Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 30



“Khoan, khoan đã.” Tiêu Dĩ Thư hơi lơ mơ. “Tiếp tục ở cùng phòng? Cô ấy định ở đây bao lâu?”

Trong lòng Lê Cẩn vui như hoa nở, nhưng không biểu hiện một chút nào trên mặt, vẫn ra vẻ đạo mạo: “Em nghĩ lại xem, lúc trước anh nhờ em giúp không phải là để lừa gạt người nhà họ Phương sao. Bây giờ Phương Ngữ Vi đến nhà chúng ta ở, chúng ta sống ngay dưới mí mắt cô ta, càng phải cẩn thận hơn, nhất định phải đóng giả thành một đôi vợ chồng thật sự mới được! Không chỉ phải ở cùng phòng, hành động cử chỉ bình thường cũng phải thân mật ân ái.”

Tiêu Dĩ Thư tiếp tục lơ mơ: “… Ví dụ?”

“Ví dụ, bình thường chúng ta phải ôm ấp nhiều hơn trước mặt cô ta, thỉnh thoảng thì hôn hít chẳng hạn.” Lê Cẩn bắt đầu ba hoa. “Đây là điều cơ bản nhất giữa vợ chồng đấy!”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Tuy em không biết rốt cuộc giữa vợ chồng phải sống chung thế nào, nhưng cứ cảm thấy anh nói vậy có gì đó không ổn.

“Còn về chuyện cô ta định ở đây bao lâu, anh cũng không biết. Anh chỉ biết là anh không muốn gặp cô ta, nếu cô ta biết điều chắc sẽ không ở lâu lắm, nhà chúng ta chẳng ai chào đón cô ta hết.” Mặc dù ngoài miệng Lê Cẩn nói vậy, nhưng trong lòng thì ước ao Phương Ngữ Vi ở đây thật lâu vào, chí ít cũng phải để mình và Tiểu Thư vun đắp tình cảm chứ, nếu không thành công, cũng phải tiếp xúc cơ thể thân mật mới được, tốt nhất là có thể nhân lúc này để gạo nấu thành cơm luôn.

Trời đất chứng giám, Lê Cẩn thật sự rất ghét Phương Ngữ Vi, nhưng giờ phút này thì anh cực kỳ cám ơn cô! Thật sự là đến rất đúng lúc! Quả thật là thần trợ công!

Tiêu Dĩ Thư: “…” Cậu không còn gì để nói cả, cái gì cũng bị Lê Cẩn nói hết rồi, trong miệng toàn là lý lẽ, cậu còn nói gì được nữa? Phản đối thì có vẻ không được phúc hậu lắm, nếu đã đồng ý giúp thì nên giúp người ta đến cùng, diễn cho thật tốt, không được lùi lại.

Tiêu Dĩ Thư nghĩ đi nghĩ lại, dù sao cả hai cũng đều là đàn ông, hình như thân mật một chút cũng không sao cả, nếu muốn nói là chịu thiệt thòi thì phải là Lê Cẩn chịu thiệt thòi mới đúng, Lê Cẩn được rất nhiều người thích mà, trông thế nào cũng giống như là mình được lợi nhỉ!

Sau khi Tiêu Dĩ Thư “suy nghĩ cẩn thận” xong, cười với Lê Cẩn nói: “Ừ, em biết rồi, cứ làm như anh nói đi, nhất định em sẽ không để cô ấy nhìn ra sơ hở đâu.” Dù thế nào mình cũng không thể để Lê Cẩn cưới một người phụ nữ như vậy về nhà được, quá lãng phí, rõ ràng Lê Cẩn xứng đáng có được một người tốt hơn thế nhiều.

(Trời, rốt cuộc cậu đã suy nghĩ cẩn thận thế nào vậy!)

“…” Lê Cẩn không còn biết nói lại thế nào. Mấy thứ anh vừa nói đều chỉ là những cái cớ rất vớ vẩn, trên đời này, chí ít là ở Trung Quốc, phần lớn các cặp vợ chồng tương đối dè dặt đúng mực, chả mấy ai ôm ấp hôn hít trước mặt người khác. Thật ra anh cũng chỉ nói năng tùy tiện thôi, không trông chờ vào việc Tiêu Dĩ Thư sẽ đồng ý, ngờ đâu…

Có phải anh nên vui mừng vì Tiểu Thư của anh rất “ngu ngốc” không, đúng là dễ bị lừa, ừm, có điều cái dáng vẻ ngơ ngác kia cũng đáng yêu quá ~

Đáng thương thay, Tiêu Dĩ Thư không am hiểu lắm về phương diện này. Cậu tưởng người có tiền thường đi theo trào lưu tây hóa, cho nên vợ chồng ôm ấp hôn hít nhau trước mặt người khác có thể là chuyện rất bình thường. Hơn nữa cậu vô cùng tin tưởng Lê Cẩn, nếu Lê Cẩn đã nói vậy, cậu tin ngay.



Phương Ngữ Vi thu dọn hành lý của mình xong thì đi lên tầng ba gặp Lê Thiếu Văn, thăm Lê Thiếu Văn là lý do cô dùng để đến Lê gia ở một thời gian. Đây là cái cớ mà cô và ba mẹ đã bàn bạc kỹ lưỡng, trước khi đi Phương Khuê và Lý Nhã Cầm cứ dặn dò cô mãi, nói là nếu muốn gả vào Lê gia, có được sự ủng hộ của Lê Thiếu Văn là điều rất quan trọng, được ông yêu thích thì sau này kết hôn sẽ dễ dàng hơn.

