Kế Hoạch Xuyên Không Của Vật Hy Sinh

Chương 1



CHƯƠNG 1

Trong truyện《 Dị giới tiếu ngạo thiên hạ 》không nóng không nắng dành cho giống ngựa đực, người giỏi nhất chính là nhân vật chính, thứ hai chính là nhân vật phản diện.

Cứ mỗi lần nhân vật phản diện muốn phá hoại, đều bị nhân vật chính chống lại.

Làm nhân vật phản diện nản lòng, cố chấp lần lượt bị đánh bật trở về, thành công thuyết minh sinh mệnh không bao giờ chấm dứt, chứng minh chân lý yêu nhau thì giết nhau không ngừng nghỉ với nhân vật chính.

Tối nay là một ngày quan trọng, là ngày câu chuyện này kết thúc, Lăng Hạ dường như thủ trước máy tính trắng đêm, một lần lại một lần nhấn nút làm mới trang.

Tác giả nói qua đêm nay sẽ post kết cục vào đúng giờ, nói cách khác, theo dõi truyện này một năm lẻ ba tháng, cuối cùng cuộc tranh đấu giữa nhân vật phản diện và nhân vật chính cũng đến thời điểm cao trào kết thúc!

Chẳng qua là, lúc hắn làm mới rồi làm mới chờ được chương cuối đọc xong ba lần, hai mắt không dám tin mà trừng đến cực hạn, một ngụm máu tươi phun thẳng vào màn hình ——

Cái gì, ông đây theo dõi lâu như vậy, mỗi tháng đau khổ cay đắng chờ đợi, chính là vì cái kết cục gần như chết hết này sao? !

Đúng vậy, lúc boss nhân vật phản diện bị nhân vật chính đánh bại, tác giả liền kết thúc!

Trong chương cuối có năm nghìn chữ này, vị sư phụ cao nhân tiên phong đạo cốt của nhân vật chính chết!

Những cô gái đáng yêu vô địch chết!

Anh em của nhân vật chính không cần phải nói cũng đều chết sạch!

Quá đáng nhất là, nữ nhân vật chính đứng đầu hậu cung, nữ thần xuất trần thoát tục trong lòng hắn – em gái Mộ Dung Tuyết thế mà cũng vì che chở cho nhân vật chính mà chết!

Chính xác là, trừ nhân vật chính và các nữ nhân vật chính trong hậu cung, toàn bộ người trong dị giới đại lục đều bị binh đoàn con rối khổng lồ của nhân vật phản diện hủy diệt!

Đối mặt mới mảnh đại lục mênh mông vắng vẻ cùng xác chết la liệt khắp nơi, thánh mẫu nhân vật chính rốt cục cũng rút ra kinh nghiệm xương máu lựa chọn tiêu diệt hoàn toàn nhân vật phản diện, trong sách miêu tả như vậy ——

Màn đêm từ từ buông xuống, bầu trời oanh đùng từng trận đổ cơn mưa lớn ầm ầm xuống, Tống Tiểu Hổ ( nhân vật chính ) cúi đầu, mặt không đổi sắc nhìn Ngự Chi Tuyệt ( nhân vật phản diện ) nằm trong bùn lầy hấp hối, không chút vui sướng.

Ngự Chi Tuyệt chậm rãi mở ánh mắt tối tăm đờ đẫn, bên khóe miệng là một nụ cười nhạt: “Rốt cục… Giải thoát rồi… Thế giới ghê tởm thế này… Tất cả hủy diệt đi…”

Hủy diệt cái đầu mày á! ! !

Lăng Hạ suýt nữa lật bàn, hận không thể thông qua icon phun một búng máu lên mặt tác giả!

Chương này tác giả chính là muốn trả thù độc giả đúng không?

Cuối cùng ý là nhân vật chính phải dẫn đoàn em gái của hắn một lần nữa thành lập thế giới mới làm nông săn bắn sao? ! Nếu nữ thần và các anh em khác đều chết hết thì nhân vật chính hắn còn sống làm gì? Sao không chết luôn đi? !

Bình thường khu bình luận truyện luôn bình tĩnh nay lại sôi trào, nhóm chị em yêu thích nhân vật phản diện sôi nổi phát biểu kháng nghị tỏ vẻ không tiếp nhận được kết cục này.

