Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 17



Buổi tối của cái ngày Tiêu Hải bị mời đi uống trà, Tiêu Dĩ Thư nhận được điện thoại của Quý Cần.

“Tiểu Thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải ba con đi tìm con sao, con đã làm gì để người đưa ông ấy vào cục cảnh sát? Ông ấy là ba của con, sao con có thể làm vậy?” Giọng nói của Quý Cần giương cao, ngữ khí cực kỳ không tốt, bà ta rất ít khi có thái độ này với Tiêu Dĩ Thư, xưa nay luôn dùng đường lối khẩu phật tâm xà, nhưng chuyện hôm nay không hề nhỏ chút nào, bà ta không bình tĩnh được.

Nếu là chuyện khác mà bà ta có thái độ này, có lẽ người ngoài còn có thể nói mẹ kế như bà ta không hiền hậu, nhưng giờ xảy ra chuyện như thế, dù bà ta có phát hỏa lớn đến đâu cũng sẽ không bị ai chỉ trích. Tiêu Dĩ Thư có thể đoán được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, có lẽ không lâu nữa tất cả bạn bè thân thích đều biết chuyện hết, sự việc cũng sẽ truyền khắp cả tiểu khu, và cậu sẽ trở thành thằng con bất hiếu trong suy nghĩ của mọi người, đưa cả cha ruột của mình vào tù, chắc hẳn ai ai cũng sẽ thóa mạ cậu.

“Mẹ, con… Tại lúc đó ba gây sự khó nhìn quá, cho tới giờ công ty con chưa từng gặp phải chuyện này, các cấp trên đều rất giận, nên…” Tiêu Dĩ Thư vẫn nói rất khéo léo, thật ra cũng chả cần cậu nói vậy, chắc cảnh sát đã nói hết với Quý Cần rồi.

“Nếu con nghe lời, ba con còn gây sự được à?” Hiển nhiên lời nói của Tiêu Dĩ Thư đã kích thích Quý Cần, giọng bà ta trở nên cực kỳ sắc nhọn. “Đến giờ con còn định trốn tránh trách nhiệm? Con tự hỏi lương tâm mình đi, tuy con không phải do mẹ sinh, nhưng bao nhiêu năm qua, mẹ có từng tức giận với con, có nói một câu nặng lời với con không? Không có! Mẹ đánh mắng em trai em gái con không biết bao nhiêu lần, nhưng mẹ đã từng làm gì con chưa? Được rồi, dù con nhìn mẹ không thuận mắt, nhưng Tiêu Hải thì sao? Ông ấy là cha ruột của con, ngay cả cha ruột mà con cũng làm vậy được, mẹ chỉ là mẹ kế, chắc cũng chẳng được tốt đẹp gì!” Nói đến câu cuối cùng, Quý Cần còn khóc lên.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Hiện giờ thật sự cậu không biết phải nói gì. Rõ ràng đối phương gọi điện không phải để nghe cậu giải thích, mà là vội vàng hỏi tội cậu, cho nên cậu nói gì cũng là vô dụng hết, Quý Cần sẽ không nghe, chuyện này mà trải qua miệng bà ta, tất cả sai trái đều là của cậu, dù có mười cái miệng cũng không nói rõ được.

Tiêu Dĩ Thư nắm tay thật chặt, tức run cả người.

“Tiểu Thư, đưa di động cho anh, để anh nói với bà ta.” Lê Cẩn ở bên cạnh nhẹ nhàng nói.

Lúc nghe điện thoại, Tiêu Dĩ Thư vẫn chưa ngủ, cậu đang nói chuyện với Lê Cẩn trong phòng khách, chính là nói về những sắp xếp sau chuyện Tiêu Hải vào cục cảnh sát, mới nói được một nửa, Quý Cần đã gọi điện thoại tới.

“Nhưng mà…” Tiêu Dĩ Thư che loa di động nói nhỏ. “Nhưng mà không được để bà ấy biết chuyện của hai chúng ta nhá.”

“Không sao đâu, em cứ tin anh.” Lê Cẩn cười lấy di động từ trong tay Tiêu Dĩ Thư. “Alô, Quý Cần Quý phu nhân phải không?”

“… Cậu là ai?” Đột nhiên trong điện thoại vang lên một giọng nói xa lạ, Quý Cần hoảng sợ.

“Tôi là cấp trên của Tiêu Dĩ Thư, hiện cậu ấy đang tăng ca ở công ty.” Lê Cẩn bắt đầu giả bộ, nói dối mà y như thật. “Hôm nay ông nhà đến công ty chúng tôi gây sự, khiến danh dự của công ty chúng tôi bị ảnh hưởng tiêu cực rất lớn, chúng tôi đã quyết định khởi tố ông ta.”

Quý Cần là người không quen biết nhiều, cả đời chưa từng có liên hệ với cảnh sát, quan chức hay xã hội đen, chiều hôm nay nhận được điện thoại của cảnh sát đã bị dọa vỡ mật, khó khăn lắm mới bình ổn lại để gọi điện thoại cho Tiêu Dĩ Thư chỉ trích cậu, bây giờ lại nghe thấy người quản lý của một công ty lớn nói với bà ta là sẽ khởi tố Tiêu Hải, quả thật bà ta đã bị dọa sợ!

