Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 40



Tuy đã tự kiểm điểm mình suốt cả buổi chiều, nhưng Tiêu Dĩ Thư vẫn không nhịn được, lúc ngồi trên xe về nhà thì hỏi Lê Cẩn về chuyện Bạch Hủy.

“Hôm nay có ai đến công ty tìm anh à?” Tiêu Dĩ Thư cố tỏ vẻ bình tĩnh hỏi.

“Hả?” Hôm nay có gặp mấy vị khách quan trọng, trong nhất thời Lê Cẩn chưa nghĩ ra được, một lát sau mới hiểu ra. “À, em nói Bạch Hủy hả.”

“Ừm, hôm nay nghe mọi người trong phòng làm việc nói về cô ấy.” Tiêu Dĩ Thư ngồi bên trái Lê Cẩn, ánh mắt lướt nhanh qua cảnh vật ngoài cửa kính, hoàn toàn không dám nhìn Lê Cẩn, cậu thấy hơi chột dạ, mình đâu có lập trường gì để hỏi loại chuyện này chứ.

Lê Cẩn sợ Tiêu Dĩ Thư hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Anh cũng không hiểu sao cô ta lại tới tìm anh, anh mới chỉ ăn một bữa cơm cùng cô ta thôi mà. Em cũng biết, cô ta là người mới nhất mà công ty mời làm đại diện cho sản phẩm. Anh không hề gặp cô ta, đối với anh cô ta chỉ là một vị khách không quan trọng.”

Rốt cuộc Tiêu Dĩ Thư cũng thở phào một hơi, nhưng cậu lại càng xem thường mình hơn, mình đúng là kỳ quặc, lại muốn chiếm giữ riêng đến mức độ đáng sợ này.

Ngẫm nghĩ, Tiêu Dĩ Thư lại hơi đỏ mặt, chẳng lẽ là bị ảnh hưởng từ chuyện tối qua?

Đột nhiên, Lê Cẩn đến gần nói vào tai Tiêu Dĩ Thư: “Tiểu Thư, có phải em đang ghen không?” Do Tiêu Dĩ Thư chưa từng ghen vì anh, Lê Cẩn cũng không có nhiều kinh nghiệm, nhưng xem tình hình hiện giờ, ngoại trừ ghen ra thì làm sao có thể là thứ khác.

Nghĩ đến khả năng này, nội tâm Lê Cẩn cực kỳ kích động, không nhịn được nên phải hỏi lại để chứng thực.

“Không, không có đâu!” Bây giờ Tiêu Dĩ Thư không phải là hơi đỏ mặt nữa, mà là mặt mũi đỏ bừng, chân tay cũng bắt đầu rối rắm, trong đầu cứ xoắn xuýt vào nhau, ghen cái gì chứ, sao mình lại ghen chứ, chẳng lẽ không phải là do mong muốn chiếm giữ xấu xa của mình quấy phá sao.

Lê Cẩn cười nhẹ: “Được được, không phải ghen, được rồi chứ.” Tiêu Dĩ Thư phủ nhận như vậy nhưng Lê Cẩn không buồn một chút nào. Nhìn từ động tác và vẻ mặt Tiêu Dĩ Thư, suy đoán của anh cũng đúng đấy chứ, chỉ là ngoài miệng không thừa nhận thôi. Nghĩ đến đây, đột nhiên Lê Cẩn vô cùng biết ơn vì hôm nay Bạch Hủy đến, thật sự là trong vô hình đã giúp mình một lần.

“Vốn không phải mà!

“Được được, vốn không phải!”

“Rốt cuộc anh có nghe em nói gì không?”

“Có chứ, không phải anh đang nghe sao.”



Hai người vẫn cứ tiếp tục cãi vã nhau bằng mấy câu không có dinh dưỡng đó, chẳng mấy chốc là về tới nhà. Lúc vừa nói vừa cười đi vào nhà, hai người phát hiện bầu không khí trong đại sảnh tầng một có vẻ kỳ lạ.

Phương Ngữ Vi ngồi một mình một chỗ ở ghế sofa đơn, Châu Dĩ Tuyền và Hạ Yên thì ngồi ở ghế đôi đối diện với cô. Hạ Yên thì còn ngồi ngay ngắn, nhưng hai người kia thì đang thở hồng hộc, xem ra đã đấu võ mồm được một trận. Châu Dĩ Tuyền còn thấy hơi uất ức, vì Lê Thiếu Văn đã nói, Phương Ngữ Vi hữu dụng, không thể đuổi đi, cho nên lúc cãi nhau còn phải để ý chừng mực, không thể làm người ta tức giận bỏ đi được.