Lăng Hạ cũng bi phẫn không thôi, một mạch kéo đến cuối cùng bắt đầu gõ mạnh bàn phím, theo dõi lâu như vậy, kết cục hắn muốn xem không phải là thế giới bị nhân vật phản diện tà mị cuồng ngạo hủy diệt! Hắn muốn xem chính là nhân vật chính mang theo đoàn em gái đáng yêu cùng chúng anh em tiếu ngạo nơi dị giới! Mọi người đều chết sạch còn tiếu ngạo cái rắm gì! Hắn kiên quyết không tiếp nhận kết cục này!

Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! !

Truyện này độc giả cũng không nhiều, bình thường tác giả cũng chỉ yên lặng viết văn, rất ít giao lưu với độc giả, lần này Lăng Hạ kháng nghị lại lập tức nhận được phản hồi của tác giả——

“Ngự Chi Tuyệt là nhân vật phản diện tôi yêu thích nhất, cho nên kết cục như vậy, vốn chỉ là viết đùa, không cần quá nghiêm túc, ha hả, bình tĩnh.”

—— Ha hả cái đầu mày! Bình tĩnh cái rắm!

Mày viết đùa, ông đây lại rất nghiêm túc theo dõi đến bây giờ nha!

Mày yêu nhân vật phản diện nên để cho hắn mạnh mẽ hủy diệt cả thế giới! Còn nữ thần của ông đây thì sao hả!

Phải biết trước đó nhân vật phản diện lớn lớn nhỏ nhỏ không bị nhân vật chính đánh bại thì cũng đều bị cảm hóa trở thành anh em của nhân vật chính nha!

Loại tác giả như mày, quả nhiên chỉ viết ra được cái loại kết cục lừa đảo này!

Lăng Hạ đỏ mặt tỏ vẻ, so với kết cục lừa đảo này, hắn tình nguyện chấp nhận kết cục nhân vật phản diện bị nhân vật chính cảm hóa, dắt tay nhau tạo nên thời đại mới khoa trương giả tạo này!

Đây đã không còn thuộc về phạm vi thích hay không thích, đây rõ ràng đã thăng cấp lên phạm vi trả thù độc giả!

Lăng Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm câu này của tác giả mấy phút đồng hồ, tâm trạng biến thành màu đen rất nhanh.

Hắn đau triệt nội tâm bắt đầu viết lời bình dài nhất từ trước tới nay, hơn nữa còn viết vài lời chúc phúc chân thành——

Chúc tác giả ăn mì ăn liền không có gói gia vị!

Đi wc chỉ có gói gia vị mì ăn liền đi ra!

Theo đuổi bạn gái đều gặp phải bách hợp! Cuối cùng bản thân biến thành gay!

Bị bạo cúc hoa một vạn một vạn lần!

Xuyên tới dị giới thành vật hi sinh! Chết vì chắn cho nhân vật chính!

Sau khi duy trì liên tục không ngừng nửa giờ phẫn nộ gõ “Bang bang” nhập page view “phản hồi”, xem lại hai lần màn hình đầy dấu chấm than phẫn nộ rồi Lăng Hạ mới đi lấy lon bia lạnh hớp một hơi, bi phẫn tràn ngập cuối cùng cũng phát tiết được một chút, hùng hùng hổ hổ đi ngủ.

Đương nhiên, nếu hắn biết vận mệnh mình sau này, nhất định chấp nhận dù bị băm ngón tay cũng không viết mấy câu bình luận xui xẻo đó, ít nhất cũng sẽ thu lại mấy câu nguyền rủa xuyên thành vậy hi sinh bị bạo cúc hoa.

Sáng ngày hôm sau, bị tiếng ồn ào đánh thức, Lăng Hạ xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, còn cho rằng mình đang nằm mơ. Hắn hơi dại ra rồi chống người ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trên đống rơm rạ ở góc tường, một con chó đang giơ chân sau đi tiểu cách chỗ hắn không xa. Hắn mờ mịt ngẩng đầu, trên mái hiên cũ nát quỷ dị có hai mặt trời.

Hai… mặt trời?

Lăng Hạ cúi đầu, lúc này mới phát hiện thân thể cũng không được bình thường, trước mắt hai tay bẩn thiểu hiển nhiên vô cùng gầy yếu, vốn không phải tay mình!

