Kẻ Đầu Tiên Phải Chết

Chương 126



Tôi không thể đến gần văn phòng mình ở Sảnh lớn. Tôi được nghỉ phép một tuần. Tôi tính toán là sẽ dành thời gian của mình cho nơi đó vào lúc khác. Tôi ngồi, xem băng video của những bộ phim cũ, đi trị liệu, chạy thể dục hay đi đến bến du thuyền.

Thậm chí tôi còn nấu nướng và ngồi bên ngoài hiên nhà nhìn ra vịnh, giống như tôi đã làm với Raleigh đêm đầu tiên đó. Trong một đêm như thế, tôi thực sự đã say và bắt đầu đùa giỡn với khẩu súng của mình. Chính Martha đã lôi tôi ra. Thế đấy, nếu tôi tự sát, tôi sẽ phản bội lại ký ức về Chris. Và các cô bạn gái cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, phải vậy không?

Tôi cảm nhận một lỗ thủng sâu trong ngực tôi, lớn hơn và đau hơn nhiều so với bất kỳ điều gì tôi đã cảm thấy, ngay cả với bệnh Negli. Tôi cảm thấy thiếu sự gắn kết và tận tâm. Claire gọi cho tôi ba lần một ngày nhưng tôi không thể nói quá lâu, ngay cả với cô ấy.

- Đó không phải lỗi của cậu, Lindsay. Cậu chẳng thể làm gì cả, cô ấy an ủi.

- Mình biết, tôi đáp. Nhưng mình chỉ không thể thuyết phục chính mình rằng đó là sự thật.

Tôi đã cố thuyết phục chính mình nhưng vẫn cảm thấy day dứt, thiếu mục đích trong cuộc sống. Vụ án cô dâu và chú rể đã được giải quyết. Nicholas Jenks đang tận dụng danh tiếng của mình mà không hề thấy hổ thẹn trên cả báo Dateline và tờ 20/20. Bệnh Negli của tôi dường như đang thuyên giảm. Chris đã ra đi, tôi cố gắng nghĩ đến việc phải làm tiếp theo nhưng chẳng có gì hấp dẫn xuất hiện trong đầu tôi cả.

Sau đó, tôi nhớ đến điều tôi đã nói với Claire khi nỗi sợ hãi bệnh Negli lên cao nhất. Tóm được gã này rõ ràng sẽ là điều cho mình sức mạnh để tiếp tục.

Đó không chỉ là vấn đề đúng hay sai. Đó không phải là chuyện có tội hay vô tội mà là về chuyện tôi giỏi việc gì, và điều tôi muốn làm là gì.

Bốn ngày sau vụ đấu súng, tôi đến đám tang của Raleigh. Nó được tổ chức tại một nhà thờ Thiên chúa ở Hayward – quê hương anh. Tôi ngồi cùng hàng ghế với Roth và Jacobi. Với Cảnh sát trưởng Mercer trong bộ quân phục.

Nhưng tim tôi đau nhói. Tôi muốn đến gần Raleigh và ở cạnh anh ấy.

Tôi nhìn thấy người vợ cũ và hai con trai của anh – những người đang cố gắn bó với nhau. Tôi nghĩ về chuyện tôi đã từng đến gần cuộc đời họ mà họ không hề biết ra sao.

Người cảnh sát anh hùng, họ đang tán dương anh ấy.

Anh ấy là một người năng động, tôi nghĩ và mỉm cười. Nhưng sau đó tôi bắt đầu khóc.

Trong đám đông, tôi cảm thấy Jacobi nắm lấy tay tôi. Và giữa những điều không thể xảy ra, tôi thấy mình đang nắm tay anh ta. Hãy đi lên đi, anh ta dường như muốn nói. Hãy đi lên phía trước và khóc đi.

Sau đó, tại ngôi mộ, tôi đi đến chỗ Marion, vợ cũ của Raleigh.

- Tôi đã muốn gặp chị, tôi nói. Tôi đã ở cùng anh ấy khi anh ấy mất.

Cô ấy nhìn tôi với dũng khí yếu ớt mà chỉ phụ nữ mới hiểu được.

- Tôi biết cô là ai, cô ấy nói với một nụ cười đầy lòng trắc ẩn. Cô thật xinh đẹp. Raleigh đã nói với tôi là cô rất đẹp và thông minh nữa.

Tôi mỉm cười và cầm tay cô ấy. Chúng tôi siết chặt tay nhau.

- Anh ấy cũng nói cô rất can đảm.