Tiêu Dĩ Thư đã biết Phương Ngữ Vi và Châu Dĩ Tuyền, nhưng cậu không biết Hạ Yên, nên quay sang nhìn Lê Cẩn: “Trong nhà lại có khách đến kìa.”

Lê Cẩn nhướng mày, chỉ cần cô em họ của anh gặp Phương Ngữ Vi là thể nào cũng giơ tay giậm chân, không cãi nhau là không được, không phải là ông ba nhà mình gọi con bé tới chứ, giờ thì trong nhà sẽ náo nhiệt lắm đây.

Lúc này ba cô gái trong phòng cũng nhìn thấy Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư đi vào nhà, Phương Ngữ Vi và Hạ Yên vội đứng lên định chào hỏi Lê Cẩn.

Nhưng hai người còn chưa kịp nói gì, Châu Dĩ Tuyền đã chạy vội tới: “Anh A Cẩn, anh dâu họ, các anh về rồi.” Châu Dĩ Tuyền chạy lạch bạch đến trước mặt Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư, còn kéo tay áo Tiêu Dĩ Thư nói. “Anh dâu họ, em có mang quà đến cho anh đấy, lát nữa sẽ đưa cho anh.”

“Được.” Tiêu Dĩ Thư hơi nhăn mặt, cậu rất thích tính cách hoạt bát lanh lợi đáng yêu của Châu Dĩ Tuyền, nhưng mà cách xưng hô của cô với cậu thì hơi có vấn đề.

Anh dâu họ? Đây là cách xưng hô quỷ quái gì chứ? Dù đã uốn nắn rất nhiều lần mà cô vẫn không chịu thay đổi!

Lúc này Phương Ngữ Vi và Hạ Yên mới có cơ hội chào Lê Cẩn, hai người đều chỉ gọi một tiếng “anh Lê”. Còn về Tiêu Dĩ Thư, người trước thì vẫn khó chịu vì cuộc nói chuyện hôm qua, cho nên coi như không nhìn thấy, người sau thì không biết Tiêu Dĩ Thư, nên không tùy tiện chào hỏi.

“Chào Hạ tiểu thư.” Lê Cẩn gật đầu mỉm cười với Hạ Yên. Lê gia và Hạ gia có mối làm ăn với nhau, anh và Hạ Tấn Bằng cũng khá thân quen, nhưng với Hạ Yên thì không quen lắm, chỉ gặp mặt có vài lần, chào hỏi cơ bản thì cũng có, nhưng chỉ biết cô là bạn thân của Châu Dĩ Tuyền. Trông qua đối phương có vẻ là một tiểu thư khuê các được giáo dưỡng rất tốt, còn là bạn thân của em họ nhà mình, tốt nhất là tính tình cũng ổn, đừng có cả ngày toàn làm chuyện không đâu.

Hạ Yên cũng mỉm cười đáp lại Lê Cẩn, mỗi lần cô gặp Lê Cẩn đều rất hồi hộp. Người đàn ông trước mặt đây thật sự rất vĩ đại, giấc mơ từ nhỏ đến lớn của cô chính là được gả cho một người đàn ông hệt như bạch mã hoàng tử thế này, chỉ có nhân tài như thế mới xứng với người xuất sắc như cô.

Đương nhiên Lê Cẩn không cảm nhận được ánh mắt đưa tình của cô, thật ra Lê Cẩn cũng khá chậm chạp về phương diện này. Nếu Tiêu Dĩ Thư nhìn anh như vậy, khẳng định anh đã phát hiện từ sớm, nhưng đổi thành người khác, anh không có hứng thú, cũng sẽ không suy xét nhiều, kể ra nó chẳng khác gì với trợn trừng mắt cả.

Châu Dĩ Tuyền cũng chậm chạp, hoàn toàn không hiểu ánh mắt của Hạ Yên, có điều nếu cô không chậm chạp, nhất định đã phát hiện ra Hạ Yên ái mộ Lê Cẩn rồi.

Nhưng Tiêu Dĩ Thư và Phương Ngữ Vi thì không chậm chạp một chút nào, hai người đều phát hiện ra tình cảm của Hạ Yên dành cho Lê Cẩn từ ngay nét cười trong ánh mắt, vừa nhìn qua là biết cô gái này thích Lê Cẩn.