Chính Phương Ngữ Vi cũng thấy rất có lý. Lê Thiếu Văn lớn tuổi rồi, hơn nữa còn bệnh nặng phải nằm trên giường suốt, dựa theo tình hình của ông, chắc là rất mong mỏi sớm ngày có cháu nội. Dù sao sức khỏe của ông cũng không tốt, chả biết sẽ đi vào ngày nào, cho nên nhất định nỗi khát khao có cháu nội sẽ không nhỏ.

Phương Ngữ Vi cảm thấy đây là một điểm rất tuyệt để ra tay. Cô đã nghĩ ra rất nhiều cách, làm Lê Thiếu Văn chấp nhận đề nghị để cô sinh con cho Lê Cẩn chính là một trong số đó.

Chỉ cần có con, vậy thì cái gì cũng có hết, cái nhà này sớm muộn gì cũng là của cô. Cô còn trẻ, Lê Thiếu Văn thì có vẻ không còn sống được bao lâu, đến lúc đó cô không cần hầu hạ trưởng bối, sẽ trở thành chủ nhân chân chính của cái nhà này.

Cách nghĩ của cô đúng là hay thật, nhưng cô không biết, trước đây Lê Cẩn có thể kết hôn nhanh chóng với Tiêu Dĩ Thư chính là do Lê Thiếu Văn thúc giục anh đấy. Nếu so sánh với Lê Cẩn thì Lê Thiếu Văn càng không muốn Phương Ngữ Vi gả về nhà mình, ai cũng được, chỉ cần không phải cô! Nếu không Lê Thiếu Văn cảm thấy nhất định mình sẽ tức chết ngay lập tức! Đây chính là lịch sử tối tăm khiến ông phải khắc cốt cả đời, trước đây gai mắt với tôi, vậy thì giờ đừng hòng muốn tôi coi trọng các người! Cút xa được bao nhiêu thì cút xa bấy nhiêu cho tôi!

“Chú Lê!” Phương Ngữ Vi mang quà vào phòng của Lê Thiếu Văn. Phòng của Lê Thiếu Văn được thiết kế đặc biệt, nếu nói là phòng ngủ, nó càng giống một phòng bệnh cao cấp hơn, bên trong có rất nhiều dụng cụ.

“Là Ngữ Vi à, sao cháu tới đây?” Lê Thiếu Văn tựa lưng vào đầu giường, cầm tờ báo trong tay. Hôm nay tinh thần ông không được tốt lắm, định ăn trưa xong sẽ xuống sân đi lại một chút, không ngờ đột nhiên nghe được tin Phương Ngữ Vi tới đây!

Trong lòng Lê Thiếu Văn như có hàng vạn con ngựa chạy rầm rầm, nhưng trên mặt thì vẫn mỉm cười: “Đã lâu rồi cháu không đến thăm chú Lê, dạo này bận rộn lắm hả?”

“Không phải cháu đã rút ra một chút thời gian rảnh đến thăm chú rồi sao.” Phương Ngữ Vi làm bộ ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, trò chuyện với Lê Thiếu Văn vô cùng thân mật. “Chú Lê, gần đây chú thấy sao, có khỏe hơn chút nào không?”

Lê Thiếu Văn cũng giả bộ vui mừng, nói: “Khỏe hơn nhiều, dạo này thời tiết ấm áp, có thể ra ngoài đi lại rồi.”

“Vậy thì cháu yên tâm rồi.” Phương Ngữ Vi cũng lộ vẻ vui mừng trên mặt.

Hai người diễn kịch mà y như thật vậy.

Phương Ngữ Vi cảm thấy lão già này sống chết thế nào kể ra cũng chẳng liên quan đến cô nhiều lắm, nếu không phải vì có mục đích riêng, cô cũng không phải mất thời gian để ngồi đây hầu chuyện lão đầu này đâu.

Lê Thiếu Văn thì càng tuyệt tình hơn. Thật ra ông hận không thể làm Phương Ngữ Vi mau chóng đi chết đi, vậy thì con trai mình được giải thoát vĩnh viễn rồi.

Sau mười lăm phút hai người trò chuyện “ấm áp ôn hòa” với nhau, Phương Ngữ Vi nhẹ nhàng nói: “Anh Lê vừa bảo cháu xuống ăn cơm. Chú Lê đã ăn chưa, nếu chú chưa ăn, để cháu ở đây ăn cùng chú.”

“Không cần đâu, chú ăn chậm lắm, mà bây giờ chú vẫn chưa đói.” Lê Thiếu Văn vội vàng từ chối, trong lòng thì nôn ọe, cô ở đây làm tôi không thể nuốt nổi đấy biết không, đúng là mất khẩu vị.

Tất nhiên Phương Ngữ Vi cũng mong vậy. Cô vẫn có nhiều thời gian để lấy lòng nịnh nọt Lê Thiếu Văn, bây giờ phải tập trung đối phó với đôi “vợ chồng” kia mới là chuyện quan trọng hơn nhiều.

Phương Ngữ Vi đi rồi, Lê Thiếu Văn gọi quản gia đến hỏi: “Cô ta muốn ở đây bao lâu?” Cút sớm một chút mới được chứ!

“Cô ta không nói, nhưng chắc là sẽ không nhanh đâu.” Vẻ mặt quản gia đầy quỷ dị nói. “Có điều tôi vừa thấy hình như thiếu gia rất vui sướng thì phải.”

“Cái gì?” Cả người Lê Thiếu Văn không thể thoải mái lên được.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.