Tôi cảm thấy mặt mình đẫm nước mắt. Sau đó, cô ấy cầm lấy tay tôi và nói điều mà tôi muốn nghe thấy nhất.

- Tại sao cô không đứng đây cùng chúng tôi, Lindsay?

Sở cảnh sát tổ chức lễ tang cho Raleigh theo nghi thức dành cho một người anh hùng. Những điệu kèn buồn thê lương đã bắt đầu buổi lễ. Các cảnh sát sắp thành hàng lần lượt và 21 phát súng chào.

Khi mọi việc đã xong, tôi thấy mình đang đi về phía chiếc xe, tự hỏi xem mình sẽ làm gì tiếp theo.

Tại cổng nghĩa trang tôi nhận ra Cindy, Jill và Claire. Họ đang đứng đó chờ tôi.

Tôi không đi nổi. Tôi đứng đó với đôi chân run bắn. Họ có thể nhận thấy rằng nếu họ không đỡ, tôi có thể ngã quỵ.

- Tại sao cậu không về cùng bọn mình? – Claire nói.

Giọng tôi rạn vỡ. Tôi chỉ có thể thốt ra.

- Đáng nhẽ đó là mình, chứ không phải là anh ấy – tôi nói với họ.

Sau đó từng người một, họ ôm chặt tôi. Tôi vòng tay quanh cả ba người và ngã vào lòng họ. Tất cả bốn chúng tôi đều đang khóc.

- Đừng bao giờ xa mình nhé, các bạn.

- Rời xa ư? – Jill nói với đôi mắt mở to.

- Không ai cả – Cindy hứa. Chúng mình là một đội, nhớ không? Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.

Claire nắm lấy tay tôi.

- Chúng mình yêu quý cậu mà – cô ấy thì thầm.

Cả bốn chúng tôi tay trong tay rời khỏi nghĩa trang. Một cơn gió mát đang thổi vào mặt chúng tôi, lau khô đi những giọt nước mắt.

Sáu giờ tối hôm đó, tôi đã quay lại phía trong những căn phòng của Tòa nhà công lý.

Có một điều rất quan trọng mà tôi phải làm. Trong hành lang, gần như điều đầu tiên bạn nhìn thấy là một tấm biển lớn bằng đá cẩm thạch. Trên đó là 93 cái tên, những cái tên và ngày tháng của 91 nam và 2 nữ. Họ là những người đã mặc sắc phục của Sở cảnh sát San Francisco và hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Một người thợ đang làm việc trên tấm biển.

Có một quy tắc bất hành văn trong ngành, đó là bạn không bao giờ đếm số người trên đó. Nhưng tối nay tôi đã làm việc ấy. 93 người, bắt đầu với cái tên James S.Coonts vào ngày mồng 5 tháng 11 năm 1878, thời điểm thành lập Sở cảnh sát San Francisco.

Ngày mai sẽ có thêm một cái tên nữa: Christopher John Raleigh. Ông thị trưởng sẽ có mặt ở đó, Mercer cũng sẽ có mặt. Các phóng viên sẽ lấp đầy những cột tin của thành phố. Marion và những bé trai. Họ sẽ đến để tưởng niệm anh ấy như một cảnh sát anh hùng. Tôi cũng sẽ ở đó.

Nhưng tối nay, tôi không muốn có những bài diễn văn hay những lễ tưởng niệm, mà tôi chỉ muốn có anh ấy và tôi.

Người thợ nề đã hoàn thành việc khắc tên anh ấy. Tôi đứng chờ trong khi anh ta đánh bóng mặt đá cẩm thạch bằng cát và lau sạch bụi bẩn. Sau đó tôi bước lên và lướt tay trên mặt đá cẩm thạch nhẵn, trên tên của anh ấy. Christopher John Raleigh

Người thợ nề nhìn tôi. Anh ta có thể nhìn thấy nỗi đau dâng lên trong mắt tôi.

- Cô có biết anh ấy đúng không?

Tôi gật đầu, và từ đâu đó sâu thẳm trong trái tim tôi, một nụ cười nở ra. Tôi biết anh ấy.

- Chúng tôi là cộng sự, tôi nói.

Phần kết

PHÁT SÚNG KẾT LIỄU

Tôi biết những vụ điều tra án mạng thường có những kết thúc mở và luôn luôn có những câu hỏi đòi hỏi chúng ta phải giải đáp.

Nhưng không phải là lần này.

