Kẻ Đầu Tiên Phải Chết

Chương 75



Phía trên cao những vách đá của cầu Cổng Vàng, ở số 20 El Camino del Mar là một ngôi nhà kiểu Tây Ban Nha có trát vữa với một cánh cổng sắt bảo vệ con đường lái xe vào nhà màu nâu đỏ.

Gã tóc đỏ sống ở đây – Nicholas Jenks.

Ngôi nhà của Jenks thấp, bề thế, được bao quanh với những hàng rào được cắt tỉa trang trí và những cây hoa màu sáng đang đua nở. Tại góc rẽ của con đường lái xe vào nhà, có một bức điêu khắc lớn bằng sắt, bức Madona and Child – Đức mẹ và Chúa hài đồng của Betero.

- Thế này thì tiểu thuyết của ông ta hẳn là phải hay rồi. Raleigh huýt một tiếng khi chúng tôi bước lên cửa chính.

Chúng tôi đã đặt lịch hẹn qua trợ lý riêng của Jenks để gặp ông ta vào buổi trưa. Tôi đã được Sam Roth cảnh báo là không nên gay gắt quá.

Người quản gia dễ chịu chào đón chúng tôi ở cửa và đưa chúng tôi đi vào phía sau tới một căn phòng rộng rãi, và thông báo với chúng tôi rằng ngài Jenks sẽ xuống sau vài phút nữa. Căn phòng rộng lớn với bức tranh tường dệt hoa đẹp, những cái ghế của Phương Đông, một cái bàn uống cà phê bằng gỗ gụ, những giá để đồ lưu niệm và những tấm ảnh. Căn phòng mở ra phía một hiên đá trông ra Thái Bình Dương.

Tôi đã sống cả đời ở San Francisco nhưng chưa bao giờ biết rằng bạn có thể về nhà mỗi tối để nhìn quang cảnh tuyệt đẹp như thế này.

Trong khi chờ đợi, tôi xem xét những tấm ảnh được xếp trên một cái bàn bên cạnh. Jenks với những gương mặt nổi tiếng: Micheal Douglas, người đứng đầu hãng Disney, Bill Walsh – thuộc loại những người đổ xô đi tìm vàng năm 1949. Những tấm ảnh khác chụp cùng một người phụ nữ lôi cuốn mà tôi cho là vợ mới của ông ta – vui vẻ, tươi cười và có mái tóc màu hung đỏ – ở rất nhiều địa điểm nước ngoài: những bãi biển, nơi trượt tuyết, một hòn đảo ở Địa Trung Hải.

Trong một khung ảnh bằng bạc có một tấm ảnh cỡ 4x6 chụp hai người họ ở trung tâm của một phòng lớn có mái vòm được chiếu sáng rộng lớn. Mái vòm của Cung điện nghệ thuật tạo hình. Nó là một tấm ảnh cưới.

Sau đó Nicholas Jenks đi vào. Tôi nhận ra ông ta ngay lập tức từ những bức ảnh.

Ông ta gầy hơn tôi hình dung. Gọn gàng, chắc khỏe, không quá 50, mặc một chiếc áo choàng màu trắng rộng trên một chiếc quần bò đã sờn. Mắt tôi ngay lập tức chú ý đến mái tóc đỏ, điểm nâu.

Gã tóc đỏ, thật tuyệt vì cuối cùng cũng đã được gặp ngươi.

- Xin lỗi vì để hai người chờ, thanh tra, ông ta nói với một nụ cười dễ chịu, nhưng tôi e rằng tôi sẽ trở nên lập dị nếu tôi không viết xong những trang viết buổi sáng.

Ông ta giơ tay lên, chú ý đến bức ảnh tôi vẫn đang cầm.

- Hơi giống với bức Marriage of Figaro – Đám cưới của Figaro đúng không? Bản thân tôi muốn một bữa tiệc nhỏ trong gia đình, nhưng Chessy nói nếu cô ấy có thể khiến tôi mặc bộ lễ phục, thì cô ấy sẽ không bao giờ nghi ngờ lời hứa của tôi với cô ấy.

Tôi không thích thú gì với việc bị quyến rũ bởi người đàn ông này, nhưng ông ta thật điển trai và ngay lập tức giành thế chủ động. Tôi có thể hiểu một vài phụ nữ tìm thấy sự hấp dẫn gì ở ông ta. Ông ta ra hiệu cho chúng tôi đến chỗ ghế dài.

- Chúng tôi hy vọng được hỏi ông một vài câu, tôi nói.

- Về vụ sát hại cô dâu và chú rể... Trợ lý của tôi đã nói với tôi. Điên khùng... tồi tệ. Nhưng những hành động này, kinh khủng một cách khó tin, cầu xin ít nhất một chút đồng cảm.

