Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 12



Dưới ánh mắt nóng bỏng của các đồng nghiệp, Tiêu Dĩ Thư bước vào thang máy, không bao lâu đã tới tầng 20, sau đó chuyển sang thang máy đối diện để lên tầng 35. Trên đường đi cậu hít sâu mấy lần, đến công ty đã nửa năm, vẫn chưa từng đến chỗ Lê Cẩn làm việc bao giờ, nói thật ra, cũng hơi hồi hộp đây này, phải tiếp xúc với rất nhiều nhân viên cao cấp, bình thường hầu như cậu không có cơ hội đụng chạm. (Được rồi, đương nhiên phải loại trừ boss lớn Lê Cẩn ra.)

‘Đinh ____’ Đã tới tầng 35.

Cửa thang máy vừa mở ra, Tiêu Dĩ Thư đã nhìn thấy một mỹ nữ đứng bên ngoài, mặc bộ đồ màu tím nhạt, đeo trang sức nhã nhặn, là một trong số các thư ký của Lê Cẩn, tên là Thái Tiểu Linh, mới được thăng chức năm nay, Lê Cẩn phái cô tới đây dẫn đường cho Tiêu Dĩ Thư.

Hỏi rõ người tới xong rồi tự giới thiệu mình, Thái Tiểu Linh dẫn Tiêu Dĩ Thư đi, phải đi một đoạn nữa mới đến văn phòng của Lê Cẩn.

Tiêu Dĩ Thư phát hiện, điều kiện trên tầng 35 hoàn toàn không giống với tầng mà cậu làm việc, cấp bậc trang hoàng thì không cần nói, số lượng người cũng rất ít. Ở tầng mà cậu làm việc toàn người là người, tuy rằng cũng có phân chia mỗi người một vị trí, nhưng kỳ thật cũng chỉ dùng một chồng tài liệu để ngăn cách, giữa các tổ nhỏ thì dùng vách ngăn để ngăn cách thôi, tính tư mật hoàn toàn không giống như trên tầng cao.

Có điều cậu cũng biết những người có thể làm việc trên tầng cao đều không giống người khác, việc phải phụ trách không chỉ là nghiệp vụ của tổng công ty, còn có cả các công ty chi nhánh và công ty con khác, đều là trợ giúp cho Lê Cẩn, công việc khác hẳn với nhân viên các tầng dưới.

Lê Cẩn, Kiều Lạc và các thư ký trực tiếp thì làm việc ở khu chính giữa, dùng cửa thủy tinh trong suốt để ngăn cách.

“Cứ đi về phía trước là được.” Thái Tiểu Linh cười chỉ vào văn phòng của Lê Cẩn. “Cậu không cần căng thẳng, tuy Lê tổng không thích cười, nhưng tính tình cũng không xấu, chỉ cần cậu đừng nói linh tinh là được.” Trông bề ngoài Tiêu Dĩ Thư không tồi, Thái Tiểu Linh cũng có ấn tượng tốt với cậu, cho nên còn tốt bụng giúp cậu bình tĩnh lại.

“Cám ơn.” Tiêu Dĩ Thư có căng thẳng, nhưng là căng thẳng đối với hoàn cảnh xa lạ, tuyệt đại đa số những ai bước vào hoàn cảnh lạ lẫm đều có loại tâm tình này.

“Lê tổng, Tiêu Dĩ Thư tới rồi.” Thái Tiểu Linh gọi vào đường dây điện thoại nội tuyến cho Lê Cẩn.

Từ Ti Ti liếc nhìn Thái Tiểu Linh một cái. Tuy rằng cô không có hứng thú đối với loại chuyện tiếp đón nhân viên cơ sở này, hơn nữa còn cảm thấy tự hạ thấp giá trị của mình, nhưng việc này là do đích thân Lê Cẩn dặn dò, có thể nói chuyện mấy câu với Lê Cẩn cũng đủ rồi. Bình thường Lê Cẩn có việc gì đều nói trực tiếp với thư ký thủ tịch là cô, cho nên hôm nay cô có chút không phục, cứ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Thái Tiểu Linh là tức.

Có điều nghĩ lại, có lẽ Lê Cẩn cảm thấy đại tài không nên tiểu dụng chăng, mấy chuyện vặt vãnh thì giao cho người khác làm, chỉ có chuyện quan trọng mới giao cho cô.

Nghĩ như vậy, tâm tình cô lại tốt hơn một chút.

