Im Miệng Và Hãy Hôn Em Đi!

Chương 3



Đôi mắt xanh búp bê của Shala Winrs đầy vẻ choáng váng, và Sky không thể ngừng tận hưởng cảnh đó cũng như anh không thể ngừng nhìn cô. Dù hơi thấp hơn chiều cao trung bình, chẳng còn gì khác ở cô như vậy hết. Ngực cô đầy đặn, vòng eo thon gọn. Đôi chân trong chiếc quần jeans mềm mại bó sát kia đủ dài để mặc được một chiếc váy ngắn bó sát, mái tóc vàng bồng bềnh khiến đàn ông muốn luồn tay qua. Trên hết, cô có gương mặt của thiên thần.

Gương mặt đó cũng chả lừa được anh. Thiên thần không nhìn đàn ông theo cách cô nhìn anh ở buổi tế lễ. Anh có thể tin chuyện cô không đi cùng hai phụ nữ kia, nhưng cô không thể chối bỏ ánh mắt nóng hừng hực mà cô đã nhìn anh.

“Sky? Chúng ta có rắc rối. Có người gọi 911. Tôi đã bảo cô ấy chờ máy nhưng…” Đó là bà Martha, người trực tổng đài 911 buổi đêm và thư ký ban ngày của anh. Bà Martha rất giỏi hai việc: chăm sóc chiếc Cadillac của bà và nói nhiều.

Trong khi bà Martha liến thoắng, Sky quan sát Shala. Cô không hề cử động. Anh tự hỏi cô có còn thở hay không.

Thường thì, anh không ngại bị một nàng như cô công khai nhìn ngó, nhưng tối nay là một ví dụ điển hình giải thích lý do những người lớn tuổi trong tộc anh không muốn công chúng được mời vào thế giới riêng tư của họ. Người ngoài đón nhận một thứ đầy ý nghĩa văn hóa nhưng lại biến nó thành một Dhứ thô tục. Và người phụ nữ này là một trong những kẻ thô tục đó. Cô Da đáng lẽ ra phải khác biệt, đáng ra phải ở đây để giúp họ ngăn chặn chính điều đó. Và phải gió nhà anh vì anh chính là người đã bảo hội đồng bộ lạc phải chấp nhận cô.

Tất nhiên, đó là trước khi Redfoot quả quyết ông có Wacoi - từ thánh - một giấc mơ mà các linh hồn gửi xuống báo trước sự gặp gỡ của hai tâm hồn đồng điệu. Thành thật thì Sky chẳng trách móc gì cha nuôi của anh cũng như anh chẳng phê phán gì món thịt nêm ớt mà ông ăn trước khi đi ngủ. Dẫu vậy, Redfoot bắt đầu nói đi nói lại rằng Shala Winters là tâm hồn đồng điệu của Sky. Vì anh không thể tranh luận với Redfoot, chỉ có một cách để khiến những câu nói vô nghĩa về điềm báo của ông không vượt ngoài tầm kiểm soáD. Tránh xa Shala.

“Sky? Anh nghe tôi nói chứ?” Giọng bà Martha đưa anh quay lại rắc rối đang hiện hữu

“Tôi đang nghe đây” anh trả lời, nhưng thật ra tâm trí anh không đặt trong cuộc trò chuyện. Thay vào đó, nó đặt vào khoảng cách mà anh đã thề sẽ đặt ra với Shala và sự gần gũi thân mật của họ lúc này. Và phải gió anh nếu anh không muốn ở gần hơn thế này. Không may thay, việc biết rằng cô nàng tóc vàng lộng lẫy này ở ngoài tầm với càng khiến cô Da thêm hấp dẫn.

Che điện thoại, anh bảo cô, “Cô có thể ngồi xuống nếu thích.” Shala lờ anh đi.

