Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 41



“Cái cô Hạ tiểu thư kia trông đẹp nhỉ.” Tiêu Dĩ Thư không biết tại sao cậu gặp Hạ Yên xong lại thấy tự ti, một người rực rỡ sáng chói như vậy đứng bên cạnh Lê Cẩn mới xứng đôi đúng không, tuy rằng Phương Ngữ Vi cũng xinh đẹp, nhưng bên trong thì quá là khiếm khuyết, bề ngoài đẹp mấy cũng vô dụng.

Lê Cẩn đang lấy nhiệt kế cho Tiêu Dĩ Thư bỗng cứng tay lại, sau đó sắc mặt hơi kỳ quái quay sang hỏi: “Em thích cô ta?” Phải rồi, loại tiểu thư khuê các giống Hạ Yên quả thực rất được đàn ông chào đón, nghe nói rất nhiều người theo đuổi cô ta, không phải Tiểu Thư cũng thích cô ta chứ?

“Hả?” Tiêu Dĩ Thư khó hiểu. “Hôm nay em mới gặp cô ấy lần đầu, có gì mà thích hay không thích, em chỉ cảm thấy cô ấy rất đẹp thôi.” Nói xong còn quan sát vẻ mặt Lê Cẩn, xem anh có thích Hạ Yên không.

“Có cái gì đẹp đâu, đó là do biết cách ăn diện, chứ nếu đổi thành kiểu tóc bình thường, mặc quần áo bình thường cũng chỉ bình thường thôi.” Hiếm khi thấy Tiêu Dĩ Thư khen người khác đẹp, đột nhiên Lê Cẩn cảm thấy nguy hiểm, rồi bắt đầu coi Hạ Yên là ứng cử viên trở thành tình địch của mình. “Còn không đẹp bằng mấy nhân viên nữ trong công ty của chúng ta.”

Tiêu Dĩ Thư: “… Anh rất thân quen với cô ấy?” Anh có thù oán với cô ấy hả? Rõ ràng là một đại mỹ nữ, sao anh lại nói vậy chứ.

“Không thân quen, nhà chúng ta có làm ăn với Hạ gia, kể ra thì anh và cha cô ta là Hạ Tấn Bằng khá quen thuộc, chứ với cô ta thì chỉ tiếp xúc qua loa thôi. Cô ta cực kỳ đoan chính, chẳng thú vị gì cả, không hiểu sao mà Dĩ Tuyền lại chơi với cô ta được.” Lê Cẩn cảm thấy nguy cơ phải bị diệt trừ ngay từ đầu, vì thế bắt đầu tự cho mình là người đen tối rất cao minh, rõ ràng trước kia có ấn tượng không tồi về Hạ Yên, giờ thì trở mặt ngay tức khắc. “May mà được nuôi dạy không tồi, không thì nhất định anh sẽ khuyên Dĩ Tuyền cách xa cô ta một chút, miễn cho nhiễm phải thói xấu quá thanh cao, vừa nhìn đã thấy khó chịu!”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Thật sự không phải có thù oán đấy chứ?

Có điều xem ra Lê Cẩn không thích Hạ Yên, trong lòng Tiêu Dĩ Thư thấy thoải mái hơn. Thật ra cậu biết mình đang có tâm tư tiểu nhân, rõ ràng Lê Cẩn luôn nói chỉ thích một mình cậu, vậy mà cậu còn nghi ngờ tới nghi ngờ lui.

“Đo nhiệt độ cơ thể đi.” Lê Cẩn bôi nhọ tình địch giả tưởng xong, tâm tình tốt hẳn lên. “Cởi quần áo ra.” Nói xong thì đẩy Tiêu Dĩ Thư nằm xuống giường, định bụng tự tay cởi quần áo cho cậu.

“Hả? Sao phải cởi quần áo?” Tiêu Dĩ Thư đã chuẩn bị há miệng để đo nhiệt độ rồi. “Cứ cho vào miệng là được, không phải lần trước cũng cho vào miệng sao.”

“Cho vào miệng nhiều lần sẽ không vệ sinh, kẹp dưới nách mới tốt, sau này cứ kẹp nhiệt kế vào nách.” Hành động này của Lê Cẩn là điển hình cho việc tâm tư bất chính, cởi quần áo ấy hả, chưa nói đến chuyện có thể nhân cơ hội sờ mó, nếu vận khí tốt không biết chừng còn gạo nấu thành cơm cũng nên.

“Để, để tự em cởi là được rồi!” Tiêu Dĩ Thư lúng túng đẩy Lê Cẩn ra. “Chuyện này không cần ai giúp đâu.” Nói xong thì giành lấy nhiệt kế rồi chui vào chăn, sau đó mặt mũi đỏ bừng kẹp nhiệt kế trong chăn.