Một tháng sau khi chúng tôi chôn cất Chris, tối đó tôi đang ở nhà. Tôi đã làm xong bữa tối cho mình, ăn tối và đi bộ trên máy tập Her Sweetness khi có tiếng gõ cửa, một tiếng gõ nhẹ duy nhất, đầy quyền uy.

Tôi không gọi bất kỳ ai từ dưới nhà lên nên tôi đi ra và nhìn qua lỗ cửa trước khi mở cửa. Tôi không thể tin vào mắt mình, đó là Nicholas Jenks.

Ông ta mặc áo choàng xanh da trời bên ngoài áo sơ mi trắng và chiếc quần màu xám sẫm. Ông ta trông vẫn ngạo mạn và đáng ghét như mọi khi.

- Cô không định cho tôi vào sao? – Ông ta hỏi, sau đó mỉm cười như nói: “Tất nhiên là cô sẽ cho tôi vào. Cô không thể cưỡng lại được đúng không?”.

- Không, thực sự là tôi sẽ không mở cửa – ông hãy đi đi – tôi bảo ông ta và đóng cửa lại.

Jenks lại gõ cửa, và tôi dừng lại.

- Chúng ta chẳng có gì để nói – tôi nói to đủ để ông ta nghe thấy.

- Ồ, chúng ta có đấy, ông ta đáp. Cô đã bỏ qua nó, Thanh tra ạ. Tôi ở đây để nói với cô chuyện ấy xảy ra như thế nào.

Tôi cảm thấy mắt mình rực sáng, hơi nóng đốt cháy gáy tôi. Tôi quay lại và sau đó mở cửa, tim tôi đập nhanh. Cô đã bỏ qua nó.

Ông ta cười, có thể là đang cười nhạo tôi.

- Tôi đang làm lễ kỷ niệm – ông ta nói. Tôi là một người hạnh phúc! Hãy đoán thử xem chuyện đó như thế nào?

- Đừng nói với tôi, vì ông lại là người độc thân rồi.

- Tốt thôi, đúng là chuyện đó. Nhưng tôi cũng vừa bán được bản quyền cuốn sách mới nhất của mình ở Bắc Mỹ. Tám triệu đô. Sau đó, những bộ phim trả bốn triệu nữa. Chuyện này thật hoang tưởng, Lindsay. Hãy đoán đầu đề xem. Tiến lên và đâm một nhát dao.

Tôi muốn liều mạng để đá văng ông ta ra ngoài.

- Và tôi là người ông muốn chia sẻ tin tức của mình ư? Thật đáng buồn cho ông.

Jenks tiếp tục cười toe toét.

- Thực ra, tôi đến đây để chia sẻ một chuyện khác. Cô là người duy nhất tôi muốn chia sẻ chuyện này. Tôi có nhận được sự chú ý của cô không, Lindsay? Cô đã bỏ lỡ nó lâu rồi, cô bé.

Ông ta làm tôi rùng mình và thấy không thích hợp đến mức sợ hãi. Tôi không muốn ông ta nhận thấy điều đó. Nhưng ông ta đang ám chỉ chuyện gì, tôi đã bỏ lỡ nó sao?

- Tôi muốn mời ông uống gì đó, nhưng tôi ghét cay ghét đắng ông! – Tôi cười tự mãn.

Ông ta thả tay và bắt chước nụ cười tự mãn của tôi.

- Cô biết đấy, đích xác là tôi cũng cảm thấy giống như vậy về cô. Đấy là lý do tại sao tôi muốn nói với cô chuyện này, Lindsay, chỉ một mình cô thôi.

Ông ta hạ thấp giọng rồi thì thầm.

- Chessy đã làm những gì tôi bảo cô ấy làm, cho đến tận lúc chết. Những vụ giết người ư? Chúng ta đang chơi một trò chơi khủng khiếp và tuyệt vời. Cặp vợ chồng thảm thương giết những cặp vợ chồng hạnh phúc, vô tội. Chúng ta đã sống theo những tình tiết trong một cuốn tiểu thuyết của tôi. Cô đã bỏ qua nó, Lindsay, tôi đi ra sạch sẽ. Tôi tự do. Tôi cực kỳ tự do. Và giờ đây tôi giàu hơn bao giờ hết.

Ông ta nhìn tôi chằm chằm, sau đó bắt đầu cười vang. Chắc chắn đó là âm thanh bệnh hoạn nhất mà tôi từng nghe trong cuộc đời mình.

