Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 35



Giọng Lê Cẩn trầm thấp mà cũng tràn ngập mê hoặc, gợi cảm cực kỳ, hơn nữa cơ thể còn tiếp xúc trực tiếp với nhau…

Tiêu Dĩ Thư là đàn ông bình thường, đối phương lại là một người đẹp trai xuất sắc dáng người tuyệt đẹp như thế, làm sao mà cậu dửng dưng được, lần đầu tiên đối mặt với sự trêu chọc đó nên rất khó kìm nén, ban đầu là tim đập thình thịch, mặt và tai dần dần biến đỏ, sau đó là thân thể cũng nóng lên.

Đương nhiên Lê Cẩn đã nhận ra phản ứng của Tiêu Dĩ Thư, anh cong môi cười tươi: Quả nhiên chung phòng mới là thượng thượng sách.

“Em… Em có chuyện muốn nói với anh.” Tiêu Dĩ Thư tiếp tục lắp bắp, cậu thật muốn bóp miệng mình, thật đúng là không chịu lạc hậu chút nào, sao lại nói lắp rồi!

“Em nói đi, anh nghe đây.” Vốn Lê Cẩn chỉ sáp đến gần tai Tiêu Dĩ Thư thôi, nhưng thấy tình hình rất tốt, vì thế không ngừng cố gắng càng sáp lại gần hơn.

Môi anh cố ý vô tình chạm vào tai Tiêu Dĩ Thư, cái kiểu đụng chạm rất nhẹ rất khẽ này, còn nhẹ hơn cả hôn khẽ hơn, như có như không, giống như lông vũ chạm nhẹ vào da vậy, còn mang theo chút hơi nóng, khiến cả người Tiêu Dĩ Thư bắt đầu run rẩy.

Đối phương có phản ứng, Lê Cẩn bèn thuận thế, ban đầu chỉ là dùng miệng vuốt nhẹ vào tai, từ từ đi xuống, đến vành tai, đến gò má… Tiêu Dĩ Thư càng run rẩy mạnh hơn, cậu cảm thấy như người mình sắp bị nấu chín mất.

Sau đó môi chuyển tới chiếc cổ trắng nhỏ ____ “Ưm…” Đột nhiên, Tiêu Dĩ Thư kêu khẽ một tiếng, cậu hoảng sợ vội vàng bịt miệng lại: Muốn chết à, sao mình lại phát ra loại âm thanh này!

Tiêu Dĩ Thư thấy xấu hổ cùng cực.

Lê Cẩn cười nhẹ, xem ra cổ là nơi mẫn cảm của Tiêu Dĩ Thư, vừa rồi chạm vào tai mà phản ứng cũng không lớn như thế. Trong từ điển của Lê Cẩn đương nhiên là có cụm từ được đằng chân lân đằng đầu, vừa có cơ hội một cái là phải nắm chắc ngay lập tức, nếu Tiêu Dĩ Thư có phản ứng, chẳng lẽ còn phải giữ mỹ vị này đến tận tết chắc? Đương nhiên là phải mau chóng nuốt vào bụng rồi!

Vì thế, chạm nhẹ vào cổ từ từ biến thành hôn nhẹ, cả người Tiêu Dĩ Thư đều tê dại, chính cậu cũng không biết cổ là nơi mẫn cảm của mình, trước kia ở bên Chung Khải cùng lắm chỉ là hôn bình thường, chứ chưa từng có chuyện gì tình sắc như bây giờ.

Lê Cẩn chậm rãi đưa tay trái lên, đầu tiên là nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tiêu Dĩ Thư, rồi chuyển sang luồn vào mái tóc mềm mại, đương nhiên, môi anh vẫn đang hôn lên làn da thơm mùi sữa tắm, cổ, vai, xương quai xanh, mỗi một chỗ đều lưu lại hơi thở nóng ẩm của anh, tất cả đều khiến Tiêu Dĩ Thư không nhịn được chỉ muốn rên lên.

Tiêu Dĩ Thư tự nhủ phải chấm dứt tình hình hiện tại, nhưng giờ cậu thấy thân thể này như không còn là của mình nữa, tim thì đập dữ dội, cơ thể lâng lâng bay bổng, cả người không còn sức lực, chỉ có thể mặc cho Lê Cẩn muốn làm gì thì làm.

Hơn nữa, càng làm cậu xấu hổ chính là, cậu cảm thấy nụ hôn này làm cậu rất thoải mái, khoái cảm của cơ thể sẽ không lừa người, cậu rất hưởng thụ tình hình hiện giờ, tuy mặt mũi đã như sắp cháy bừng, nhưng trong lòng lại không muốn môi Lê Cẩn rời đi.

Tất nhiên Lê Cẩn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt thế này, cánh tay đang ôm đầu Tiêu Dĩ Thư càng siết chặt hơn, từ từ quay đầu Tiêu Dĩ Thư về phía mình, hai người không chỉ kề sát tay, mà lồng ngực cách nhau hai lớp vải cũng dần dần dính vào nhau.

