Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 44



Chuyện Hạ Yên đến tập đoàn Lê Thị làm việc đã được quyết định như vậy. Nếu Lê Cẩn đã đồng ý với đối phương, tất nhiên sẽ không qua loa, sắp xếp cho Hạ Yên làm trợ lý của Thái Tiểu Linh, là một chức vị có thể học hỏi được rất nhiều thứ.

Đừng nhìn danh nghĩa là trợ lý, Thái Tiểu Linh là một trong những thư ký trực thuộc của anh, trong một vài trường hợp còn quan trọng hơn mấy nhân viên cấp cao nhiều, là một chức vị với quyền lực rất lớn.

Những người có thể được Lê Cẩn chọn làm thư ký trực thuộc đều vô cùng vô cùng xuất sắc, loại bỏ vô số người được để cử mới chọn ra được, bất kể là về phương diện nào đều có kinh nghiệm phong phú hơn Hạ Yên, cho Hạ Yên làm trợ lý của họ hoàn toàn không phải hạ thấp cô.

“Trong lúc làm việc, Hạ tiểu thư có thắc mắc gì cũng có thể hỏi thư ký Thái, nếu cô ấy không tiện, cô có thể đi tìm thư ký Từ, cô ấy là thư ký thủ tịch của Lê tổng.” Lúc ban đầu Hạ Yên tới không hề gặp được Lê Cẩn, mà là Kiều Lạc tiếp đón cô, điều này khiến cô rất thất vọng. Cô tưởng với giao tình của hai nhà, nhất định Lê Cẩn sẽ đến chào hỏi cô chứ.

“Cám ơn đặc trợ Kiều.” Hạ Yên mỉm cười trả lời. “Chuyện lần này phải làm phiền đến công ty của các anh, ba tôi và tôi đều vô cùng cảm kích anh Lê, bây giờ anh ấy có tiện không, tôi muốn gặp mặt nói lời cảm ơn.”

“Chắc là không sao đâu, Lê tổng vừa đến công ty, chắc vẫn chưa làm việc.” Kiều Lạc cũng cười đáp lại, có điều anh chỉ cười ngoài mặt thôi, rồi nhìn Hạ Yên bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, không biết có phải do anh nghĩ nhiều quá không, cứ luôn cảm thấy cô Hạ tiểu thư này là lạ thế nào ấy, vẻ mặt rất giả tạo.

Kiều Lạc luôn là người nhạy bén, giỏi hơn Lê Cẩn trong chuyện tình cảm nhiều. Anh chưa nói chuyện với Hạ Yên nhiều mà đã đoán ra đây cũng là một người phụ nữ hướng về ngai vàng tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị. Nhưng nghe Lê Cẩn nói, Hạ Yên đã biết chuyện anh kết hôn, vậy chắc không thể vẫn tiếp tục ôm tâm tư này được.

Bởi vì danh tiếng của Hạ Yên trong xã hội thượng lưu rất vang dội, Kiều Lạc muốn không biết cũng khó, anh rất khó để tưởng tượng nổi một tiểu thư khuê các mà ai ai cũng khen ngợi lại làm ra hành vi như kẻ thứ ba thế này, tuy rằng quả thật cô là một kiểu mẫu rất phù hợp với danh hiệu tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị trong cảm nhận của mọi người.

Hy vọng là chỉ mình nghĩ ngợi nhiều thôi…

‘Cốc cốc’. Cửa văn phòng của Lê Cẩn được gõ vang.

Lê Cẩn đang xem một dự án của công ty chi nhánh bên Anh, nghe thấy tiếng gõ cửa cũng không ngẩng lên mà chỉ nói: “Vào đi.” Bình thường, người gõ cửa văn phòng của anh chỉ có Kiều Lạc, còn mấy thư ký như Từ Ti Ti nếu có chuyện gì đều gọi điện thoại nội tuyến.

