ hoảng loạn, nhanh như cơn gió rút roi bạc trở về, giơ chân chắn ngang không cho nàng nga vào người tên Bạch Long Mã kia, người nàng vắt ngang trên cái chân dài của hắn, chỏi biết tròn mắt nhìn ấm trà nóng đang bay thẳng về phía khách quý của tỷ phu.

Bạch Long công tử không hề tránh né, nhanh như chớp đưa tay đốn lấ ấm trà, trong tích tắc cả nước trà văng trong không trung cũng có thể hốt trở về.

“Hương trà thơm ngát. Đã phiền tam cô nương đến đây đưa trà cho chúng tôi, đúng lúc BẠch mỗ đang khát. Khỉ ranh này, mang chén lại đây nào.”

Nàng giật mình, ngoảnh lại nhìn vê phía Tề Thiên Sanh, chỉ thấy tay phải của hắn đã chụp gọn ba cái chén ngọc trong khay của nàng, hắn liếc nàng lạnh lùng.

Hắn chụp được mấy cái chén đó từ khi nào vậy?

“Hắn vừa ném chén ngọc vừa làu bàu, “Tiếc thật, không bỏng chết ngươi cho rồi!”.

Bạch Long công tử vừa nhấc tay áo lên, đã đón được cái chén ngọc mà hắn vưag ném đến, rót một li trà vào đó, “Tam cô nương à, lại đây uống trà đi, nàng còn luyến tiéc cái chân con khỉ ranh kia làm gì, vắt người trên đó thoải mái lắm sao?”

“À? Ta… Ta không có.” Nàng vọi vàng chối rồi nhanh chóng lách qua người hắn, không dám nhìn sắc mặt của hắn, khập khiễng bước đến trước mặt Bạch Long Mã.

“Bạch Công tử.” Nàng cúi người chào, “Thật trùng hớp, lại gặp huynh ở đây.”

BẠch Long Mã mím môi cười nhạt, rồi bông dung vươn tay ra sờ lên gò má nàng, “So với lần gặp mặt trước, dường như sắc mặt của tam cô nương đã tốt hơn nhiều. Xem ra khí hậu chốn kinh thành rất hợp với cô nương đấy.”

“Đúng vậy đúng vậy, ta đi đến đâu cũng đều có thể quen nếp ở đó.” Nàng đang tính nhoẻn miệng cười đáp lại, thì bỗng dung bị người phía sau gạt qua một bên khiến nàng có chút lảo đảo, đôi gò má cũng trượt khỏi bàn ta đang vươn ra của Bạch công tử.

“Tránh ra! Đừng đứng ở đây làm vướng chân vướng tay người khác nữa.”

Ngữ khí cung rắn của Tề Thiên Sanh khiến nàng xấu hổ đứng xắn gấu áo.

Bạch Long Mã nhắm mắt thưởng thức ly trà, cười nhạt thắc mắc, “Thế tử gia Cửu thiên tuế này, sao tam cô nương lại ở chỗ của ngươi vậy?”

Câu hỏi này khiến Đường Tam Hảo ngước mắt lên.

“Nàng ta chỉ tạm thời ăn nhờ ở đậu ở chốn này, là rong rêu rơm rạ lẩn quấn vướng chân thôi.”

Giọng nói nhẹ nhàng lạnh như băng kia lọt vào tau nàng, xoát sâu trong đầu, khiến con ngươi nàng phút chốc như bị bóng đêm đen kịt bủa vây, không thể tìm được lối ra,nàng khó xử cúi đầu thật thấp, đến lén nhìn hắn cũng không dám nữa.

HẮn nói rất đúng, đúng đến mức nàng chẳng còn lời nào để phản bác lại, chỉ có thể cúi đầu cam chịu.

HẮn đột nhiên rút roi về không phải để bảo vệ nàng, nàng không được hiểu nhầm ý hắn.

Nàng chỉ là một nữ nhân không ai thèm lấy, không có nhà để về, là rong rêu rơm rạ ăn nhờ ở đậu trong nhà hắn thoi. Hắn vốn không cần quan tâm đến nàng, cũng chẳng cần giới thiệu nàng cũng với người khác.

Nàng đương nhiên càng không có tư cách hỏi ngược lại hắn.

Nàng phạm phải mấy điều tối kị của hắn như thế còn mong chờ hắn đối tốt với mình như trước nữa sao.

