Julia Yêu Dấu

Chương 14



Thời gian còn lại của mùa xuân và mùa hè năm ấy, Jewel Combs dần dần biến mất. Vị trí của cô bị trám chỗ một cách chậm chạp, khó khăn, nhưng cuối cùng cũng hoàn tất bằng Julia Stratham, người (gần như) là một quý cô đến từng centimet.

Dưới sự dìu dắt không khoan nhượng của Sebastian, Jewel bắt đầu nghĩ về mình như Julia. Buổi sáng khi cô ngồi trước gương ở bàn trang điểm trong lúc Emily chải tóc cho cô, cô gái đang nhìn lại cô từ trong gương là Julia. Julia với làn da trắng mịn và đôi môi hồng mềm mại, Julia với cặp chân mày đen hơi xếch (giờ đây đã sắc nét đến mức chúng tạo cho ngoại hình của cô một chút ngoại lai chứ không còn thô kệch) bên trên đôi mắt màu hổ phách tràn đầy sức sống và niềm vui cùng ánh mắt lấp lánh rạng ngời, Julia với mái tóc dày óng ả đen như gỗ mun, Julia với những đường cong nữ tính làm căng tròn những chiếc áo dài đen đáng ghét đến mức chúng nhìn không còn chán ngắt nữa. Là Julia đã đọc những cuốn sách Sebastian đưa rồi sau đó thảo luận chúng một cách nghiêm túc với anh. Là Julia nhún gối chào và xoay người trên đầu ngón chân để anh phê chuẩn. Là Julia lắng nghe chăm chú tất cả những gì anh kể về muôn mặt của cái thế giới mà anh đã cư ngụ từ khi sinh ra. Là Julia xem Sebastian như mái ấm mà cô chưa từng có: là người bạn, người cha, người anh và người thầy, tất cả được kết tinh trong một người, một vị thánh sống có thể khiến cô cười chỉ bằng một cái nhướng mày cau có, hoặc bùng ra cơn tức giận tức thời chỉ với một lời nhận xét chế giễu. Là Julia, người mà anh có thể làm nín bặt vì xấu hổ chỉ với một ánh mắt lạnh nhạt, một Julia kiểm soát nghiêm khắc những hành vi của mình sao cho anh hài lòng. Bởi vì cô rất muốn làm anh hài lòng. Sebastian đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc sống của cô.

Julia cũng có ảnh hưởng tích cực đến Sebastian. Những gia nhân trong nhà nhận xét với cô, mỗi người một kiểu. Bà Johnson bằng tính thẳng thắn quen thuộc nói rằng bà chưa từng thấy ông chủ có tâm trạng tốt bất thường như vậy. Johnson thì nở nụ cười đầu tiên mà Julia thấy khi ông nói rằng sẽ hủy đơn hàng rượu brandy Pháp theo quý mà ông đã đặt như thường lệ. Đợtuối cùng vẫn gần như chưa được đụng đến, lần đầu tiên trong năm nó tồn kho lâu như vậy. Còn Leister thì ngâm nga những khúc nhạc đang thịnh hành trong khi làm việc; loại nhạc nông cạn như thế (theo lời bà Johnson) chưa bao giờ phát ra từ một người hầu đích thực. Emily thì kể lại là dưới bếp đang xôn xao bàn tán trước khoảng thời gian dài mà bá tước lưu lại White Friars. Thường thì anh chỉ ở vài tuần, rồi lại đi đến nơi nào thì chỉ có trời biết.

Với Julia, chìm đắm trong ánh sáng thanh bình của niềm hạnh phúc đang nảy mầm, thì Sebastian đang chậm chạp thay đổi từ một người mà cô phải cảnh giác thành người tuyệt vời nhất trên thế gian. Anh quản lý cô, tất nhiên, và rầy la cô khi nào anh thấy cần, một điều khá thường xuyên, nhưng ẩn bên dưới anh đối xử với cô bằng sự yêu mến buông tuồng như một bà mẹ đối với tâm hồn đói khát tình thương của cô. Đổi lại cô gần như tôn thờ anh, và anh giống như một bông hoa đang dần hé nở dưới ánh sáng ngưỡng mộ tỏa ra từ đôi mắt cô. Cô nghĩ anh cũng khát khao tình yêu thương giống cô.