“Tôi… Tôi…” Quý Cần bị dọa tới mức không nói gì được, cảnh sát nói có thể công ty kia sẽ khởi tố Tiêu Hải, bà ta còn tưởng là đe dọa bình thường, không phải trên TV thường xuyên phóng đại như thế sao, vừa rồi bà ta lớn tiếng chất vấn trách mắng Tiêu Dĩ Thư cũng cảm thấy nhất định Tiêu Hải sẽ được thả rất nhanh, không phải chuyện gì lớn hết.

Nhưng giờ nghe thấy ở đầu bên kia điện thoại là một giọng nói xa lạ, hóa ra là khởi tố thật sao? Tiêu Hải thật sự phải đi tù? Chỉ vì đến trước cửa công ty người ta ồn ào mấy câu? Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ làm vậy cũng phạm pháp?

Cả người Quý Cần đều ngây ngốc, nếu Tiêu Hải đi tù, sau này bà ta và hai đứa con phải làm sao? Việc sửa sang trong nhà còn đang tiến hành, mới chỉ là khởi đầu thôi mà, một thời gian ngắn nữa bạn gái của Trí Huy đến nhà mà không thấy Tiêu Hải thì phải làm sao, mình phải giải thích thế nào đây. Có một người chồng đi tù, mặt mũi bà ta phải để vào đâu, có một người cha đi tù, hai con của bà ta sẽ thế nào, cả đời bị người ta khinh thường sao? Đến lúc đó, Trí Huy không lấy được vợ tốt, Mật Kỳ cũng không gả được cho nhà tốt, hơn nữa Tiêu Hải cũng sẽ bị mất công việc hiện giờ, cả nhà bà ta sẽ xong đời!

Quý Cần càng nghĩ càng kinh sợ, vì bà ta không hiểu gì hết, nên mới càng sợ hơn, tự mình dọa mình vì những ảo tưởng trên.

Thấy mãi mà Quý Cần không nói gì, Lê Cẩn nghe thấy tiếng thở thông qua điện thoại, biết đối phương vẫn đang nghe, cho nên tiếp tục lạnh giọng xuống: “Công ty chúng tôi vô cùng coi trọng chuyện này, Quý phu nhân không cần phí lời với Tiêu Dĩ Thư. Đây là quyết định của các nhân viên cấp cao trong công ty chúng tôi, không liên quan đến cậu ấy, chúng tôi sẽ không suy xét đến ý kiến của cậu ấy.”

Lê Cẩn đơn giản phủi sạch quan hệ giữa chuyện này với Tiêu Dĩ Thư, cũng tiện làm cho Quý Cần hết hy vọng để không dây dưa nữa. “Luật sư của công ty chúng tôi sẽ đến làm thủ tục với Tiêu Hải tiên sinh sau, tuy thư khởi tố đã viết xong nhưng vẫn chưa đệ trình, cho nên mong bà đừng làm ra hành động không thỏa đáng nào, nhất cử nhất động của Tiêu Hải tiên sinh và người nhà ông ta đều ảnh hưởng đến việc đánh giá và quyết định cuối cùng của chúng tôi.” Ngụ ý chính là, dạo này cả nhà bà an phận một chút, vậy thì còn dễ nói chuyện, cứ tiếp tục làm ầm lên, bà sẽ được đẹp mặt!

Nếu đổi thành người khác, có lẽ Lê Cẩn sẽ không nói vậy, nhưng trước đây anh đã bảo Kiều Lạc điều tra Tiêu gia, Quý Cần là người thế nào, anh cũng có chút hiểu biết, nhát gan dễ dọa, chỉ cần anh dọa nạt mấy câu, có lẽ sẽ yên tĩnh được một thời gian, Tiểu Thư của anh cũng được tạm thời an ổn, mấy chuyện còn lại thì không cần quan tâm, anh tin mình sẽ giải quyết tất cả rất nhanh.

Vì thế Quý Cần yên tĩnh hẳn, giờ bà ta đang sợ muốn chết, chỉ sợ vì mấy câu nói linh tinh của mình sẽ khiến Tiêu Hải họa vô đơn chí, vậy thì mình và hai đứa con đều không được tốt đẹp, vẫn cứ an phận nghe ngóng tin tức đi, không biết chừng còn có thể xoay chuyển.

“Cám ơn anh.” Tiêu Dĩ Thư nhìn điện thoại bị ngắt kết nối mà xuất thần, cậu còn tưởng rằng sẽ phải nghe thêm mấy câu mắng chửi cao cấp nữa chứ, không ngờ…

“Còn nói cám ơn với anh làm gì ~” Lê Cẩn vỗ vai Tiêu Dĩ Thư, cười nhẹ, ngoài mặt thì rất khiêm tốn, nhưng trong bụng thì nghĩ thế này: Mau cám ơn anh đi, cám ơn anh đi, hôn anh một cái là được rồi ~ Đương nhiên, nếu muốn báo đáp kịch liệt hơn, anh cũng không ngại đâu ~

May mà Tiêu Dĩ Thư không có công năng đặc biệt có thể nghe được lời nói trong lòng người khác, nếu mà cậu có thì chắc bây giờ sẽ không cảm động đâu, mà rất có thể sẽ tặng cho sắc lang này một cái tát đấy.

‘Tít tít tít ____’ Điện thoại của Tiêu Dĩ Thư lại vang lên, là một tin nhắn:

“… Họp lớp?”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.