Kẻ Đầu Tiên Phải Chết

Chương 58



- Chắc chắn cô dâu không mặt váy trắng rồi – Raleigh cau mặt nói khi tôi kể cho anh ta nghe cuộc nói chuyện với Merrill Shortley.

McBride đã sắp xếp một bữa tối ở nhà hàng Ý, Nonni, bên bờ hồ, cách khách sạn của chúng tôi một đoạn ngắn.

Cuộc nói chuyện của Raleigh với gia đình chú rể không đem lại điều gì đáng kể. James Voskuhl là một nhạc công đầy tham vọng, đã từng xuất hiện trên sàn diễn Seattle, đã giúp hai ban nhạc mới nổi ra mắt công chúng. Anh ta không có liên hệ nào với San Fracisco.

- Tên giết người có quen biết Kathy – Tôi nói – Không thì làm sao hắn tìm thấy cô ấy ở đây? Họ có quan hệ.

- Trước khi mọi chuyện kết thúc ư? – Anh ta trầm ngâm.

- Ngay trước đó – Tôi trả lời – Nghĩa là có thể ở ngay đây thôi, ở Cleverland này. Merrill nói gã đàn ông này lớn tuổi hơn Kathy, có gia đình, theo đạo cơ đốc và đầy thú tính. Nó phù hợp với tên sát nhân. Chắc chắn một người quen nào đó của cô ta ở San Fracisco phải từng nhìn thấy gã râu đỏ. Ai đó phải biết. Merrill nói rằng Kathy rất bênh vực gã nhân tình đó, có thể vì hắn là một nhân vật nổi tiếng.

- Em có nghĩ là cô Merrill Shortley này còn biết thêm điều gì nữa không?

- Có thể. Hoặc gia đình Kathy. Em có cảm giác họ đang giấu giếm một điều gì đó.

Raleigh đã gọi một chai Chianti năm 97 và khi rượu tới, anh nghiêng cốc:

- Uống vì David và Melanie, Michael và Becky, James và Kathy.

- Chúng ta sẽ nâng cốc vì họ khi tìm ra kẻ khốn kiếp tâm thần này – Tôi nói.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi ngồi riêng với nhau từ khi đến Cleverland, và đột nhiên tôi cảm thấy lo lắng. Chúng tôi còn cả buổi tối và cho dù cố lái câu chuyện về vụ án hay đùa cợt rằng “đây không phải hẹn hò” thì trong thâm tâm tôi vẫn có tiếng nói thầm thì rằng đây không phải lúc để bắt đầu bất cứ chuyện gì với bất cứ ai, ngay cả với một anh chàng đẹp trai và dễ thương như Chris Raleigh.

Thế thì tại sao tôi lại phải diện chiếc áo len xanh da trời xinh xắn và cái quần đẹp, sao không cứ mặc nguyên cái áo sơ mi vải và quần kaki đã mặc cả ngày hôm nay?

Chúng tôi gọi món ăn. Tôi gọi món “osso bucco”, rau chân vịt và sa lát. Raleigh gọi thịt bê.

- Có thể là người làm cùng cô ta chăng? Hay có liên quan đến công việc của cô ta? – Raleigh nói.

- Em đã nói Jacobi kiểm tra chỗ công ty cô ta ở Seattle. Cha cô ta nói cô ta vẫn thường đi công tác ở San Francisco. Em muốn biết có thật thế không.

- Nếu không thật thì sao?

- Nghĩa là hoặc họ, hoặc chính cô ta đang che giấu điều gì đó.

Anh nhấp một ngụm rượu:

- Sao cô ta lại lấy chồng khi còn đang có quan hệ với một người khác nhỉ?

Tôi nhún vai:

- Mọi người đều nói Kathy rốt cục cũng ổn định cuộc sống. Em muốn biết trước kia cô ta như thế nào, nếu đây là điều họ muốn ám chỉ khi nói ổn định.

Tôi đang nghĩ đến chuyện đến gặp Hillary, chị gái cô dâu lần nữa. Tôi nhớ lại vài điều cô ta đã nói. Thói cũ khó bỏ. Trước đây tôi nghĩ ý cô ta muốn nói đến ma túy, tiệc tùng. Hay cô ta muốn ám chỉ gã râu đỏ.

- Mcbride nói sáng mai chúng ta có thể xem lại băng ghi hình ở bảo tàng.

- Hắn đã có mặt ở đó, Raleigh ạ – Tôi nói vẻ ăn chắc – Hắn có mặt ở đó đêm hôm ấy. Kathy quen biết kẻ đã giết cô ấy. Chúng ta phải tìm ra hắn là ai.

Raleigh rót thêm rượu vào ly của tôi:

- Chúng ta là cộng sự, phải không Lindsay?

- Chắc chắn rồi – Tôi nói, hơi bất ngờ vì câu hỏi – Anh không thấy em tin tưởng anh sao?

- Ý anh là chúng ta đã cùng nhau điều tra ba vụ giết người, chúng ta cam kết sẽ điều tra đến cùng, anh ủng hộ em trước mặt Mercer. Anh thậm chí đã giúp em rửa bát sau khi ăn tối ở nhà em.

- Ừ thì sao? – Tôi mỉm cười.

Nhưng đáp lại, khuôn mặt anh lại có vẻ nghiêm nghị. Tôi cố đoán xem anh đang muốn đưa câu chuyện đến đâu.

- Em nghĩ sao, có thể đã đến lúc em bắt đầu gọi anh là Chris được rồi đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.