“Bạch công tử, ta đi trước, hôm khác gặp lại.”

Bạch Long Mã liếc xéo Tề Thiên Sanh một cái, sau đó đưa mắt nhìn Đường Tam Hảo, cười nói, “Được rồi, tam cô nương, hôm khác chúng ta sẽ gặp lại.

Sau khi Đường Tam Hảo rời khỏi mái đình giữa hồ, tâm tình Tề Thiên Sanh cũng chả thấy tốt hơn, ngược lại càng lúc càng tệ.

“Người cũng đi rồi, ngươi còn khó chịu gì nữa?” Bạch Long Mã vừa thưởng thức ly trà trong tay vừa nói, “Sao nào? Ngươi sợ ta có hứng thú với nàng ư? Ái chà… Rong Rêu rơm rạ, ăn nhờ ở đậu, nghe cũng hay nhỉ.”

“Ta cảnh cáo ngươi, ta mặc xác ngươi vì sao biết nàng hay ngươi có ý đồ gì, tóm lại, ngươi không được có tình ý với nàng, tránh xa nàng ra một chút. BẰng không, ngươi chờ ngày bị tống cổ khỏi kinh đi!”

“Thật là buồn cười quá, tại sao bằng hữu của ta ai cũng khuyên ta phải tránh xa tam cô nương một chút nhỉ?”

“… Tên khốn Lương HẠnh Thư vì sao lại không cưới nàng?”

Bạch Long MÃ giả vờ kinh ngạc, cong môi hừ nhẹ, “Sao thế? Tam cô nương không nói cho ngươi biết ư? Nhờ ơn ngươi ban cho mà nàng bị hủy hôn ước trướcmặt bao người. Bây giờ Hạnh Thư đã là muội phu của nàng rồi.”

“…”

Chuyện gì nàng cũng không nói cho hắn biết, dù chỉ là một câu trách móc hay ấm ức cũng không thốt ra trước mặt hắn.

Nàng luôn mồm gọi hắn là sư phụ, đến khi bị người ta coi thường, sao lại không cho hắn biết? Xe, hắn là người ngoài sao? Hay là, ở trong lòng nàng, hắn thật sự là một tên kém cỏi, bởi vì nàng không còn trông mong gì nơi hắn nên không chịu nói rõ chuyện gì cho hắn biết.

Đường Tam Hảo thất thần bước đi trên con đường đá, làn khói trắng khẽ lách mình qua mấy phiến đá Thái Hồ đặt san sát hai bên đường. Tỷ tỷ nói, mấy tảng đá đó cần thấm nước sẽ có khói bốc lên, giá trị lớn vô cùng, hằng ngày tỷ phu đều cho người rưới chút nước lên đó, gặp phảo hôm nào trời mưa thì chẳng khác nào sương mù dày đặc khiến người ta lạc đường.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, nàng xoay người lại, còn chưa kịp nhìn xuyên qua làn sương mờ đẻ biết người vừa đến là ai, thì cả người đã bị kéo áp xuống mặt đá Thái Hồ gập ghềnh. Nàng chớp mắt mấy cái, mãi mới nhìn rõ mặt người kia.

Tề Thiên Sanh.

Hắn như đang phải chịu cơn tức giận nào đấy, cắn răng nhìn thẳng trừng nàng.

Nàng lại trêu trọc gì hắn à? Hắn mắng nàng vướng chân vướng tay, nàng liền tránh đi chỗ khác, sao hắn còn muốn đuổi theo mà nhìn nàng trừng trừng thế này?

“Rốt cuộc cô xem ta là gì hả?”

“Ơ… ơ… ơ…?”

''Ta không đáng tin đến thế sao? Cho nên ngay cả chuyện cô bị hủy hôn cũng lười nói cho ta một tiếng?”

Toàn thân nàng cứng đờ, rốt cuộc nàng cũng biết hắn đang nổi nóng chuyện gì.

Dĩ nhiên là hắn sẽ nổi nóng. Đây là lí do tại sao nàng không dám nói cho hắn biết. Hắn đx giúp nàng nhiều như vậy, nàng vẫn chỉ là bùn nhão không thể trát tường, không tài nào gả đi được.

Nếu như hắn biết được nàng bị hủy hôn trước mặt bao người, hắn là sẽ xem thường nàng? Nếu như hắn biết được nàng bị người ta bỏ mặc trong tân phòng, mãi đến khi bái đường mới biết mình không phải tân nương, hắn là sẽ cười nhạo nàng?