Phương Ngữ Vi thầm mắng Hạ Yên là tiểu nhân. Lúc nãy cô chỉ mải cãi nhau với Châu Dĩ Tuyền, quên mất sự tồn tại của người này. Thật sự Hạ Yên có danh tiếng rất tốt, ngoại hình cũng được, nếu trở thành đối thủ cạnh tranh của cô, Phương Ngữ Vi thấy áp lực hơi lớn.

Vốn dĩ cô định châm chọc Hạ Yên mấy câu ngay trước mặt Lê Cẩn, đại khái chính là Lê Cẩn đã là hoa có chủ, Hạ đại tiểu thư không cần uổng phí ánh mắt làm gì.

Nhưng lời nói vừa đến bên miệng cô đã kịp rút lại. Nếu Lê Cẩn không phát hiện ra, vậy thì mình đừng nên nói sẽ tốt hơn, biết có một đại mỹ nhân như thế thích mình, Phương Ngữ Vi sợ Lê Cẩn sẽ động tâm. Không phải cô không muốn thừa nhận, nhưng thực sự điều kiện của Hạ Yên rất tốt, những cái khác thì chưa nói, tối thiểu thì thanh danh cũng tốt hơn mình.

Cô gái xinh đẹp này thích Lê Cẩn.

Trong lòng Tiêu Dĩ Thư hơi đau đớn, vừa rồi ở công ty cậu cũng có cảm giác này, lúc ngồi trên xe nghe Lê Cẩn giải thích xong, tâm tình đã tốt lên nhiều, nhưng giờ lại bắt đầu rồi.

Không lẽ mình thật sự đang ghen? Không lẽ mình thích Lê Cẩn rồi sao?

“Tiểu Thư, anh giới thiệu với em.” Lê Cẩn định giới thiệu cho Tiêu Dĩ Thư biết, nhưng anh phát hiện Tiêu Dĩ Thư đang ngây ra. “Tiểu Thư?”

“Hả? Hả?” Tiêu Dĩ Thư hồi phục lại. “Anh nói đi.”

“Sao vậy, em khó chịu ở đâu à?” Lê Cẩn hơi căng thẳng, nhìn kỹ sắc mặt Tiêu Dĩ Thư. “Mặt hơi đỏ, không phải cảm cúm lại tái phát chứ?”

“Không sao không sao.” Tiêu Dĩ Thư thấy hơi có lỗi vì mình thất thần, vi thế tùy tiện tìm cớ nói dối. “Em hơi đói.”

“Em đúng là.” Lê Cẩn bật cười. “Không khó chịu là được rồi, anh giới thiệu cho em.”

“Được.”

Lê Cẩn chỉ tay vào Hạ Yên, nói với Tiêu Dĩ Thư: “Đây là Hạ Yên Hạ tiểu thư, cô ấy là bạn thân của Dĩ Tuyền.”

“Đây là Tiêu Dĩ Thư, chắc không cần tôi giới thiệu, Hạ tiểu thư cũng biết cậu ấy là ai rồi.” Lê Cẩn hiếm khi được giới thiệu người bạn đời của mình với người khác, trong lòng đắc ý, thật sự là muốn nói cho toàn bộ thế giới biết mình đã kết hôn quá.

“Chào Hạ tiểu thư.”

“Chào Tiêu tiên sinh.”

Hai người chào nhau không mặn không nhạt. Tuy Tiêu Dĩ Thư không thể nói rõ sao mình thấy ghét Hạ Yên, nhưng chung quy là không thích nổi, cậu biết mình như vậy là không tốt, nhưng trong lòng thật sự không yêu thích được. Ánh mắt của cô gái này rất tự tin, sự ái mộ dành cho Lê Cẩn cũng quá rõ ràng, còn ánh mắt nhìn cậu thì quái lạ, như thể đang nói: Loại người như anh làm sao mà xứng được với người hào quang rực rỡ vĩ đại xuất sắc như Lê Cẩn chứ.

Rõ ràng đối phương không nói gì hết, vậy mà mình lại nghĩ về người ta xấu xa như thế, trong lòng Tiêu Dĩ Thư tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Hạ Yên quan sát Tiêu Dĩ Thư tỉ mỉ chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, kết luận cuối cùng chính là hai chữ: Tầm thường.

Diện mạo thuộc kiểu thanh tú nhẹ nhàng, dáng người cân đối, da dẻ tóc tai đều không tồi, quần áo cũng phù hợp, nhìn qua là một người dễ chịu, nhưng cũng không có gì là kinh diễm cả, những người xuất chúng hơn cậu thật sự nhiều không đếm xuể.

