Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 34



Đi được nửa đường đột nhiên có một người xông ra từ sau gốc cây bên cạnh, Tiêu Dĩ Thư giật mình, rồi nhìn kỹ lại, là Phương Ngữ Vi.

“Phương tiểu thư.” Gặp nhau không thể không chào, Tiêu Dĩ Thư gắng gượng chào một tiếng, cậu chỉ vừa nhìn qua là biết đối phương đến tìm riêng mình gây phiền phức.

“Anh Tiêu, trùng hợp quá nhỉ.” Phương Ngữ Vi làm ra vẻ như tình cờ đụng chạm. Thật ra cô muốn gọi thẳng là “Tiêu Dĩ Thư” cơ, nhưng sau lại nghĩ tên họ Tiêu này rất tâm cơ, nếu biểu hiện của mình không tốt, vạn nhất để anh ta cáo trạng với Lê Cẩn thì phải làm sao đây!

Tiêu Dĩ Thư: “… Đúng vậy, trùng hợp thật.” Cô gái, cô hành động kém quá đấy, vừa trông cô thế này là biết không phải trùng hợp rồi biết không!

“Anh đang đi dạo à?” Phương Ngữ Vi bày ra dáng vẻ tùy tiện nói chuyện. “Đúng lúc tôi cũng đang đi dạo trong sân, tôi có thể đi cùng anh không? Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Cô cũng đâu cho tôi cơ hội từ chối, đã nói là có chuyện muốn nói với tôi rồi, tôi còn nói không được chắc?

Phương Ngữ Vi thấy Tiêu Dĩ Thư không nói gì, bèn xem như cậu đồng ý. Cô còn nói thầm trong lòng, đúng là một tên nhàm chán, từ lúc ăn cơm đã phát hiện, người này thật sự rất vô vị.

Thật ra tuy rằng Tiêu Dĩ Thư không phải người nói nhiều, nhưng cũng không đến nỗi vô vị trầm lặng, tính tình cậu cũng rất hào phóng, chỉ là Lê Cẩn đã nói với cậu, ở trước mặt Phương Ngữ Vi thì phải lạnh lùng một chút, người phụ nữ này thích nhất là thuận gió giong thuyền, ít nói chuyện với cô ta sẽ tốt hơn, cô ta nói gì chỉ cần nghe là được, không cần để trong lòng.

Tiêu Dĩ Thư cũng hiểu sâu sắc, Phương Ngữ Vi tiếng tăm lừng lẫy, cậu không muốn có một chút quan hệ gì với người như thế.

Hai người đi trên con đường trải đầy đá cuội vừa đi vừa nói, có điều trên cơ bản đều là Phương Ngữ Vi nói, chỉ thi thoảng Tiêu Dĩ Thư mới đáp lại một vài câu.

“Anh Tiêu, chuyện trên bàn ăn vừa rồi thật xin lỗi, tôi làm các anh không vui, thật sự tôi chỉ tò mò thôi, nhưng không ngờ anh Lê lại phản ứng lớn như thế.” Phương Ngữ Vi làm ra vẻ đáng thương, ra sức giải thích chuyện xảy ra trên bàn ăn.

“Không sao, Lê Cẩn nóng nảy nhanh nhưng cũng hết nhanh, chắc chắn sẽ hết giận sớm thôi.” Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn trả lời theo kiểu ứng phó qua loa.

“Vậy là tốt rồi.” Phương Ngữ Vi vỗ ngực tỏ vẻ thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Dĩ Thư thấy cô như vậy, còn tưởng người phụ nữ này thật sự căng thẳng vì vừa rồi đắc tội Lê Cẩn, xem ra vẫn chưa đến mức độ hết thuốc chữa, cậu vừa định vui mừng một chút, bất chợt nghe thấy Phương Ngữ Vi nói tiếp:

“Nhưng mà anh Tiêu, tôi thật sự tò mò lắm, bây giờ anh Lê không có ở đây, anh có tiện nói cho tôi biết không?” Phương Ngữ Vi quay mặt sang hỏi Tiêu Dĩ Thư, nếu không biết bản tính của cô, trông dáng vẻ thanh thuần hiện tại của cô nhất định sẽ cảm thấy cô rất vô hại. “Rốt cuộc anh Lê có phải mối tình đầu của anh không vậy? Lần đầu tiên tôi thấy hai người đàn ông kết hôn mà, xem tin tức thì cũng không phải không ít, nhưng ngay bên cạnh thì chỉ có anh và anh Lê thôi.”

Tiêu Dĩ Thư không nói gì, rốt cuộc người này cố ý hay thật sự tò mò vậy, vừa bị mắng xong, nếu biết điều thì nên ngậm miệng mới phải, cứ bám riết không tha mà hỏi như vậy là muốn ồn ào đến mức nào?

Cho dù là vợ chồng khác giới, bình thường người ta cũng không hỏi vấn đề không lễ phép này đấy biết không, rất dễ tạo thành mối nguy cho gia đình người ta đấy.