Hạ Yên mang theo tâm tình thấp thỏm mở cửa ra, không chỉ là hồi hộp vì sắp gặp Lê Cẩn, chính bản thân công ty này cũng khiến cô hồi hộp. Tổng công ty của Lê Thị quả nhiên khác hẳn so với các công ty khác, chí ít thì cũng không giống với công ty của Hạ gia, rộng lớn gấp mấy lần, điều kiện cũng tốt hẳn, nhất là tầng 35 quan trọng bậc nhất này, bầu không khí không hề giống như bình thường. Cô đã nhìn thấy nơi đây trong TV nhiều lần, nhưng được thấy tận mắt thì đây là lần đầu tiên.

“Anh Lê.” Hạ Yên bày ra một nụ cười hoàn mỹ nhất chào hỏi Lê Cẩn.

“À, là Hạ tiểu thư.” Lê Cẩn vừa nghe thấy giọng nói không phải của Kiều Lạc thì khó hiểu, trong nhất thời anh chưa nhớ ra thư ký nào của mình có giọng nói này, cũng thấy kỳ quái sao không gọi điện thoại nội tuyến trước mà đã vào, ngẩng đầu lên mới phát hiện là Hạ Yên.

Ở đây là công ty, tuy Hạ Yên chỉ là nhân viên tạm thời của công ty, nhưng Lê Cẩn cũng muốn cô có thể công tư phân minh, cách xưng hô anh Lê này thật sự không thích hợp.

Lê Cẩn chính là điển hình cho câu nói chỉ cho châu quan phóng hỏa không cho dân chúng đốt đèn, nếu Tiêu Dĩ Thư đến tìm anh, khẳng định anh sẽ cảm thấy gọi thế nào cũng dễ nghe.

Hiện tại anh đã bắt đầu làm việc, nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, anh không muốn có ai quấy rầy, nếu đổi thành Tiêu Dĩ Thư thì trái lại, anh sẽ cực kỳ hoan nghênh, còn người khác hả, bái bai nha. “Kiều Lạc không tìm cô?” Lê Cẩn tưởng Kiều Lạc chưa sắp xếp chức vị cho Hạ Yên, nên Hạ Yên mới tìm anh.

Hạ Yên từ từ đến gần: “Vừa rồi em đã nói chuyện với đặc trợ Kiều, chỉ là em muốn gặp mặt anh nói cám ơn, ba và em đều rất cảm kích anh, chuyện lần này là một sự giúp đỡ rất lớn đối với nhà em.”

“Tiện tay giúp đỡ thôi, Hạ tiểu thư không cần để trong lòng. Cô không hiểu chuyện gì có thể hỏi thư ký Thái, cô ấy không ở đây thì hỏi thư ký Từ, thật sự không được nữa thì đi tìm Kiều Lạc, không có chuyện gì trong công ty là cậu ta không biết.” Trên cơ bản, Lê Cẩn và Kiều Lạc đều nhất trí cách nghĩ: chuyện này chẳng là chuyện gì to tát hết, cứ giao cho mấy thư ký là được.

“Cám ơn anh Lê.” Hạ Yên nhân cơ hội đưa ra lời mời. “Không biết buổi trưa hay buổi tối anh Lê có rảnh không, em muốn mời anh một bữa để tỏ lòng biết ơn.”

Lê Cẩn rất muốn từ chối, nhưng Hạ gia có quan hệ rất tốt với Châu gia, lại còn có quan hệ hợp tác với Lê gia, bất kể suy xét từ phương diện nào, mình đồng ý đều hợp tình hợp lý, cũng chỉ là một bữa cơm thôi, không có lý do gì để từ chối cả.

Vì thế Lê Cẩn gật đầu nói: “Đương nhiên có thể, vậy để trưa nay đi.”

Nhận được câu trả lời của Lê Cẩn, Hạ Yên vô cùng hài lòng, ra quân thuận lợi, chỉ cần tiếp tục duy trì tình trạng này, để Lê Cẩn nhìn thấy những điểm tốt của mình, lâu ngày sinh tình hoàn toàn không thành vấn đề.

Nhưng còn chưa vui sướng được mấy giây, bất chợt nghe Lê Cẩn nói: “Buổi tối thì không được, tối tôi phải về ăn cơm cùng Tiểu Thư.” Buổi trưa Tiêu Dĩ Thư cứ khăng khăng muốn ăn ở cantin dành cho nhân viên, hại hai người không thể ăn cùng nhau, Lê Cẩn đã cảm thấy uất ức lắm rồi, nếu đến tối mà còn không được ăn cùng, vậy thì cuộc sống của anh còn hy vọng gì nữa.

