Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 38



“Gặp tôi?” Lê Cẩn đang bận, anh không nghĩ ra Bạch Hủy muốn gặp mình có thể có được chuyện gì quan trọng. “Là chuyện gì?”

“… Cô ta không nói, chắc là về chuyện làm đại diện cho sản phẩm mới.”

“Chỉ vì chuyện làm đại diện cho sản phẩm của công ty chúng ta, chẳng lẽ cô ta không biết đi tìm bộ phận quảng cáo à, còn muốn đích thân tôi giải quyết vấn đề cho cô ta? Loại chuyện này mà cũng nói với tôi, sao cô không từ chối thẳng? Cô không biết tôi đang bận rất nhiều việc sao?” Lê Cẩn cau mày dập điện thoại, anh đâu phải con chó con mèo nào, nói gặp là gặp được ngay, huống hồ còn không có lịch hẹn trước, thật sự không thể hiểu nổi mấy người kia đang nghĩ gì nữa.

“…” Từ Ti Ti cầm ống nghe đang kêu tút tút tút rồi ngẩn người, nhưng lại vui sướng ngay lập tức. Cô vốn tưởng Bạch Hủy có gan đến tận công ty là vì thật sự có gì đó với Lê Cẩn cơ, cho nên mới báo cáo với Lê Cẩn.

Hiện tại xem ra, căn bản chả có gì hết, dù trước đây có, nhưng giờ khẳng định không có.

Tuy bị Lê Cẩn mắng, nhưng Từ Ti Ti không buồn một chút nào, chút mắng mỏ ấy thì có là gì, bất luận thế nào, người phụ nữ được ở cạnh Lê Cẩn gần nhất vẫn là mình.

Kiều Lạc đưa tài liệu xong đang định rời đi nhưng đúng lúc nghe thấy, vì thế bắt đầu hóng chuyện: “Bạch Hủy hả, lúc nãy tôi cũng có nghe thấy người bên dưới nhắc đến cô ta, nói là thấy cô ta ở đại sảnh tầng một…”

Lê Cẩn giở tài liệu, thuận miệng hỏi: “Sao, cậu có hứng thú với cô ta?”

“Sao có thể chứ, vừa nhìn là biết người ta đang hướng về anh, tôi nghe nói cô ta nói với nhân viên tiếp tân, cô ta là bạn anh đấy.” Kiều Lạc đang sung sướng lắm.

“Bạn?” Lê Cẩn không biết phải nói gì, ngẩng đầu nhìn Kiều Lạc. Anh và Bạch Hủy mới chỉ cùng ăn một bữa cơm thôi mà, đến cả cách thức liên lạc cũng không trao đổi, sao lại thành bạn được? Anh có thể cam đoan, thật sự không hề làm ra hành động nào đáng để người ta hiểu lầm, thật không hiểu người phụ nữ này nghĩ thế nào nữa.

“OK.” Kiều Lạc vung tay. “Xem ra đúng là anh không có hứng thú với cô ta, tôi đi xem kịch vui đây.”

“Cậu biết rõ tình hình của tôi mà còn ăn nói lung tung, nếu để Tiểu Thư nghe thấy thì phải làm sao?” Lê Cẩn lườm Kiều Lạc một cái, sau đó phất tay đuổi người. “Mau cút đi, nhìn cậu là thấy phiền!”

“Chậc chậc chậc.” Kiều Lạc nhìn Lê Cẩn rồi lắc đầu. “Tôi nhìn qua là biết anh đang dục cầu bất mãn mà!” Nói xong thì đắc ý ra khỏi văn phòng của Lê Cẩn.

Lê Cẩn: “…” Thằng nhóc này đúng là rất có khả năng, nhưng mà cũng bực mình quá.



Đến cuối cùng, Bạch Hủy vẫn không gặp được Lê Cẩn, sau khi nhân viên tiếp tân nhận được điện thoại của Từ Ti Ti thì trả lời Bạch Hủy: “Bạch tiểu thư, thật sự xin lỗi, hiện Lê tổng không có thời gian tiếp khách. Nếu là về vấn đề đại diện cho sản phẩm mới, tôi có thể giúp cô liên hệ với người phụ trách có liên quan.”