Đương nhiên là Phương Ngữ Vi cố ý, cô không chỉ cố ý, còn đặc biệt chuẩn bị đạo cụ rồi cơ. Cô đang giấu một chiếc bút ghi âm trong tay áo, bây giờ tay cô đang vuốt tóc, chiếc bút ghi âm cách Tiêu Dĩ Thư rất gần, chỉ cần Tiêu Dĩ Thư nói chuyện, là có thể ghi âm rất rõ ràng.

Cô đã nghĩ xong xuôi hết cả, nếu Tiêu Dĩ Thư không thừa nhận trước kia đã từng yêu đương, vậy thì ghi âm lời cậu nói chính là chứng cứ chứng minh cậu nói dối; còn nếu thừa nhận, vậy là có tình sử đen tối, dù là bất cứ ai cũng có thể khiến Lê Cẩn tức giận. Hơn nữa đến lúc đó có thể mình sẽ nghĩ ra cách để lôi bạn trai trước kia của cậu ra phá hỏng một chút ~

“Trước kia cũng từng có một người, Lê Cẩn có biết.” Tiêu Dĩ Thư vô cùng hào phóng nói thẳng ra, cậu đang giúp Lê Cẩn mà, nên quá khứ của cậu không liên quan gì đến Lê Cẩn hết.

“Há?” Phương Ngữ Vi nhất thời ngây ra, tại sao thừa nhận mà lại bình tĩnh nhẹ nhàng như thế, vẻ căng thẳng và bịa đặt mà mình tưởng đâu rồi? Hơn nữa Lê Cẩn có biết? Chuyện này không khoa học! Không phải tên họ Tiêu này đang nói dối chứ?

“Ừ, đúng rồi, không chỉ Lê Cẩn biết, cả ba cũng biết nữa.” Đột nhiên Tiêu Dĩ Thư nảy ra ý xấu, muốn kích thích Phương Ngữ Vi một chút. “Chính là ba Lê đó, ông ấy cũng biết.”

Vì lúc trước đã nói là giúp đỡ mà, không phải kết hôn thật sự nên không cần đắn đo nhiều như vậy, chẳng có gì là mối nguy cho gia đình cả. Cho nên bình thường lúc Tiêu Dĩ Thư nói chuyện phiếm cùng Lê Thiếu Văn cũng có nói một ít chuyện trước đây của mình, đi học này làm việc này yêu đương này, ông lão đến tuổi này rồi nhưng thật ra vẫn còn hóng chuyện lắm.

“Há?” Phương Ngữ Vi trợn trừng mắt, cả người đều khó chịu, ngay cả chân cũng dừng lại. Cả lão đầu Lê Thiếu Văn kia cũng biết rồi? Bị biết chuyện này mà tên họ Tiêu kia vẫn có thể sống yên ổn trong nhà, quả nhiên anh ta không phải người bình thường!

Tiêu Dĩ Thư đã đi được một đoạn thấy Phương Ngữ Vi không đi cùng, trong lòng cười thầm, nhất định người phụ nữ này bị kích thích rồi, dù có mối tình đầu hay không, căn bản chả phải chuyện gì quan trọng hết.

Phương Ngữ Vi sửng sốt một lát rồi chạy vội đuổi theo, tinh thần cô bất ổn gắng gượng cười ra: “Không ngờ bác Lê và anh Lê cũng biết, tôi thật sự bị shock đấy!”

“Tại sao lại bị shock?” Tiêu Dĩ Thư lộ ra vẻ mặt không ngờ. “Lê Cẩn không phải mối tình đầu của tôi thì có vấn đề gì sao, Lê Cẩn không thể biết à? Tại sao cô lại tò mò như vậy?”

“Tôi…” Phương Ngữ Vi bị hỏi lập tức đờ ra, cô đâu thể nói thẳng mấy câu như “Anh có tình sử đen tối, không xứng với Lê Cẩn” chứ.

Phương Ngữ Vi cũng từng yêu đương rất nhiều, nhưng cô cảm thấy, chỉ cần mình liều chết không thừa nhận, vậy thì ai cũng không thể nói gì, đám bạn trai trước kia đều là những người hảo tụ hảo tán, tuyệt đối không để lại bất kỳ nhược điểm gì, có bị chụp ảnh rồi đăng lên báo cũng toàn là cảnh cùng ăn cơm, cùng lắm cũng chỉ là choàng vai nhau, ôm cánh tay, chứ cảnh thân mật hơn thì không hề có.

Huống hồ, dù có tình sử đen tối thì đã sao, cô chính là thiên kim của Phương gia, là người có thân phận có địa vị trong xã hội thượng lưu, tên họ Tiêu này có thể so sánh được với cô chắc, cô từng yêu đương hay thế nào căn bản không có gì quan trọng. Nhưng đối phương thì khác, nếu là người của tầng lớp dưới trong xã hội, đương nhiên yêu cầu với cậu phải hà khắc hơn nhiều, đến cả loại ưu điểm như trong sạch thuần khiết mà cũng không có, quả thực không còn một chút giá trị nào!

Đây là suy nghĩ nội tâm của Phương Ngữ Vi, cô luôn cảm thấy mình cao hơn người ta một bậc, tất nhiên sẽ có đặc quyền, làm sao mà giống loại người tầm thường như Tiêu Dĩ Thư này được.

