Kế Hoạch Tóm Gọn Lão Sư Tạc Mao

Chương 11: Rượu tuyệt bức là tà vật ah!



Hai ngày này Tô Nam rất là phiền muộn ah, bởi vì theo lớp trưởng báo cáo, rõ ràng thật sự không ai chủ động báo danh tham gia đại hội thể dục thể thao! Lớp trưởng cũng biểu thị rất bất đắc dĩ, thỉnh cầu Tô Nam hạ đạt tiến thêm một chỉ thị. 【 Lớp trưởng: Ta sẽ nói cho ngươi biết kỳ thật có mấy người chuẩn bị báo danh đã bị tổ chức kéo đi xử lý nhân đạo sao? 】

Vì vậy Tô Nam vừa nghĩ tới tiền thưởng chính mình đã um tùm nhức hết cả bi rồi. Hắn cũng sắp cầm giữ không được dục vọng của mình, muốn gọi điện thoại cho Nguỵ Khiêm Ngữ, thế nhưng mà vừa nghĩ tới chính mình lời nói hùng hồn, Tô Nam khóc không ra nước mắt, đổi ý được hay không…

Mà bây giờ, trong quán rượu, Tô Nam vẻ mặt khổ bức mà đối với Vương Thanh tố khổ, đúng vậy, chính là vị đã từng bị di vong – Vương Thanh đồng học.

“Học sinh thời nay thật sự là quá khó hầu hạ rồi! Hoàn toàn không tôn kính lão sư! Cũng không nghe lão sư nói! Ô ô ô ô, ta thật đáng thương!” Vừa nghĩ tới bị học sinh bỏ qua rồi, Tô Nam liền có một loại cảm giác bị khi dễ.

Đối với ánh mắt quỷ dị của người khác, Vương Thanh áp lực rất lớn, cố gắng nâng dậy Tô Nam ôm cánh tay mình khóc lóc kể lể, Vương Thanh mặt mũi tràn đầy hắc tuyến. Ngươi một người nam nhân như vậy dựa dựa dẫm dẫm người khác, vẻ mặt tiểu thụ thật sự là đại trượng phu sao? ! Ngươi không cần danh dự nhưng ta còn muốn muội muội mềm mại đó a! !

“Khục! A Nam! Ngươi trước thả ta ra a… Người khác nhìn… Không tốt lắm…” Ngươi dưới cánh tay mảnh khảnh đều là máy móc thiết bị thuỷ lực sao… Lúc nào khí lực lớn như vậy rồi hả? Vương Thanh càng kéo lại càng bị nắm, dưới tình huống bị chộp càng chặc hơn, khóc.

“Nấc, Cái… Cái gì không tốt lắm? Hai chúng ta huynh đệ nói chuyện có cái gì… Cái gì không tốt lắm hay sao?” Rõ ràng bất mãn với hành vi trốn tránh của Vương Thanh, Tô Nam lần nữa nắm chặt tay ở bên trong, “Ngươi cũng không đồng cảm với ta! Lớp học học sinh đều là một đám khốn kiếp ah! Ta thật đáng thương! Lại đến một ly Whisky!”

Nhìn mấy nữ sinh phụ cận con mắt càng ngày càng sáng, biết rõ loại sinh vật hủ nữ này khủng bố, Vương Thanh cũng hiểu được càng ngày càng nhức hết cả bi : “Ta cũng hiểu được ta thật đáng thương…”

“(#‵′)凸! Ngươi đáng thương cái gì! Ta mới có thể thương! Ta mới có thể thương! Ôôô, quả nhiên không có người nào là quan tâm ta! Ôôô, quả nhiên chỉ có Nguỵ Khiêm Ngữ tốt nhất rồi, cái gìđều giúp ta làm!” Uống một ngụm rượu, Tô Nam lại um tùm lâm vào trong bi ai.

【 Lục Nguyệt: Theo phương diện nào đó mà nói, ngươi thành công rồi, hắn rất ỷ lại ngươi.

Nguỵ Khiêm: Đó là phải đấy! 】

“Vậy ngươi vì cái gì không đi tìm hắn?” Còn có so với ta khổ bức bằng sao? Vứt bỏ công tác đến bồi ngươi, còn bị ghét bỏ…

“Đần chết, có thể tìm hắn ta còn phiền cái gì?” Lườm Vương Thanh, Tô Nam trong ánh mắt “Thực thương cảm thay cho chỉ số thông minh của ngươi ” đâm đến tâm linh nhu nhược của Vương Thanh, đậu xanh rau má… Tô Tiểu Nam ngươi !

