Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 45



Thái Tiểu Linh nói vậy có một nửa là cố ý, cô đang đặc biệt nói cho Từ Ti Ti nghe. Có điều cô cũng nghĩ lại cẩn thận, quả thực điều kiện của Hạ Yên rất tốt, nếu có một ngày thật sự trở thành tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, cũng không có gì kỳ lạ, bất kể là ai cũng không cảm thấy hai người họ không xứng đôi.

Dù sao thì Thái Tiểu Linh cũng nhận thấy, nhất định Từ Ti Ti không xứng, chưa nói đến xuất thân, còn lớn hơn Lê tổng một tuổi, diện mạo cũng không quá nổi bật, trước kia còn từng sống chung với một nhân viên cấp cao trong công ty, chẳng lẽ lại để tổng tài của các cô đi nhặt lại đàn bà của cấp dưới sao.

Cho nên mới nói suy nghĩ của Từ Ti Ti thật quái lạ, bình thường luôn biểu hiện rõ ràng, chỉ còn kém nói cho toàn bộ thế giới biết cô ta là người phụ nữ được Lê tổng tin tưởng nhất, là người phụ nữ có hy vọng làm tổng tài phu nhân nhất.

Chưa nói đến việc thư ký thủ tịch là chức vị mà tất cả mọi người trong phòng thư ký đều mơ ước, chỉ nhìn vào tính tình hay coi thường người khác của Từ Ti Ti, chẳng có một ai ủng hộ cô hết, vốn dĩ cô đã không được các nhân viên nữ trong công ty yêu thích rồi, nếu cô thượng vị, có lẽ sẽ không ít người tức giận muốn chết.

Cho nên hiện tại sự xuất hiện của Hạ Yên rất được mấy người Thái Tiểu Linh chào đón, đây mới thật sự là đối tượng khiến người ta phải tâm phục khẩu phục đấy.

“Cô vừa nói vậy tôi cũng nhận ra chút manh mối.” Từ Lạc Lạc nghe xong thì vui vẻ, cô còn ghét Từ Ti Ti hơn cả Thái Tiểu Linh, bởi vì cô và Từ Ti Ti có cùng họ. Một người là Từ Ti Ti, một người là Từ Lạc Lạc, trước đây còn có người tưởng hai cô là chị em cơ, nếu không phải cô đã kết hôn rồi thì cô chính là người được đề cử làm thư ký thủ tịch. Thư ký thủ tịch trước bị phái sang Pháp làm việc, vốn tưởng mình được thượng vị, thế mà lại bị một Từ Ti Ti mới lên tầng 35 không bao lâu thế chỗ, làm sao mà trong lòng cô không hận được.

Từ Lạc Lạc liếc sang Từ Ti Ti một cái, nói tiếp: “Cô nói thử xem lý do Hạ Yên đến công ty làm việc có phải chỉ là viện cớ thôi không. Có lẽ Lê tổng của chúng ta sắp xếp như vậy là để được ở chung nhiều cùng Hạ đại mỹ nhân đấy, có khi hai nhà đang có ý làm thông gia cũng nên.”

Được người khác phụ họa, Thái Tiểu Linh càng dũng cảm hơn: “Thật sự rất xứng đôi, trai tài gái sắc quá đi. Lê Thị chúng ta vốn đang hợp tác với Nhuận Hoa, làm thông gia thì hay quá rồi, nếu tôi là Lê tổng chắc chắn sẽ thích Hạ Yên, tìm đâu ra một đối tượng kết hôn thích hợp được chứ.”

“Tuy là quy mô của Nhuận Hoa nhỏ hơn chúng ta, nhưng thấp cưới cao giả mà, người môn đăng hộ đối quá cũng chưa chắc là một thiên kim đại tiểu thư xinh đẹp.”

