Kẻ Đầu Tiên Phải Chết

Chương 78



Chúng tôi theo dõi sát sao mọi cử động của Jenks với một đội trinh sát trong ba chiếc xe ô tô. Nếu ông ta có bất kỳ cử động để quẳng khẩu súng đi, chúng tôi sẽ biết. Nếu ông ta định giết người một lần nữa, chúng tôi hy vọng có thể ngăn cản ông ta. Không cần biết ông ta thông minh đến đâu, tôi không biết liệu ông ta có thể thực hiện một vụ sát hại nữa trong lúc này như thế nào.

Tôi muốn nói chuyện với ai đó – người biết ông ta, người có thể sẵn sàng nói chuyện. Raleigh đã nhắc đến người vợ cũ, đến tiền sử bạo lực giữa họ. Tôi cần phải nói chuyện với bà ta.

Không khó để lần theo dấu vết của Joanna Jenks. Bây giờ là Joanna Wade. Tìm kiếm trong các tệp dữ liệu của cảnh sát thấy có tên thời con gái của bà ấy được ghi lại như một phần của vụ thưa kiện về chuyện gia đình mà bà ta đã đâm đơn kiện ra tòa chống lại chồng bà ta nhiều năm trước. Có một Joanna Wade đang sống ở số 115 đường Filbert trên đồi nước Nga.

Đó là một ngôi nhà làm bằng đá vôi ở phần dốc nhất của ngọn đồi. Tôi nhấn chuông và tự giới thiệu mình với người coi nhà ra mở cửa. Cô ấy cho tôi biết rằng cô Wade không ở nhà.

- Đang luyện tập, cô ấy nói. Phòng tập Vàng trên đường Union.

Tôi tìm thấy phòng tập đó gần góc giữa một quầy Starbucks và một siêu thị của Alfredson. Tại bàn lễ tân, một nhân viên có nước da nâu sẫm, tóc buộc cao cho tôi biết Joanna đang ở phòng tập C.

Khi tôi hỏi Joanna Wade trông như thế nào, cô nhân viên cười.

- Tóc vàng. Và người cân đối.

Tôi đi thơ thẩn, và qua cánh cửa sổ quan sát lớn, tôi thấy một lớp tập Tae-Bo trong phòng tập C. Khoảng tám người phụ nữ đang toát mồ hôi trong bộ quần áo bó và những chiếc áo ngực đang đá chân theo kiểu võ karate trong tiếng nhạc lớn. Bất kỳ ai trong số những người phụ nữ đều trông như thể cô ấy có thể quăng một kẻ khả nghi đang chống cự vào tường, rồi xua chiếc xe tuần tra của cảnh sát về khu để xe với hơi sức thừa thãi.

Chỉ có một người tóc vàng đứng phía trước. Gọn gàng, như tạc, đang tung chân một cách chắc chắn và hầu như chẳng đổ mồ hôi chút nào. Đó là lớp của cô ấy.

Tôi đi quanh quẩn cho đến khi cô ấy tan lớp và hầu như cả lớp đã đi ra. Cô ấy lấy khăn lau mồ hôi trên mặt mình.

- Quả là một phòng tập luyện lớn, tôi nói khi cô đi về phía tôi.

- Phòng tập tốt nhất ở vùng Vịnh đấy. Cô đến để đăng ký à?

- Có thể. Nhưng trước tiên tôi nghĩ tôi có thể hỏi cô một vài câu hỏi đã.

- Hãy gặp Diane ở phía trước. Cô ấy có thể nói với cô mọi thứ có liên quan.

- Tôi không nói về Tae-Bo. Tôi giơ cho cô ấy xem thẻ ngành của mình. Tôi đang nói về Nicholas Jenks.

Joanna nhìn tôi chằm chằm, hất mái tóc buộc cao màu vàng khỏi vai cho mát cổ. Cô ấy cười khẩy.

- Ông ta đã làm gì, bị bắt quả tang đang ăn trộm một trong những cuốn sách của chính mình khỏi hiệu sách Stacey ở trung tâm thành phố sao?

- Chúng ta có thể nói chuyện chứ? – tôi nói.

Cô nhún vai và dẫn tôi tới một khu vực đang sửa chữa để trống.