- Đó là sự thật. Chessy làm bất kỳ việc gì tôi muốn cô ấy làm. Tất cả bọn họ – đó là lý do tại sao tôi chọn họ. Tôi thường chơi một trò chơi mà họ sủa như những con chó. Họ thích trò chơi đó. Cô có muốn chơi không, Lindsay? Cắt, cắt?

Tôi trừng mắt nhìn ông ta.

- Ông không thấy là không thích hợp sao – đó là chơi trò cũ của bố ông? Joanna đã nói với tôi rồi.

- Tôi làm mọi thứ theo cách mà trong quá khứ bố tôi có thể tưởng tượng ra. Tôi đã làm tất cả những chuyện đó, Thanh tra, và tôi đã thành công với nó. Tôi đã sắp đặt mọi vụ giết người. Chuyện ấy không khiến da cô sởn gai ốc sao? Nó không khiến cô cảm thấy không đáng sao?

Bỗng nhiên, Jenks đeo đôi găng tay nhựa mà ông ta vừa lấy ra khỏi túi áo mình. Chuyện quái quỷ gì vậy?

- Chuyện này cũng thật hoàn hảo – ông ta nói. Tôi không ở đây, Lindsay. Tôi ở cùng với một kẻ nói láo lẳng lơ ở Tahoe. Tôi có một bằng chứng ngoại phạm. Những tội ác hoàn hảo, Lindsay.

Khi tôi quay đầu chạy, Jenks lấy ra một con dao.

- Tôi muốn cảm thấy cái này đi sâu vào người cô, Lindsay. Thật sâu. Nhát dao kết liễu.

- Cứu tôi với! – Tôi la lên, nhưng hắn ta đánh mạnh vào tôi.

Tôi bị sốc trước việc hắn di chuyển thật nhanh và thật mạnh mẽ.

Tôi lao thẳng vào tường phòng khách và gần như đã ra được ngoài. Một cách bản năng, Martha đuổi theo ông ta. Tôi chưa bao giờ thấy nó nhe hết răng của mình ra như thế. Hắn ta đá nó và chém vào vai nó. Martha ngã xuống, rên rỉ thật khủng khiếp.

- Tránh ra, Martha! Tôi hét nó.

Jenks bắt được tôi và ném tôi vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa.

- Một vụ giết hại cô dâu và chú rể khác đã được lên kế hoạch trong khi tôi ở trong trại giam. Bằng chứng mới sẽ dần phơi bày sự thật. Sẽ rất rõ rằng tôi vô tội và bị gài bẫy. Sau đó tôi sẽ viết sách! Nhưng Chessy đã phản bội và lừa gạt tôi. Tôi chưa bao giờ tôn trọng Chessy hơn lúc đó. Tôi yêu cô ta vì điều đó. Lần duy nhất cô ta thể hiện sự ghét cay ghét đắng ai đó!

Tôi trườn xa khỏi Jenks, nhưng hắn có thể nhận thấy chẳng có chỗ nào cho tôi trốn trong phòng ngủ cả. Tôi nghĩ tôi đã bị gãy một chiếc xương sườn.

- Hãy giết tao trước đã – tôi nói với hắn bằng giọng khàn khàn.

- Được thôi. Hắn cười toe toét. Vui lòng được giúp đỡ. Niềm vinh hạnh của tôi đấy.

Tôi lê đến giường của mình, phía đối diện với cánh cửa sổ nhìn ra vịnh và cảm thấy thật khó thở.

Jenks đuổi theo tôi.

- Dừng lại, Jenks – tôi hét to hết cỡ. Dừng lại ở đó, Jenks.

Nhưng hắn không dừng lại. Tại sao hắn lại phải dừng chứ? Hắn chém tới chém lui bằng con dao đó. Hắn đang cười. Một vụ giết người hoàn hảo khác.

Tôi với tay xuống dưới giường và lấy ra một khẩu súng lục, hệ thống an ninh tại nhà của tôi. Tôi không có thời gian để ngắm bắn, nhưng tôi không cần làm việc đó. Nicholas Jenks choáng váng và con dao văng qua vai hắn.

Tôi bắn ba lần. Jenks hét lên, đôi mắt màu xám của hắn lồi ra kinh ngạc, sau đó hắn đổ gục xuống và chết ngay trên người tôi.

- Hãy cháy thành than trong địa ngục, tôi thì thầm.

Tôi gọi cho Claire đầu tiên – nhân viên giám định pháp y, sau đó đến Cindy – phóng viên hình sự giỏi nhất ở San Francisco, rồi đến Jill – luật sư của tôi.

Các cô gái đang chạy đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.