Anh nghĩ anh quan sát cô từ xa là khó khăn lắm rồi, nhưng cuộc đối mặt với cô tối nay đưa mọi thứ lên mộD nấc mới. Là cảnh sát trưởng - người đại diện cho pháp luật duy nhất ở Precious ngoài hai người lính liên bang thi thoảng mới xuất hiện, việc của Sky là bảo đảm chuyến thăm Precious của cô không gợi lên một phản ứng bài trừ du khách điên rồ nào của dân địa phương. Tối nay đã khiến anh phải xem xét lại lập trường ủng hộ đội du lịch lúc trước của mình. Sau khi giật máy ảnh của cô, anh đã rất muốn nói cho hội đồng bộ lạc là mình đã phạm sai lầm.

Nhưng anh không thể nói với hội đồng bộ lạc điều đó. Người phụ nữ đang đứng trước mặt anh là người duy nhất sẽ cứu Precious, cô và các phóng viên khác. Số mệnh của thị trấn này và các bạn anh phụ Dhuộc vào ngành du lịch. Nhưng Sky sẽ bị nguyền rủa nếu anh để bất kỳ kẻ nào đi vào khu bảo tồn và dẫm đạp lên nền văn hóa của anh. Kể cả Shala Winrs.

“Sky?”

“Ừ, bác Martha?”

“Anh muốn tôi nói gì với cô ấy?” Bà Martha hỏi. “Nếu…”

Sky chờ bà Martha nghỉ lấy hơi. “Được rồi, bác Martha. Cô ấy ở đây.”

“Ở đấy? Cô ấy…? Ý anh là người gọi điện à? Bà Martha chợt im lặng, điều này tự bản thân đã nói lên nhiều điều. Là thành viên của một hội đồng thành phố mà dân da trắng chiếm đa số, bà Martha cũng chưa từng do dự nói lên suy nghĩ của mình, dù ý kiến đó có được hoan nghênh hay không. Cũng không phải anh không thích bà Martha, anh rất quý bà.

“Phải, người gọi điện. Cô ấy ở đây. Tôi là người đã lấy máy ảnh của cô ấy - ở buổi tế lễ. Tôi chỉ chưa có thời gian để giới thiệu bản thân cho tử tế.”

“Ôi, Chúa ơi, làm ơn nói với tôi cô ấy không phải Shala Winrs. Ôi, Chúa cứu rỗi chúng con” Bà Martha thở dài. “Là cô ấy, phải không? Thị trưởng sẽ lột da chúng ta mất. Đầu tiên ông ấy lột da anh rồi đến tôi. Rồi ông ấy sẽ xử lý chiếc Cadillac của tôi.”

Anh lại sắp nhận được bài thuyết giảng đó nữa rồi. Bài thuyết giảng mà trong đó bà chỉ ra rằng anh phải tách biệt cách sống của bộ lạc với công việc của mình. Những gì anh đã bảo bà – và bà không bao giờ chịu lắng nghe – là không có tách biệt giữa việc anh là ai và anh làm gì. Anh mang một phần dòng máu bản địa Mỹ, một phần Mexico, và anh là cảnh sát trưởng. Nhưng tất cả đều cùng là một người!

“Sky, đây là một trong những lúc mà…”

“Tôi biết, bác Martha. Tôi sẽ xử lý nó.”

“Anh sẽ trả máy ảnh cho tôi à?” Shala hỏi.

Anh ngước lên và giơ một ngón tay, xin cô hãy kiên nhẫn. Trông cũng không có vẻ gì cô có nhiều kiên nhẫn cho lắm.

“Thị trưởng đã đưa ra những chỉ dẫn cứng rắn” bà Martha tiếp tục. “Đáng ra chúng ta phải làm mọi việc có thể để cô Winrs vui vẻ. Ông ấy đã nói là ‘Vui như chim chiền chiện’.”

Mắt anh quay về với thân hình xinh đẹp đứng trước mặt anh, đầy đặn ở đúng chỗ. Làm cô vui vẻ. Anh có vài ba ý tưởng để làm Shala vui vẻ. “Nghe có vẻ là một kế hoạch hay đấy.”