Hạ Yên thật sự không nhịn được phải giật khóe miệng, Tiêu Dĩ Thư này đúng là không đâu không có, Lê Cẩn thời thời khắc khắc đều nhớ đến anh ta. Bình tĩnh bình tĩnh, đừng lo lắng, mình đã bắt đầu bố trí, nhất định sẽ từng bước một nắm giữ được trái tim Lê Cẩn.

“Vậy được, em sẽ đặt nhà hàng.” Tuy trong lòng Hạ Yên đang có rất nhiều suy nghĩ u ám, nhưng nụ cười vẫn hoàn mỹ như trước.

“Có thể.” Lê Cẩn gật đầu, sau đó đuổi người. “Cô làm việc đi, thư ký Thái là người nhiệt tình, chắc chắn cô sẽ không thất vọng.”

Thật ra Hạ Yên vẫn muốn nói rất nhiều chuyện cùng Lê Cẩn, nhưng thấy Lê Cẩn không nhiệt tình với mình lắm, hơn nữa nghe ngữ khí thế này rõ ràng là muốn đuổi người. Cô nghĩ, có lẽ Lê Cẩn thật sự bận rộn, mình không nên quấy rầy thì hơn, vì thế đành phải tạm thời ngừng công kích, dù sao cũng đã hẹn ăn trưa được rồi, có gì thì để lúc ăn rồi nói là tốt nhất.

Hạ Yên về phòng thư ký, vị trí là ở bên cạnh Thái Tiểu Linh. Đối với vị thiên kim đại tiểu thư của Hạ gia nhảy dù vào đây này, thái độ của Thái Tiểu Linh rất nghiêm túc, mặc dù đối phương là cấp dưới của mình, nhưng cô không thể đối đãi giống những cấp dưới bình thường được, có điều dù sao cũng không tranh miếng cơm với mình, chung quy Hạ Yên cũng không thể trở thành nhân viên chính thức của Lê Thị, cho nên Thái Tiểu Linh cũng không cảm thấy nguy cơ với mình.

Thật ra trong phòng thư ký, ngoại trừ Từ Ti Ti ra, thái độ của năm người khác đối với Hạ Yên đều khá tốt, các cô không có ảo tưởng gì về Lê Cẩn giống Từ Ti Ti. Từ Ti Ti muốn làm tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, còn mấy người Thái Tiểu Linh chỉ đối đãi với Lê Cẩn giống như fan hâm mộ đối với thần tượng, chuyện kết hôn với Lê Cẩn chẳng hạn, các cô căn bản chưa từng ôm ấp giấc mộng đó.

Điều này cũng có liên quan đến thái độ của Lê Cẩn. Từ Ti Ti là thư ký thủ tịch của anh, trong các trường hợp đi công tác hay các bữa tiệc quan trọng cần có bạn gái đi cùng, anh chỉ biết dẫn Từ Ti Ti theo, bởi vì thực sự năng lực của Từ Ti Ti xuất chúng hơn cả.

Hành động này của Lê Cẩn triệt để xóa bỏ mọi ảo tưởng của những thư ký khác với anh, nếu biết rõ không có khả năng, sẽ không mong chờ mù quáng nữa.

Từ Ti Ti tràn ngập căm thù đối với loại nhân viên nhảy dù vào công ty như Hạ Yên, tuy cô không biểu hiện ra mặt, nhưng mấy người Thái Tiểu Linh đã ở chung khá lâu với cô chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Từ Ti Ti chính là người như vậy đấy, đề phòng phụ nữ y như đề phòng trộm cướp, bất cứ cô gái nào tiếp cận Lê Cẩn đều thấy ngứa mắt.

Mà thân phận của Hạ Yên cũng đã được công bố vào sáng nay, người ta không phải nhân viên chính thức, chỉ đến để học tập tiếp thu kinh nghiệm. Lúc Từ Ti Ti nghe về thân phận của Hạ Yên, cô chỉ biết, người này nhất định là đối thủ cạnh tranh lớn nhất từ trước đến nay của mình.