Anh nỗ lực không mệt mỏi trong việc biến đổi cô thành một quý cô theo ý anh, truyền đạt cho cô nhiều nguyên lý cơ bản của sự quý phái. Cô học được nhiều thứ quý giá từ anh, ví như tính hữu dụng của sự im lặng lạnh lung và cái nhìn chằm chằm trước một thái độ xấc xược, hay giá trị của một cái nhướng mày ngạo mạn khi muốn hạ thấp cái tôi của người khác. Anh không nói những thủ thuật này với cô bằng lời, mà bằng hành động trực tiếp với hiệu quả rõ rệt. Và Julia vô tình hấp thu phong cách của Sebastian như một miếng bọt biển.

Trái ngược với ý muốn của cô, anh thậm chí còn dạy cô cưỡi ngựa. Julia nhanh chóng hiểu ra rằng nói không với Sebastian chẳng khác gì mưa phùn trong gió lốc. không cần nhiều sức thuyết phục hơn một ánh mắt điềm tĩnh anh đã ép cô mặc bộ quần áo cưỡi ngựa và leo lên lưng một con quái vật to lớn mang tên Bess.

Bất kể những lời trấn an của Sebastian rằng sinh vật này sẽ không gây thương tích nhiều hơn một con ruồi, Julia vẫn sợ chết khiếp. Mỗi lần hai tai con ngựa giật giật là cô lại tin chắc rằng mình sẽ bị lôi vào một cuộc đua điên cuồng vượt qua những cây thạch nam mà rất có khả năng kết liễu cuộc đời cô. Cô muốn thét lên, muốn khóc, muốn nhảy xuống khỏi lưng con vật và bám chặt mặt đất, không chịu rời ra. Nhưng đứng trước những lời chỉ dẫn bình thản của Sebastian như phải ngồi thế nào và cầm dây cương ra sao, cô lại không dám. Thay vào đó, đầy khổ sở, cô buông bàn tay khư khư nắm bờm ngựa ra và cầm lấy dây cương trong đôi tay run rẩy. Cô thậm chí còn xoay sở để ngồi yên trong lúc Sebastian dẫn con vật đi quanh bãi tập, dù cô phải nắ lấy phía trước yên để giữ thăng bằng - nhưng chỉ khi nào Sebastian không nhìn thấy.

Cuối cùng, khi anh tuyên bố buổi học kết thúc và đưa tay cho cô, thì cô gục vào vòng tay anh như con bồ câu đưa thư về tới tổ. Anh phải dìu cô vào nhà vì đầu gối cô run lẩy bẩy đến mức không thể đứng vững. Nhưng Julia chẳng quan tâm, cô dựa vào thân hình vững chãi của Sebastian, tham lam đắm chìm trong hơi ấm và sức mạnh của anh, mặt tươi rói. Cô đã làm được, cô đã biết cưỡi ngựa và làm Sebastian hài lòng, và cô cực kỳ tự hào về mình - cho đến khi anh tình cờ đề cập rằng họ sẽ ôn lại bài học vào hôm sau.

Đến đây thì cô phản đối. Cô không thể, cô sẽ không trải qua thử thách đó lần nào nữa. Nhưng rồi cô vẫn leo lên lưng ngựa. Sau đó là một chuỗi những ngày thảm hại, cho đến khi ngay cả Sebastian cũng phải chấp nhận thua cuộc; bất chấp mọi nỗ lực của anh, cô chỉ có thể xoay sở để ngồi yên khi con ngựa bước dạo. Nếu nó chuyển sang tốc độ nhanh hơn - là cô coi như xong. Với ý chí kiên cường nhất trên đời, lần nào cô cũng nhào khỏi yên cương và đáp xuống thành một đống rũ rượi trên mặt đất. Cuối cùng, Sebastian phải thừa nhận Julia Stratham sẽ không đời nào trở thành một kỵ sĩ.

Anh thành công hơn nhiều khi dạy cô khiêu vũ, lần lượt các điệu nhảy với một sự kiên nhẫn điềm tĩnh trong khi cô lóng ngóng đạp lên cả hai chân anh. Cánh tay siết chặt trên eo cô và sự gần gũi của cơ thể ấm áp mà rắn chắc của anh khiến cô run rẩy từ đầu đến chân, và cô khá thích những bài học đó. Nếu như lúc nào cô cũng thầm nhớ lại cảm giác choáng váng từ nụ hôn của anh khi ánh mắt cô tình cờ gặp phải miệng anh hay khi cơ thể anh cọ vào người cô quá ư mật thiết, thì có vẻ anh chẳng có hồi ức nào như thế. Thái độ của anh đối với cô như bậc cha chú, và nó khiến Julia tức tối hết lần này đến lần khác. Nhưng rồi cô lại tự an ủi mình rằng như thế cũng tốt. Sebastian không thể nào là một người bạn tốt nếu như anh luôn có ý định trở thành người yêu của cô. Và hiện giờ, tình bạn của anh đã trở nên cần thiết với cô như không khí để thở.