Tiêu Dĩ Thư thấy Phương Ngữ Vi nghẹn lời cũng không nói gì nữa. Cậu biết đối phương muốn nói gì, cậu muốn nói cho Phương Ngữ Vi biết, con người có quá khứ không nhất định đều là đen tối, cậu hoàn toàn không thấy tình cảm từng có giữa cậu và Chung Khải là điều xấu xa không thể nhắc đến, cậu không lạm giao, không bắt cá nhiều tay, cũng không đùa giỡn tình cảm của người khác, chỉ là yêu đương rất bình thường thôi, chuyện này có gì mất mặt đâu?

Có điều chắc chắn người phụ nữ này không hiểu mấy chuyện này rồi, nếu cô ta hiểu, thì sao có thể làm ra loại chuyện vừa muốn làm tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, vừa quay sang quấn lấy những người đàn ông khác chứ?

Rõ ràng là người không có đầu óc, nói với cô ta cũng vô ích, không nên lãng phí nước miếng làm gì.

Phương Ngữ Vi mãi mà không nói được “Tôi…” làm sao, đương nhiên Tiêu Dĩ Thư sẽ không chủ động hỏi, hai người đi dọc theo con đường trải đá cuội suốt mấy phút, rồi đi đến một ngã ba.

Tiêu Dĩ Thư vốn muốn tách khỏi Phương Ngữ Vi ở ngay đây, cho nên quyết định rẽ sang lối bên phải, hai người không nói chuyện nữa, tách ra vẫn tốt hơn.

Nhưng Phương Ngữ Vi thì không muốn vậy, cô vẫn còn rất nhiều chuyện chưa nói mà, thấy Tiêu Dĩ Thư đổi hướng đi, cô cũng vội vã đuổi theo.

“Phương tiểu thư, tôi chỉ tùy tiện đi một chút thôi, cô không cần đi cùng tôi.” Cậu nói vậy đã có thể xem như đuổi người, tuy rằng không nói với nhau được mấy câu, nhưng đã không hài lòng đến một nửa rồi, thật sự không có gì hay để nói.

“Anh Tiêu chê tôi phiền phức sao?” Phương Ngữ Vi lại bắt đầu ra vẻ đáng thương. “Tôi… Tôi… Tôi vẫn có chuyện muốn nói với anh, nhưng lại không tiện mở miệng, cứ cảm thấy nếu tôi nói sẽ không thích hợp, sợ khiến anh khó xử.”

Khóe miệng Tiêu Dĩ Thư giật lên, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Nếu cô cảm thấy sẽ khiến tôi khó xử, vậy thì đừng nói.” Nhìn qua là biết nhất định miệng cô không thể nói ra những lời hay ho được, quả nhiên Lê Cẩn rất đúng, không thể cho cô cơ hội nói chuyện được, đúng là âm hồn bất tán, dùng trăm phương nghìn kế để làm người khác chán ghét.

Khóe miệng Phương Ngữ Vi cũng giật lên, thế này không đúng, không phải anh ta nên nói là “Không sao cả, cô nói đi, tôi sẽ không để ý đâu” sao? Tên họ Tiêu này đúng là không cho mình thể diện, quả nhiên không hiểu lễ phép quy củ gì hết!

Thế nhưng cô điều chỉnh lại tâm tình rất nhanh, nhăn nhó mặt mày ra vẻ lo lắng: “Nhưng mà sau này nhất định anh Tiêu sẽ nghe được chuyện này từ người khác. Tôi lớn lên cùng anh Lê từ nhỏ, tôi nói với anh ấy có thể sẽ làm anh ấy tức giận, cho nên tôi muốn nhắc nhở anh trước, để anh có chuẩn bị sẵn, cũng nghĩ ra cách giải quyết sớm nhất có thể.”

Xem ra người phụ nữ này đã quyết tâm phải nói rồi, Tiêu Dĩ Thư đành phải bất đắc dĩ: “Vậy cô nói đi.” Ngược lại cậu muốn nghe xem, rốt cuộc là chuyện nghiêm trọng gì.

“Thật ra là về vấn đề hai người đàn ông các anh kết hôn.” Phương Ngữ Vi giảng giải kỹ lưỡng cho Tiêu Dĩ Thư. “Anh Tiêu, anh phải biết, tập đoàn Lê Thị là xí nghiệp gia tộc.”

“Phải.” Tiêu Dĩ Thư gật đầu. “Điều này ai cũng biết.”

“Anh có biết điểm đặc biệt của xí nghiệp gia tộc là gì không?” Hiển nhiên Phương Ngữ Vi đã từng tìm hiểu, nguyên nhân chính là vì xí nghiệp gia tộc, cho nên Lê Cẩn cực kỳ không thích hợp kết hôn cùng đàn ông.

“Cô muốn nói gì?” Tiêu Dĩ Thư nhíu mày, dường như cậu đã hiểu ra ý của đối phương.