“Trả cô ấy máy ảnh đi, Sky! Trả nó lại ngay đi!”

Đó không phải ý anh. “Không thể làm thế bác Martha.”

“Ồ, có chứ, anh có thể đấy. Địa ngục phẫn nộ sẽ đổ xuống chúng ta nếu anh không làm thế.” Bà thư ký tuổi trung niên của anh tình cờ lại là vợ của mộD mục sư Tin lành.

“Tôi sẽ xử lý chuyện đó khi nó xuất hiện,” anh đáp lại - nếu như tay sai của địa ngục không phải đang đứng ngay trước mặt anh. Shala sẽ lấy lại máy ảnh trong một tuần và không kém một phút. Luật là luật. “Xem này, bác Martha, tôi phải gác máy đây.” Anh gác máy và thả điện thoại xuống.

Shala đông cứng, di động vẫn nắm chặt trong tay, trừng trừng nhìn anh. “Anh là một tên khốn đúng nghĩa, phải không?” cô hỏi. Anh quệt một tay lên miệng để che nụ cười của mình.

Cô thả di động vào túi rồi quay phắt đi, và cô lao ra cửa. Kháng cự lại lý trí, anh nhấm nháp cảnh đó. Chết tiệt thật, nhưng sao ông Redfoot lại phải đưa ra cái chuyện tâm hồn đồng điệu vớ vẩn đó? Rồi anh nhận ra: sao chuyện đó lại thành vấn đề nhỉ? Sky biết mình không phải dạng tâm hồn đồng điệu. Anh đã bảo ông Redfoot đúng như thế. Khoảng mười lần. Vậy vì sao tránh né cô lại có vẻ là kế hoạch tốt nhất? Chỉ vì họ cùng độc thân và anh thấy cô quyến rũ không có nghĩa là họ sẽ lên giường. Và nếu họ có lên giường… chà, họ là người lớn, và nếu họ thấy thích hợp để khỏa thân cùng nhau thì chẳng ai có thể làm được cái quái gì hết.

Đúng thế! Anh đã nói đấy: Shala WinDers không phải ngoài tầm với. Một phần trong anh hy vọng sự quyến rũ đến quặn ruột của cô sẽ bốc hơi trong không khí. Nhưng khi anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào phần phía sau dễ thương hình trái tim của cô, sự bốc hơi ấy chẳng hề xảy đến.

Cô đặt tay lên nắm cửa, và anh thở ra một hơi nhẹ nhõm. Anh cần phải làm theo những gì mình nghĩ về Shala Winrs, kháng cự lại những gì ruột gan anh đang bảo anh. Nhưng khi anh thấy cô mở cửa, cảm xúc của anh quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Cô không nhất định phải đi đâu” anh nói.

“Buổi tối tốt lành cha già!”

Redfoot rời mắt khỏi mảnh gỗ thông mà ông đang đẽo và nhìn Maria Orga. Cô gái này là con nuôi của ông, nhưng cô cũng sẽ là con dâu ông nếu con ruột ông, Jose, quay về nhà và làm điều đúng đắn. Jose và Maria thuộc về nhau.

“Hôm nay là tối thứ sáu, và con dành thời gian trên giường thay vì đi chơi với bạn bè, thế mà con bảo Da già à?” Ông hy vọng cô sẽ đi đâu đó để ông cũng có thể ra ngoài.

“Con đâu có về giường một mình. Con có một quyển sách rất hay.”

“Con thích đọc về cuộc đời ảo của người khác hơn là sống cuộc đời của chính mình.”

“Con có cuộc sống của con mà. Matt chỉ ra khỏi thị trấn mà thôi.”