Lê Cẩn vô cùng thất vọng, cơ hội tốt thế này mà bị bỏ lỡ.

“Ừm… 36,7 độ, nhiệt độ cơ thể bình thường, không bị sốt.” Lê Cẩn nhìn nhiệt kế, thở phào một hơi, may mà cảm cúm không bị tái phát.

“Em đã nói rồi mà, em không sao.” Tiêu Dĩ Thư chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn. “Đi thôi, xuống dưới ăn cơm, em sắp đói chết mất.” Hiện tại cậu phát hiện mình không thể ở chung yên ổn cùng phòng với Lê Cẩn được, tim đập nhanh cực kỳ.



Hạ Yên nhỏ giọng hỏi Châu Dĩ Tuyền: “Dĩ Tuyền, tình cảm của mấy anh cậu tốt thật, trông rất ân ái. Bình thường họ cũng như vậy à?” Lúc này, cả cô và Châu Dĩ Tuyền, Phương Ngữ Vi đều đã ngồi trong nhà ăn.

Đương nhiên, vị trí không khác gì so với trong phòng khách vừa nãy, Hạ Yên và Châu Dĩ Tuyền ngồi cạnh nhau, Phương Ngữ Vi ngồi đối diện với các cô, phân chia rất rõ ràng.

“Phải đó, không phải tớ đã nói với cậu từ lâu rồi sao. Anh A Cẩn rất yêu thương anh dâu họ của tớ, chưa bao giờ to tiếng với anh dâu họ hết, anh dâu họ chỉ cười một cái với anh ấy thôi là anh ấy vui sướng cực kỳ!” Châu Dĩ Tuyền nói rất to, Phương Ngữ Vi ngồi đối diện cũng nghe rõ rành mạch. “Nếu sau này chồng tớ cũng tốt với tớ giống như anh A Cẩn đối với anh dâu họ thì tuyệt quá rồi, à không, chỉ cần giống một nửa thôi tớ cũng rất vui.”

Phương Ngữ Vi và Hạ Yên nghe xong đều không rõ cảm nhận thế nào, Hạ Yên nói tiếp: “Trước kia cậu nói với tớ, tớ cứ tưởng cậu khoa trương lên, không ngờ lại thật sự ân ái như thế.”

“Đáng ghét, đã bao giờ tớ nói lung tung đâu.” Châu Dĩ Tuyền giả vờ tức giận. “A Yên, cậu chẳng tin tớ chút nào cả!”

“Sao thế, ai chọc cho Dĩ Tuyền đại tiểu thư của chúng ta tức giận vậy?” Đúng lúc này, Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư xuống tầng, vừa mới vào nhà ăn đã nghe thấy Châu Dĩ Tuyền than thở cái gì mà “chẳng tin tớ”.

Hạ Yên vừa định giải thích đã bị Châu Dĩ Tuyền giành trước, cô cười rồi cáo trạng: “Là A Yên đấy. Lúc trước em nói với cô ấy là anh rất yêu thương anh dâu họ, rất ân ái với anh dâu họ, cô ấy còn không tin, hôm nay gặp mới tin lời em.”

Hạ Yên xấu hổ muốn chết, Châu Dĩ Tuyền này thật sự quá ngu ngốc, mấy lời này nói thầm với nhau là được rồi, sao lại nói ra trước mặt đương sự chứ.

“Ồ? Sao Hạ tiểu thư lại nghĩ vậy?” Trên mặt Lê Cẩn là nụ cười mỉm, thật ra trong lòng vô cùng khó chịu, biết ngay là cái loại tiểu thư khuê các kiểu này là lắm quy củ phép tắc mà, không nhìn nổi khi anh kết hôn với đàn ông! Sao chúng tôi không thể ân ái hả? Đúng là chó lại bắt chuột chỉ biết nhiều chuyện! Sao lúc trước mình lại thấy cô ta thuận mắt chứ, bây giờ nhìn lại, kỳ thực cũng chẳng ra làm sao! Lại còn là loại lắm mồm lắm miệng nữa!

Lê Cẩn kéo chiếc ghế bên phải Châu Dĩ Tuyền ra, nói: “Tiểu Thư, em ngồi đi!” Còn mình thì ngồi xuống bên phải Tiểu Thư, rồi quay sang nhìn Hạ Yên, anh vô cùng muốn nghe câu trả lời của đối phương.

“Không, không, em chỉ đoán thôi.” Hạ Yên thật sự rất hối hận khi hỏi Châu Dĩ Tuyền về vấn đề này, quá là bẽ mặt.

