Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 15



Đến lúc Tiêu Dĩ Thư tan tầm, đại sảnh tầng một đã yên tĩnh lại, chỉ là lúc cậu ra ngoài, phát hiện có mấy nhân viên đang làm việc ở tầng một đều nhìn cậu. Tiêu Dĩ Thư vô cùng bối rối, tuy Lê Cẩn đã tìm cách đuổi Tiêu Hải đi, nhưng những người này cũng biết Tiêu Hải là ba cậu, ánh mắt nhìn cậu có phần kỳ lạ.

Lúc này Tiêu Dĩ Thư vẫn chưa biết, Tiêu Hải đã bị đưa đi, nhưng không phải là đưa về nhà, mà là bị đưa đến cục cảnh sát. Xuất phát từ lòng tin với Lê Cẩn, cần thiết phải dùng cách nào giải quyết thì cứ dùng, vừa rồi cậu không hề hỏi.

Mấy người ở đại sảnh tầng một nhìn cậu cũng là vì vậy, tất cả mọi người đều đoán: Cha của nhân viên này đến công ty gây náo loạn, giờ đã bị cảnh sát đưa đi, có lẽ nhân viên này cũng sẽ không có chuyện tốt đẹp.

Cho đến khi về nhà Tiêu Dĩ Thư mới biết Tiêu Hải bị “mời đi uống trà”.

Tâm tình lúc đó của cậu là thế này: =口=!

Cậu biết Lê Cẩn có cách, nhưng không ngờ lại “có cách” đến như thế! Tâm tình thực sự là vô cùng vô cùng kỳ diệu.

Nói thật ra, Tiêu Hải không tốt với cậu, được rồi, không phải không tốt, mà là cực kỳ không tốt, đối xử với kẻ thù cũng không khác là bao, cho nên thấy ông ta gặp chuyên không hay, nói không vui nhất định là lừa người ta, nhưng loại chuyện vào cục cảnh sát thế này…

Tiêu Dĩ Thư vẫn luôn là một công dân lương thiện tuân thủ pháp luật, chưa từng đến cục cảnh sát bao giờ, mới chỉ vào cơ quan quản lý hộ khẩu để lấy giấy căn cước. Bị cảnh sát bắt vì phạm tội, đây là điều cậu có nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu bị lưu lại hồ sơ ghi chép không tốt mà để người nhà hay bạn bè đồng nghiệp biết được, thanh danh sẽ hỏng bét.

Trong lòng cậu có hận Tiêu Hải, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện cho ông ta vào cục cảnh sát, có điều cậu không cảm thấy Lê Cẩn quá đáng chút nào. Nếu cậu không phải con của Tiêu Hải, có lẽ sẽ thấy hả lòng hả dạ, một công ty lớn như Lê Thị, thật sự cậu chưa từng nghe nói có người đến tận tổng công ty gây chuyện, Tiêu Hải đúng là người đầu tiên.

Vì có một người cha như vậy nên cậu lúc nào cũng lo âu, tìm đến gây chuyện với mình là được rồi, cần gì phải vô lại đến mức đến tận cửa công ty khiến cả công ty mất mặt, thế này không phải là đào hố chôn sống cậu sao.

“Không sao đâu, anh sẽ không nói mọi chuyện quá nghiêm trọng, ông ta chỉ phải ngồi trong đó một thời gian ngắn. Nếu không dùng chút thủ đoạn, dựa theo biểu hiện hôm nay của ông ta, chắc chắn sau này còn đến nữa, chỉ khi nhận chút giáo huấn ông ta mới biết cái gì có thể làm, cái gì không thể làm.” Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nói chuyện. Thật ra anh có cách khiến Tiêu Hải bị giam cả mấy năm, thế nhưng làm vậy sẽ có ảnh hưởng không tốt cho Tiêu Dĩ Thư, dù sao hai người cũng là cha con, có một người cha phải ngồi tù thì con trai còn có ảnh hưởng tốt nào được, tạm giữ mấy ngày là ổn.

“Em xin lỗi, người nhà của em gây phiền phức cho anh.” Tiêu Dĩ Thư thấy cực kỳ có lỗi với Lê Cẩn. Từ khi hai người gặp lại nhau đến giờ đều là Lê Cẩn giúp cậu, nhưng cậu thì chưa làm được chuyện gì để giúp lại Lê Cẩn, đến giờ người nhà của cậu còn tạo thêm phiền toái cho Lê Cẩn, nếu Lê Cẩn không giải quyết mau lẹ, có khi chuyện này còn bị đăng lên báo nữa, có người dám đến tổng công ty của tập đoàn Lê Thị gây chuyện, đây đâu phải chuyện nhỏ, không biết chừng người ngoài còn suy đoán lung tung, ảnh hưởng đến danh dự của công ty.

Lê Cẩn nhân cơ hội cầm tay Tiêu Dĩ Thư nói: “Dù sao đó cũng là ba em, em thật sự không trách anh làm hơi quá chứ?”

