Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 39




Tầng 10 khách sạn ST, trong một phòng nọ, hiện đang trình diễn một show vô cùng nóng bỏng.

Nam cùng nữ môi hôn nồng nhiệt, ôm ấp gắt gao, nam từ từ cởi bỏ áo ngoài, rồi đồ lót của nữ, nữ e thẹn rên lên một tiếng, động tác của nam càng nhanh hơn, đôi tay lần tới trước ngực đối phương…

“Dừng!” Chu Tiểu Bạch đột nhiên kêu một tiếng.

“Sao vậy?” Lã Vọng Thú lấy làm lạ hỏi, với tay sang một bên.

Chu Tiểu Bạch vòng tay ôm ngực, “Không thể thế này được…”

“Vậy thì thế nào?” Tiểu thụ lại hỏi.

“Vậy thì…tiếp vậy… nghiên cứu tiếp một chút.” Tiểu Bạch buông tay, chỉ huy Tiểu Thụ.

“Ừm…” Tiểu Thụ lên tiếng, tay bấm nút phát hình trên điều khiển, AV (1) trong TV lại tiếp tục trình diễn, Tiểu Bạch với Tiểu Thụ cùng ngồi trên một cái giường, tập trung tinh thần xem AV nghiên cứu xem vì sao H xong ngực lại biến lớn.

Vừa nãy ăn cơm xong, Tiểu Bạch vẫn lầm bầm thắc mắc bộ ngực làm sao thành lớn, kết luận cuối cùng là phải xem AV nghiên cứu, nhưng Tiểu Bạch một hủ nữ xem AV thật sự không hợp tí nào, “xin lỗi tổng công xin lỗi thụ”. Rốt cuộc Tiểu Thụ tự nguyện “hi sinh” đi xem, còn Tiểu Bạch… coi như chỉ len lén liếc mắt!

Tiểu Bạch đương học hỏi H bằng cách nào làm phồng ngực, mà GV bạn vẫn xem hoàn toàn không có chút xíu manh mối nào, tiểu thụ dù có H ghê cỡ nào vòng một cũng không phồng, tuyệt nhiên không có giá trị tham khảo. Đột nhiên, di động của Tiểu Bạch kêu váng lên, bạn vội nghe máy, “A lô?”

“Chu Tiểu Bạch!” Bên kai bỗng xuất hiện thanh âm của Mặc Duy Chính.

“Hả? Tổng tài?” Tiểu Bạch lạ lùng hỏi, “Gì vậy chứ…”

Mặc Duy Chính bên kia bỗng im lặng, sáng ngày thấy Tiểu Bạch tận tình lấy lòng bà chị, hắn kích động đến tận khuya cũng không sao bình tĩnh lại, tính toán sinh non hai lần hoài thai lần ba xem ra không khó , chuẩn bị tinh thần bày tỏ gì đó với Tiểu Bạch, nhưng lời lên tới môi lại thành đề tài khác, “Cô…cô đang làm gì…”

“Tôi?” Tiểu Bạch kinh ngạc hỏi lại, đúng lúc ấy diễn viên trong TV lại hưng phấn kêu to một tiếng.

“Tiếng gì thế?” Mặc Duy Chính xưa nay trong điện thoại của Tiểu Bạch chỉ nghe qua nam nhân rên rỉ, tiếng rên của nữ nhân đây là lần đầu bắt gặp, “Hình như là nữ…”

Tiểu Bạch sửng sốt, thành thật khai báo, “Haha… Tổng tài đừng hiểu lầm nhé, không phải tôi đâu, là diễn viên AV đấy.”

“AV!” Mặc Duy Chính gầm lên, “Cô cô cô… Một đứa con gái lại đi xem AV!”

Tiểu Bạch đã sớm dự đoán bản thân xem AV nếu không phải bị tổng tài quát thì cũng là chị em hủ nữ khinh bỉ, lập tức lôi ra tấm bia đỡ đạn, “Không phải tôi không phải tôi, tôi không có xem, là Lã quản lí…”

Mặc Duy Chính ngẩn ra, “Cô… Cô nói sao? Cô với Lã quản lí ở chung… xem AV?”

“Không.” Tiểu Bạch vội thanh minh, “Tôi ở chung một chỗ với Lã quản lí thậtnhưng chỉ có anh ấy xem, tôi không có…”

“Cô đang ở chỗ nào? Tôi tới ngay!” Mặc Duy Chính giận dữ quát.

“Tôi ở nhà.” Tiểu Bạch đáp, “Lã quản lí đi ngay ấy mà… Anh đừng tới, tôi muốn ngủ, tôi ngủ rồi, tôi đang ngủ rồi…” Tiểu Bạch ngắt máy luôn.

“Sao vậy?” Tiểu Thụ rất bình tĩnh hỏi thăm.

“Là tổng tài…” Tiểu Bạch dẩu môi, “Tôi lừa anh ta là đang ngủ ở nhà.”

“Thật sự không sao chứ?” Lã Vọng Thú tạm dừng AV hỏi.

