Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 36



Hiện tại Lê Cẩn rất muốn bóp chết Phương Ngữ Vi, sớm không tới muộn không tới, lại tới đúng vào lúc mấu chốt này, bầu không khí khó khăn lắm mới có được, tự nhiên bị phá hỏng, rốt cuộc tôi và cô có thù oán gì hả?

Anh không muốn để ý tới Phương Ngữ Vi, cho nên đơn giản là không thèm lên tiếng, đối phương không được trả lời, chắc là sẽ đi thôi, sau đó mình sẽ tìm cơ hội để tiếp tục chuyện lúc nãy.

“Anh Lê, anh đã ngủ chưa?” Thế nhưng hiển nhiên người bên ngoài không phải loại dễ dàng lùi bước, cô gọi một lần không được trả lời, lại gọi lần thứ hai thứ ba thứ tư, hơn nữa giọng càng lúc càng to.

Trên trán Lê Cẩn nổi gân xanh: “Đã ngủ rồi, cô về đi!” Ngữ khí cực kỳ hung dữ.

“Anh Lê, anh dậy rồi à, mở cửa ra được không, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”

Lê Cẩn: “…” Muốn đánh nhau lắm rồi đấy! Cái gì mà anh dậy rồi à, tôi không muốn dậy cô cũng phải gọi tôi dậy cho bằng được, vậy cô hỏi tôi ngủ chưa để làm gì?

Kìm nén nỗi xúc động muốn đánh người, Lê Cẩn xuống giường mở cửa, không còn cách nào cả, anh dám chắc nếu mình không ra đuổi, khẳng định Phương Ngữ Vi sẽ lại càng gọi to hơn.

Lê Cẩn mở cánh cửa ra một nửa, lạnh mặt hỏi: “Cô có chuyện gì, tôi và Tiểu Thư ngủ rồi.”

“Em…” Phương Ngữ Vi vừa mở miệng đã ngây cả người, Lê Cẩn đang đứng trước mặt và Lê Cẩn của lúc bình thường không hề giống nhau. Bình thường thì mặc âu phục kiểu cách, mang dáng vẻ của một tinh anh, hiện tại chỉ mặc áo ngủ vải đen, hơn nửa ngực đều lộ ra ngoài, tuy không phải lộ hết, nhưng Phương Ngữ Vi có thể dùng kinh nghiệm nhiều năm của mình để thề, đây tuyệt đối là vóc dáng tuyệt vời nhất mà cô từng thấy!

Cô cảm thấy cả người mình đều tê dại, nếu người này trở thành chồng mình, chỉ nghĩ thôi đã…

“Rốt cuộc cô có chuyện gì mà phải nói vào lúc này?” Lê Cẩn cau mày. Người phụ nữ này vừa nhìn thấy cơ thể mình đã bắt đầu lộ rõ vẻ dại trai, nếu Tiểu Thư cũng chảy nước miếng với mình như vậy, đương nhiên mình sẽ hoan nghênh hết mức, chứ còn cô ta hả, ha ha, không mắng cho đã xem như giữ thể diện cho cô ta rồi.

Phương Ngữ Vi hồi phục lại, có điều vì vừa rồi thị giác bị chấn động quá, mặt cô hơi ửng đỏ. “Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, anh đến phòng em được không, ở đây nói chuyện không tiện.”

“Nói ngay ở đây!” Lê Cẩn chả thèm chớp mắt một cái.

“Ở đây thật sự không tiện, chuyện này thật sự rất quan trọng!” Phương Ngữ Vi cực kỳ khoa trương, nói như thể thật sự có chuyện vậy.

“Nói ngay ở đây!” Lê Cẩn hoàn toàn không động đậy, anh không nghĩ Phương Ngữ Vi có thể có chuyện gì quan trọng phải nói với anh.

Tôi đến phòng cô? Cô tưởng đầu óc tôi bị bệnh à!

“Thật sự là chuyện rất quan trọng, là về anh Tiêu đấy!” Phương Ngữ Vi biểu hiện ra dáng vẻ vô cùng nôn nóng.

Đầu tiên là Lê Cẩn ngây ra, sau đó thì cơn giận bùng nổ: “Tiểu Thư làm sao, cô đã làm gì cậu ấy?” Hoàn toàn là ngữ khí chất vấn, hơn nữa âm lượng còn rất lớn, nghe qua là biết cực kỳ tức giận.

“Em làm sao có thể làm gì anh ta, anh Lê, sao anh lại nói em như vậy, em là người xấu như thế sao?” Bị Lê Cẩn mắng như vậy, Phương Ngữ Vi cảm thấy mình quá là oan ức, hai mắt rưng rưng nói. “Hơn nữa anh ta là tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, em đâu dám làm gì anh ta.”

“Vậy cô muốn nói gì với tôi?” Lê Cẩn không tin Phương Ngữ Vi, tiếp tục bực tức lườm nguýt cô.

Tuy rằng Phương Ngữ Vi thầm hận vì Tiêu Dĩ Thư được Lê Cẩn thích đến thế, nhưng cô không quên mục đích chính, cho nên tiếp tục bày ra dáng vẻ vừa nôn nóng vừa tủi thân. “Ở đây thật sự không tiện nói chuyện, đến phòng em nói được không? Em… Em sợ bị anh Tiêu nghe thấy.”