“Lại nữa à?” Redfoot hỏi

Maria lờ ông đi. Dù vậy ông thấy đôi chút lo lắng khi cô cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên lông mày ông, và Redfoot có thể cảm thấy những tiếng kêu buồn bã trong sự động chạm của cô. Matt chẳng mấy liên quan tới những điều đó. Maria buồn bã không chỉ vì Jose, mà còn vì đứa bé cô đã mất. Thi thoảng Redfoot muốn đánh cho con trai mình tỉnh táo lại. Lần tới ông gặp nó, ông sẽ làm đúng như thế.

“Matt có thể tránh xa thị trấn ra” ông lầm bầm. Ông sẽ đánh cá cả con dao điêu khắc tốt nhất của ông là thằng nhóc đó chẳng có ý định gì tốt đẹp - chắc đang mang bấc của mình đi châm một ngọn nến khác. Ông chưa bao giờ thấy vui trước đôi mắt sáng màu của cậu ta. Phải, cảm xúc của Redfoot hẳn cũng chịu ảnh hưởng từ việc ông tin rằng Maria thuộc về Jose, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng Matt Goodson có nhãn vô lại hư hỏng dán khắp bộ da trắng ởn của cậu ta

Maria nhìn ông giận dữ. “Dừng lại đi, Viejo(4)! Matt là người tốt”

4. Cha già theo tiếng Tây Ban Nha

“Tốt như khi đổ tiền vào cửa hàng đồ rẻ tiền trong trò cờ tỉ phú” Con trai ông làm sao vậy? Làm sao Jose có thể bỏ rơi người phụ nữ dịu dàng vô cùng yêu nó này? Và làm sao mà Maria lại thèm ngó ngàng đến thằng nhóc da trắng kia?

“Đừng nói gì,” Maria nhìn tờ báo trên bàn. “Cha đã đọc tin mù tạt tốt cho vết bỏng chưa?” cô chỉ vào bài báo.

“Mù tạt thì liên quan gì với Matt?”

“Không liên quan,” cô thở dài. “Con đang cố đổi chủ đề thôi.”

Cô bỏ đi. Redfoot ấn dao vào khúc thông và tước đi một đống tức giận cùng đống gỗ. Sẵn tiện ông đang mắng lũ nhóc, Sky định làm cái quái gì vậy? Sao thằng nhóc đó không thể chấp nhận rằng số mệnh đã tặng cho nó một món quà? Nó có mù không? Nếu Redfoot trẻ hơn mười tuổi, nếu trái tim ông chưa bị cướp đi, ông sẽ tự mình theo đuổi Winrs. Phân nửa lũ nhóc ở buổi tế lễ tối nay đã dựng lều trong khố khi thấy cô gái đó.

Không, Redfoot đơn giản là không thể hiểu nỗi lũ trẻ ngày nay nữa. Thỉnh thoảng ông băn khoăn có phải việc ông không có khả năng hiểu được chúng ám chỉ rằng ông đã già hay không, hay là chúng ngu ngốc y như ông nghĩ. Ông nghiền ngẫm câu hỏi đó và cuối cùng quyết định là chúng ngu ngốc. Và số mệnh không mấy kiên nhẫn đâu. Số mệnh sắp sửa giáng đòn, Redfoot cảm nhận được điều đó. Theo giấc mơ ông có đêm qua, có kẻ đang cố tấn công Mắt Xanh. Trong giấc mơ, nó là một con chó bun. Sói đã đến giải cứu cô, nhưng có máu chảy. Rất nhiều máu.

“Yêu cha, Viejo” Maria nói vọng từ phòng ngủ.

“Ta quá ích kỷ không thích yêu ai đâu,” ông nói lại, rồi, “Cũng yêu con,” và ông thực lòng. Ông yêu cả Maria và Sky nhiều như ông yêu đứa con đẻ của mình.