Cái lần cô vượt qua được nỗi xấu hổ về chuyện giẫm phải đôi giày bóng lộn của anh, nước vào vòng tay anh trong một điệu nhảy đã trở thành ngày tuyệt vời nhất của cô. Cô thích cảm giác được anh ôm sát, được nâng đỡ trong cánh tay anh. Có lần cô tự hỏi với một thoáng ngạc nhiên là phải chăng cô quá nhạy cảm trước sự gần gũi thể xác như thế là do cô đã bị tước mất nó từ khi còn là đứa trẻ. Ngay cả hồi mẹ cô còn sống, bà cũng dành rất ít thời gian cho Jewel. Nhưng giờ đây quá khứ khó khăn đã ở sau lưng. Cô không còn là Jewel nữa mà là Julia, và khim cô vào vòng tay anh thì cô là kẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Trong lúc khiêu vũ anh thường ngâm nga những giai điệu du dương bằng một giọng êm ái đến ngạc nhiên, trong khi vẫn không quên nhắc nhở cô coi chừng bước chân hoặc đừng đếm nhịp to quá. Sau khi cô rốt cuộc cũng thành công trong việc tuân theo những chỉ dẫn đó cùng một lúc, anh dẫn cô trong một điệu van ra khỏi phòng nhạc, xoay cô dọc suốt chiều dài hành lang rộng đến khi cô cười khúc khích và thở hổn hển. Anh tuyên bố mình hết sức hài lòng. Cô là một vũ công vô cùng duyên dáng,và nếu cô chỉ cần luyện tập sao cho không giống như đang lẩm bẩm đếm nhịp thì cô sẽ là một ngôi sao tại bất kỳ phòng vũ hội nào.

Có đến một nửa số người hầu ngừng công việc đang dở dang để nhìn màn trình diễn ngẫu hứng này. Julia, vừa cười ngặt nghẽo vừa tựa vào tường để lấy lại hơi thở, nghĩ bụng kể từ khi đến White Friars tới giờ mới trông thấy nhiều nụ cười đến thế. Trên chỗ dành cho dàn nhạc, Julia bắt gặp ánh mắt của một khán giả quan trọng hơn tất cả những người còn lại gộp vào: Chloe. Gương mặt nhỏ xanh xao của cô bé do vóc người và mái tóc vàng ánh kim. Nhưng trước khi Julia có thể làm cho Sebastian chú ý tới sự hiện diện của đứa trẻ, thì nó đã biến mất. Và lúc nhìn gương mặt tươi cười của Sebastian, cô quyết định rằng sẽ chẳng đi đến đâu khi nhắc anh về cô con gái và sự xa lánh của cô bé đối với anh.

Đó là một khoảng trống mà anh nhất định không chịu thảo luận với cô. Khi cô trở nên quen thuộc cái vỏ dễ mến mới thành hình của anh và biết chắc vài lời nói tế nhị sẽ không đánh mất tình bạn với anh, thì cô đã nhắc anh quan tâm đến cô con gái duy nhất của mình. Xét cho cùng, Chloe mới sáu tuổi, và con bé cần cha hơn bao giờ hết vì mẹ nó đã qua đời. Vì bản thân là trẻ mồ côi, Julia có thể hiểu sự cô độc mà đứa trẻ hẳn đang gánh chịu.

Sebastian kiên quyết từ chối nói về chủ đề này. Anh lạnh nhạt cám ơn sự quan tâm của cô, nhưng bảo cô rằng anh sẽ cảm kích nhiều hơn nếu cô để những chuyện riêng tư của anh ra khỏi đầu óc mình. Trong khi nói những lời này, anh lại là ngài bá tước giá băng xa cách mà cô gặp lúc ban đầu, thế nên cô sợ không muốn khơi lại chủ đề này nữa.

Nhưng cô không thể đẩy nó ra khỏi tâm trí. Với những gì mà cô biết về anh, cô không thể hiểu nổi sự dửng dưng với con gái mình của anh. Đối với cô anh nhẫn nại và khoan dung, một bạn đồng hành lôi cuốn và người thầy thông thái. Vì cớ gì anh lại trở nên trầm lặng khi đối diện với cô con gái là một bản sao thu nhỏ của mình?

