Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 21



“Ai cũng có lúc nhìn nhầm, không phải lỗi của em đâu, Thanh Thanh.” Châu Tiểu Ba vỗ vào tay Vương Thanh Thanh, sau đó định ném chiếc đồng hồ kia lại cho Tiêu Dĩ Thư, đeo một chiếc đồng hồ giả để tự làm mình mất mặt, ha ha.

“Anh đừng làm ẩu!” Vương Thanh Thanh đẩy tay Châu Tiểu Ba ra, cau mày nói. “Chiếc đồng hồ này đắt tiền lắm, nếu có vết xước sẽ bị giảm giá trị đấy!” Nếu sản phẩm của Rolex mà được giữ gìn tốt, qua mỗi năm sẽ càng có giá hơn, đồng hồ đeo tay Rolex rất được mọi người chào đón mà.

“Ý cô là, đây là thật?” Tất cả mọi người xung quanh đều trừng to mắt, mấy cô bạn gái thì không biết tình hình, nhưng những người bạn cùng phòng với Tiêu Dĩ Thư thì không thể tin nổi, Tiêu Dĩ Thư chỉ là dân chúng bình thường thôi mà, cậu tuyệt đối không thể mua được! Thực sự cậu có người bạn nhiều tiền như thế sao?

“Đương nhiên là thật rồi!” Vương Thanh Thanh nhìn chiếc đồng hồ, thở hắt ra, tay cô cũng run rẩy theo, cô rất sợ làm hỏng thứ quý giá này, tuy Rolex nổi tiếng là nhãn hiệu với chất lượng rất bền, nhưng cô vô cùng hồi hộp khi cầm trong tay một thứ quá ư là xa xỉ mà.

Châu Tiểu Ba cảm thấy mình không còn ngẩng đầu lên nổi, giờ thì phải làm sao đây, có điều cậu ta vẫn chưa chết tâm, một mực khẳng định Tiêu Dĩ Thư không thể đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy, rồi đen mặt hỏi Vương Thanh Thanh: “Vậy em nói nhìn nhầm là sao? Em nhìn kỹ lại xem, đã lâu em không làm việc này, có lẽ là do không quen tay.”

“Làm sao mà em nhìn nhầm được!” Châu Tiểu Ba nghi ngờ chuyên ngành mà cô dày công tu dưỡng như vậy khiến Vương Thanh Thanh bất mãn. “Em nói nhìn nhầm, là nhìn nhầm kiểu dáng, em tưởng trị giá khoảng mười vạn, thật ra không phải.”

“Kiểu dáng này là day-date, thuộc loại chỉ được sản xuất vào ngày chủ nhật, nhìn từ xa thì có vẻ giống loại được sản xuất vào ngày thường, kỳ thực giá trị kém xa, thậm chí còn chênh lệch nhau khoảng mười lần. Nếu chiếc đồng hồ này không phải bảy mươi tám mươi vạn, thì cũng phải bốn mươi năm mươi vạn. Em không nhớ giá trị cụ thể, nhưng xấp xỉ cũng phải được như thế!” Vương Thanh Thanh cẩn thận cầm đồng hồ trả cho Tiêu Dĩ Thư, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ. “Đeo một thứ quý giá như vậy trên tay là cảm giác gì nhỉ?”

Tiêu Dĩ Thư đã hoàn toàn ngây ngốc, cậu cảm thấy mình đang nghe thiên thư vậy: “… Cô nói là bốn mươi năm mươi vạn?”

“Đúng vậy, cũng phải xấp xỉ giá đó, chắc là không chênh lệch nhiều lắm đâu.” Vương Thanh Thanh rất tự tin. “Anh giữ gìn cẩn thận đó.”

Những người còn lại đều đã choáng váng, nhiều tiền như vậy, bọn họ phải làm việc bao lâu mới có được? Các bạn học của Tiêu Dĩ Thư đều không thể tưởng tượng nổi, một nhân viên trí thức mà tiền lương mỗi tháng khoảng năm, sáu nghìn lại đeo một chiếc đồng hồ mấy chục vạn, đây chính là con số bằng với tiền lương mười năm của cậu đấy!

Một cô bạn gái trong số đó hỏi nhỏ bạn trai mình bên cạnh: “Người bạn này của anh là thổ hào à?”