Bạch Hủy tức muốn chết. Hiện tại cô đang là nữ minh tinh nổi tiếng nhất, giá trị hạng nhất, không biết đang có bao nhiêu người có tiền có địa vị muốn theo đuổi cô. Trước đây Lê Cẩn ăn cơm cùng cô cũng có nói rất tán thưởng cô, cho nên mới mời cô làm người đại diện cho sản phẩm cao cấp mà Lê Thị sắp cho ra thị trường.

Cô nghĩ Lê Cẩn có tình cảm với mình, chỉ bởi vì thân phận cao, cho nên không chịu cúi đầu theo đuổi cô, nếu là vậy, thì để tự cô chủ động một chút là được, nên nhân lúc hôm nay rảnh rỗi mới đến đây.

Nhưng chính cô đã chủ động đến tận nơi rồi, tuy không hẹn trước, nhưng cô không hề cảm thấy Lê Cẩn sẽ từ chối một đại mỹ nữ như mình. Còn giờ nghe thấy câu trả lời kiểu này, cô thật sự mất hết mặt mũi.

“Đây là chính miệng Lê tổng nói sao? Hay là các cô tự ý quyết định?” Bạch Hủy vẫn không tin Lê Cẩn sẽ từ chối cô.

“Đương nhiên là chính Lê tổng nói rồi.” Bị nghi ngờ như thế, nhân viên tiếp tân tức giận, các cô có gan đến mấy cũng đâu dám bịa đặt lời của Lê Cẩn, cô ta coi đây là đâu chứ? Cô không giữ thể diện cho chúng tôi, vậy tôi cũng chẳng cần giữ mặt mũi cho cô làm gì. “Chuyện của Bạch Hủy tiểu thư, nếu là chuyện riêng, đó không thuộc về phạm vi quản lý của chúng tôi, nếu là chuyện đại diện cho sản phẩm, vậy thì càng không cần liên hệ với Lê tổng. Lê tổng bận rộn rất nhiều việc, chắc sẽ không xử lý loại chuyện này, vừa rồi thư ký Từ đã giúp cô liên hệ với Lê tổng còn bị mắng, mong cô đừng làm khó chúng tôi!”

Tôi đâu có ăn cơm của cô, cô cũng chẳng phải khách hàng của công ty, lại còn lên mặt cho chúng tôi xem chắc? Làm đại diện cho sản phẩm của công ty chúng tôi là may mắn của cô, nếu thay bằng một minh tinh khác làm chắc còn tốt hơn, thật sự tưởng mình giỏi lắm à!

Bình thường những người mà Lê tổng của chúng tôi gặp đều là người phụ trách cho các công ty lớn hoặc là những đối tác làm ăn cực kỳ quan trọng, trước đây đi ăn cơm cùng cô vì chuyện làm đại diện cho sản phẩm đã là cho cô rất nhiều thể diện rồi, lại còn hếch mũi lên mặt nữa!

Bị nói thẳng vào mặt như vậy, Bạch Hủy tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, cho tới nay cô chưa bao giờ phải chịu uất ức như vậy. Có điều cô tức giận đến mấy cũng vô dụng thôi, những người ở đây không có quan hệ lợi ích gì với cô, không phải người trong nghề giống cô, càng không phải trợ lý của cô, không ăn cơm của cô, đương nhiên không cần nhìn sắc mặt cô làm gì.

Không còn cách nào cả, cuối cùng Bạch Hủy phải thở hổn hển rời đi, dù cô có tiếp tục ở đấy cũng chỉ chịu nhục thôi, thế nhưng cô vẫn không tin chính miệng Lê Cẩn nói vậy, cô cảm thấy nhất định là mấy người bên dưới phá rối.



Lúc đến cantin ăn trưa, Tiêu Dĩ Thư lại nghe được chuyện về Bạch Hủy, từ sáng tới trưa cứ ngồi trong phòng làm việc suy nghĩ miên man mãi, đến lúc ăn trưa rốt cuộc cũng được nghe tin tức xác thực, nói là Bạch Hủy không gặp được Lê Cẩn, bị nhân viên tiếp tân chọc tức rồi bỏ đi.

“Nghe nói gì chưa, Bạch Hủy cứ nói cô ta là bạn của Lê tổng, bạn bè gì chứ, cuối cùng Lê tổng chả thèm để ý đến cô ta, vì nể mặt cô ta là đại minh tinh, Từ Ti Ti còn liên hệ trực tiếp với Lê tổng cơ, sau đó còn bị mắng!”