Những chuyến picnic ngẫu nhiên là một trong những phần thú vị đặc biệt của mùa hè, Julia nghĩ thời khắc hạnh phúc nhất của cô là khi Sebastian chở cô trên chiếc xe ngựa nhỏ - họ ngầm đồng ý rằng cô sẽ không phải cưỡi một trong những con ngựa bất kham nữa - tới những địa điểm đẹp như tranh, ăn bữa trưa thịnh soạn do ông đầu bếp Henri chuẩn bị. Sau đó nằm dài trên cỏ, ngủ lơ mơ và chuyện gẫu. Trong một dịp như thế Julia đã nói thành lời sự hối tiếc của mình khi Chloe không thể góp mặt trong những chuyến đi này. Sebastian ngồi dậy ngay lập tức, một nếp nhăn bực bội hằn trên trán anh.

“Con bé ở với bảo mẫu còn tốt hơn,” anh nói khô khốc. Julia liếc nhìn gương mặt đanh lại của anh, không nói gì thêm. Không thể hiểu nổi việc anh không thích sự bầu bạn của cô con gái, nhưng cô không thể làm gì để thay đổi điều đó mà không lãnh cơn giận anh trút xuống.

Tuy vậy, cô vẫn để mắt dõi theo đứa trẻ, và cuối cùng cũng được đền đáp bằng cơ hội làm quen chính thức vào một ngày cuối thu đẹp trời. Sebastian đã cưỡi ngựa ra ngoài, và Julia được rảnh rỗi. Cô quyết định đi dạo vào gặp Chloe đang cùng cô bảo mẫu tản bộ như thường lệ gần con đường.

“Xin chào.” Julia mỉm cười với cô bảo mẫu đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ trong tay.

“Xin chào, thưa cô.” Tên cô giữ trẻ là June Belkerson, Julia nhớ ra khi người phụ nữ đáp lại bằng một nụ cười hơi gượng gạo. Julia chuyển sự chú ý sang Chloe, vẫn tiếp tục ngoảnh đầu ra nơi khác một cách bướng bỉnh. Trong chiếc váy yếm màu trắng xinh xắn thêu những bông hoa tiệp với màu mắt, mái tóc vàng ánh kim cột lại bằng dải ruy băng màu xanh lam và buông xuống thành những lọn quăn mềm trên lưng, Chloe là cô bé xinh đẹp như Sebastian là người đàn ông đẹp trai vậy. Thật không tài nào hiểu nổi khi anh không cảm thấy tự hào mãnh liệt trước cô con gái vô cùng đáng yêu của mình. Chloe cương quyết không chịu ngẩng đầu lên, nên Julia quỳ xuống trước mặt cô bé và cố gắng nhìn vào mắt nó.

“Chào con, Chloe. Con còn nhớ cô không?” Đứa trẻ tuyệt nhiên không phản ứng gì dù bằng lời hay sự thay đổi nhỏ nhất trên nét mặt. Gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu, một bức chân dung thu nhỏ thật hoàn hảo của Sebastian.

“Cô ấy không nói đâu, thưa cô.” Giọng cô Belkerson có vẻ sốt ruột. ngẩng lên.

“Sao lại không?”

Cô Belkerson nhún vai. “Kể từ khi tôi ở đây đã chẳng thấy cô ấy nói lời nào, đến giờ đã sắp được hai năm. Nhiều bác sĩ đã khám cho cô ấy, và kết luận là không có vấn đề gì với cô ấy cả. Chỉ là cô ấy không nói. Các bác sĩ bảo là có thể do mẹ cô ấy. Một tổn thương tinh thần do mất mẹ.”

“Có lẽ cô bé không có gì để nói.” Julia không biết liệu cô hoảng sợ hơn trước ý nghĩ một đứa trẻ gánh chịu quá nhiều nỗi đau đến mức không thể nói được hay trước cuộc trò chuyện vô cảm diễn ra ngay trước mặt cô bé. Ném một cái nhìn trách móc về phía cô Belkerson, người có gương mặt tròn trịa điềm tĩnh trông tử tế nhưng không thông minh, cô nói thêm, “tôi đoán là cô bé vẫn nghe được?”