“… Giấc mơ này cũng quá quỷ dị .” Lăng Hạ tự nhủ xoa huyệt Thái Dương, nhưng khi hắn nhéo mạnh bản thân suýt nữa nhảy dựng lên —— mẹ kiếp, chẳng lẽ ông đây xuyên không? !

Là trạch nam chuyên trú trong nhà, Lăng Hạ đương nhiên đọc không ít tiểu thuyết xuyên không nổi danh, hắn luôn luôn khinh bỉ đủ loại mấy tình tiết nam chính xuyên không đến Dị giới làm mưa làm gió, đó cũng là nguyên nhân hắn duy trì theo dõi《 Dị giới tiếu ngạo thiên hạ 》, bởi vì nhân vật chính trong đó không phải người xuyên không.

Xuyên không một cái cuộc đời liền biến thành người thắng là điều không khoa học đến cỡ nào!

Trước kia Lăng Hạ thấy loại tình tiết này đều “Ha hả” cười hai tiếng, nhưng khi hắn tự mình xuyên không thì ha hả không nổi.

Hắn không còn lời nào để nói mà nhìn hai mặt trời chiếu rọi trên đầu, nhìn lại mấy đám mây màu tím quỷ dị nơi chân trời, khó hiểu cảm thấy cảnh sắc này hình như đã gặp qua trong truyện.

Hai… mặt trời? !

Đồng tử Lăng Hạ đột nhiên co rụt lại suýt nữa ngất xỉu, trong《 Dị giới tiếu ngạo thiên hạ 》cũng có hai mặt trời!? Hơn nữa vì kế hoạch tiêu cực hủy diệt của nhân vật phản diện, không chỉ toàn bộ thềm lục địa bị phá hủy, năng lượng kịch liệt rung chuyển cũng ảnh hưởng đến mặt trời có khoảng cách gần nhất khiến nó bị phá hủy. Nhân vật chính dựa vào bàn tay vàng mới ngăn được cơn sóng dữ cứu mặt trời cùng đại bộ phận hậu cung của mình.

Cũng chính vì điều này, lúc này nhân vật chính vô lực chống cự thế công của nhân vật phản diện, nữ thần trong lòng Lăng Hạ – Mộ Dung Tuyết mới có thể che trước mặt nhân vật chính, không chùn bước thay nhân vật chính đón lấy một kích kinh người của nhân vật phản diện, dẫn đến hương tiêu ngọc vẫn.

—— Mẹ kiếp, loại tình tiết này không khoa học đến cỡ nào! ! !

Mặc kệ gió táp mưa sa đến đâu, Lăng Hạ vẫn đứng dậy rất nhanh, hắn muốn xác nhận bản thân có phải thật sự xuyên vào câu chuyện lừa đảo này hay không. Hắn nhìn quần áo rách rưới trên người mình, biểu tình trên mặt liền thành đau khổ —— quả nhiên, thân phận người hắn xuyên vào này không phải tốt.

Bây giờ còn sớm, trên con đường không rộng lắm không có nhiều người đi đường, Lăng Hạ hất tóc mái rối tung phủ loạn che trước mặt ra sau đầu, vừa quay đầu lại liền thấy cách đó không xa có một nhà cửa hàng treo bốn chữ to “Bánh nướng Long Phi”.

Tâm Lăng Hạ chợt lạnh, hoàn toàn xác định dự đoán của mình. Bởi vì mở đầu câu chuyện chính là nhân vật chính đi ra khỏi núi hoang, lưu lạc đến một quán ăn ở trấn nhỏ có cái tên nghe rất khí phách —— Long Phi, nhân vật chính và nhân vật phản diện đúng là gặp nhau ở đây.

Lựa chọn bây giờ là làm lệch quỹ đạo nội dung vở kịch hay là gia nhập nội dung vở kịch? Phải biết rằng ở bên nhân vật chính rất nguy hiểm, đặc biệt là lúc nhân vật chính còn nhỏ, quả thực chính là một Conan, đi tới chỗ nào gặp chuyện bất bình thì không có chỗ nào không có vầng hào quang của nhân vật chính. Nhưng dù nội dung vở kịch tả nhân vật chính như thế nào, kết cục cuối cùng không cần phải nói vẫn là đại lục này bị nhân vật phản diện hủy diệt…

Hơn nữa điểm mấu chốt nhất là, bây giờ nội dung truyện tiến hành đến chỗ nào rồi?

