Kế Hoạch Tóm Gọn Lão Sư Tạc Mao

Chương 18: Tập thể đi lừa người đừng có chuyên nghiệp vậy chứ?



Trước hy vọng, kỳ vọng, cùng khát vọng nóng bỏng, tha thiết của rất nhiều người, đại hội thể dục thể thao rốt cục bắt đầu.

Mà lúc này, 12 khoa Thương mại dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng – Tổng công đại nhân, đối diện “Liên minh công hãm Tô Nam” nhiệt liệt thảo luận về triển khai tác chiến lần thứ hai.

Tổng công đại nhân: Tổng kết kinh nghiệm lần trước tác chiến, tóm lại là —— hoàn toàn không cần lo lắng ╮(╯▽╰)╭ dùng chỉ số thông minh của Tô Tiểu Nam thật sự rất khó nhìn ra có cái chỗ gì không đúng ~

Dưa leo quân: Mấy ngày đó ta vẫn có chút lo lắng đấy, không nghĩ tới hoàn toàn không có động tĩnh -_-||

Ta không phải Tiểu hoa cúc: (>^ω^) Đó là bởi vì Tô Tiểu thụ đang tương tư lão đại ~

Phong má má: Lão đại là ai?

Phía sau màn độc thủ: Thật náo nhiệt (^_^)

Dưa leo quân: Lão đại hảo!

Ta không phải Tiểu hoa cúc: Lão đại sớm!

Tổng công đại nhân: Lão đại tiên phúc vĩnh, hưởng thọ cùng trời đất!

Ta không phải Tiểu hoa cúc: -_-|| Tổng công ngươi chú ý tiết tháo! !

Phía sau màn độc thủ: … Được rồi, nói chính sự. Tổng công ngươi đem sự tình nói cho mọi người chưa?

Tổng công đại nhân: 【 cười mỉa 】 Lập tức! Lập tức! Ách, cái kia, xét thấy mặc dù Tô Tiểu thụ trong nội tâm đã quỳ dưới ống quần lão đại, bất quá hắn bản chất ngạo kiều khó sửa đổi, cho nên chúng ta bây giờ chính là muốn lại để cho thân thể của hắn tự động tự phát mà bổ nhào vào trong ngực lão đại.

Ăn tươi gì đó tất cả mọi người hiểu đấy.

Dưa leo quân: Cầu kế hoạch cụ thể tiến công chiếm đóng (☆_☆)

Ta không phải Tiểu hoa cúc: Tất cả đều hiểu, chỉ có ngươi không hiểu

Tổng công đại nhân: Chỉ có ngươi không hiểu +1

Ta không phải Tiểu hoa cúc: +2

Dưa leo quân: 〒_〒

Phía sau màn độc thủ: Người gây ra họa chọn xong rồi hả?

Tổng công đại nhân: Đương nhiên! (^ω^) Mộc Mộc hành động siêu tốt, tuyệt đối có thể lừa gạt đại đa số người! Đương nhiên lại càng không cần phải nói Tô Tiểu thụ! Hơn nữa! Càng mấu chốt chính là có cảm giác, Tô Tiểu thụ tuyệt đối sẽ không nhận ra hắn cũng là học sinh lớp chúng ta!

Im lặng là vàng: Lão đại hảo! Ta cam đoan hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao cho ta!

Tổng công đại nhân: Bất quá bệnh viện bên kia, chúng ta tâm có thừa mà lực chưa đủ ah! Lão đại~

Phía sau màn độc thủ: Không có việc gì, ta có bằng hữu ở bên kia, các ngươi làm tốt công tác dư luận cùng với nghe nhìn trà trộn thì tốt rồi.

Dưa leo quân: Lão đại yên tâm! Tô Tiểu thụ tuyệt đối chạy không được! Ngươi chờ hắn đến phụ trách đi!