“Cô ấy nghe bình thường. Trí óc cô ấy minh mẫn lắm. Nhưng cô ấy toàn sử dụng nó để trốn đi thôi, cho nên tôi phải để nắt đến cô ấy thật sát sao. Thỉnh thoảng cô ấy làm tôi phát điên, phải cố tìm ra cô ấy. Nhưng cho đến bây giờ cô ấy chưa gây ra tai họa nào, và tôi không thể trông chừng cô ấy hai mươi tư giờ trong ngày dù tôi có muốn thế.”

Julia ngó xuống Chloe mà không đáp. Cô bé đang nhìn ra xa xăm, không một biểu hiện nào chứng tỏ nó nghe dù chỉ một từ trong cuộc trò chuyện của người lớn.

“Cô rất muốn chúng ta là bạn, Chloe,” Julia nhẹ nhàng nói, khom người xuống lần nữa để ngang tầm mắt với đứa trẻ. Vẫn không có phản ứng, và sau một lúc Julia đành đứng thẳng lên.

“Cô ấy luôn như thế, cô ạ. Nhưng cô ấy nghe được cả đấy. Mong cô thứ lỗi cho, đã đến giờ cho cô Chloe đi nghỉ. Cô ấy luôn ngủ một giấc sau khi đi dạo về.”

“Tất nhiên rồi,” Julia nhìn theo khi cô Belkerson dẫn Chloe đi khuất. Điều cô vừa biết làm cô đau nhói vì thương cho đứa trẻ. Làm sao Sebastian có thể độc ác đến độ không yêu thương con bé? Thật không giống những gì cô biết về anh. Cuối ngày hôm đó, khi bữa tối đã được dọn đi và cô ngồi cùng Sebastian trong thư viện, một thói quen mới hình thành của họ, tâm trí Julia vẫn ngập tràn ý nghĩ về Chloe. Sebastian phải tự xem lại cách đối xử với đứa trẻ đáng thương ấy, và cô dường như là người duy nhất có khả năng thúc ép anh làm điều đó

“Sebastian,” cô mở đầu một cách ngần ngại sau khi nhấp một ngụm trà và nhìn anh qua bàn cờ chắn giữa họ. Anh đã xác định phải dạy cô chơi cờ, bảo rằng nó sẽ làm cho đầu óc cô trở nên nhạy bén. Chẳng bận tâm đến chuyện những nỗ lực của anh không thành công mấy; anh không chịu bỏ cuộc. Tối nào anh cũng bày bàn cờ ra và trải qua cả buổi tối trong tâm trạng càng lúc càng bực bội khi Julia không thể hay không muốn học đánh cờ.

“Quân hậu không đi hướng đó được,” anh gầm gừ nói trong khi cô ngồi ngưỡng mộ cái cách mái tóc anh lấp lánh trong ánh đèn. Julia, đã quên béng là mình còn cầm quân cờ trong tay, lơ đãng di chuyển nó thành một góc vuông theo hướng đối diện.

“Vì Chúa, cô cũng không thể đi như thế! Julia, đối với một cô gái thông minh, thì cô ngu ngốc dễ sợ trong môn cờ vua.”

Đầu Julia ngẩng lên trước câu này. “Ồ, thưa ngài, ngài cũng ngu ngốc dễ sợ trong vài việc đấy.” Cô trừng mắt với anh qua bàn cờ, và anh đáp lại ánh mắt cô bằng một cái nhướng mày lạnh lẽo mà anh biết là dễ chọc giận cô hơn bất cứ điều gì.

“Vậy sao?”

Như thường lệ, cứ lúc nào anh càng lạnh lung thì cô lại càng nóng nảy. Lúc này cô đang bốc hỏa, quên sạch trong cơn giận trào dâng như sóng biển là mình đã định lân la, khéo léo đề cập đến Chloe. Dù sao đi nữa thì ngoại giao với anh cũng chỉ phí công, cô tự nhủ khi từ ngữ ào ào tuôn ra đầu lưỡi.

“Vâng, đúng vậy! Và ngài có muốn biết một việc mà ngài ngu ngốc dễ sợ không?”

“Tôi tin chắc là cô định khai sáng cho tôi.”

“Con gái ngài! Phải, Chloe! Đó là một cô bé đáng yêu, nó mới được sáu tuổi và đã mất mẹ. Sao ngài có thể quá ư tàn nhẫn khi từ chối cho con bé cả người cha chứ?”