Nụ hôn của Lê Cẩn dần sâu thêm, nếu cổ là nhược điểm của Tiêu Dĩ Thư, dĩ nhiên anh phải lợi dụng triệt để, môi vẫn lưu luyến ở cổ, khi thì vuốt ve, khi thì hôn nhẹ, thi thoảng còn mút mát mấy cái, tình sắc đến tột độ…

Tiêu Dĩ Thư nhắm chặt hai mắt, tay trái chống lên chiếc gối, cũng túm chặt một góc của gối, tay phải thì bụm chặt miệng mình, cậu sợ mình không nhịn được mà lại kêu ra, không chỉ có vậy, cậu còn cảm thấy hạ thân mình có phản ứng, chuyện này vô cùng vô cùng không ổn…

Mau dừng lại đi, mau dừng lại đi, không thể tiếp tục nữa…

Hiển nhiên Lê Cẩn không thể nghe được tiếng lòng của cậu, mà dù có nghe thấy cũng sẽ không dừng lại, cơ hội hiếm có, làm sao đã đủ để bỏ qua.

Lê Cẩn hôn từ trên xuống dưới, hôn cho cơ thể Tiêu Dĩ Thư nóng lên, đương nhiên cả người anh cũng đã nóng bừng, vì thế lại hôn từ dưới lên trên, môi chậm rãi chuyển từ cổ đến má, sau đó thì chạm vào bàn tay đang bụm miệng của Tiêu Dĩ Thư.

Lê Cẩn vươn lưỡi liếm đầu ngón tay giữa của Tiêu Dĩ Thư một cách phiến tình, “A…” cảm giác ẩm ướt truyền đến đầu ngón tay, dọa cho Tiêu Dĩ Thư kêu to, tay cậu như bị giật điện vậy, nhịp thở cũng hỗn loạn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cảm giác như cả tim cũng sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

Tâm tình Lê Cẩn càng tốt hơn, vì bàn tay đang bụm miệng của Tiêu Dĩ Thư đang nới lỏng dần, phối hợp ăn ý với anh.

Sau đó, nụ hôn của Lê Cẩn đến gần với môi Tiêu Dĩ Thư hơn, Tiêu Dĩ Thư đã hoàn toàn không còn sức phản kháng, bất kể Lê Cẩn làm gì cậu đều ngoan ngoãn ngồi im, dù đẩy một cái cũng không có.

Vào lúc môi hai người chạm vào nhau, cuối cùng Lê Cẩn cũng thấy viên mãn, cuối cùng cũng được hôn vào môi cậu, không phải là kiểu hôn lén nhân lúc cậu ngủ, mà là một nụ hôn quang minh chính đại, càng chân thật hơn, càng ngọt ngào hơn, càng tuyệt vời hơn.

Không phải chỉ có môi mình chuyển động, anh cảm giác được, Tiểu Thư cũng đang đáp lại anh, đáp lại sự đòi hỏi nhiệt tình của anh…

Không biết là ai mở miệng ra trước, nụ hôn nhẹ nhàng dần biến thành nụ hôn sâu, so sánh với Lê Cẩn, nụ hôn của Tiêu Dĩ Thư vẫn mềm nhẹ, nhưng chỉ cần như vậy là đủ rồi, chỉ cần một chút đáp lại, một chút thôi, Lê Cẩn đã thấy thỏa mãn.

Nụ hôn được tăng thêm, Lê Cẩn vươn lưỡi cẩn thận thăm dò, ban đầu Tiêu Dĩ Thư hơi lùi bước, nhưng cách hôn nhiệt tình đó khiến cậu suýt không chịu nổi, lưỡi không ngừng trốn chạy ra sau, nhưng dưới thế tấn công kiên nhẫn bền bỉ của Lê Cẩn, cậu dần dần mềm nhũn xuống, mặc cho Lê Cẩn muốn làm gì với lưỡi cậu thì làm.

Nụ hôn bắt đầu kịch liệt hơn, hai người trao đổi nước miếng, hôn đến mức khó chia lìa. Tay Lê Cẩn cũng không rảnh rỗi, một tay anh đỡ lấy sau lưng Tiêu Dĩ Thư, ôm chặt cậu vào lòng, một tay khác vốn đang vuốt tóc Tiêu Dĩ Thư chậm rãi đi xuống, tìm tòi mò mẫm bên trong áo ngủ của Tiêu Dĩ Thư, chỉ muốn dứt khoát chiếm đóng ngay làn da ở eo cậu.

Ngay vào lúc hai người sắp không kìm nén được, lúc mà tay Lê Cẩn đã chạm vào làn da mềm mịn bên hông Tiêu Dĩ Thư ____

‘Cốc cốc cốc!’

Cửa phòng bị gõ vang.

Ngay lập tức, Tiêu Dĩ Thư tỉnh táo lại, đẩy mạnh Lê Cẩn ra, cảnh ôm hôn bị dừng lại, sau đó cậu vội vã xuống giường chạy vào phòng tắm, ‘Rầm!’ một tiếng, cửa phòng tắm bị đóng, nghe tiếng động, hình như còn khóa lại.

Lê Cẩn: “…” ĐM, đừng để tôi biết là ai gõ cửa, không thì không bóp chết không được!

Quả thực, Lê Cẩn nổi giận đùng đùng, mọi người trong nhà đều biết tình hình của anh, hiếm khi có cơ hội đồng sàng cộng chẩm vào buổi tối cùng Tiêu Dĩ Thư, nếu không có chuyện gì quan trọng, chắc chắn sẽ không ai sát phong cảnh đến đây quấy rầy, cho nên người ở bên ngoài rất có thể là Phương Ngữ Vi.

‘Cốc cốc cốc!’ Tiếng gõ cửa lại vang lên. “Anh Lê, anh đã ngủ chưa?”

Lê Cẩn: “…” Quả nhiên là con não tàn này!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.