Mọi chuyện không phải lúc nào cũng vậy. Nhận con nuôi vốn là ý của vợ ông. Là một người mẹ bẩm sinh, bà khao khát một gia đình lớn mà số mệnh đã không trao cho họ. Nhưng vài tháng sau khi nhận Sky, Redfoot đã nhận ra rằng Eslla nói đúng. Rồi, nhiều năm sau, Eslla lại làm thế lần nữa. Một năm sau khi bà tìm được Maria, các linh hồn đã đưa người phụ nữ của ông về với họ. Thi thoảng Redfoot tự hỏi có phải Eslla đã đưa Maria vào đời ông vì bà biết mình sắp ra đi và muốn gia đình của bà có bàn tay chăm sóc của phụ nữ hay không. Ông cũng tự hỏi liệu bà có biết trước rằng đứa con trai duy nhất của họ sẽ bỏ mặc lối sống của dân tộc mình để trở thành một phần của thế giới da trắng không. Đó là một lựa chọn mà Redfoot hiểu nhưng vẫn thấy phẫn nộ. Nhưng có lẽ Eslla giống con trai bà nhiều hơn những gì bà thừa nhận.

Ông đưa mắt dạo tới những chiếc giá chứa đầy những đồ gốm xinh xắn mà bà đã làm, những món đồ mà thế giới gọi là nghệ thuật. Người phụ nữ của ông sẽ còn vĩ đại đến thế nào nữa nếu bà, như con trai họ, rời bỏ Precious?

“Cha đã uống Dhuốc chưa?” Maria nói to.

“Không phải ta luôn uống sao?” ông trả lời. Và ông có uống thật, nhưng ông ghét nó- ghét khi ông cần uống thuốc của người da trắng để duy trì mạng sống. Chỉ có một loại thuốc mà ông đánh giá cao, và ông chỉ uống nó khi bà hàng xóm Veronica Cloud của ông có tâm trạng. Dù ông mất vợ đã hơn mười năm, dạo gần đây Redfoot hay nghĩ đến vị Drí của bà với ông và Veronica. Nhưng rồi ông có thể thấy bà trong đầu ông, mỉm cười Dừ trên cao và nói ông vẫn chưa chết mà.

Vẫn chưa. Thỉnh thoảng - như hôm nay chẳng hạn, cảm nhận niềm đam mê sôi sục thoát ra từ người Sky khi nó đe doạ cô bé Winrs đó - Redfoot gần như cảm thấy mình trẻ lại. Và Veronica cũng đã ở đó mặc những màu tươi sáng và trông trẻ hơn hẳn tuổi sáu mươi của bà. Nụ cười của bà đã làm trái tim sáu mươi tuổi của ông đập gấp gáp. Có lẽ, sau khi Maria đã vào giường, ông sẽ đi xem Veronica thấy sao. Ông thường gặp may vào các tối thứ Sáu.

Ông chờ thêm vài phút dài dằng dặc nữa, rồi nhỏm dậy và nhét dao vào túi. Đi qua hành lang ông thấy cửa phòng Maria khép hờ. "Cha đi dạo đây,” ông nói to. "Ta nghĩ mình sẽ ghé qua nhà Cougar và chơi một ván porker, lấy chút tiền của ông ta". Đây không phải là lời nói dối: quả thực ông có nghĩ về nó. Theo cá nhân ông thì việc phải giấu các chuyến đến thăm Veronica thật ngớ ngẩn, nhưng mỗi lần ông đưa nó ra, người phụ nữ đó lại tức giận đến mức nhai được cả da. Bà không đời nào muốn con hay cháu của bà biết chuyện. Và với bà điều đó có nghĩa là các con ông cũng không nên biết. Redfoot không thích giữ bí mật.

"Con hy vọng cha gặp may", Maria đáp lại.

"Ta cũng nghĩ vậy". Ông cười toe toét, biết rằng cô đang nói về poker, nhưng thực ra ông hy vọng một thứ may mắn khác. Bước ra cửa, ông dừng lại, nhớ ra một chuyện. Mỉm cười, ông quay lại để lấy chai đựng các viên thuốc xanh bé xíu của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.