Hơn nữa dựa theo tin tức hỏi thăm từ Châu Dĩ Tuyền thì biết, người này cũng không có tài năng đặc biệt gì, chỉ là một người vô cùng bình thường, làm một công việc bình thường, bình thường đến mức không có gì đáng chú ý.

Hạ Yên không thể hiểu nổi, tại sao Lê Cẩn lại để mắt đến một người như vậy, người này hoàn toàn không xứng với Lê Cẩn, chẳng lẽ vì thủ đoạn rất cao siêu, biết cách quyến rũ người khác?

Về điểm này, cô có quan điểm nhất trí với Phương Ngữ Vi, bởi vì hai người thật sự không thể nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.

Vậy thì thực sự rất khó đối phó, mình biết rất nhiều thứ, nhưng loại chuyện quyến rũ người khác thì chưa làm bao giờ, Hạ Yên hơi buồn phiền.

“Anh A Cẩn.” Đột nhiên Châu Dĩ Tuyền đến gần hỏi nhỏ vài tai Lê Cẩn. “Anh đã đắc thủ chưa?” Âm lượng rất nhỏ, chỉ đủ để một mình Lê Cẩn nghe thấy.

“Con gái con đứa nói linh tinh cái gì đấy!” Lê Cẩn vung tay cười mắng. “Đi vào nhà ăn xem cơm đã nấu xong chưa, anh dâu họ của em đói rồi.”

“Tuân lệnh!” Châu Dĩ Tuyền lại chạy ào đi như một cơn gió, Lê Cẩn nhìn theo rồi lắc đầu.

Tiêu Dĩ Thư thì đứng một bên hắc tuyến nhìn anh, Dĩ Tuyền gọi em là anh dâu họ thì thôi, sao anh cũng gọi như vậy, còn có thể tốt hơn nữa không? Đàn ông con trai như em mà nên gọi như thế à?

Lê Cẩn quay về phía Phương Ngữ Vi và Hạ Yên nói: “Hai vị ngồi đây một lúc, bao giờ ăn tối sẽ nói chuyện tiếp.” Rồi kéo Tiêu Dĩ Thư lên tầng. “Anh vẫn lo lắm, đi đo nhiệt độ cơ thể đã, anh sợ em bị cảm cúm tái phát, trông mặt em đỏ chưa kìa.”

“Em thật sự không sao đâu.” Mặt Tiêu Dĩ Thư càng đỏ hơn, từ ngày hôm qua Lê Cẩn cứ ân ái với mình trước mặt người khác, cậu xấu hổ muốn chết.

“Cứ đo thử xem sao, không thì anh sẽ lo.”

“Được rồi được rồi.”

Phương Ngữ Vi nhìn theo bóng dáng hai người, thầm hận trong lòng, vẫn còn ân ái không dứt, hôm qua mình nói với Lê Cẩn là Tiêu Dĩ Thư không yêu anh ta, bị châm ngòi như thế mà giữa hai người như thể không có chuyện gì xảy ra vậy. Phương Ngữ Vi cảm thấy cực kỳ không khoa học.

Sau đó cô ngẫm nghĩ cẩn thận, xem ra tên họ Tiêu này vô cùng tâm cơ, vô cùng thủ đoạn, biết cách dỗ dành Lê Cẩn, chậc, khó đối phó quá, thủ đoạn của mình thật sự không đáng là gì trong mắt cái kẻ tâm cơ kia, phải mệt mỏi lắm đây!

Ánh mắt Hạ Yên tối lại, cô không phải loại người không có đầu óc giống Phương Ngữ Vi, tâm tư của Phương Ngữ Vi thế nào chỉ cần nhìn qua là biết. Nhất định Lê gia cực kỳ gai mắt với Phương gia, bây giờ cũng chỉ có một mình Phương gia đang mơ mộng, còn tất cả mọi người đang cười nhạo bọn họ kia kìa.

Hạ Yên cảm thấy lần này đến đây là rất đúng, không tận mắt chứng kiến thì thật không thể tưởng tượng nổi một người cao ngạo lạnh lùng như Lê Cẩn lại có thể quan tâm săn sóc ai đó đến thế, bình thường nghe Châu Dĩ Tuyền nói cô còn không tin, giờ thì xem ra còn nghiêm trọng hơn cả nghe nói nữa.

Xem ra phải tính toán cẩn thận mới được…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.