Tiêu Dĩ Thư cười khổ: “Anh cảm thấy ông ấy thật sự là ba em sao, em…” Cậu đúng là có khổ mà không thể nói, nếu nói ra thì người làm con như cậu không thích hợp để nói, thật là uất nghẹn mà.

Lê Cẩn thở dài, bạn bè hay đồng nghiệp còn dễ đoạn tuyệt, nhưng quan hệ thân thích thì thật sự rất khó giải quyết: “Phải rồi, chắc cục cảnh sát sẽ mau chóng thông báo chuyện này cho người nhà em, có lẽ là mẹ kế của em.”

“…” Đến giờ Tiêu Dĩ Thư mới phục hồi tinh thần. Mặc dù chuyện này do Tiêu Hải gây ra, nhưng cũng có liên quan rất lớn đến mình, có lẽ Quý Cần sẽ không chịu để yên, vì thế cậu lại đau đầu, cậu có thể đoán được sau này sẽ xảy ra chuyện gì. “Làm sao đây…” Tiêu Dĩ Thư vùi mặt vào đầu gối.

“Không sao đâu, không sao đâu.” Lê Cẩn nhìn dáng vẻ khổ sở của Tiêu Dĩ Thư, thật sự là đau lòng vô cùng. Anh nhẹ nhàng ôm Tiêu Dĩ Thư nói: “Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, người kia chỉ là mẹ kế của em, em không cần phải sợ.”

“Nhưng mà…” Tiêu Dĩ Thư chỉ muốn rời khỏi cái nhà kia, nhưng mà Trung Quốc không có một điều luật nào cho phép con cái đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ, loại chuyện ước định ngầm thì vô dụng với Tiêu Hải, ông ta tuyệt đối không phải người biết giữ chữ tín, không biết chừng ông ta còn đến tòa án tố cáo cậu không phụng dưỡng cha mẹ nữa!

“Em cứ tin anh, về sau mấy chuyện này cứ nghe theo anh được không, nhất định anh sẽ không để em phải chịu bất kỳ uất ức nào nữa.” Lê Cẩn siết chặt hai tay, ôm chặt cậu vào lòng.

Giờ này khắc này, Tiêu Dĩ Thư cũng không thấy hai người đụng chạm nhau có gì bất ổn, cậu nhắm mắt nhẹ nhàng ôm Lê Cẩn, cảm nhận những điều tốt đẹp của anh đối với mình.

Nếu mình cũng thích anh ấy thì tốt rồi, người này tốt với mình như vậy, nhưng hình như mình chẳng báo đáp được anh điều gì, nếu thích anh ấy thì tốt rồi…

Rõ ràng là một người tốt như vậy, nếu thích thì tốt rồi…



“Đại tiểu thư, những tư liệu chúng tôi điều tra được đều ở đây, mọi chuyện đều rất chi tiết.”

“Đưa tôi xem thử.” Vẻ mặt Phương Ngữ Vi có phần không vui nhận lấy tư liệu mở ra xem. Cô đang mặc đồ bơi nằm tắm nắng ở bể bơi, da dẻ và dáng người đều rất đẹp, nếu chỉ nhìn bề ngoài, thật sự là một đại mỹ nữ.

Tư liệu trong tay cô chính là về Tiêu Dĩ Thư, cái người đã cướp mất ngai vàng chủ tịch phu nhân tập đoàn Lê Thị của cô! Hơn nữa còn là một người đàn ông!

Cô vốn tưởng đây là trò đùa lừa gạt người ta, nhưng ba của cô, Phương Khuê, đã nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn của Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư, nhất định không phải là giả, khi đó cô không có mặt. Nói thật ra, cô thấy hơi may mắn, may mắn vì đã không ở đó, không thì mất mặt chết mất, bị một người đàn ông đánh bại, đời này cô chưa từng mất mặt như thế bao giờ!

Có điều mọi người trong nhà cũng đã nói rồi, sớm muộn gì bà chủ của Lê gia cũng là cô, đây là chuyện mà trưởng bối đã quyết định, nhà cô còn có ơn với Lê gia mà, chỉ cần tìm được cơ hội xử lý tên đàn ông kia là được.

Lúc mới xem Phương Ngữ Vi còn cau mày. Cuộc đời của người họ Tiêu kia khá là lận đận, đối với cô mà nói, sống khổ sở không thể tạo thành điều gì để mình công kích, là đàn ông mà lại có chuyện đáng để đồng tình thế này, sẽ kích thích được cái gọi là ý muốn bảo vệ của người khác, cho nên cô cảm thấy, những chuyện khổ cực này ngược lại chính là “ưu điểm” của Tiêu Dĩ Thư.

Nhưng xem đến mấy tờ cuối cùng, đột nhiên Phương Ngữ Vi bật cười: “Ha ha ha, mình còn tưởng không có sơ hở nào chứ, thật đúng là không thể ngờ được mà ~ Không biết Lê đại thiếu gia của chúng ta có biết gì về quá khứ tốt đẹp của bà xã không đây ~”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.