- Cho các nạn nhân, tôi nói và đặt tấm ảnh cưới của ông ta trở lại bàn.

- Mọi người luôn quan tâm đến cảnh ngộ tuyệt vọng của các nạn nhân – Jenks nói. Nhưng vấn đề là điều gì trong đầu của kẻ sát nhân đã đẩy đến hành động ấy. Hầu hết những kẻ gây ra những hành động đó chỉ đơn giản là vì lòng hận thù. Kiểu thù hận bệnh hoạn nhất .. Hoặc thậm chí là sự khuất phục, giống như những vụ cưỡng hiếp. Nhưng tôi không chắc.

- Vậy giả thuyết của ông là gì, ông Jenks? Raleigh nói.

Anh ta nói như thể là một người hâm mộ ông ta vậy.

Jenks giơ một bình trà đá ra.

- Uống chút gì chứ? Tôi biết hôm nay là một ngày nóng bức, mặc dù tôi trốn trong phòng làm việc từ 8 giờ.

Chúng tôi lắc đầu. Tôi lấy một xấp tài liệu ra khỏi cặp và đặt nó lên lòng. Tôi nhớ lời khuyên của Cherry: “Hãy nhẹ nhàng. Jenks là một người quan trọng. Cậu thì không”.

Nicholas Jenks đổ cho mình một cốc trà đầy và tiếp tục.

- Từ những gì tôi đọc được, thì những vụ sát hại này có vẻ như một kiểu cưỡng hiếp, cưỡng hiếp những người còn trinh trắng. Kẻ giết người hành động theo cách mà không một ai có thể tha thứ. Trong môi trường hết sức thiêng liêng của xã hội chúng ta. Đối với tôi, những vụ giết người này là hành động tột cùng của sự tẩy uế.

- Thật không may, ông Jenks, tôi nói, lờ đi câu chuyện nhảm nhí của ông ta, chúng tôi không đến đây để tìm kiếm những lời khuyên chuyên môn của ông. Tôi có một vài câu hỏi liên quan đến những vụ giết người này giành cho ông.

Jenks ngồi trở lại ghế của mình. Ông ta nhìn một cách kinh ngạc.

- Cô nói câu đó nghe vô cùng trịnh trọng.

- Chuyện đó hoàn toàn liên quan đến ông, tôi nói. Tôi lấy ra một chiếc máy chạy băng xách tay từ túi của mình. Ông có phiền không nếu tôi bật cái máy này?

Ông ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt ông ta thay đổi một cách đáng suy nghĩ, sau đó ông ta phẩy tay như thể không vấn đề gì.

- Vậy điểm tôi muốn bắt đầu, ông Jenks, đó là những vụ sát hại này... Ông có sự hiểu biết đặc biệt về bất kỳ vụ án nào trong số những vụ án này ngoài những gì ông đọc trên báo không?

- Hiểu biết ư? – Jenks hít vào, giả vờ ngẫm nghĩ. Sau đó ông ta lắc đầu. – Không. Không gì cả.

- Ông đã biết vụ giết người thứ ba chưa? Tuần trước. Tại Cleverland.

- Tôi đã biết chuyện đó. Tôi đọc năm hay sáu tờ báo mỗi ngày.

- Và ông cũng đọc xem nạn nhân là ai chứ?

- Họ đến từ Seattle, đúng không? Tôi nhớ là một trong số họ là một người tổ chức hòa nhạc.

- Chú rể là James Voskuhl, tôi gật đầu. – Thực tế thì cô dâu đã từng ở thành phố này một thời gian, tên thời con gái của cô ấy là Kathy Kogut. Có cái tên nào trong số họ có ý nghĩa gì với ông không?

- Họ ư? Không.

- Vậy ông chưa từng gặp cả hai người họ? Bất kỳ sự quan tâm nào của ông đối với vụ án này chỉ đơn thuần như của bất kỳ ai khác... sự tò mò không lành mạnh đúng không?

Ông ta dán mắt vào tôi.

- Đúng thế. Sự tò mò là nghề của tôi.

Tôi mở tập tài liệu của mình và lấy ra tấm ảnh ở trên cùng. Ông ta đang đùa giỡn chúng tôi giống như ông ta đã từng đùa giỡn chúng tôi bằng cách để lại những đầu mối dẫn đến ngõ cụt trên đường vậy.

Tôi đẩy tấm ảnh qua bàn.

- Cái này có lẽ sẽ làm trí nhớ của ông rõ ràng hơn, tôi nói. Đó là Kathy Kogut, cô dâu đã bị sát hại tối đó. Người đàn ông đứng cạnh cô ấy, tôi tin chắc là ông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.