Xuất thân của Hạ Yên thật sự rất tốt, khác hẳn so với những người dựa vào năng lực để đứng dậy như các cô. Ưu thế của người ta như vậy, Từ Ti Ti tự nhận dù mình có thúc ngựa cũng không đuổi kịp.

Không chỉ là thế, Hạ Yên còn xinh đẹp có khí chất, không, là rất xinh đẹp, không kém gì các minh tinh trong giới giải trí, thậm chí còn đẹp hơn cả Bạch Hủy lần trước đến công ty tìm Lê Cẩn, điều này khiến Từ Ti Ti phải uất nghẹn, ngoại hình của mình kém Hạ Yên, hơn nữa Hạ Yên còn trẻ tuổi hơn.



Sau khi công việc buổi sáng kết thúc, Hạ Yên mang tâm tình sung sướng đi ăn trưa cùng Lê Cẩn. Kiều Lạc có biết chuyện này, nhưng mấy người trong phòng thư ký thì không biết, mấy cô cùng nhau đến nhà ăn dành cho nhân viên cao cấp vừa ăn trưa vừa bàn tán về Hạ Yên.

“Tiểu Linh, Hạ Yên kia thế nào?” Người hỏi là thư ký Từ Lạc Lạc, cô là người duy nhất đã kết hôn trong số các thư ký, tính tình hơi hóng chuyện một chút.

“Mau nói đi!” Những người khác cũng rất muốn biết, Từ Ti Ti cũng dựng thẳng tai lên nghe cẩn thận.

“Chậc, nếu cô ấy không phải là thiên kim của Hạ gia, tôi thật sự rất lo cô ấy sẽ cướp mất bát cơm của tôi.” Thái Tiểu Linh đánh giá rất cao về Hạ Yên. “Vô cùng thông minh, vừa dạy là hiểu, hơn nữa nói năng rất êm tai, thái độ cũng khiêm tốn, tôi là phụ nữ mà nhìn cô ấy cũng thấy thoải mái, không hổ là tiểu thư khuê các.”

“Tôi cũng có ấn tượng rất tốt về cô ấy, sáng nay trợ lý của tôi có việc không ở đây, cô ấy còn giúp tôi một lúc.” Một thư ký khác cũng gật đầu phụ họa. “Thật sự không nhìn ra là một đại tiểu thư sống trong nhung lụa.”

“Vậy mới đúng là một danh môn khuê tú, đương nhiên gia giáo rất tốt rồi.” Quả thật thủ đoạn mua chuộc lòng người của Hạ Yên rất cao, chỉ một buổi sáng đã giành được thiện cảm rất lớn từ Thái Tiểu Linh. “Tôi nghe nói Hạ gia chỉ có mình cô ấy là con gái, không biết sau này người đàn ông nào lấy được cô ấy nữa, nhất định là phải tích phúc tám đời đấy.”

“Đâu phải, Hạ gia có một người con riêng mà, chỉ là không công khai thôi, trên mạng đầy tin tức kia kìa.” Từ Lạc Lạc biết chuyện này khá rõ, lúc nào cô cũng hứng thú về những bí mật trong các hào môn.

“Đúng rồi, cô ấy có bạn trai chưa?” Lại một thư ký khác hóng chuyện hỏi Thái Tiểu Linh.

Thái Tiểu Linh lắc đầu: “Tôi đâu biết, mới quen người ta nửa ngày sao có thể không biết xấu hổ mà đi hỏi chuyện riêng tư của người ta chứ.”

Từ Lạc Lạc trả lời: “Chắc là chưa đâu. Có nhiều tin tức về Hạ Yên lắm, cô ấy xinh đẹp, rất được nhiều người chú ý, nhưng cho tới giờ tôi chưa nghe nói cô ấy có tình cảm với ai.”

Nghe được Hạ Yên chưa có bạn trai, đột nhiên Thái Tiểu Linh bộc phát ra một ý nghĩ: “Sss… Các cô có cảm thấy, thật ra cô ấy rất xứng đôi với Lê tổng của chúng ta không?”

Lời này vừa nói ra, Từ Ti Ti như bị sét đánh.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.