“Nếu là xí nghiệp gia tộc, quyền lực của ông chủ là lớn nhất, gần như có thể nói một không nói hai, trên rất nhiều phương diện đều là chuyên quyền độc đoán, lời anh Lê nói hầu như là tất cả, mỗi một nhân viên trong công ty đều phải phục tùng, thế nhưng những hạn chế thì cũng rất nhiều.” Phương Ngữ Vi vừa đi vừa nói. “Trong đó quan trọng nhất là quan hệ huyết thống. Trong xí nghiệp gia tộc, quan hệ huyết thống là nền tảng đáng tin nhất, hầu như là con kế nghiệp cha. Chú Lê chỉ có một mình anh Lê là con, hơn nữa chú Lê cũng không có anh chị em, về mặt quan hệ huyết thống trực hệ, hiện tại chỉ có duy nhất anh Lê, nhưng vấn đề là, anh Lê không có con, càng nghiêm trọng hơn là, anh ấy còn kết hôn với anh, anh là nam, không thể sinh con cho anh Lê.”

“Một xí nghiệp to lớn như thế, mà lại không có người thừa kế!” Phương Ngữ Vi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tiêu Dĩ Thư. “Nếu chuyện của anh và anh Lê bị công khai, giá cổ phiếu của tập đoàn Lê Thị nhất định sẽ sụt giảm! Vì một khi anh Lê có chuyện gì, toàn bộ tập đoàn đều có vấn đề, tập đoàn phải đi theo con đường nào cũng là một nan đề! Chẳng lẽ chú Lê và anh Lê lại cam tâm để cho những thành quả mà mình phải vất vả gây dựng nên bị người ngoài hái mất sao?”

Đầu óc Phương Ngữ Vi hiếm khi tỉnh táo rõ ràng như thế, cô cũng phải bội phục chính mình.

Tiêu Dĩ Thư cũng có chút bội phục Phương Ngữ Vi, cậu thật sự không nghĩ đến vấn đề này, có điều nó có nghiêm trọng đến mấy cũng đâu liên quan tới cậu, cuộc hôn nhân của cậu và Lê Cẩn chỉ là tạm thời thôi mà.

Vì thế, sau khi Phương Ngữ Vi thao thao bất tuyệt về những đạo lý to lớn xong, chỉ nhận được từ Tiêu Dĩ Thư một tiếng: “À.” Cậu tỏ ý cậu biết rồi.

Phương Ngữ Vi: “…” ĐM. Tôi nói suốt cả buổi như vậy, anh chỉ trả lời tôi một chữ “À”! Hiệu quả của chữ này còn không bằng “Ha ha” đấy biết không, đủ để dập tắt sự nhiệt tình diễn thuyết của bất cứ ai đấy!

Phương Ngữ Vi uất nghẹn đến mức nhồi máu cơ tim rồi!

Nhưng hiển nhiên cô sẽ không dễ dàng buông tha, cô bình tĩnh lại một chút rồi vào thẳng vấn đề: “Anh Tiêu, rốt cuộc anh có hiểu không. Hiện tại anh Lê đang cần một đứa con, cần một người thừa kế có quan hệ huyết thống trực tiếp với anh ấy, cho nên kết hôn với phụ nữ mới là việc mà anh ấy nên làm nhất, đó là trách nhiệm của anh ấy, các anh căn bản không hợp nhau!”

“Tôi nói vậy có lẽ hơi tàn nhẫn, nhưng thật sự tôi chỉ muốn tốt cho các anh, sau này nhất định các anh sẽ gặp phải rất nhiều những tiếng phản đối. So với việc sau này cãi vã nhau về vấn đề người thừa kế, chẳng thà chia tay ngay bây giờ, đau dài không bằng đau ngắn, biết đâu còn có thể lưu giữ những ký ức tốt đẹp!”

Thật ra Tiêu Dĩ Thư cảm thấy Phương Ngữ Vi nói rất có lý, thế nhưng với lập trường hiện nay của cậu khẳng định không thể khen rồi. Thôi bỏ đi, tý nữa về sẽ nói chuyện này với Lê Cẩn, quả thật nó rất quan trọng đối với tập đoàn Lê Thị.

Do đó, sau khi Phương Ngữ Vi lại chăm chú nói một tràng xong, vẻ mặt cậu vẫn điềm nhiên như không nói: “À.”

Phương Ngữ Vi phát điên mất, à cái đầu anh! Tôi nói cái gì anh cũng trả lời “À”! “Anh Tiêu, rốt cuộc anh có hiểu tôi nói gì không vậy?”

“Tôi hiểu mà.” Tiêu Dĩ Thư tiếp tục bình thản gật đầu. “Tôi biết cô muốn tốt cho Lê Cẩn, tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy.”

“Chuyển lời cho anh ấy?” Phương Ngữ Vi trợn trừng mắt. “Chỉ chuyển lời cho anh ấy thôi à? Vậy anh Tiêu nghĩ sao, anh nghe tôi nói nhiều như thế, chẳng lẽ không có gì muốn nói?”

“Không có.” Tiêu Dĩ Thư lắc đầu, thật ra cậu rất muốn quát lên với Phương Ngữ Vi, mấy thứ cô nói đều không liên quan đến tôi, tôi chỉ là một tấm đệm thôi, tôi có thể nghĩ gì được!

Cậu vừa nghĩ đến chuyện vẫn còn phải giấu diếm hơn hai năm nữa đã thấy hơi nghẹn trong lòng, nếu sau này vẫn phải ứng phó với loại người như Phương Ngữ Vi, thật sự sẽ mệt lắm.

