Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 27



Tiêu Dĩ Thư đang mơ mơ hồ hồ nên không biết Lê Cẩn hiểu lầm chuyện gì, cậu uống thuốc xong không được một lát đã buồn ngủ. Thật ra cậu hơi bị lạ giường, lúc trước mới chuyển đến Lê gia thường xuyên không được ngủ ngon, phải điều chỉnh khoảng hai tuần mới dần quen được.

Vừa rồi Lê Cẩn bảo cậu sang phòng anh ngủ, thật ra cậu không muốn lắm, sợ đổi sang giường khác sẽ không ngủ được, nhưng tính tình cậu vốn không giỏi từ chối người khác, cho nên cứ ậm ậm ừ ừ rồi chuyển phòng, cậu cảm thấy dù sao Lê Cẩn cũng chỉ có ý tốt thôi.

Có lẽ có liên quan đến thuốc, bây giờ Tiêu Dĩ Thư đã ngủ, cũng không quan tâm rốt cuộc đây là cái giường nào, nói chuyện với Lê Cẩn một lát rồi mơ màng ngủ mất.

Lê Cẩn ngồi bên giường, nhìn cậu ngủ mà ngẩn người. Kỳ thật anh muốn nói với Tiêu Dĩ Thư rất nhiều thứ, muốn hỏi Tiêu Dĩ Thư có phải vẫn còn thích Chung Khải không, muốn nói với Tiêu Dĩ Thư anh yêu cậu hơn Chung Khải yêu cậu nhiều, muốn…

Nhưng muốn thì làm gì được, đừng nói là muốn, dù có nói hẳn ra cũng là vô dụng, chuyện tình cảm không thể ép buộc được, không phải chỉ vì mình nói mấy câu mà khiến đối phương thay đổi tâm ý…

Cũng giống anh thôi, những người thích anh nhiều không đếm xuể, xinh đẹp có, thông minh có, gia thế tốt có, nhưng nhìn ai anh cũng thấy ngứa mắt, bất kể là ai cũng không cần, chỉ thích một mình Tiêu Dĩ Thư, căn bản không thể quay sang thích người khác được.

Nhưng anh cũng thích người này như vậy, vậy mà cậu hoàn toàn không chút động lòng với những gì anh làm, Lê Cẩn không biết mình còn có thể làm được gì nữa mới có được chân tâm của cậu.

Vì chuyện họp lớp mà trong lòng Lê Cẩn loạn hết cả lên, sau khi ngây ngốc một lát xong, anh lại vươn tay nhẹ nhàng xoa tóc Tiêu Dĩ Thư, anh không dám sờ mặt, sợ làm cậu tỉnh giấc. Thật ra bình thường anh cũng không dám sờ chỗ nào hết, cùng lắm cũng chỉ sờ soạng tay nhỏ để ăn chút đậu hủ.

Có cần đi tìm Kiều Lạc tư vấn cho cách theo đuổi người khác không? Kiều Lạc luôn có rất nhiều ý tưởng mà.

Ngồi thêm một lát, Lê Cẩn mới ra khỏi phòng, anh còn có một cuộc họp qua điện thoại, những người tham dự đều là các nhân viên quản lý cấp cao của các công ty chi nhánh ở nước ngoài, vì lúc trước muốn đi đón Tiêu Dĩ Thư nên anh đã hoãn cuộc họp tới buổi tối.

“Cậu ấy ngủ rồi?” Kiều Lạc đang ngồi chờ Lê Cẩn trong thư phòng, anh đã đến đây để giúp Lê Cẩn mở cuộc họp.

“Ừ, uống thuốc xong, đã ngủ rồi.” Lê Cẩn ngồi vào bàn mở máy tính ra. “Họp đi.”



Lúc cuộc họp kết thúc đã là hơn 10 giờ tối, Lê Cẩn giữ Kiều Lạc ở lại ngủ, một là vì đã muộn rồi, cơ thể mệt mỏi không tiện lái xe, một cái khác là, anh có vấn đề về tình cảm muốn Kiều Lạc tư vấn.

Trong thư phòng, hai người mở một “cuộc nói chuyện giữa những người đàn ông”.

Lúc này hơi đói bụng, trước khi đi ngủ hai người quyết định ăn một chút gì đó. Nói là một chút, nhưng thức ăn trên bàn rất phong phú, mười mấy món ăn, Lê gia có đến mấy đầu bếp, chỉ cần một lát là làm xong.

Có điều không có rượu, chỉ là ăn cơm bình thường, đây không phải xã giao, không cần thiết phải uống rượu, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, chỉ là chủ đề hơi ngược chút.

“Cậu nói xem rốt cuộc tôi không bằng tên họ Chung kia ở chỗ nào? Tại sao Tiểu Thư vẫn tâm tâm niệm niệm đến tên kia?” Lê Cẩn thật sự không còn cách nào cả, tuy anh không biết mình có khuyết điểm gì, nhưng anh cảm thấy phương pháp theo đuổi người ta của mình là có vấn đề.

“Cậu ấy vẫn thích tên họ Chung kia?” Kiều Lạc nhíu mày. “Vậy thì cũng si tình quá, Tiểu Thư nhà anh là người bị đá đấy, chuyện này không khoa học. Nếu là tôi nhất định sẽ hận chết tên kia, còn tâm tâm niệm niệm cái gì nữa?” Tuy rằng tôi khẳng định tôi sẽ không bao giờ bị đá, chỉ có tôi đá người ta, làm gì có ai dám đá tôi?