Ổn định tâm trạng, Tiêu Dĩ Thư dè dặt đến trước văn phòng của Lê Cẩn định gõ cửa, không còn cách nào cả, nơi này thật sự không thể thả lỏng nổi. Thái Tiểu Linh nhìn cậu từ phía sau, xung quanh cũng toàn là kính trong suốt, đến cả nền gạch dưới mặt đất cũng sáng bóng đến mức có thể soi được, cho nên tim gan cậu cứ run cầm cập.

‘Cốc cốc cốc!’ Tiêu Dĩ Thư nhẹ nhàng gõ cửa.

Vừa mới gõ xong cửa đã mở ngay, khuôn mặt tươi cười của Lê Cẩn xuất hiện trước mặt cậu, sau đó kéo cậu vào trong!

Suýt nữa thì Tiêu Dĩ Thư đã hét lên, cậu còn chưa phục hồi tinh thần đã bị kéo vào, cửa văn phòng đóng lại rầm một cái. “Thư ký Thái đang nhìn ở sau đấy!” Cậu sốt ruột nói, sao lại làm cậu sợ thế này.

“Ha ha ha ha, không sao đâu!” Lê Cẩn cười to, lần đầu tiên “hẹn hò” ở văn phòng, anh thấy hơi hưng phấn.

“Nếu bị người khác phát hiện ra quan hệ của chúng ta thì phải làm sao?” Tiêu Dĩ Thư nói rất nhỏ, chỉ sợ người khác nghe thấy.

“Ở đây cách âm tốt lắm, chúng ta nói gì bên ngoài không nghe thấy đâu.” Lê Cẩn kéo Tiêu Dĩ Thư ngồi xuống sofa. “Hơn nữa, bị người khác phát hiện ra quan hệ của chúng ta cũng đâu có sao, anh đã muốn em lên đây làm việc từ lâu rồi, em lại không chịu, giờ thì hay rồi, bị đám người không có mắt kia bắt nạt hả?” Sau đó anh nhìn khắp người Tiêu Dĩ Thư một lượt, xác nhận cậu không sao cả mới thở ra nhẹ nhõm. “Vừa nãy em phải chịu uất ức rồi.”

“Nhưng mọi người còn đang hâm mộ em kia kìa, nói là có thể được gặp anh, dù bị oan bọn họ cũng sẵn lòng.” Tiêu Dĩ Thư thở dài nói. “Đúng là đầu óc bị hỏng mà.”

“Vậy thì chứng tỏ ông xã của em rất có sức quyến rũ đó, em không ghen à?” Nhân lúc Tiêu Dĩ Thư còn chưa phản ứng lại, Lê Cẩn kéo tay Tiêu Dĩ Thư sờ soạng, ăn sạch đậu hủ.

Sờ soạng một lúc lâu, rốt cuộc Tiêu Dĩ Thư cũng phản ứng lại, cậu đẩy tay Lê Cẩn ra: “Không được sờ lung tung! Phải rồi, anh bảo em lên đây là có chuyện gì, anh cứ nhắn tin hay gọi điện cho em là được, không thì để tối về nhà nói, cần gì phải làm to chuyện như vậy.”

“Không phải vì anh nhớ em sao. Tục ngữ nói rất hay, một ngày không gặp như cách ba thu, chúng ta đã mấy tiếng không gặp nhau, bấm ngón tay tính ra, cũng phải mấy tháng rồi đó!” Vẻ mặt Lê Cẩn dạt dào tình cảm.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Sáng nay ông anh ra ngoài quên uống thuốc rồi hả? Lại còn bấm ngón tay tính ra…

Lê Cẩn làm như không thấy khóe miệng Tiêu Dĩ Thư hơi run rẩy, vẫn nói nghiêm túc: “Anh nói thật, em thật sự không lên đây làm việc sao? Nếu em thích làm việc, làm ở đâu cũng giống nhau hết, điều kiện ở trên đây nhất định tốt hơn bên dưới nhiều.”

Tiêu Dĩ Thư lắc đầu: “Hiện tại em có bao nhiêu cân lượng tự em biết rõ, em căn bản không đạt được trình độ như những người ở đây, nếu có một ngày em lên được, vậy cũng phải có được thành tích mà tất cả mọi người đều công nhận, em không muốn bị người khác chỉ trỏ.”

