Kế Hoạch Xuyên Không Của Vật Hy Sinh

Chương 81



CHƯƠNG 81


Chờ Lăng Hạ nhận thấy trái tim trạch nam của mình đã bắt đầu yy đeo lỗ tai thỏ cho tiểu thiếu niên khả ái trước mắt, hắn vội vàng dời mắt áp chế tà niệm trong lòng. Khụ khụ, tiếp tục như vậy thật sự sẽ trở thành biến thái mất.



[Phát hiện Lăng đại ca luyến đồng nha~]



Hai người dán quá gần, dáng vẻ thiếu niên lo lắng nói: “Buổi tối ta không ảnh hưởng huynh nghỉ ngơi chứ?”

Lăng Hạ cười cười sờ sờ đầu của y bò dậy nói: “Không có việc gì, chúng ta phải nhanh một chút.”



Nhanh chóng rửa mặt ăn bữa sáng đơn giản, Lăng Hạ mang theo Ngự Chi Tuyệt đi về phía sau lĩnh xe thịt tươi, cùng đám người An Huy Yên vội vàng đi về phía sau núi. Kể từ khi Ngự Chi Tuyệt tới, liền điều đi một người.



Bốn người cõng sọt đi xuống cho ưng non ăn, Lăng Hạ sợ Ngự Chi Tuyệt lần đầu tiên tới công tác sẽ mắc lỗi, luôn nhắm mắt theo đuôi theo sát bên cạnh che chở y. Hắn thấy bước chân thiếu niên nhẹ tênh, lúc này mới thoáng yên tâm.



Cho ưng non ăn xong, đám người An Huy Yên vẫn như cũ vội vàng đánh xe đi về. Bọn họ cũng đoán được Lăng Hạ có bí mật, nhưng vì cảm kích ơn cứu mạng của hắn, trở về cũng không lắm chuyện, huống chi Lăng Hạ và con bạch đầu ưng kia càng thân quen, bọn họ làm việc lại càng an toàn.



Lăng Hạ cũng không muốn giấu giếm Lăng Tuyệt, một là hắn rất ưa thích thiếu niên này, hai là dù sao thời gian dài cũng không gạt được.



Hắn thấy Lăng Tuyệt hơi nghi ngờ nhìn mình, liền cười nói: “Giới thiệu cho đệ một bằng hữu của ta.”



Lăng Hạ huýt gió một cái thật dài, không lâu lắm Đại Bạch liền vụt cánh từ trong hang đá bay ra. Nó ở xa xa nhìn thấy Lăng Hạ bên cạnh Ngự Chi Tuyệt, cũng không để ý lắm.



Ở trong mắt ưng, người người dáng dấp không khác nhau lắm, thân hình cùng khí thế của Ngự Chi Tuyệt so với trong ấn tượng của nó kém nhiều lắm, cho nên mặc dù trước đó gặp qua y mấy lần, nó vẫn không nhận ra.



Đại Bạch thu cánh đứng bên cạnh Lăng Hạ, nghiêng đôi mắt nhỏ khinh thường nhìn chằm chằm Ngự Chi Tuyệt. Lăng Hạ vội vàng lấy thịt chín cho nó, hắn đã dùng đao nhỏ cắt thịt ra, dùng lá sen bao thật tốt. Đại Bạch ngửi thấy vị thịt liền bắt đầu chảy nước miếng, chui đầu vào lòng bàn tay Lăng Hạ ăn.



Lăng Hạ nghiêng đầu cười nói với Ngự Chi Tuyệt: “A Tuyệt, đây là Đại Bạch.”



Ngự Chi Tuyệt đương nhiên biết nó là ma thú Chử Ấn cởi trước kia, liền nhàn nhạt gật đầu một cái nói: “Không ngờ bạch đầu ưng sau khi lớn lên, lông lại ít đi rất nhiều.”



“. . . . . . Không phải, có lẽ là Đại Bạch chịu thương tổn gì thôi.” Lăng Hạ vội vàng vuốt lông cho Đại Bạch, chỉ sợ nó công kích Ngự Chi Tuyệt, mỉm cười nói, “Về sau ta nhất định sẽ chữa cho Đại Bạch.”



Ngự Chi Tuyệt nhìn động tác dịu dàng của Lăng Hạ, hận không thể một chưởng đánh con súc sinh trụi lông khó coi này xuống vách núi.



Đại Bạch rất nhanh ăn uống no đủ, Lăng Hạ không biết nó có chở nỗi hai người không. Hắn lại rất thích đứa nhỏ Lăng Tuyệt này, muốn y cũng có thể cảm nhận cảm giác bay trong mây, liền sờ sờ đầu Đại Bạch hỏi: “Đại Bạch, ngươi có thể chở hai người không?”



Đại Bạch khinh thường kêu một tiếng dài, ba người nó cũng chở được nữa là. Nhưng nó không muốn Ngự Chi Tuyệt cưỡi trên người mình, nó có thể cảm thấy tiểu tử này mơ hồ phát tán ác ý với nó.



Lăng Hạ cho là nó đồng ý, liền nói với Ngự Chi Tuyệt: “A Tuyệt, đệ có sợ độ cao không?”



Ngự Chi Tuyệt đoán được ý của hắn, mắt sáng rực lên rồi cụp xuống, lắc đầu một cái.



Lăng Hạ liền nhảy lên người Đại Bạch, duỗi tay về phía Ngự Chi Tuyệt nói: “A Tuyệt, đi lên, ngồi trước mặt ta.”



Ngự Chi Tuyệt ngửa đầu nhìn nụ cười của hắn, rất nhanh tung người nhảy lên, nhưng lại ngồi phía sau hắn, vòng tay bên hông hắn.



Lăng Hạ cũng không để ý lắm, vỗ vỗ cổ Đại Bạch cười nói: “Nắm chặt eo của ta.”



Đại Bạch run hai cái dang cánh chợt bay lên trời, dường như là bay lên thẳng đứng.



Hừm hừ, nó muốn ngã chết tên tiểu tử phía sau này!



[Em này chắc là một nữ vương ưng ò.ó]



“Đại Bạch, bay chậm một chút!” Lăng Hạ bị gió quật mạnh vào mặt sợ hết hồn, vội vàng cố định thân hình. Ngự Chi Tuyệt dường như dán lên người hắn, đầu cũng chôn trên bả vai hắn, hiển nhiên là bị dọa sợ không nhẹ.



Đại Bạch khinh thường liếc mắt nhìn nhìn phía sau, từ từ hãm lại tốc độ, từ từ bay lên tầng mây.



Mặc dù Đại Bạch bay hết sức vững vàng, Lăng Hạ vẫn cảm thấy thiếu niên sau lưng còn dính chặt vào người mình, nơi tiếp xúc một cơn gió cũng không lọt qua được, nóng có chút khó chịu.



Hắn cho rằng Ngự Chi Tuyệt vẫn còn sợ, liền nghiêng đầu an ủi: “A Tuyệt, bị giật mình sao? . . . . . .”



Đôi môi vội vàng không kịp chuẩn bị xượt qua một nơi mềm mại mà ấm áp, cuối cùng rơi vào da thịt b

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.