Trời ạ, trước đây hắn chỉ là một kỹ thuật viên nho nhỏ, trừ xem tiểu thuyết, chơi vài trò chơi của con trai trên mạng ra thì chưa làm chuyện gì tàn nhẫn nha! Không phải chỉ khiển trách tác giả vô lương tâm viết ra cái kết lừa đảo một chút thôi sao, sao đại thần xuyên không lại ném hắn vào trong câu chuyện hắc ám đầy máu này?

Bụng bắt đầu thầm thì kêu, không biết đói bụng bao lâu mà dạ dày đã cuộn lại một đống. Lăng Hạ phờ phạc ỉu xìu xoa bụng trống trơn, nhất thời không biết mình nên làm gì bây giờ.

“Nhị Đản, ngươi đói bụng sao? Cho ngươi một cái bánh nướng này.” Một cái tay bẩn đột nhiên đưa qua, nắm cái bánh nướng khô vàng rõ ràng có mấy dấu tay.

Lăng Hạ ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy một cậu bé cỡ mười tuổi, tuy rằng mặt nó đen tuyền nhìn không rõ tướng mạo, nhưng cặp mắt kia đen láy hết sức sáng ngời, hai má núng nính mơ hồ lộ ra hai lúm đồng tiền. Lúc Lăng Hạ thấy trên cổ nó đeo một sợi tơ hồng xuyên qua mặt dây chuyền hình tia chớp, nhất thời trợn tròn mắt —— mẹ ơi, nhân vật chính!

Phải biết, trong sách viết tạo hình nhân vật chính lên sân khấu lúc bấy giờ là một tên ăn mày, nhưng sau này thân phận cứ từng hồi từng hồi lộ rõ sự lợi lại vô cùng! Mặt dây chuyền này chính là chứng cớ mấu chốt về thân phận của hắn, lúc trước theo dõi truyện, Lăng Hạ một bên chém gió một bên đập bàn kêu hay.

Hơn nữa bề ngoài nhân vật chính tuy rằng không thể sánh bằng nhân vật phản diện, nhưng lại có một đôi mắt sâu có thể làm rung động tâm hồn thánh nữ cùng ma nữ, bây giờ đối mặt với đôi mắt đen lúng liếng to như quả nho, Lăng Hạ thực không còn lời nào để nói.

“Hắn là kẻ ngốc, đói bụng cũng không biết ăn, cho hắn cũng chỉ lãng phí.” Một giọng trẻ con trong veo phát ra những lời thật thối vang lên phía sau, mang theo vài phần không kiên nhẫn.

Lăng Hạ cứng ngắc nhìn ra sau, quả nhiên thấy một cậu bé khác, khác với tạo hình quần áo tả tơi của nhân vật chính, quần áo của nó tuy cũ nát nhưng lại sạch sẽ lạ thường, nhất là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn rất thanh tú cũng được rửa ráy sạch sẽ. Lúc thấy nốt rồi đỏ chói dưới khóe mắt phải của nó, mắt Lăng Hạ nhất thời tối sầm —— mẹ ơi, nhân vật phản diện!

Nhóm chị em theo dõi câu chuyện lừa đảo này dường như toàn bộ đều nói, nhân vật phản diện tuy rằng hư hỏng đủ điều nhưng lại khiến cho người người đổ, thích sạch sẽ, cố chấp, dục vọng chiếm hữu mạnh, không thích khuôn phép, đặc biệt là cái nốt ruồi mất hồn kia, quả thực là chọc chết người! (Lăng Hạ: ông đây rất muốn phun vào mặt tên Ngự Chi Tuyệt này ! )

Bây giờ, nhìn hai khuôn mặt bánh bao của nhân vật chính và nhân vật phản diện, Lăng Hạ yên lặng cào tường —— nhanh như vậy đã tiếp xúc nội dung truyện là sao hả! ! !

Xem ra thần vận mệnh đã thay mình lựa chọn, quả nhiên, xuyên vào quyển sách này chính là để chứng kiến nhân vật chính và nhân vật phản diện yêu nhau giết nhau mà…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.