Phương Ngữ Vi tức giận muốn chết, mặt mũi đỏ bừng, bây giờ nổi cơn tam bành rồi là mồm miệng không còn cố kỵ nữa. “Anh Tiêu, tôi còn tôn kính gọi anh là anh Tiêu, là vì anh Lê thích anh. Nhưng anh thì sao, tại sao lại không suy nghĩ chút nào cho anh Lê? Tôi lớn lên cùng anh ấy, nhìn anh ấy phải nỗ lực biết bao nhiêu vì công ty, nếu anh thực sự yêu anh ấy thì phải hiểu một mình anh ấy bảo vệ cả cái công ty này khó khăn vất vả như thế nào. Anh nên rời khỏi anh ấy, không nên ngáng chân anh ấy, nếu tập đoàn Lê Thị không có người thừa kế, tất cả cơ nghiệp mà anh Lê gây dựng đều bị hủy chỉ trong một chốc!”

“À.”

Phương Ngữ Vi hoàn toàn bại trận rồi, dù bất kể là ai cũng sẽ không thể kìm nén nổi dưới thế tấn công của ba chữ “À” được, hoàn toàn không còn gì muốn nói rồi đấy biết không? Bị hắt nước lạnh thế này cũng độc ác quá, Phương Ngữ Vi cảm thấy mình hoàn toàn không còn sức lực, tấn công thế nào cũng gặp phải một đống vải bông, tất cả khí lực đều không có chỗ sử dụng, mệt mỏi quá.

Nhìn dáng vẻ tức giận không nói thành lời của Phương Ngữ Vi, Tiêu Dĩ Thư hơi vui sướng, vì thế cậu cong môi lên cười: “Tôi nghe cô nói hồi lâu, tình hình cơ bản đều hiểu rồi, nói cách khác, cô đang khuyên tôi ly hôn với Lê Cẩn, đúng không?”

“Đúng, chính là ý này!” Phương Ngữ Vi thở phào một hơi, thật sự không dễ dàng gì, cuối cùng người này cũng hiểu ra!

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chuyển lời cho Lê Cẩn.” Tiêu Dĩ Thư xem đồng hồ. “Bây giờ không còn sớm nữa, chắc anh ấy làm việc xong rồi, tôi đi nói với anh ấy đây.” Nói xong thì quay người đi thẳng vào nhà.

Phương Ngữ Vi: “…” Hình như có chỗ nào đó không đúng…

Rõ ràng theo như kế hoạch, tên họ Tiêu này phải là không đồng ý với ý kiến của mình là chủ động ly hôn với Lê Cẩn chứ, rồi lộ nguyên hình là vì tư lợi, sau đó mình sẽ nhân cơ hội ghi âm lại để Lê Cẩn nhìn thấy rõ bộ mặt thật của anh ta, nhưng kết quả ____ Người xấu lại biến thành chính mình!

Chính mình lại thành kẻ ác phá hỏng gia đình người ta!

Trong khoảng thời gian ngắn, Phương Ngữ Vi không thể thở nổi, quả nhiên giống y như mình nghĩ, thủ đoạn của tên họ Tiêu này cực kỳ lợi hại, trăm phần trăm là kẻ tâm cơ, chút thủ đoạn nho nhỏ của mình căn bản chẳng đáng là gì trong mắt anh ta.

Thật sự là quá thất sách, chắc phải điều tra tính cách đối phương cẩn thận tỉ mỉ hơn mới ra tay được, không tóm được một nhược điểm, trái lại rất có thể làm ảnh hưởng xấu đến hình tượng của mình trong lòng Lê Cẩn.

Phương Ngữ Vi muốn ngăn cản Tiêu Dĩ Thư, nhưng chờ đến khi cô phản ứng lại, Tiêu Dĩ Thư đã đi xa mất hút rồi, cô gọi to cũng vô dụng, Tiêu Dĩ Thư coi như không nghe thấy, thật sự cậu không muốn phải nghe đối phương thao thao bất tuyệt nữa.

Tiêu Dĩ Thư vừa nói Lê Cẩn làm việc xong chỉ là cái cớ thôi, Lê Cẩn bận bịu rất nhiều việc, dù là nghỉ ngơi cũng vẫn bận bịu nhiều việc, thời gian làm việc không bao giờ theo quy luật, ngày nào rảnh rỗi được đều phải xem vận khí, không biết chừng có công ty con hay công ty chi nhánh nào đó có chuyện quan trọng cần anh giải quyết.

Cho nên lúc Tiêu Dĩ Thư đi vào nhà, Lê Cẩn vẫn đang chết dí trong thư phòng. Tiêu Dĩ Thư vào thẳng phòng ngủ, đúng lúc rảnh rỗi, cậu quyết định viết một kế hoạch, gần đây công ty có sản phẩm mới sắp ra mắt thị trường, bộ phận phụ trách mở rộng sản phẩm của cậu có rất nhiều việc, nếu kế hoạch của mình được tiếp nhận thì tốt rồi, được thăng chức cũng nên.