Từ Lạc Lạc gật đầu liên tục cắm thêm một đao: “Ừ, nói rất có lý, có điều thấp cưới cũng không thể thấp quá được. Nhân viên bình thường không có gia thế bối cảnh như chúng ta cực kỳ không thích hợp, thân phận chênh lệch quá lớn, hơn nữa cũng không trợ giúp được gì cho công ty, không biết chừng còn bị người ta cười nhạo nữa.”

Từ Ti Ti ăn cơm mà sắp bẻ gãy đũa tới nơi. Cô biết mấy lời cay nghiệt kia đều là đang nói cho cô nghe, nhưng cô lại không thể phản bác tức giận ngay trước mặt được, không thì bao nhiêu mặt mũi đều mất hết.

Từ Ti Ti chỉ có thể chịu đựng, hiện tại dù nói gì cũng không được, chỉ khi sau này thật sự ngồi được trên vị trí kia mới có đủ sức mạnh, tạm thời cứ nhẫn nhịn đã, cứ quan sát Hạ Yên kia trước rồi nói sau.



Hạ Yên được ra ngoài ăn trưa cùng Lê Cẩn nên tâm tình không tồi. Nhà hàng là do cô đặt, bầu không khí khá tốt, bất luận là cách trang trí, những ngọn đèn hay là những món ăn đều rất thích hợp cho các đôi tình nhân. Cô tin chắc đàn ông là động vật dễ bị kích thích, trong một không khí đặc biệt nào đó, rất dễ nảy sinh những tình cảm mà bình thường không dễ nảy sinh.

Hạ Yên cũng không trông cậy vào việc chỉ sau một bữa cơm mà Lê Cẩn thích mình, thế nhưng tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng vun đắp, chung quy lượng biến cũng sẽ dẫn đến chất biến, cô muốn làm Lê Cẩn nhận ra sự hoàn mỹ của mình trong mấy ngày nay.

Suy nghĩ thì tốt đẹp thật đấy, thế nhưng còn chưa ăn cơm mà cô đã bị mất mặt rồi.

Hai người vừa mới đi vào nhà hàng đã có một người đàn ông trung niên mặc âu phục lịch sự xuất hiện, chào hỏi Lê Cẩn một cách cung kính: “Lê tổng, sao ngài lại tới đây. Chỗ này đông người, phòng của ngài vẫn luôn được giữ nguyên, để tôi đi sắp xếp cho ngài ngay?”

Trong nhất thời, Hạ Yên không hiểu rõ tình hình lắm, cô khó hiểu hỏi: “Không phải lúc trước tôi gọi điện, các ông nói là không còn phòng sao?”

Người đàn ông trung niên kia hơi căng thẳng, cung kính nói với Hạ Yên: “Thật sự xin lỗi, những phòng khác quả thật không còn, nhưng phòng của Lê tổng thì lúc nào cũng để dành riêng cho Lê tổng.”

“Anh Lê, anh bao nhà hàng này theo tháng hay theo năm vậy?” Hạ Yên vô cùng khó hiểu, giá cả của nhà hàng này không hề thấp, dù là bao theo tháng hay theo năm đều không hợp lý.

Lê Cẩn cười nói với người đàn ông trung niên kia: “Giám đốc Triệu, chúng tôi sẽ ăn ở đây.” Rồi ra hiệu cho Hạ Yên gọi món. “Tùy tiện gọi đi, không mất tiền. Vì Tiểu Thư rất thích nhà hàng này, nên tôi đã thu mua từ đầu năm, hiện tại nó là công ty con của Lê Thị.” Căn phòng tốt nhất với bầu không khí khác biệt nhất của nhà hàng cũng là do anh chuẩn bị riêng cho anh và Tiêu Dĩ Thư, anh không muốn bất kỳ ai làm căn phòng đó nhiễm bẩn.