Kiều Lạc vẫn luôn tự tin vào bản thân mình ở điểm đó, về phương diện này, anh có cảm giác mình ưu việt hơn Lê Cẩn nhiều ~

“Tôi biết thì còn hỏi cậu làm gì?” Lê Cẩn liếc Kiều Lạc một cái. “Cậu có cảm thấy cách ở chung giữa tôi và Tiểu Thư có gì bất ổn không?”

“Ha ha ha ha, tôi chờ anh hỏi tôi câu đó từ lâu rồi. Tôi đã sớm phát hiện ra vấn đề này rồi đấy biết không, vẫn đang nghĩ xem đến bao giờ anh mới nhận ra.” Vì không phải chuyện tình cảm của mình có vấn đề, nên giờ Kiều Lạc đang rất sung sướng.

“…” Khóe miệng Lê Cẩn giật mấy cái, thằng nhóc này có còn nhân tính không, không thấy tôi đang buồn muốn chết đây sao!

Kiều Lạc uống một hớp canh xương sườn, nói tiếp: “Cách theo đuổi người ta của anh vốn đã có vấn đề, quả thực không phải đàn ông!”

Lê Cẩn nghe xong, không vui: “Sao tôi lại không phải đàn ông?” Tên Kiều Lạc này có phải thấy mình hôm nay dễ bắt nạt quá không, cứ chế nhạo không ngừng!

“Nếu anh theo đuổi người khác, có lẽ anh dùng cách này sẽ không sao cả.” Kiều Lạc nghiêm túc phân tích cho Lê Cẩn nghe. “Nhưng anh phải suy xét đến tính cách của Tiêu Dĩ Thư, cậu ấy chính là người vô cùng bị động, nói khó nghe hơn một chút, thì là rất biết nhẫn nhục chịu đựng, hơn nữa còn không có nhiều chủ kiến. Đây có thể là do hoàn cảnh gia đình cậu ấy tạo thành từ khi còn nhỏ, chỉ trong một lúc sẽ rất khó thay đổi.”

“Tính cách cậu ấy như vậy, thì phải dùng thủ đoạn như cuồng phong bão táp, thật kịch liệt vào! Thật mặt dày vào! Thật vô sỉ vào!” Kiều Lạc càng nói càng hăng. “Tôi dám bảo đảm, trước đây nhất định là tên Chung Khải kia theo đuổi Tiêu Dĩ Thư trước, hơn nữa lại còn cực kỳ tích cực, chắc chắn Tiêu Dĩ Thư là bên bị động!”

“Dựa theo tư liệu chúng ta điều tra lúc trước, Tiêu Dĩ Thư mới chỉ hẹn hò với một mình anh ta. Câu ấy là người bảo thủ nhớ cũ, chỉ trong một lúc không thể dứt ra khỏi là điều bình thường, cho nên dùng cách nước nóng nấu ếch xanh hiện tại của anh khẳng định rất khó để cậu ấy thông suốt. Anh phải kịch liệt vào, mới có thể làm cậu ấy quên hoàn toàn, bắt đầu một cuộc tình mới!”

“Kịch liệt thế nào chứ?” Không phải Lê Cẩn ngốc nghếch đâu, nhưng từ xưa đến giờ anh mới chỉ theo đuổi một mình Tiêu Dĩ Thư, kinh nghiệm thành công là bằng không mà! Hiện tại nghe Kiều Lạc nói rõ ràng mạch lạc như thế, nhưng cách thức kịch liệt thì anh ù ù cạc cạc.

“Sao anh lại ngu ngốc như vậy hả?” Kiều Lạc hiếm khi xem thường cấp trên của mình như thế. Giờ không phải lúc làm việc, hai người ở chung với nhau cũng giống như bạn bè.

Gân xanh trên trán Lê Cẩn giật lên không ngừng, hôm nay Kiều Lạc đúng là châm chọc anh thành nghiện rồi, lúc thì nói mình không phải đàn ông, lúc thì nói mình ngu ngốc! Còn có thể tốt hơn được nữa không?

Kiều Lạc tiếp tục bày ra dáng vẻ của người từng trải để chỉ ra con đường lầm lạc cho Lê Cẩn: “Thỉnh thoảng anh phải dùng thủ đoạn cứng rắn một chút, tất nhiên không phải là dọa nạt cậu ấy, nhưng anh là một tổng tài chân chính mà, phô bày khí chất của một tổng tài bá đạo ra đi!”

Lê Cẩn cảm thấy dáng vẻ hiện tại của Kiều Lạc y như bị tâm thần: “Cậu đùa tôi đấy à?” Đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi sao, lại còn tổng tài bá đạo!

“Tôi không nói đùa đâu!” Kiều Lạc thấy Lê Cẩn không tin mình cũng có phần không vui, anh đã tốt bụng đưa ra chủ ý rất hay mà. “Cậu ấy là đàn ông, anh cũng là đàn ông, đàn ông còn không hiểu đàn ông sao? Anh cứng rắn một chút, tạo ra bầu không khí thật tuyệt vời, rồi gạo nấu thành cơm, làm mấy lần không phải là có tình cảm sao, đàn ông mà ~ Hai người đã kết hôn được nửa năm mà vẫn ngủ riêng, nếu người ngoài biết anh vô dụng như thế, nhất định sẽ cười nhạo chết mất, anh có còn là đàn ông không?”

“…” Lê Cẩn nghĩ đi nghĩ lại.

Ừm, kể ra cũng có vẻ có lý…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.