Đôi mắt anh lạnh dần đi đến khi trông chúng như hai hồ băng xanh biếc. “Như tôi đã nói với cô cả trăm lần, tôi không muốn bàn luận về chủ đề này.” Vì Julia đã có nhiều kinh nghiệm nên cô biết như thế có nghĩa là anh thực sự giận dữ. Chẳng những không làm cô sợ, nhận thức này còn thổi cho lửa giận của cô bốc cao hơn.

“Con bé là con gái ngài, vì Chúa. Là máu mủ của ngài! Làm sao mà ngài có thể nghiệt ngã với nó như thế? Nó chỉ là một đứa trẻ, và nó cần tình yêu của ngài. Tôi không cách nào hiểu nổi vì sao ngài lại ích kỷ từ chối.”

“Cô nói đúng, những lý do của tôi cô không thể nào hiểu được. Vượt quá bất cứ thứ gì cô có thể tưởng tượng ra, và tôi không muốn nhắc tới chúng.”

Đôi mắt anh rực lên ánh xanh lạnh giá khiến chúng long lanh như những viên kim cương trước ánh đèn. Lời anh nói cũng buốt lạnh như đôi mắt. Đột nhiên anh là một bá tước hơn bao giờ hết, bất chấp việc anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, gi lê và quần dài như thường lệ vào thời điểm sau bữa tối. Cho dù không có áo vét và cravat, trông anh vẫn là một quý tộc đến từng sợi tóc, nhưng Julia từ chối bị hâm dọa. Cô không còn là Jewel Combs, một đứa bụi đời dốt nát. Cô là Julia Stratham, có thể là một sản phẩm anh tạo ra nhưng cũng ngang hàng với anh và là bạn anh. Cô thật lòng quan tâm đến anh và con gái anh, và điều đó cho cô cái quyền bước vào lãnh địa mà rõ ràng là anh thích ẩn náu một mình.

Nhưng có lẽ cô nên thử cách tiếp cận khác. Từ những sai lầm và bài học đắt giá, cô rút ra được kiểu đương đầu trực tiếp rất hiếm khi thành công với Sebastian. Có lẽ cô nên nói lý lẽ với anh, để anh nhìn ra sai sót trong cách hành xử của mình. Cô hít vào một hơi.

“Sebastian, ngài có yêu Chloe không?”

“Tôi từ chối bàn luận về chủ đề này.”

“Com bé cần ngài, Sebastian. Dẫu sao ngài cũng là cha nó. Ngài có biết đêm đêm con bé vẫn thét lên trong những cơn ác mộng không? Ngài có biết rằng đôi lúc nó vẫn chạy trốn khỏi chị bảo mẫu và biến mất trong nhiều giờ? Ngài có biết nơi nó trốn không? Tôi biết đấy, Sebastian.”

“Thôi ngay, Julia!” Anh đứng bật dậy, hất đổ bàn cờ trong cơn xáo động. Những quân cờ bay tung lên và bàn cờ rớt xuống sàn nhà kêu loảng xoảng. Hai bàn tay anh hết nắm chặt lại duỗi ra bên hông khi anh đứng nhìn trừng trừng xuống cô. Một mạch máu phập phồng giận dữ trên cổ, và một cơn thủy triều đỏ sậm lan khắp . Nhìn anh đột nhiên đầy sát khí, trong đầu Julia bỗng lướt qua hình ảnh gương mặt ngọt ngào của Elizabeth. Phải chăng đó là lý do anh không thể đối diện với con gái mình? Cô lập tức xua mối nghi ngờ đi, nhưng một khi đã xuất hiện, sự ngờ vực liền khiến cô kích động. Hẳn phải có một lý do khác cho sự lẩn tránh của anh trước Chloe. Chắc chắn phải có.

“Con bé đến tòa tu viện cổ, leo lên tận tháp chuông. Có một ngày tôi đã trông thấy nó, nằm co rúm trên sàn khóc gọi mẹ. Khi tôi gọi con bé, tôi nghĩ trong một phút nó đã tưởng tôi là hồn ma của Elizabeth. Đứa trẻ đáng thương, vẻ mặt nó làm tôi đau nhói! Vài ngài nghĩ rằng nó không cần ngài ư, Sebastian? Có đấy. Ngài là cha nó, và nó cần tình yêu của ngài.”

“Qủy bắt cô đi.”

Giọng anh nhỏ đến mức trong một thoáng Julia chắc chắn là mình đã nghe lầm. Nhưng ánh mắt anh nói với cô rằng không phải. Trông anh như một người đang bị tra tấn trong lửa địa ngục. Biểu hiện đó làm cô hoảng sợ, nhưng chỉ sau một khắc anh đã xoay người và sải những bước dài giận dữ ra khòi phòng.