“Không phải đâu, nhà cậu ta làm gì có tiền, cha mẹ đều bình thường, trong nhà còn có em trai em gái, học phí của cậu ta đều là tự cậu ta làm thêm kiếm được đấy.”

Hai người này nói rất nhỏ, Tiêu Dĩ Thư không nghe thấy, nhưng dù họ có nói to đến đâu, có lẽ cậu cũng không có tâm tư để nghe, cậu đã bị mức giá kia làm cho mơ màng rồi.

Cậu biết rất rõ là Lê Cẩn có nhiều tiền, anh cũng rất hào phóng với cậu, lúc kết hôn còn cố sống cố chết muốn tặng cổ phần trong công ty, tặng nhà, tặng tiền cho cậu, khó khăn lắm cậu mới từ chối được, nhưng giờ lại nhận một chiếc đồng hồ đắt tiền thế này.

Thật sự là rất đắt tiền, trong lòng Tiêu Dĩ Thư có phần không chịu nổi, xưa nay cậu chưa từng biết, một chiếc đồng hồ mà có thể đắt đến mức này.

Không phải đã nói là rất rẻ sao, mấy lời của Lê Cẩn thật sự không thể tin được!

Lúc trước chính vì nghe anh nói là rẻ nên cậu mới nhận, không phải cậu già mồm, mà là cậu không dám đeo những thứ đắt tiền! Bị người ta chú ý đến rồi cướp giật thì phải làm sao?

Thật ra Lê Cẩn cũng đâu nói linh tinh, anh thật sự không hề thấy chiếc đồng hồ này đắt một chút nào, khi anh tặng đồng hồ cũng đã suy xét đến tâm tình của Tiêu Dĩ Thư, đã đặc biệt chọn cái không đắt rồi, đương nhiên, cái không đắt này là nói theo tiêu chuẩn của Lê Cẩn.

Đối với người bình thường, đúng là Rolex rất đắt, nhưng trong số những loại đồng hồ nổi tiếng trên thế giới, nó không phải là loại đứng đầu, bên trên nó còn có hơn mười loại đồng hồ cao giá hơn. So sánh với đồng hồ của Vancheron Constantin hay Patek Philippe, đừng nói là bốn mươi năm mươi vạn, đồng hồ giá bốn trăm năm trăm vạn cũng có, chính anh cũng có khoảng mười cái mà.

Cho nên mới nói, Lê Cẩn thật sự cảm thấy cái mình tặng là quá rẻ, quả đúng là làm Tiểu Thư của anh phải tủi thân.

Có điều anh cũng không vội, cứ từ từ là được, anh muốn từ từ bồi dưỡng khái niệm tiêu tiền cho Tiểu Thư của anh, tiền mình kiếm được chính là để người nhà tiêu xài mà, không tiêu thì kiếm nhiều như vậy làm gì, bệnh thần kinh à.

Qua một lúc lâu sau, Tiêu Dĩ Thư mới phục hồi lại, rồi cậu phát hiện tất cả mọi người trên bàn đều đang nhìn về phía cậu, có người thì nhìn đồng hồ trên tay cậu, có người thì nhìn chằm chằm vào mặt cậu.

“À…” Tiêu Dĩ Thư hơi xấu hổ, cậu biết tại sao mọi người đều nhìn mình. “Lúc bạn tớ tặng thực sự có nói là rất rẻ, tớ không biết nó đắt như vậy, tớ mù tịt về mấy loại hàng hiệu này.”

“Tớ đã nói mà, sao thằng nhóc cậu lại có thể vào tổng công ty của Lê Thị nhanh như thế, nhất định là quen được nhân vật lớn nào đúng không?” Một người bạn hâm mộ nói. “Người bạn này của cậu cũng giỏi thật đấy, thật sự không nói gì với cậu à, tặng một thứ đắt như thế mà không nói giá, cậu không biết gì còn tưởng là đồng hồ bình thường, vạn nhất không cẩn thận làm mất hay tặng người khác, chắc là đau lòng lắm! Ở quê tớ, một cái đồng hồ này của cậu có thể mua được hai căn nhà đẹp đấy!”

“Phải đó, nhất định người bạn này của cậu không phải nhiều tiền bình thường, mà là cực kỳ cực kỳ nhiều tiền!” Một người bạn khác nháy mắt với cậu. “Tớ nói này, không phải cậu quen được thiên kim nhà giàu nào chứ? Thật sự chỉ là bạn bình thường, không phải bạn gái hả?” Ngữ khí kia phải nói là vô cùng ái muội.