- Vậy tôi có thể nói điều gì với cô về Nick mà cô không thể tìm thấy từ vạt áo khoác của ông ta đây?

- Tôi biết chuyện này đã lâu rồi, tôi nói – nhưng cô đã từng làm một vụ kiện về chuyện gia đình chống lại ông ta.

- Nghe này, vì công việc giấy tờ không theo kịp, nên tôi bỏ vụ kiện đó rồi.

Tôi lại nhìn thấy sự sợ hãi trong giây lát ở cô ấy.

- Nhìn này, tôi nói một cách thành thực – không ai đang cố khơi lại vết thương cũ của cô cả, cô Wade. Tôi chỉ muốn biết về người chồng cũ của cô mà thôi.

- Lại về những thủ thuật cũ của ông ta ư?

Tôi có thể nhận thấy cô ấy đang đánh giá tôi. Liệu tôi là một đồng minh hay một kẻ thù?

Rồi cô ấy thở dài chấp nhận và nhìn thẳng vào tôi.

- Nếu cô ở đây vì Chessy, thì tôi đã từng cảnh báo cô ấy. Ông ta là kẻ ghê rợn như cái cách ông ta đã đánh đập tôi. Ông ta đã gây ra nó như thế nào, tôi đã viết cho cô ấy, Jo (tên thân mật của Jessy) ấy. Cô ấy đã gợi cảm hứng cho tôi. Cô đã bao giờ đọc những cuốn sách của ông ấy chưa, Thanh tra? – Cô hỏi – cô ấy không phải động viên ông ấy bằng cách làm việc trong khi ông ấy đi ra ngoài và tự mình tìm kiếm, đúng không? Cô ấy đã không phải đọc những bản nháp của ông ấy, giải tỏa những cơn thịnh nộ khi ông ấy bị từ chối, hàng đêm nói với ông ấy rằng cô ấy tin ông ấy biết bao. Cô có biết ông ấy gặp cô ta ở đâu không? Ở phòng hóa trang tại Entertainment Tonight – Giải trí tối nay đấy.

- Điều tôi đang hỏi cô, cô Wade, đó là chuyện Nicholas Jenks là kẻ bạo lực như thế nào? Tôi nói.

Cô ấy ngừng lại, nhìn tránh đi chỗ khác. Khi cô quay mặt lại, mắt cô ấy ngấn lệ như thể cô ấy sắp khóc.

- Cô biết đấy, cô đến đây sau một thời gian và làm cho tôi phải trải qua chuyện này một lần nữa. Cô muốn tôi nói gì ư? Rằng mẹ ông ấy không yêu thương ông ấy ư? Rằng ông ta là một người đàn ông say xỉn, nguy hiểm sao? Cuộc sống với Nick… thật quá khó khăn. Ông ta giam cầm một thứ gì đó và chỉ có Chúa biết khi nào nó sẽ thoát ra được. Tôi đã tự hỏi. Tại sao? Tôi đã làm gì? Tôi chỉ là một đứa trẻ.

Đôi mắt cô ấy long lanh ngấn lệ.

- Tôi xin lỗi.

Tôi thực sự cảm thông với cô ấy. Cho cả hai người vợ của Jenks. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được việc tỉnh dậy và phát hiện ra mình đã kết hôn với một người như ông ta thì sẽ ra sao.

- Tôi cần phải hỏi. Liệu có lúc nào mọi thứ với người chồng cũ của cô mạnh mẽ và trở nên nghiêm trọng hơn không?

Cô ấy nhìn tôi đầy kinh ngạc.

- Chessy vẫn ổn chứ, Thanh tra?

- Chessy thì vẫn ổn.

Tôi gật đầu, nhấn mạnh rằng tôi cảm thấy có những người khác hoàn toàn không ổn. Cô ấy chờ tôi nháy mắt đùa bỡn. Khi tôi không làm như vậy, cô ấy nở một nụ cười ủ rũ.

- Vậy tôi đoán là chúng ta đang nói về một chuyện nghiêm trọng hơn nhiều so với chuyện chôm chỉa một cuốn sách từ hiệu sách Stacey đúng không?

Tôi lại gật đầu. Giờ đây, giữa phụ nữ với nhau, tôi nói:

- Tôi cần hỏi cô một câu hỏi quan trọng, cô Wade.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.