Lúc Phương Ngữ Vi chạy hồng hộc trở về thì không thấy ai, cô không dám gõ cửa phòng Lê Cẩn, Lê Cẩn vẫn đang giận cô mà, cô không muốn bị xui xẻo, tuy trong lòng ghen ghét Tiêu Dĩ Thư, nhưng giờ chỉ biết giậm chân quay về.

Vừa định thở phì phò quay về phòng, bất chợt cô dừng lại, không có cách nào để ra tay ở chỗ Lê Cẩn và tên họ Tiêu kia, vậy thì lên tầng ba tìm ông già họ Lê đi, người già lớn tuổi, sao có thể không muốn có cháu, dù là cháu gái cũng được mà, tốt xấu gì công ty cũng có người thừa kế. Chỉ cần cô phân tích những lợi hại thật rõ ràng cho ông già đó, không tin tên họ Tiêu kia vẫn tiếp tục đắc ý được!

Nghĩ như vậy, Phương Ngữ Vi lại vui vẻ, chỉ cần đuổi được tên họ Tiêu kia đi, về sau nơi đây chính là thiên hạ của cô!

Vì thế cô hớn ha hớn hở lên tầng ba tìm Lê Thiếu Văn.

Lúc này tâm tình của Lê Thiếu Văn cũng không tồi, vừa rồi ông đã biết từ chỗ quản gia, con trai mình vẫn rất tinh nhanh mà, nhân lúc con bé họ Phương kia đến để lừa Tiêu Thư vào phòng mình ở trường kỳ, thảo nào mà vui sướng thế kia.

Lê Thiếu Văn rất hài lòng, cuối cùng con trai mình cũng tìm được chỉ số thông minh trở về rồi, cũng đúng thôi, người làm ăn buôn bán là phải như thế chứ, nắm chắc tất cả những cơ hội có thể nắm được, biến điều kiện bất lợi thành điều kiện có lợi đối với mình, quả đúng là biết làm ăn buôn bán hơn mình mà, thảo nào có thể phát triển công ty lớn mạnh như thế này.

Lê Thiếu Văn càng nghĩ càng thấy đắc ý, thật không hổ là con trai mình! Gen của mình khỏe thật đấy!

Dáng vẻ thích chí thế kia, quản gia nhìn mà khóe miệng cứ giật liên hồi.

Sau đó Phương Ngữ Vi xuất hiện, nụ cười của Lê Thiếu Văn cứng lại, thầm mắng một tiếng xui xẻo trong lòng! Nếu không phải nể mặt người phụ nữ này có chút tác dụng đối với “hạnh phúc” cả đời của con trai mình, nhất định mình sẽ tìm một lý do thích hợp để đuổi cô ta đi, thật sự là nhìn một cái thôi cũng thấy mất tâm tình!

“Chú Lê, cháu nghe nói đến giờ này mỗi ngày là chú ngủ trưa xong, nên muốn đến thăm chú, trò chuyện cùng chú một lát.” Phương Ngữ Vi dịu dịu dàng dàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường đóng vai một vãn bối hiếu thuận.

“Ha ha, không cần, chú hay lên mạng hoặc xem TV, không có gì để nói cả, đúng lúc chiều nay có một chương trình trực tiếp muốn xem.” Lê Thiếu Văn vội vàng lấy cái ipad ở đầu giường, tỏ vẻ mình đang có việc muốn làm, hoàn toàn không cần ai ở cùng, có người khác ngược lại còn thấy phiền phức.

Làm sao mà Phương Ngữ Vi có thể lùi bước chỉ vì chút chuyện đó, da mặt cô không mỏng đến mức độ này, cô hơi nhíu mày ra vẻ lo lắng nói: “Chú Lê, chú nghe cháu nói, cháu có một chuyện rất quan trọng muốn nói với chú.”

Lê Thiếu Văn dùng một loại ánh mắt cực kỳ nghi ngờ nhìn cô: Cô thì có chuyện gì rất quan trọng muốn nói với tôi, nếu có thật, chẳng lẽ sáng nay gặp cô lại không nói chắc.

Phương Ngữ Vi coi như không phát hiện, tiếp tục lo lắng nói: “Vừa nãy cháu và anh Tiêu nói chuyện với nhau một lúc ở ngoài sân.”

Lê Thiếu Văn nghe xong thì nhíu mày: “Cháu và Tiểu Thư?” Hai người có thể nói được chuyện gì chứ.

“Chú Lê, chú có biết Tiêu Dĩ Thư là loại người nào không?” Đột nhiên Phương Ngữ Vi nghĩ ra, Lê Cẩn thích Tiêu Dĩ Thư, cho nên dùng kế ly gián với anh thế nào cũng vô dụng, nhưng nếu là Lê Thiếu Văn thì khó nói lắm.

“Nó làm sao vậy, Tiểu Thư là một đứa rất tốt.” Người phụ nữ này lại làm sao thế, vừa rồi còn gọi là anh Tiêu, chớp mắt một cái đã gọi là Tiêu Dĩ Thư.

Thấy Lê Thiếu Văn có hứng thú, Phương Ngữ Vi thêm mắm dặm muối rồi kể lại cuộc nói chuyện cùng Tiêu Dĩ Thư lúc nãy, rồi tập trung tư tưởng vào một điểm, chính là Tiêu Dĩ Thư căn bản không yêu Lê Cẩn, không quan tâm tập đoàn Lê Thị có người thừa kế hay không, là một kẻ tư lợi, loại người như vậy hoàn toàn không xứng với Lê Cẩn.