“Nói ngay ở đây! Tôi không có chuyện gì phải giấu Tiểu Thư cả, cô cứ nói thẳng ra là được!” Tuy Lê Cẩn rất muốn biết Phương Ngữ Vi định nói chuyện gì về Tiêu Dĩ Thư, nhưng đầu óc anh cực kỳ tỉnh táo, Phương Ngữ Vi đã mơ ước vị trí tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị từ lâu lắm rồi, đến phòng cô ta liệu có chuyện gì tốt đẹp? Đối mặt với loại người không biết liêm sỉ này, một chút cơ hội cũng không thể cho cô ta!

“…” Phương Ngữ Vi uất nghẹn, sao lại không có hiệu quả, không phải anh rất thích tên họ Tiêu kia sao, tôi có chuyện quan trọng về anh ta muốn nói với anh, không phải là anh nên ngoan ngoãn đi cùng tôi à.

Tại sao lại không có hiệu quả?

Thấy Phương Ngữ Vi lại bắt đầu đờ ra, Lê Cẩn mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc cô có muốn nói không, không nói thì tôi đi ngủ.” Nói xong bèn đóng cửa ngay, nếu không quan hệ hai nhà sẽ rất khó giải quyết, vì anh đã muốn quát lên bảo cô ta cút đi từ lâu rồi, cứ ấp úng mãi, vừa trông đã biết không tốt đẹp gì.

“Đừng, đợi một chút!” Phương Ngữ Vi thấy hoàn toàn không có tác dụng, đành phải buông tha cho ý tưởng bảo Lê Cẩn đến phòng cô, nếu mục đích chủ yếu không thể thực hiện được, vậy thì cứ hoàn thành mục đích thứ yếu đã. “Chiều nay em gặp anh Tiêu ở ngoài sân, nên nói chuyện với anh ấy một lát, sau đó em nghe thấy anh ta nói…” Cứ phá hỏng tình cảm của hai người trước đã!

“Cậu ấy nói gì?” Lê Cẩn cực kỳ căm ghét khi cô thừa nước đục thả câu. “Có gì cô cứ nói thẳng, ấp úng mãi làm gì?”

“Anh ta nói anh ta không yêu anh!” Phương Ngữ Vi nhìn thẳng vào Lê Cẩn. “Chính miệng anh ta nói đấy.”

Đương nhiên Tiêu Dĩ Thư không đời nào lại nói như vậy, cậu đang được Lê gia nhờ đóng giả người yêu thương của Lê Cẩn mà, sao có thể làm ra chuyện tự đào hố chôn mình này được, cho nên tất cả đều do Phương Ngữ Vi bịa đặt, dù sao cũng không có ai làm chứng, cô ta muốn nói thế nào thì nói.

Chuyện khác thì còn dễ nói, chứ còn loại chuyện tình cảm này, dù đối chất cũng vô dụng, một khi đã gieo rắc mầm móng nghi ngờ trong lòng, vậy thì sẽ sinh ra ngăn cách, Tiêu Dĩ Thư có giải thích cũng vô dụng, giải thích mà Lê Cẩn tin sao?

“…” Lê Cẩn nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, vừa rồi anh muốn bóp chết Phương Ngữ Vi, nhưng giờ anh không muốn nữa.

Anh muốn xé xác cô!!!

Chuyện Tiểu Thư không yêu tôi còn cần cô phải nhắc nhở tôi? Tôi đã biết từ lâu rồi đấy biết chưa! Còn cần cô phải xát muối vào vết thương của tôi à!

Đầu tiên là phá hỏng bầu không khí tốt đẹp mà khó khăn lắm tôi mới tạo được, sau đó lại cho tôi một kích bằng cách nói loại chuyện tàn nhẫn này với tôi, tôi thật sự rất muốn hỏi cô, rốt cuộc tôi và cô có thù oán gì???

“Cút!” Lê Cẩn đóng cửa ‘Rầm’ một cái, hiện tại anh đang giận tới cùng cực, hoàn toàn không muốn nói thêm gì với Phương Ngữ Vi, nếu không anh sẽ không kiềm chế được mà đánh phụ nữ mất!

“…” Phương Ngữ Vi suýt bị cánh cửa đập vào mặt, choáng váng, đây là tình huống gì vậy? Thế này đâu có giống như trong tưởng tượng? Dù Lê Cẩn tức giận, thì đối tượng tức giận cũng không thể là cô, là tên họ Tiêu kia mới đúng chứ, tại sao cô lại bị quăng cửa vào mặt?

“… Lê Cẩn, sao thế?” Nghe thấy tiếng đóng cửa quá lớn, Tiêu Dĩ Thư thò đầu từ trong phòng tắm ra, khuôn mặt cậu vẫn đỏ bừng, khí nóng chưa tan hết.

Tiêu Dĩ Thư chỉ thò một cái đầu ra, nhưng trong mắt Lê Cẩn thì dáng vẻ này cực kỳ dễ thương mê hoặc, mới vừa tức giận với Phương Ngữ Vi, nhưng ngay lập tức đã được trị hết rồi.

Lê Cẩn nhìn Tiêu Dĩ Thư, cong môi lên cười, không yêu anh thì đã làm sao, anh là người tốt nhất, ưu tú nhất, thích hợp với cậu nhất, sẽ không có người nào tốt hơn xuất hiện cả, bây giờ không yêu anh, sau này sớm muộn gì cũng sẽ yêu anh.

Không phải hôm nay đã vậy rồi sao, tối nay chính là một sự khởi đầu tốt đẹp…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.