“Nếu tớ có bạn gái, chắc chắn hôm nay sẽ đưa đến.” Tiêu Dĩ Thư nhìn khắp xung quanh. “Các cậu đều đưa người nhà đi cùng, chẳng lẽ tớ lại không?” Nói xong cậu đeo đồng hồ vào tay thật cẩn thận, xem ra sau này phải chú ý nhiều hơn, bình thường sẽ không đeo nữa, thật sự trong lòng không thể tiếp nhận nổi, làm mất thì phải làm sao đây.

Châu Tiểu Ba không biểu hiện ra mặt điều gì, nhưng khóe mắt thì không rời khỏi chiếc đồng hồ của Tiêu Dĩ Thư, ước ao đố kỵ thì khỏi cần nói, cậu ta chỉ hận chiếc đồng hồ này không phải là người khác tặng mình.

Trong lòng đang cực kỳ tối tăm, đúng lúc nghe thấy Tiêu Dĩ Thư nhắc đến bạn gái, vì thế Châu Tiểu Ba lại cong môi lên cười lạnh: “Tặng đồ đắt tiền như vậy, thấy thế nào cũng không giống bạn bè bình thường. Nếu không phải bạn bè bình thường, vậy có lẽ quan hệ là…” Ý vị rất là sâu xa.

Mọi người nghe xong đều cảm thấy rất có lý, cũng phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, Tiêu Dĩ Thư, cậu đừng giấu nữa, nhất định là có bạn gái rồi đúng không! Nhất định là thiên kim tiểu thư nhà nào rồi!”

Châu Tiêu Ba tiếp tục cười lạnh: “Chắc không phải thiên kim tiểu thư nào đâu, nếu là thiên kim tiểu thư, sao Dĩ Thư lại không dẫn đến đây chứ, rất vẻ vang mà. Có điều nếu không phải thiên kim tiểu thư, vậy…” Nói xong, còn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tiêu Dĩ Thư. “Tôi nói này Dĩ Thư, trước kia cậu đâu phải người như vậy.”

Ở đây không có ai ngu ngốc hết, Châu Tiểu Ba có ý gì, tất cả đều hiểu rõ. Ý cậu ta là: Rất có thể Tiêu Dĩ Thư được một phú bà nào đó bao dưỡng rồi!

Không khí lạnh xuống một chút, Tiêu Dĩ Thư tức muốn hôn mê tới nơi, cậu thật sự không ngờ cuộc hội họp với bạn bè lại hội họp thành ra thế này, chỉ muốn nổi nóng đánh người, nhưng vẫn cố nhịn xuống. Đây là cuộc họp lớp để chia tay Triệu Hiểu Quân, cậu không muốn phá hỏng, dù có muốn phá hỏng, người kia cũng không phải là cậu.

Vì thế, cậu điều chỉnh lại tâm tình một chút, rồi quay sang cười lạnh với Châu Tiểu Ba: “Có câu trí giả gặp trí, nhân giả gặp nhân, vậy thì đương nhiên dâm giả cũng sẽ gặp dâm rồi. Hai năm không gặp, đúng là lỗ thủng trong não cậu càng ngày càng to, ban đầu thì bảo đồng hồ của tôi là giả, sau đó lại bôi nhọ cuộc sống riêng tư của tôi, tôi thật sự rất bội phục mấy cái tư tưởng kỳ quái của cậu đấy!”

“Cậu nói cái gì? Tôi bôi nhọ cậu? Tôi cần thiết phải bôi nhọ cậu à?” Giọng nói của Châu Tiểu Ba đột nhiên toáng lên. “Tôi dám đánh cược, suy đoán của tôi là đúng chín phần, nhất định cậu có loại quan hệ xấu xa đó, ai lại đi tặng một thứ đắt tiền như thế cho cậu?”

“Châu Tiểu Ba, hai năm không gặp, cậu vẫn chẳng thay đổi gì. Tiểu Thư là người thế nào, tất cả mọi người đều biết rõ.” Đột nhiên, sau lưng hai người có một giọng nam êm tai vang lên. “Cái thói xấu nói năng linh tinh này của cậu thật sự phải sửa đi.”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.