“Sao cô biết được?”

“Là Thái Tiểu Linh nói, cô ấy có quan hệ rất tốt với giám đốc của chúng ta.”

“Nhìn không ra đấy, thư ký Từ cũng nhiệt tình nhỉ!”

“Nhiệt tình cái quái gì, cô không biết đấy thôi, cô ta bị mắng mà đang vui vẻ lắm, đi đường mà như bay trên mây ấy. Lê tổng không thèm gặp Bạch Hủy, làm sao cô ta không vui cho được.”

“Thảo nào, hóa ra là thế.”

“Cô ta sung sướng lắm đấy, hiện tại Lê tổng của chúng ta chẳng thèm để mắt đến ai, còn cô ta là thư ký thủ tịch, Lê tổng có chuyện gì cũng dẫn cô ta đi cùng!”

“So với Từ Ti Ti, tôi thà để Bạch Hủy thượng vị hơn, dù sao cũng rất xinh đẹp mà.”

“Phi! Xinh đẹp thì để làm gì, Lê tổng thiếu mấy người xinh đẹp chắc? Nữ minh tinh xinh đẹp làm đại diện cho sản phẩm của công ty chúng ta cũng đâu có nhiều, chỉ xinh đẹp thôi thì không được, còn phải có tài năng, tôi thấy Bạch Hủy chỉ là loại ngớ ngẩn, tìm người như vậy thà tìm người xấu xí còn hơn.”

“Ha ha ha ha ha, nói cũng phải, trộm gà không được còn mất nắm gạo, mất mặt lắm.”



Trên đây chỉ là cuộc nói chuyện của phụ nữ, còn cuộc nói chuyện của đàn ông thì lại khác.

“Lê tổng của chúng ta đúng là không phải người bình thường, đối mặt với một đại mỹ nữ như Bạch Hủy mà cũng không động lòng, người ta tìm đến tận cửa cũng chẳng cần.”

“Đúng đó, nếu là tôi nhất định sẽ đón tiếp từng người từng người một, để không uổng công bất kỳ ai. Cậu nói xem Lê tổng có tiền như vậy, sao lại không biết cách hưởng thụ chứ.”

“Sao cậu biết anh ta không hưởng thụ, anh ta đâu có ít scandal. Tôi thấy anh ta là kiểu người thay phụ nữ như thay quần áo, chơi mấy ngày là chán ngay.”

“Sss… Cậu nói vậy cũng có lý. Nếu nói như cậu, cái cô Bạch Hủy này không cam tâm bị vứt bỏ, nên hôm nay đến đòi giải thích hả?”

“Tôi thấy đúng đấy!”

“Nhìn không ra đấy, trong TV thì ngoan ngoãn lắm mà, mẹ tôi thích cô ấy lắm.”



Nghe đến đây, tự nhiên Tiêu Dĩ Thư phát hiện mình vừa thở phào một hơi nhẹ nhõm mà không hiểu tại sao, sau đó cậu cũng bị chính bản thân mình dọa sợ, sao mình lại có vẻ vui vui vì loại chuyện này được!

Lê Cẩn vẫn luôn nói chỉ thích một mình cậu, hơn nữa hôm qua còn biết mình là mối tình đầu của anh, chẳng lẽ từ trong vô hình mình đã muốn chiếm giữ tất cả những gì của Lê Cẩn?

Nghĩ như vậy, Tiêu Dĩ Thư bắt đầu thấy chán ghét mình, bắt đầu từ khi nào, mà mình lại có tâm hư vinh không thể chấp nhận như thế này, được yêu chiều thành mê muội rồi, cảm thấy Lê Cẩn chỉ được phép thích mình.

Tiêu Dĩ Thư có cảm giác cậu đang dần biến thành loại người mà cậu ghét nhất, cái loại người mắc bệnh công chúa và bệnh hoàng tử luôn cảm thấy cả thế giới này nên vây quanh mình ấy.

Cho tới giờ, cậu không hề nghĩ mình có thể thích Lê Cẩn, nếu là thích, thì có loại tâm tình này cũng là bình thường thôi.



Trong lúc Tiêu Dĩ Thư đang nghĩ vẩn nghĩ vơ để tự kiểm điểm mình, lại có một vị khách nữa xuất hiện ở Lê gia.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.