Tổng công đại nhân: Lời này… Nghe rất có nghĩa khác ah…

Ta không phải Tiểu hoa cúc: +1

Im lặng là vàng: +2

Ta không phải Tiểu hoa cúc: +3 Dưa leo →_→

Dưa leo quân: Ta không phải… Không phải nhất thời tay trơn trượt thôi sao…

M đại bầu trời bao phủ một mảng lớn mây đen… Sóng gió âm mưu đang tới gần…

Tô Nam đối với sóng vân quỷ khí bên người không hề có cảm giác, hắn hiện tại đối diện cái bàn vẻ mặt xoắn xuýt vạn phần, trên đó để một tờ giấy ” Hạng mục giáo viên báo danh ” .

“Ai ~” lần thứ bốn mươi chín thở dài, Tô Nam quyết đoán đem giấy báo danh nhét vào ngăn kéo, ghé vào trên mặt bàn uể oải.

Mấy ngày nay Nguỵ Khiêm Ngữ lại mất tích, không thấy bóng dáng, Tô Nam không phải không thừa nhận, chính mình lại muốn người kia rồi!

“Khốn kiếp! Ăn xong lau sạch rõ ràng dám chơi trò mất tích với ta! Nhìn thấy ngươi xem ta không hảo hảo thu thập ngươi!” Tuy nhiên là mình chủ động chạy trốn, thế nhưng mà Tô Nam biết rõ, trong lòng mình thật ra là có chút chờ mong, mà bây giờ, hắn sẽ không thừa nhận chính mình kỳ thật rất thất vọng, rất tịch mịch.

“Cạch” sư huynh đẩy cửa vào, Tô Nam lập tức vẻ mặt kinh hỉ ngẩng đầu lên, sau đó sắc mặt lại có chút ảm đạm.

Bất quá vừa nghĩ tới phiếu báo danh, Tô Nam lại chân chó mà chạy tới, bắt lấy tay áo sư huynh, ánh mắt sáng ngời mà nhìn chằm chằm vào đối phương, trong ánh mắt là tràn đầy kỳ vọng, “Sư huynh… Đại hội thể dục thể thao… Lão sư không tham gia được hay không? Ngươi biết rõ ta thần kinh vận động không quá phát triển mà.”

Sư huynh thân thể cứng đờ, bảo ngươi tiện tay! Bảo ngươi mở cửa! Đã biết rõ mỗi lần tới văn phòng đều rất nguy hiểm ah! Ta đây là mạo hiểm mệnh của mình rồi ah!

Không để lại dấu vết mà rút về cánh tay của mình, sư huynh bộ mặt biểu lộ ra rất bình tĩnh, “Ta không rõ ràng lắm, bất quá theo như quy định là tất cả lão sư đều phải tham gia, hơn nữa ngoại trừ báo tham gia hạng mục chạy cự li dài, còn lại ít nhất phải báo thêm một hạng mục khác nữa.”

“Ta còn muốn đi WC…” Bình tĩnh quay người, sư huynh trong nội tâm tại gào thét, ta nhất định phải đổi văn phòng!

“Sư huynh, tiểu dắt là bệnh, nhất định phải sớm điều trị! Ngàn vạn lần đừng không để ý, cái này sẽ ảnh hưởng cả một đời đấy!” Tô Nam lời nói thấm thía mà vỗ vỗ bả vai sư huynh.

Muội ngươi tiểu dắt! Lão tử thận tốt không thể tốt hơn được! !

Sư huynh chính là như vậy bị tươi sống bức thành gào thét.

Cần biết thương thân, rời xa Tô Nam.

Tô Nam não dung lượng có hạn lúc này cũng đem phiếu báo danh phiền não để sau đầu, chuyên tâm suy nghĩ vấn đề sư huynh tiểu dắt.

Về phần cuối cùng phiếu báo danh của Tô Nam ra sao? Điền hai cái hạng mục nhảy cao cùng nhảy xa nộp lên rồi. Có đúng là bản thân điền hay không? Cái này trọng yếu sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.