“Đương nhiên chú biết, Tiểu Thư là đàn ông, đương nhiên không sinh con được, chú đồng ý cho chúng nó kết hôn, dĩ nhiên đã suy xét vấn đề này.” Khác hẳn với tưởng tượng của Phương Ngữ Vi, Lê Thiếu Văn không hề tức giận, một chút dấu hiệu tức giận cũng không có luôn. “Chuyện này cứ thuận theo tự nhiên là được rồi.” Ông hoàn toàn không tin những gì Phương Ngữ Vi nói, Tiêu Dĩ Thư là loại người gì mà còn cần họ Phương nói cho ông biết chắc? Tiểu Thư được con trai ông nhờ vả để kết hôn đấy, chứ đâu phải tự cậu vội vàng tìm đến Lê gia đâu.

Lê Thiếu Văn bắt đầu cảm khái: “Mọi người cũng biết đấy, sức khỏe chú không tốt, có thể rất nhiều người nghĩ chú muốn bế cháu, không có cháu trai kế thừa gia nghiệp sẽ không yên lòng. Thật ra mấy người không hiểu đâu, chính vì sức khỏe chú không tốt, cho nên mới hiểu sống vui vẻ quan trọng hơn nhiều, cháu trai thì chú không có, nhưng chú có con trai mà, chú không thể vì một đứa cháu còn chưa xuất hiện mà làm con chú không vui được, chẳng lẽ chú sinh con trai là để nó cho chú bế cháu sao? Nó thích ai thì cứ cưới, chú làm khó nó, khiến nó không vui, chú càng không yên lòng được.”

Phương Ngữ Vi: “…” Đột nhiên ông vĩ đại như vậy làm tôi không quen đấy, cả người thừa kế mà ông cũng không cần, lão già ông thật sự không cần hả?

Lê Thiếu Văn nói tiếp: “Còn về đứa trẻ, cháu cũng bảo thủ quá, một ông già cả đống tuổi như chú cũng biết bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, muốn có một đứa trẻ còn không dễ dàng sao, đừng nói là cháu nội, dù là cho A Cẩn một thằng em trai cũng không khó lắm đâu!”

Phương Ngữ Vi trợn tròn mắt há hốc miệng: “…” ĐM, nếu ông cho Lê Cẩn một thằng em trai, vậy tôi lăn qua lăn lại suốt nửa ngày rốt cuộc là để làm gì?

Cả người Phương Ngữ Vi đều khó chịu, cô thật sự không ngờ, thủ đoạn của Lê Thiếu Văn còn cao hơn cả Tiêu Dĩ Thư, quả thực là đột phá chân trời đấy biết không!

Nửa tiếng sau, Phương Ngữ Vi kinh hồn bạt vía đi xuống tầng, cô ngây người triệt để rồi, không ngờ trong cả cái nhà này, khó khăn nhất chính là lão già họ Lê! Ông ta thật sự không theo khuôn khổ nào hết, nếu thật sự làm như ông ta nói, vậy thì mình căn bản không có một chút cơ hội nào đấy được không!

Không được! Phương Ngữ Vi nghiến chặt răng, xem ra phải dùng cách gạo nấu thành cơm thôi! Còn phải nhanh nữa, nếu bỏ lỡ khoảng thời gian này, lần sau tìm cơ hội sống chung nhà với Lê Cẩn sẽ rất khó. Nếu lão già kia thật sự có ý định tìm người mang thai hộ, vậy mình phải hành động thật nhanh, chỉ cần mình mang thai, sẽ không cần dùng đến người mang thai hộ nữa.

Phải nghĩ ra cách gì đó thật hay mới được…



Lúc ăn tối, Tiêu Dĩ Thư và Phương Ngữ Vi đều không xuống tầng, đều bảo mấy cô giúp việc mang đồ ăn lên phòng, điện não đồ của hai người đều nhất trí: Buổi chiều nói chuyện không vui vẻ gì, tạm thời cả hai đều không muốn nhìn mặt đối phương trên bàn ăn.

Lê Cẩn thì vẫn chưa xong việc, phải đến lúc Tiêu Dĩ Thư ăn cơm tắm rửa xong anh mới ra khỏi thư phòng.

Đến khi Lê Cẩn ăn tối rồi về phòng, Tiêu Dĩ Thư đã nằm trên giường xem bản tin buổi tối, hơn nữa bản tin buổi tối cũng tới giờ kết thúc.

“Đang chờ anh hả?” Lê Cẩn cảm thấy hình ảnh này thật ấm áp. Hôm qua Tiêu Dĩ Thư bị bệnh, hai người chưa trò chuyện thoải mái với nhau, hôm nay còn có được loại cảm giác chờ đợi này, thật sự hương vị không tồi. Người trên giường mặc chiếc áo ngủ với cổ áo không thể coi là kín, trên đùi là chiếc chăn mỏng, toàn thân hoàn toàn thả lỏng, dưới ánh đèn ấm áp, dáng vẻ vừa vô hại vừa khiến người ta thèm thuồng.