“Sebastian! Julia đứng lên và chạy theo anh, nhưng rồi dừng lại nơi ngưỡng cửa, chịu thua. Trong cơn giận dữ như lúc này, anh sẽ không thèm nghe bất cứ lời nào cô nói. Cô sẽ đợi đến khi anh lấy lại bình tĩnh, và rồi họ sẽ lại nói chuyện. Cô nhất quyết không bỏ qua chủ đề này.

Cô ở lại trong thư viện thêm một lúc, liếc nhìn vu vơ từ cuốn sách này đến cuốn sách khác mà không thực sự để một chữ nào vào đầu, cố không nhìn lên bức hình của Elizabeth và Chloe. Có điều gì đó nơi bức ảnh tác động đến cô một cách sâu sắc, và cô dám chắc là nó cũng tác động đến Sebastian. Tại sao anh để nó trong căn phòng anh có mặt thường xuyên nhất? Không có câu trả lời nào, lại cũng có rất nhiều đáp án. Nhưng cô không biết cái nào là đúng, và cô không muốn suy diễn nhiều hơn. Sebastian mà cô biết không phải loại đàn ông sẽ giết vợ mình. Nhưng mà anh cũng đâu phải loại đàn ông bỏ mặc một đứa trẻ, con của chính mình. Nên cô không có đáp án nào. Cô chỉ có thể đi tiếp bằng bản năng mach bảo rằng Sebastian không phải là kẻ giết Elizabeth. Những gì chống lại anh chỉ là một tấm lưới tin đồn và lời bóng gió.

Cuối cùng cũng nhận ra anh sẽ không trở lại thư viện đêm nay, Julia đành đi ngủ. Cô nàng Emily buồn ngủ díp mắt giúp cô cởi quần áo và mặc áo ngủ vào. Julia cho cô gái đi nghỉ rồi trườn vào dưới lớp chăn. Trong bóng tối đen như mực thật dễ tưởng tượng ra tất cả những nguyên nhân khủng khiếp cho mối ác cảm mãnh liệt của Sebastian với con gái mình. Nhưng cô kiên quyết không chịu xem xét đến nguyên nhân thuyết phục nhất: cảm giác tội lỗi. Có thể là bất cứ nguyên nhân nào khác. Có lẽ anh đơn giản chỉ là người không thích trẻ con. Hoặc có lẽ Chloe không phải là con anh. Lý do này có thể hợp lý nếu như cô chưa từng gặp Chloe. Nhưng dấu ấn của Sebastian in rõ trên diện mạo đứa trẻ, rõ ràng tới nỗi không ai có thể phủ nhận.

Dường như cô đã ngủ thiếp đi tới khi nghe thấy những tiếng thét. Qua nhiều tháng sống ở White Friars, cô đã quen dần với những âm thanh của Chloe trong những cơn ác mộng thỉnh thoảng lại có. Chúng không bao giờ kéo dài, và gần đây cô đã ngủ yên với chúng cũng như với những tiếng động khác của đêm. Nhưng đêm nay chúng vút lên điên cuồng và khủng khiếp - và chúng không ngừng lại. Có lẽ đã có chuyện gì xảy ra với đứa trẻ, hoặc cô bảo mẫu?

Không nghĩ nhiều hơn, Julia nhảy khỏi giường, chộp lấy chiếc áo choàng lụa trắng, khoác nó lên người và vội vã lao ra khỏi phòng. Phòng của Chloe nằm cùng tầng với cô nhưng ở tít đầu kia, ngay chỗ rẽ sang chái nhà phía tây. Khi Julia vòng qua chỗ rẽ, một cây nến cháy chập trờn trên tay, cô phải chiến đấu với thôi thúc muốn áp chặt hai tay lên tai để chặn những tiếng hét nhức óc. Cô thấy khoảng hai chục gia nhân trong bộ đồ ngủ đang ở phía trước, xúm xít quanh cánh cửa mở dẫn vào phòng Chloe. Hích khuỷu tay chen lên đằng trước, cô đứng sững tại chỗ trước cảnh tượng trước mặt.