“Hơn nữa chức vị hiện tại rất thích hợp với em, em làm việc rất thoải mái. Có thể làm việc ở Lê Thị là giấc mơ của rất nhiều người, em đã đi cửa sau, cũng không thể dựa vào anh mãi, chính em cũng phải cố gắng, anh đã cho em xuất phát điểm rất tốt rồi.”

“Cứ coi như vì anh cũng không được sao?” Lê Cẩn lại trưng ra dáng vẻ tội nghiệp. “Mỗi ngày đi làm đều không thể nhìn thấy em, anh không thể làm việc cho tốt được.”

Tiêu Dĩ Thư: “… Không thể làm việc cho tốt được? Thế hóa ra công ty phát triển lớn mạnh thế này là do anh nằm mơ mà ra à?”

“Á… Anh tin rằng nếu có em ở bên cạnh anh, nhất định anh sẽ làm chơi ăn thật!” Lê Cẩn phát huy tinh thần dù chết cũng không biết xấu hổ đến tận cùng, sau đó nắm chặt tay Tiêu Dĩ Thư.

“…” Tiêu Dĩ Thư hắc tuyến, có phải anh đã quên cái gì rồi không, chúng ta cũng không phải vợ chồng thật sự, anh định làm gì chứ.

Lê Cẩn cũng biết những lời mình nói không phải thực tế, khẳng định Tiêu Dĩ Thư sẽ không đồng ý, có điều hàng ngày anh đùa giỡn đã quen rồi, không biết chừng hôm nào đó vận khí tốt, Tiểu Thư của anh bị cảm động cũng nên!

(Cảm động thì có thể, nhưng tuyệt đối không phải cảm động vì hành động đó của anh đâu…)

Đùa giỡn cùng Lê Cẩn xong, Tiêu Dĩ Thư đứng lên đi tham quan văn phòng của anh: “Văn phòng của anh rộng thật!” Thật đúng là được mở rộng tầm mắt mà, thật ra cậu đã từng nhìn thấy văn phòng của Lê Cẩn trên TV, có đôi lúc Lê Cẩn nhận lời phỏng vấn của giới truyền thông ở ngay đây, có điều nhất định hình ảnh được thấy trong TV không thể giống như nhìn thấy thực sự rồi.

Rất rộng lớn, rất khí thế, rất tinh xảo, rất sang trọng. Lần đầu tiên Tiêu Dĩ Thư được nhìn thấy một văn phòng đẹp như thế này, không nhìn kỹ căn bản không hề giống văn phòng, mà là giống một căn phòng ở tráng lệ, những đồ vật cơ bản trong nhà, ở đây đều có hết.

“Đây là phòng vệ sinh, đây là phòng quần áo, đây là phòng nghỉ ngơi.” Lê Cẩn giới thiệu từng gian phòng một cho Tiêu Dĩ Thư. Phòng nghỉ ngơi được giới thiệu cuối cùng, vì đây cũng là phòng ngủ, thỉnh thoảng Lê Cẩn có ngủ ở đây. “Giường thoải mái lắm, em muốn vào nằm nghỉ một lát không?”

Không biết có thứ gì đột nhiên chạy vào đầu Lê Cẩn, hiện tại tràn ngập đầu óc anh là những ảo tưởng về cosplay văn phòng ~

Tuy rằng khổ nỗi anh còn chưa từng cosplay ở nhà…

Hiển nhiên Tiêu Dĩ Thư không thể lĩnh hội được mấy lỗ thủng trong não Lê Cẩn, mà dù cậu có lĩnh hội được cũng sẽ không đồng ý: “Không cần đâu. Em cũng đâu đánh nhau với người ta, không mệt đâu, bây giờ vẫn đang trong lúc làm việc mà, nếu không có chuyện gì thì em đi trước đây. Hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt, lần đầu tiên biết văn phòng của tổng tài trông như thế nào, trở về cũng tiện ăn nói với các đồng nghiệp.”

Lê Cẩn: “…” Đi tham quan lâu như vậy, chỉ vì em muốn giới thiệu với đồng nghiệp văn phòng của anh trông thế nào? Còn có thể tốt hơn được nữa không?



Năm phút sau, Tiêu Dĩ Thư mỹ mãn rời khỏi văn phòng của Lê Cẩn, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt mất mát của anh.



Lúc này Tiêu Dĩ Thư vẫn chưa biết, Tiêu Hải đang đến công ty của cậu, ông ta nói muốn đến, thật sự đã đến đây!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.