Chuyện uất ức mất mặt như thế, nàng vốn không dám cho hắn biết, lại càng không muốn để hắn cảm thất nàng là thứ phiền phức vứt không ai thèm, quăng không ai nhặt.

“Dù sao bây giờ ta chỉ là súc sinh trong lòng cô, hễ thấy ta thì cô sẽ chê ta dơ bẩn rồi chạy thật xa đúng không? Không có thừa hi vọng cho tên súc sinh như ta, đúng không? Cô có khí phách, có dũng khí tự mình gánh vác hết mọi chuyện, đúng không? Trước mặt tiểu gia thì giả bộ kiên cường, còn bản thân thì tự ggặm nhấm đau thương, cô muốn tỏ vẻ vĩ đại như cả thế giới này đang mắc nợ cô đúng không?”

Giọt nước mắt lăn dài khỏi khóe mắt Đường Tam Hảo, rơi xuống tảng đá Thái Hồ, nhanh chóng bốc hơi thành khói trắng lượn lờ trong không trung.



LÀ ngươi bỏ đi trước, là ngươi buông tay mặc kệ chuyện của ta trước, sao giờ lại hung dữ với ta?”

HẮn vươn đầu ngón tay muốn chạm vào gò má nàng, thế nhưng lại bị nàng khước từ gạt ra.

“Ta chỉ là rong rêu rơm rạ tạm thời ăn nhờ ở đậu trong nhà ngươi mà thôi, ngươi muốn ta phải nói gì với ngươi đây? Nói tằng ta vô dụng, bị người ta hủy hôn, ngươi sẽ giúp ta cướp vị hôn phu của ta về sao? Nếu ta nói ra. ngươi sẽ tin lời ta sao?

“…”

“Bản thân ngươi có gì hơn ta? Chính miệng ngươi nói ta không có tư cách hỏi han chuyện của ngươi, chính miệng ngươi nói ta là kẻ bụng dạ khó lường, chính miệng ngươi nói muốn ta tránh xa ngươi ra mà!”

L

àn khói bám quanh hắn bắt đầu dày đặc, lượn lờ len vào giữa hai người, khiến hắn gần như không còn nhìn rõ nàng.

Hắn cắn chặt môi, chậm rãi giữ lấy gáy nàng, rồi lặng lẽ ôm nàng vào vòm ngực cũng đang đau nhức của hắn.

Nàng nắm chặt vạt áo đỏ bóng của hắn, khuôn mặt mềm mại rúc vào trong ngực hắn, liên tục dụi nước mắt nước mũi lên người hắn, không kiềm chế được oa oa khóc lớn.

“Ta ghét Điềm Nhi, ghét cha mẹ, ghét bị bẽ mặt, ghét bản thân không có năng lực, ghét phải nói ‘được, được, được’, ghét bị người khác xem như quả bóng đá tới đá lui, ghét ngươi bảo ta tránh xa ngươi một chút, ghét ngươi bảo ta là rong rêu rơm rạ.”

“Vậy ta gọi nàng là gì nàng mới hài lòng?

Âm thanh êm ái dịu dàng đầy cưng chiều bỗng nhiên tuồn ra khỏi miệng hắn, khiến cả hắn cũng tưởng mình nghe lầm. Hắn hơi cúi thấp nười, khuyên tai bằng ngọc lạnh lẽo của hắn chạm vào cổ nàng.

Đến khi đôi môi của hắn sắp chạm vào mà nàng thì nàng lại nghiêng mặt lùi về phía vách đá, không muốn để mặc hắn định đoạt quan hệ giữa hai người, càng không muốn để mặc hắn khống chế cảm xúac của nàng, muốn làm gì thì làm. Không để hắn coi nàng như đồ chơi muốn đẩy nàng ra rồi lại muốn ôm chặt nàng lúc nào cũng được.

Hành động chống cự của nàng khiến đôi mày hắn nhíu lại, hắn giữ chặt tấm lưng của nàng kéo sát vào người mình, sau lưng bỗng truyền đến tiếng nói lạnh lùng.

“Tất nhiên gọi là dì út xinh đẹp rồi, chẳng lẽ con hi vọng tiểu di tử của ta bất chấp vai vế cùng còn chơi trò tình yêu sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.