Chloe, mái tóc vàng ánh bạc tết thành hai bím đuôi sam vắt phía trước áo ngủ in hoa già dặn, lùi tuốt vào tận góc phòng. Gương mặt cô bé trắng bệch như con búp bê Anh bằng sứ, hai cánh tay giơ ra phía trước như tránh một thứ gì đó. Những tiếng thét nhức óc không ngừng, tiếng sau cao hơn tiếng trước phát ra từ cổ họng cô bé bất chấp tiếng dỗ dành hối hả chẳng chút thành công của cô Belkerson và bà Johnson. Đôi mắt xanh của Chloe mở tròn y như miệng cô bé, và tập trung nỗi kinh hoàng khủng khiếp vào Sebastian, người đang đứng ngay trước mặt cô bé, gương mặt anh cũng trắng bệch như mặt con gái mình.

“Xin cô, Chloe, xin cô...” cô Belkerson thì thầm đứt quãng, đôi mắt đảo qua đảo lại với sự nài xin khổ sở hết từ Chloe sang Sebastian.

Bà Johnson cứng rắn khác ngày thường. Trỏ cây nến trên tay về phía Sebastian, bà nói, “Nếu ngài rời chỗ chúng tôi, thưa ngài, tôi chắc chắn cô Belkerson sẽ làm cô ấy dịu xuống. Tôi xin lỗi phải nói thế này, và ngài có thể sa thải tôi nếu muốn, nhưng ngài đừng bao giờ đến đây, không ngay cả khi tiểu thư có ngủ say. Giờ có vẻ như ngài đã dọa cô ấy sợ đến hồn phi phách tán rồi. Điều này không tốt cho cả hai người đâu, thưa ngài, mong ngài thứ lỗi cho tôi vì đã nói thế.”

Cô Belkerson, trông như phát điên khi cố hạ hai cánh tay giơ lên của Chloe xuống, ngay lập tức gật đầu tán đồng, rồi giật thót mình và liếc một ánh mắt sợ hãi lên Sebastian. Anh đứng trắng bệch và bất động như thể được tạc từ tượng đá. Bỗng anh quay ngoắt người, cử động như một người vừa tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, và bước ra khỏi phòng.

Ngay khi anh đi khuất khỏi tầm mắt của Chloe thì những tiếng thét cũng giảm bớt cường độ. Julia, tay áp chặt miệng, nhìn Chloe rũ xuống thành một đống thổn thức trong vòng tay cô Belkerson. Tội nghiệp con bé, tội nghiệp con bé... và tội nghiệp cả Sebastian nữa. Anh nhìn như thể vừa chịu một cú đấm chí tử. Có hiểu lầm nghiêm trọng nào đó giữa anh và con gái, nhưng dù nó là gì, anh cũng rất đáng thương. Cô quay phắt lại, túm gọn áo choàng và áo ngủ, gần như chạy lao ra khỏi phòng. Cô không muốn anh phải ở một mình sau chuyện này.

“Sebastian,” cuối cùng cô bắt kịp anh trong hành lang rộng, và chạm vào tay áo sơ mi của anh. Anh quay về phía cô với một sự giận dữ khiến cô lùi lại.

“Giờ cô thỏa mãn rồi chứ?” anh hung dữ hỏi. “Tôi đã bảo cô đừng nhúng mũi vào những chuyện mà mình không biết, nhưng cô vẫn phải dính vào, đúng không? Giờ cô đã thấy tại sao tôi phải tránh xa con tôi chưa? Chỉ một dấu vết nhỏ nhất của tôi cũng khiến con bé sợ đến khóc thét!”

Anh bật ra những lời cuối cùng với vẻ tức giận khiến Julia phải lùi thêm mấy bước nữa. Anh nhận ra sự thối lui của cô, tỏ thái độ bằng một nụ cười mỉa mai cay đắng, và quay lưng lại với cô mà không nói lời nào. Nhìn theo bóng anh đi xa dần, Julia biết rằng mình phải chạy theo anh, để đưa ra bất cứ lời an ủi nào có thể. Dù anh là người thế nào, dù anh đã làm gì, với cô anh vẫn là Sebastian, Sebastian của cô. Cô nợ anh lòng trung thành của mình nếu không còn điều gì khác.

“Tâm trạng ông chủ đang rất xấu, cô Julia.” Johnson đã xuất hiện trong sảnh phía sau cô, đúng lúc để nghe thấy những lời cuối cùng và cũng có mặt trong đám gia nhân tụ tập bên ngoài phòng Chloe.

“Tôi biết, Johnson.” Julia khẽ mỉm cười lơ đãnggương mặt lo lắng của người quản gia. Thu hết can đảm, cô quay người đi theo Sebastian đến nơi ẩn náu cuối cùng của anh, thư viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.