Ánh mắt Lê Cẩn lạnh lùng, ha ha, cô giỏi thật đấy, đoán vợ chồng người ta không sống tốt, có điều anh không nói thẳng ra, dù sao Hạ Yên cũng là bạn của Châu Dĩ Tuyền, anh cũng phải cho em họ mình chút mặt mũi.

Châu Dĩ Tuyền hoàn toàn không nhận ra không khí kỳ lạ giữa Lê Cẩn và Hạ Yên, cô chỉ coi chuyện vừa rồi như đùa giỡn, căn bản không để trong lòng, cô múc một bát canh cho Hạ Yên: “A Yên, cậu nếm thử xem, đầu bếp nhà anh A Cẩn nấu canh ngon lắm.”

“Ừ, được.” Hạ Yên cũng thuận theo để thay đổi đề tài, uống một hớp xong thì khen. “Đúng là hương vị rất ngon.”

“Tất nhiên rồi! Anh dâu họ thích ăn canh này nhất, đầu bếp này là do anh A Cẩn đặc biệt mời đến chỉ để phụ trách nấu canh thôi đấy!” Châu Dĩ Tuyền lại bắt đầu khen ngợi anh họ của mình, nói xong còn dùng ánh mắt sáng rực nhìn Tiêu Dĩ Thư, hy vọng Tiêu Dĩ Thư có thể biểu hiện ra một chút cảm động ~

Lê Cẩn nghe xong lại bắt đầu đắc ý, nếu anh có cái đuôi, có lẽ đã vểnh lên tận trời rồi. “Không có gì, chỉ cần Tiểu Thư thích là tốt rồi, muốn ăn gì cũng được hết.” Cứ phải gọi là ân cần.

Tiêu Dĩ Thư vùi đầu vào ăn cơm để che giấu sự xấu hổ, cảm giác này không còn là xấu hổ ở mức bình thường nữa. Hôm qua ân ái trước mặt Phương Ngữ Vi thì cũng thôi, đó là vì không còn cách nào cả, nhưng hôm nay lại ân ái trước mặt nhiều người như thế, cậu thấy mình sắp không nuốt nổi, buồn nôn quá, về chuyện này thì đúng là hai anh em kia rất có khả năng, có thể tạo ra một bầu không khí tình sắc như thế mọi lúc mọi nơi, quả là thiên phú dị bẩm.

Tiếp theo sau đó mới coi như Hạ Yên được mở rộng tầm mắt, cái gì là ông xã tốt hai mươi bốn chữ hiếu, chính là nói về Lê Cẩn, ăn một bữa cơm mà hầu hạ y như công chúa, sắp mù mắt rồi đấy biết không! Người theo đuổi cô thì rất nhiều, nhưng Hạ Yên dám khẳng định, tuyệt đối không có một ai có thể làm vậy với mình giống như Lê Cẩn làm cho Tiêu Dĩ Thư.

Thế này thật sự không muốn làm người ta ghen ghét đố kỵ cũng khó, vừa rồi Châu Dĩ Tuyền nói rất đúng, sau này chồng mình cũng có thể tốt với mình bằng một nửa Lê Cẩn đối với Tiêu Dĩ Thư cũng là tốt lắm rồi.

Phương Ngữ Vi thì đã được mở mang kiến thức từ trước, ngồi một bên không hề lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng quăng mấy ánh mắt về phía Tiêu Dĩ Thư.

Hừ, cứ ân ái đi, chia tay nhanh thôi!

Thật ra cô rất muốn nói mấy câu, nhưng Châu Dĩ Tuyền đang ngồi đối diện, cô sợ mình vừa mở miệng đã chọc tức Châu Dĩ Tuyền, không biết chừng con bé độc ác kia sẽ nhắc đến chuyện trước đây của mình, cho nên cứ ngậm miệng là hơn, tạm thời nhẫn nhịn một chút!

Ăn tối xong, người mà trong lòng bách chuyển thiên hồi nhất chính là Hạ Yên, cô đang phân tích lợi thế và khó khăn của mình, lợi thế tất nhiên là điều kiện của bản thân, mà khó khăn thì cũng rất rõ: quá ít thời gian ở chung cùng Lê Cẩn, căn bản không có cách nào để bồi đắp tình cảm, nên cũng không có hy vọng để chen vào giữa Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư.

Phải nghĩ ra một cách nào đó, một cách để tới gần Lê Cẩn…

Đầu óc Hạ Yên vẫn luôn hữu dụng, lúc ăn tối xong cô đã nghĩ ra một đối sách khá hoàn hảo, có điều phải về nhà bàn bạc với ba đã, ngày mai sẽ bắt đầu chuẩn bị.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.