Hạ Yên: “…” Rốt cuộc là mình xui xẻo đến mức nào chứ, mà lại chọn đúng nhà hàng này, lúc trước còn nói mời người ta ăn trưa, giờ thì hay rồi, cô đâu thể mua đồ trong cửa hàng của Lê Cẩn để mời Lê Cẩn được, không phải là làm Lê Cẩn mất mặt sao.

Càng khiến cô uất nghẹn hơn là, Lê Cẩn nói, anh mua nhà hàng này là vì Tiêu Dĩ Thư, đây thật sự là… Rốt cuộc anh thích tên họ Tiêu kia đến mức nào chứ.

Lúc gọi món đương nhiên là do đích thân giám đốc Triệu xuất trận, boss đến, cũng chỉ có ông ta ra mặt mới được.

“Em không biết đấy, anh Lê cũng có hứng thú về sản nghiệp ăn uống. Tiêu tiên sinh thích cái gì là anh mua hết sao?” Hạ Yên rất muốn biết giới hạn của Lê Cẩn.

“Chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của tôi, bất kể Tiểu Thư có yêu cầu gì, tôi đều thỏa mãn cậu ấy.” Lê Cẩn hiếm khi tìm được người biết anh đã kết hôn để nói ra hết tấm lòng mênh mông dạt dào của mình đối với cuộc hôn nhân này. “Còn về sản nghiệp ăn uống, thật ra tôi không có hứng thú, trong số các công ty con của Lê Thị, có rất nhiều thứ không liên quan đến hàng hóa thông dụng, nhiều đến mức tôi cũng không nhớ hết, dù sao cũng chỉ là công ty con, đa phần Lê Thị sẽ không tham gia vào việc kinh doanh thường ngày của họ.” Chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên hết, rất nhiều công ty loại hình lớn đều có vô số công ty con với những loại hình bất đồng.

Khóe miệng Hạ Yên giật lên: Anh đúng là có tiền tùy hứng.

Lúc ăn cơm, hai người không hề nói chuyện về sở thích hứng thú cá nhân giống như Hạ Yên tưởng tượng, không nói về Tiêu Dĩ Thư thì cũng là nói về việc hợp tác giữa Lê Thị và Nhuận Hoa, thi thoảng Lê Cẩn cũng hỏi chút chuyện về Châu Dĩ Tuyền, tóm lại là sau bữa cơm này, Hạ Yên chả tiến triển được gì thêm, nhưng có một điều cô có thể xác định:

Tạm thời Lê Cẩn không có hứng thú với cô.

Ăn bữa cơm này hơi thất bại, Hạ Yên không còn có khẩu vị nữa, có điều cô vẫn nghĩ ra được một vấn đề: “Anh Lê, lần này là em không tốt, đã nói là mời anh một bữa, cũng không thể bỏ quên như vậy được. Ngày mai em sẽ đặt một nhà hàng khác, anh để em bù đắp lại được không?”

“Không cần, tiện tay giúp đỡ thôi, Hạ tiểu thư không cần để trong lòng. Nếu Nhuận Hoa có thể phát triển thêm một bước cũng có lợi cho Lê Thị. Hai bên đều được lợi, cô cứ cảm kích đơn phương như thế khiến tôi thấy mình không hiểu lễ nghĩa.”

“Anh Lê, mong anh đừng từ chối. Hôm nay thật sự là lỗi của em, nếu em không cảm ơn anh, nhất định ba em sẽ trách em.” Hạ Yên làm bộ nhíu mày, cô hiếm khi làm ra vẻ mặt này, trông có vẻ rất đáng thương.

Người ta đã nói đến mức này rồi, Lê Cẩn cũng không tiện từ chối thẳng thừng: “Nếu có rảnh, nhất định sẽ hân hạnh.” Gần đây chắc chắn là tôi không rảnh rồi.



Không biết chuyện hai người cùng đi ăn với nhau bị ai nhìn thấy, mà đến chiều hôm đó rất nhiều người trong công ty đều biết, rất nhanh đã truyền khắp nơi.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.