Chỉ một cái liếc mắt thôi, Lê Cẩn đã cảm thấy mình hơi nhộn nhạo.

Tiêu Dĩ Thư cười nhẹ: “Nếu không thì sao, bây giờ mới bảy rưỡi, sớm thế này em không ngủ được, chỉ có thể xem TV hay đọc sách thôi.” Cậu cũng đâu cố ý chờ Lê Cẩn.

Lê Cẩn hơi bất đắc dĩ, cũng hơi chua xót: “Dù em lừa anh để anh vui cũng được mà, không cần thành thật như vậy chứ.”

“Á…” Tiêu Dĩ Thư thấy dáng vẻ này của Lê Cẩn hơi đáng thương. “Vậy anh đi tắm trước đi, bây giờ cứ coi như em chờ anh, hài lòng rồi chứ? Tắm xong em còn có chuyện muốn nói với anh.”

“Được.” Lê Cẩn thỏa mãn, sau đó hớn hở đi tắm. Hôm nay cơ thể Tiểu Thư đã khỏe lên nhiều, người cũng tỉnh táo, mình phải nắm chắc cơ hội!

Lúc Lê Cẩn vào phòng tắm còn đặc biệt chọn một chiếc áo ngủ hơi lộ liễu, không phải loại đặc biệt tình sắc, đây chẳng qua chỉ là loại hơi ngắn, dài đến nửa chân, hơn nữa còn là loại vải khá mỏng, với màu sắc là một màu đen tinh khiết, sẽ khiến người ta trông gợi cảm hơn nhiều.

Lê Cẩn vô cùng tự tin vào mình, chỉ cần Tiêu Dĩ Thư có hứng thú với cơ thể đàn ông, nhất định sẽ bị cuốn hút bởi dáng người của mình!

Hai mươi phút sau, Lê Cẩn mặc chiếc áo ngủ màu đen bước ra, dáng người tuyệt đẹp nhìn không sót một chỗ nào, là anh cố ý khoe ra cho Tiêu Dĩ Thư xem đấy, những nơi để lộ ra tất nhiên cực kỳ nhiều, dây thắt bên ngoài cũng chỉ buộc lỏng lẻo, như kiểu bấ cứ lúc nào cũng có thể tuột ra vậy.

Ngoại trừ dáng người tuyệt đẹp ra, mái tóc ngắn vừa tắm xong của Lê Cẩn cũng vô cùng quyến rũ khêu gợi, nếu Tiêu Dĩ Thư là một tiểu lưu manh, chắc bây giờ đã huýt sáo trêu chọc rồi.

Có điều dù bây giờ cậu không huýt sáo trêu chọc, nhưng cũng lộ ra vẻ mặt vô cùng tán thưởng, hiển nhiên vô cùng tán thưởng về dáng người của Lê Cẩn.

Lê Cẩn nhìn biểu tình của Tiêu Dĩ Thư, có phần thất vọng, anh chỉ thấy mỗi vẻ tán thưởng, không hề thấy dục vọng, chẳng lẽ dáng vẻ của mình không thu hút được cậu sao?

Năm phút sau, Lê Cẩn sấy tóc cho khô rồi nhanh chóng lên giường, anh cực kỳ muốn thân mật gần gũi với Tiêu Dĩ Thư ~

“Lúc nãy em nói có chuyện muốn nói với anh, chuyện gì vậy?” Lê Cẩn ngồi cạnh Tiêu Dĩ Thư, cũng dính chặt cơ thể vào người cậu, hai người đều có thể cảm nhận được hơi ấm từ thân thể đối phương, mà hơi ấm đó cũng dần dần tăng lên.

Tiêu Dĩ Thư hơi xấu hổ, cậu cảm thấy chỗ ngồi hiện tại của Lê Cẩn không ổn lắm, cách mình gần quá, đây quả thực chính là khoảng cách bằng không mà.

Tiêu Dĩ Thư thấy mặt mình bắt đầu nóng lên, nhưng cậu ngại dịch ra xa, nếu Lê Cẩn tưởng cậu ghét anh, đau lòng thì phải làm sao.

“Sao thế, không phải em muốn nói chuyện gì với anh sao?” Lê Cẩn nhìn dáng vẻ lúng túng bối rối của Tiêu Dĩ Thư, cảm thấy rất thú vị, xem ra đâu phải Tiểu Thư không có cảm giác với mình, chỉ vậy thôi mà cũng đỏ mặt, có lẽ đêm nay cơ hội của mình đến rồi.

“Em… Em…” Mặt Tiêu Dĩ Thư bắt đầu bốc khói, lắp bắp mãi mà không nói được, cũng vì Lê Cẩn ngồi sát quá, không hiểu sao cậu lại nhớ tới dáng người tuyệt đẹp kia.

“Em cái gì?” Lê Cẩn cúi người sát vào Tiêu Dĩ Thư, miệng gần như chạm vào tai cậu, sau đó nhẹ nhàng phun hơi. “Đừng căng thẳng, có chuyện gì cứ nói từ từ, chỉ cần là Tiểu Thư nói, anh đều nghe hết.” Anh cố trầm giọng xuống thật thấp, tràn ngập hương vị từ tính và mê hoặc…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.