Julia Yêu Dấu

Chương 36



“Sáng nay em cảm thấy thế nào, em yêu?”

Khoảng ba tuần sau. Julia mặc chiếc áo ngủ trắng thêu hoa xanh kín đáo với dải đăng ten nhỏ viền ở cổ áo, chống người ngồi dậy trên chiếc giường bốn cọc trong phòng mình ở White Friars. Bất chấp sự lo lắng của Sebastian, cô đã phục hồi khá nhanh kể từ lần đầu tỉnh lại. Hôm sau cô đã thức dậy và uống được một ít nước cháo. Kể từ đó mỗi ngày cô lại khỏe lên dần.

Ngay khi cô đủ sức để di chuyển, Sebastian đã đưa cô về nông trang để phục hồi sức khỏe. Anh bảo sức khỏe của cô sẽ khá hơn trong không khí trong lành của Norfolk, và cô cũng nghĩ vậy. London là ký ức tồi tệ cần bỏ lại phía sau, White Friars như một mái ấm vẫy gọi cô.

Sebastian hộ tống cô, ngồi trong cỗ xe đóng kín với cô suốt chuyến đi hai ngày trong khi cô biết anh thích ngồi trên lưng ngựa mà phóng cho nhanh hơn. Cô vô cùng hạnh phúc bất chấp những vết thương làm cô nhăn nhó trước mỗi cú xóc. Anh yêu cô, thể hiện nó trong từng ánh mắt cử chỉ, và đó là tất cả những gì quan trọng với cô.

Khi đến White Friars, anh chiều chuộng và chăm bẵm cô hết mực, khăng khăng bắt cô ở yên trên giường. Cô làm theo cho vừa lòng anh, dù cô cảm thấy mình phục hồi rất nhanh qua từng ngày. Cô vui sướng ngày ngày quan sát anh - sáng nào cũng xua Emily đi để tự mình mang chocolate và bánh mì cho cô, dành các buổi chiều đọc sách báo cho cô nghe trong khi cô biết anh sắp cuồng chân vì tù túng. Ở white friars anh quen dành hầu hết thời gian ở bên ngoài, và thời tiết đầu tháng sáu thật đẹp. Sự tận tụy này của anh làm Julia vừa cảm động vừa buồn cười. Vì biết rõ Sebastian, cô dám chắc sự quan tâm như thế không thể kéo dài quá lâu.

“Em khỏe rồi, Sebastian, thật mà.” Cô cười với anh khi anh cẩn thận đặt khay điểm tâm ngang đầu gối cô. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên khóe miệng cô, rồi đứng thẳng nhìn cô trách cứ.

“Trông em khá hơn đôi chút,” anh thừa nhận. “Ít nhất hai mắt không còn bị thâm quầng. Chúng nhạt đi thành màu vàng xám rồi. Rất hợp.”

“Cám ơn lòng tốt của ngài.” Dù giọng chế giễu nhưng cô vẫn khẽ mỉm cười với anh, cố gắng không nhăn nhó vì nụ cười làm hai bên má bị thương đau nhức. Cô biết mọi biểu hiện đau đớn của mình còn làm anh đau hơn cô. Cô vỗ vỗ mặt nệm cạnh mình, và anh ngồi xuống, cầm lấy cái bánh mì cô đưa. Cô âu yếm nhìn anh ăn, như mọi lần lại ngạc nhiên trước vẻ ngoài của anh. Hôm nay trong chiếc áo khoác bằng vải tuýt rộng thùng thình và chiếc quần da lộn mà nếu ở trên người gã đàn ông nào khác trông sẽ rât luộm thuộm, thế nhưng anh lại tạo ra hình ảnh một quý tộc miền quê tao nhã. Thú vị làm sao nếu được quan sát tác động của thời gian lên vẻ ngoài của anh trong ba mươi năm tới

“Em đang nghĩ gì thế?” anh nuốt xuống miếng bánh cuối cùng rồi hỏi, và quay sang uống một ngụm chocolate của cô.

“Anh thật đẹp trai,” cô nói, mỉm cười với anh. Anh có vẻ bất ngờ, rồi cười toe toét với cô khi đặt tách xuống.

“Em đang phí thời gian đấy,” anh khuyên cô. “Nịnh nọt không dụ được anh vào giường của em đâu. Sẽ không có chuyện đó, đến khi nào em bình phục hoàn toàn.”

“Không phải em...” cô bắt đầu phẫn nộ, trừng mắt nhìn anh, để rồi phì cười khi nhận ra anh đang trêu mình. “Đồ quái vật tự phụ!” Cô đánh vào người anh, vui sướng ngắm anh đứng dậy, vươn vai với bộ dạng lười nhác.

“Anh có quà cho em đây,” anh nói. Cô tò mò nhìn anh cho tay vào túi áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Julia tròn mắt nhìn nó. Không cần mở cô cũng biết bên trong là một chiếc nhẫn.