“Bất quá yên tâm, xem tình cảm nhiều năm như vậy, ta cũng không có ghét bỏ ngươi.” Có lẽ là gặp Vương Thanh sắc mặt khó coi, Tô Nam an ủi mà vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Không! Ngươi hay là chê ta vứt bỏ ta thì tốt rồi! Tốt nhất là ghét bỏ đến không bao giờ nữa muốn tìm ta! Ta còn cảm kích ta và ngươi không cùng họ Vương! Công kích vô cùng hung tàn!

Đang lúc Tô Nam không ngừng hoài niệm Nguỵ Khiêm Ngữ, nhân vật chính nhận được tình báo chạy tới quán rượu, ách, điểm nộ khí thoáng cao hơn bình thường.

Ngay tại thời điểm Vương Thanh đồng học chịu đủ khi dễ, thân ảnh Nguỵ Khiêm Ngữ xuất hiện ở cửa quán bar. Tuy nhiên ánh sáng có chút ảm đạm, Nguỵ Khiêm Ngữ liếc mắt liền thấy được Tô Nam trên quầy bar, ách, có lẽ là cảnh Tô Nam ôm một người nam nhân quá chướng mắt rồi.

Nguỵ Khiêm Ngữ phẫn nộ rồi, cảm giác đồ đạc của mình bị nhúng chàm khiến cho hắn rất tức giận, 【 Ngươi xác định không phải Tô Nam nhúng chàm những người khác…】hàn khí lạnh thấu xương bắt đầu ở xung quanh hắn lan tràn.

Tô Nam tiếp tục chỉ trích lớp học cùng một đám học sinh độc ác, đột nhiên cảm giác được một hồi gió lạnh đánh úp lại, vừa quay đầu, mới nhìn đến Nguỵ Khiêm Ngữ vẻ mặt âm trầm mà nhìn mình, thần sắc lạnh như băng.

Tuy nhiên thực kỳ quái trên người Nguỵ Khiêm Ngữ như thế nào lạnh như vậy, bất quá nhìn thấy hắn thật cao hứng, Tô Nam thoáng một phát nhào tới: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Vương Thanh: Tô Tiểu nam ngươi xác định ngươi thật là thẳng nam sao?

Tô Nam: Cút! Lão tử thẳng không thể thẳng hơn!

Vương Thanh: Quả nhiên là không thể thẳng được.

Gặp Tô Nam chủ động “Yêu thương nhung nhớ”, Nguỵ Khiêm Ngữ thần sắc thoáng ôn hòa một chút, mắt thấy Tô Nam uống say rồi, hắn trực tiếp ôm lấy Tô Nam, lạnh lùng mà hướng Vương Thanh vứt bỏ một câu: “Tô Nam là người của ta!” Sau đó… Sau đó liền trực tiếp đem người khiêng đi nha.

“Khốn kiếp Nguỵ Khiêm Ngữ! Ngươi phát điên cái gì! Thả ta xuống! Khốn kiếp! Ta thao!”

“Câm miệng!”

“Ngươi mới câm miệng! Cả nhà ngươi đều câm miệng!”

“Nếu không câm miệng ta liền hôn ngươi!”

“Hôn hôn cái đầu ngươi! Khốn kiếp! Ọe…” Tô Nam trước khi bị cưỡng hôn đã hoa hoa lệ lệ… ói ra…

Nhìn bóng lưng Tô Nam bị khiêng đi, Vương Thanh rất không có lương tâm mà nở nụ cười, Tô Tiểu Nam, rốt cục có người có thể thu nhặt ngươi rồi! Ha ha ha ha ha!

“Ách, vị tiên sinh này, hoá đơn bằng hữu của ngươi… Làm phiền ngươi thanh toán luôn a…”

“…” Cái này tràng cảnh… Vì cái gì quen thuộc như vậy ?

Đệch mợ! Tô Nam ngươi trở lại cho ta!

Vì cái gì bị thương luôn là ta 〒_〒 Túi tiền đáng thương của ta, ca ca thực xin lỗi ngươi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.