“Can hệ gì chứ.” Tiểu Bạch lại nói, “Chúng ta tiếp tục…”

Qua nửa tiếng đồng hồ, Tiểu Bạch ngáp một cái, thì ra AV không chỉ đáng ghét còn rất buồn chán, Tiểu Thụ hỏi, “Cô mệt rồi? Muốn ngủ không?”

“Ưm…” Tiểu Bạch vừa đáp vừa bò xuống giường, “Tôi về nhà đây.”

“Không ở đây sao?” Tiểu Thụ hỏi.

“Ở đây à…” Tiểu Bạch nhìn gian phòng quả thực rất xa hoa, nhưng… “Tôi về nhà được rồi.” Không hiểu vì sao, cứ nghĩ đã bảo tổng tài bạn đang ở nhà thì lại thấy về nhà là hơn.

Tiểu Bạch đang ngẫm nghĩ, đột nhiên di động lại vang lên, Tiểu Bạch vừa thấy năm chữ ” Ta là Mặc Duy Chính”, vội tiếp, ai ngờ chưa nói được gì đã bị Mặc Duy Chính quát thét, “Cô ở đâu vậy? Tôi đang ở trước cửa nhà cô.”

“Anh…anh sao biết địa chỉ nhà tôi?” Tiểu Bạch lắp bắp.

“Lần trước chẳng phải tôi đã định đưa cô về rồi lại không đưa sao.” Mặc Duy Chính nói, “Tôi theo sau xe Lã quản lí mới biết nhà.”

“Anh theo dõi tôi…” Tiểu Bạch kết tội.

“Chuyện đó không quan trọng.” Mặc Duy Chính không nhịn được nói, “Giờ xin ai đó đang ở nhà xuống mở cửa cho tôi đi.”

“Tôi ra ngoài đi dạo rồi.” Tiểu Bạch ậm ừ, “Anh về đi thôi.”

“Tôi cũng đang muốn đi dạo.”

“Vậy anh chờ nhé.” Tiểu Bạch lòng thầm kêu khổ, bỗng có cảm giác hệt như sau lưng lão công tìm nam nhân khác, vô cùng hoảng hốt, “Tôi về ngay đấy.” Nói xong Tiểu Bạch lập tức lao ra cửa, vội vã cáo từ Lã Vọng Thú.

“Chờ chút!” Tiểu Thụ gọi lại , “Tôi đưa cô về nhanh hơn!”

Tới đường lớn bên ngoài con ngõ nhỏ nhà Tiểu Bạch, Tiểu Bạch liền nhảy xuống xe, chạy như bay vào trong, vào ngõ đã thấy Mặc Duy Chính đứng tựa cửa.

“Cô đi dạo xa ghê nhỉ…” Mặc Duy Chính châm chọc.

“Haha…” Tiểu Bạch hổn hển đáp, “Là… tôi đi tiễn Lã quản lí mà.”

Mặc Duy Chính không vội lên tiếng, chỉ ánh mắt hướng ra đầu ngõ, khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười, “Vậy xem ra cô lại phải đi thêm lần nữa rồi.”

“Hả?” Tiểu Bạch còn chưa hoàn hồn, quay đầu nhìn liền thấy Lã Vọng Thú đi tới, không phải mới rồi không để hắn vào sao , Tiểu Bạch cứng cả người vội chạy ra , “Tiểu Thụ à, để quên gì sao, là chìa khóa xe hả? Hay muốn đi vệ sinh…”

Lã Vọng Thú không nói một lời chỉ thẳng đường bước tới, nhìn Mặc Duy Chính, “Mặc tổng tài buổi tối thật hăng hái quá.”

“Anh cũng có kém đâu…” Từ một trận lần trước hai người nói chuyện liền không thấy lọt tai , Mặc Duy Chính đương nhiên đáp trả không chút khách khí.

“Có điều…” Lã Vọng Thú vươn tay ôm lấy Tiểu Bạch, “Mặc tổng tài e là chưa biết, tôi với Chu Tiểu Bạch vừa rồi đã cùng bày tỏ, nếu không có vấn đề gì, chúng tôi hẳn là thành người yêu rồi.”

Tiểu Bạch đầu kêu “boong” một tiếng, muốn phản bác cũng nói không nên lời, đúng là bạn nói bạn thích Tiểu Thụ, Tiểu Thụ cũng nói thích bạn, theo lý mà nói, không có gì vấn đề rồi!

“Chu Tiểu Bạch!” Mặc Duy Chính gầm lên một tiếng, đột nhiên đổi giọng quay sang Lã Vọng Thú, “Lã quản lí muốn phá hỏng chuyện hai công ty hợp tác sao?”

Lã Vọng Thú khẽ mỉm cười, bước lên một bước, nhìn thẳng Mặc Duy Chính, bình tĩnh nói, “Mặc tổng tài hình như nghĩ sai rồi. Một, công ty hợp tác với việc riêng của chúng tôi không liên quan; hai, Chu tiểu thư chỉ là nhân viên, có quyền tự do; ba…” Hắn cố tình ngưng một chút, “Chu tiểu thư hiện là đối tượng hẹn hò của tôi, muộn thế này anh còn đứng chờ trước cửa nhà cô ấy xem ra không hợp lẽ…”