Và là một chiếc nhẫn thật đẹp! Những viên đá topaz vàng hình bầu dục viền quanh một viên kim cương lớn. Julia nhìn chiếc nhẫn mà không nói nên lời, rồi ngẩng nhìn anh. Anh nghiêm trang nhìn cô, dáng người hơi căng thẳng. Có lẽ sự im lặng của cô khiến anh không thoải mái.

“Anh đã đặt nó từ London. Nếu em không thích, chúng ta sẽ tìm cái khác. Giọng nói thiếu tự tin thật chẳng giống anh chút nào khiến Julia mỉm cười.

“Em rất thích.” Hẳn anh tin lời cô bởi anh lại buông mình ngồi phịch xuống giường cạnh cô, lấy lại chiếc hộp từ tay cô. Cô nhìn theo những ngón tay dài của anh lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, rồi cầm lấy bàn tay trái của cô và lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út. Anh đặt một nụ hôn lên khớp ngón tay ngay phía trên chiếc nhẫn trước khi buông tay cô ra.

“Em nghĩ sao về một hôn lễ chóng vánh?” anh hỏi, nhìn cô khi cô xoay xoay bàn tay, trầm trồ những viên đá sáng lấp lánh dưới ánh nắng rọi qua những ô cửa sổ cao.

“Chóng vánh như thế nào?”

“Để xem, một tháng kể từ hôm nay thì sao?”

Cô ngây ra, nhìn anh, mắt cô giống hệt màu viên đá trên chiếc nhẫn.

“Ồ vâng, Sebastian,” cô thở mạnh, và chẳng để ý những vết thương của mình cô lao vào anh, quàng hai tay quanh cổ anh rồi áp môi mình vào môi anh. Anh hôn cô ngấu nghiến trước khi thả cô ra, và cô say sưa tận hưởng cảm giác ấy đến mức không bận tâm đến hai gò mà rêm rêm do cái miệng bị thương, hay những chỗ chưa bình phục vẫn đau khi chúng ép vào người anh.

“Anh làm đau em rồi,” anh lo lắng nói. Anh vừa kiên quyết vừa dịu dàng nắm lấy đôi tay cô và giữ cô cách xa anh trong lúc nhìn xuống gương mặt cô.

“Không phải đâu,” cô khăng khăng chối, nhưng anh biết rõ hơn. Anh đặt một ngón tay nhắc nhở lên đôi môi anh vừa hôn, và cau mày nghiêm khắc với cô.

“Giờ không được thế nữa. Bác sĩ bảo em cần được chăm sóc thật cẩn thận trong vài tuần tới, và anh sẽ tuân thủ nghiêm ngặt. Cho nên ngừng dụ dỗ anh đi, cô bé tinh ranh. Anh muốn em thật khỏe mạnh cho đêm tân hôn của chúng ta.”

Cô mỉm cười với anh, một nụ cười ngái ngủ khiến đôi mắt xanh của anh lấp lánh.

“Em đang dụ dỗ anh sao, Sebastian?” Câu hỏi là một tiếng thì thầm khàn khàn khêu gợi. Anh nhìn cô một hồi lâu, rồi buông tay cô ra và đứng lên.

“Biết mà còn hỏi.”

“Tốt, bởi vì anh cũng đang dụ dỗ em.”

Bằng câu nói đó, những tia lửa trong đáy mắt anh bùng lên rạng rỡ trong một thoáng cô nghĩ anh sẽ trở lại giường với cô. Nhưng hai tay anh siết chặt thành nắm đấm bên sườn, và anh gần như quắc mắt với cô.

“Anh thấy mình cần vận động một chút. Nếu em không phản đối, anh sẽ ra ngoài cưỡi ngựa. Chắc chắn anh sẽ về trước bữa trưa.”

Julia cười với anh và ngả người vào chồng gối. Thật vui sướng khi thấy anh muốn cô nhiều đến mức phải ra khỏi nhà để kìm nén ham muốn - và cũng hài lòng như thế khi thấy anh đang quay về với nếp sống thường ngày. Mối quan hệ của họ sẽ trở nên bức bối nếu anh cứ đối xử với cô như bông hoa trong nhà kính mãi.

“Em không phản đối. Chỉ cần đừng để bị gãy cổ. Hay gặp vấn đề gì.” Cô thêm vào với nụ cười tinh nghịch và cụp mắt xuống. Đột nhiên anh mỉm cười, và cúi xuống đặt một nụ hôn nữa lên môi cô, rồi đứng dậy thật nhanh trước khi cô kịp níu anh lại.

“Cứ chờ đến sau đám cưới xem,” anh đe dọa bằng giọng gầm gừ.

“Nếu buộc phải vậy,” cô trề môi, trộm nhìn anh từ dưới hàng mi đen nhánh. Anh cười, nói rằng cô thực sự phải đợi, dí dí ngón tay vào mũi cô, rồi đi ra. Julia lún sâu hơn vào chồng gối và nghe tiếng chân anh xa dần dọc hành lang, cảm thấy thật mãn nguyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.