Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 46



Chuyện Hạ Yên nhảy dù lên tầng 35 đã trở thành đề tài thảo luận của cả buổi sáng và khoảng thời gian ăn trưa. Một thiên kim đại tiểu thư, danh môn khuê tú trong truyền thuyết đến tập đoàn Lê Thị làm việc, quan trọng nhất là diện mạo rất đẹp, khá nhiều nhân viên nam có hứng thú về cô.

Buổi sáng, phần lớn mọi người chỉ bàn tán về sự xinh đẹp tài giỏi của Hạ Yên, nhưng đề tài buổi chiều thì thay đổi hoàn toàn. Cũng không biết là loan truyền từ đâu nữa, nói là có người nhìn thấy trưa nay Hạ Yên và Lê tổng cùng đi ăn, hơn nữa còn là ăn trong một nhà hàng cao cấp rất có tiếng dành cho tình nhân.

Lê Cẩn có không ít scandal, đã từng ra ngoài ăn cơm cùng rất nhiều phụ nữ, ngoại trừ đại tiểu thư Châu Dĩ Tuyền của Châu gia là em họ của anh mà ai cũng biết ra, những người khác đều là nữ minh tinh trong giới giải trí, còn danh môn khuê tú giống Hạ Yên thì đây là lần đầu tiên. Cô đâu phải là đối tượng có thể tùy tiện chơi đùa một chút, hai công ty có quan hệ hợp tác, dù Lê Cẩn có muốn chơi đùa phụ nữ thế nào cũng không thể xuống tay với Hạ Yên.

Đầu tiên là Hạ Yên đến Lê Thị làm việc, còn là tầng 35, sau đó Lê Cẩn lại đi ăn trưa cùng Hạ Yên trong một nhà hàng tình nhân nổi tiếng, các loại dấu hiệu đều cho thấy: Có thể lần này Lê Cẩn rất nghiêm túc.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của mọi người, nhưng ai ai cũng cảm thấy chuyện này tám phần là thật. Lê tổng của họ đã 28 tuổi, sự nghiệp thành công, giờ muốn kết hôn là chuyện rất bình thường, dù sao thì Lê Thị cũng cần có người thừa kế, Hạ Yên là đối tượng kết hôn khá tốt, ít nhất cũng tốt hơn gấp bội lần so với Bạch Hủy gì đó lần trước đến công ty, môn đăng hộ đối mà.

Rốt cuộc Thái Tiểu Linh cũng không nhịn được, trong giờ làm việc buổi chiều cố gắng rút ra chút thời gian rảnh để dò hỏi Hạ Yên chuyện này: “Hạ Yên, tôi nghe mọi người nói trưa nay cô đi ăn cùng Lê tổng đúng không?” Cô nháy mắt đầy vẻ ái muội với Hạ Yên. “Có phải Lê tổng của chúng tôi đang theo đuổi cô không?”

“Đừng nói đùa, chúng tôi chỉ ra ngoài ăn trưa thôi, không có gì đâu.” Hạ Yên bày ra dáng vẻ ngượng ngùng, duy trì vẻ mặt đó một cách khéo léo, khiến người ta vừa nhìn là biết cô đang xấu hổ, hơn nữa còn có vẻ rất ngọt ngào.

“Tôi đâu nói đùa, cô đừng giấu nữa, chúng tôi biết hết rồi.” Thái Tiểu Linh có ấn tượng tốt về Hạ Yên, cho nên rất ủng hộ cô, hơn nữa còn rất tin vào lời đồn này trong công ty. “Tôi làm việc ở Lê Thị đã ba, bốn năm, nhìn thấy nhiều rồi. Lê tổng có rất nhiều đối tượng gặp dịp thì chơi, nhưng tôi thấy lần này nhất định là anh ấy thật lòng với cô đấy!”

“Đừng nói linh tinh, điều kiện của anh Lê tốt như vậy, sao lại để mắt đến tôi được.” Hạ Yên đỏ mặt lên. Tuy đây chỉ là giả, nhưng cô nghe xong vẫn thấy rất vui, điều này giống với tưởng tượng của cô, nên giờ ai cũng cảm thấy cô rất thích hợp với Lê Cẩn.

“Điều kiện của cô thế này mà còn không tốt à? Vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, lại là thiên kim đại tiểu thư. Phụ nữ muốn bám víu vào Lê tổng của chúng tôi thì nhiều lắm, một đám người đó không phải không tốt chỗ này thì cũng là không tốt chỗ khác, người như cô mới thật sự thích hợp. Nếu tôi là đàn ông nhất định sẽ muốn kết hôn với cô!”

Hạ Yên chỉ cười với Thái Tiểu Linh chứ không nói gì nữa, tiếp tục làm việc.

Đối phương không muốn nói, Thái Tiểu Linh cũng không ép buộc, xem ra Hạ Yên là người rất kín đáo. Thế nhưng chỉ cần nhìn qua loại dấu hiệu này là biết, tính chân thực của tin đồn là rất cao, bên nữ thế này cũng xem như là thừa nhận rồi.

Do đó, tin đồn càng truyền càng thái quá, câu nói tam nhân thành hổ chính là loại tình huống hiện tại đây này. Mọi người nói như thể mình được nhìn tận mắt nghe tận tai vậy, từ trong miệng bọn họ, Lê Cẩn và Hạ Yên đã bước đến giai đoạn bàn chuyện hôn lễ rồi, chỉ còn kém công bố chính thức với truyền thông thôi.

Ban đầu, chuyện này còn chưa đến tai Tiêu Dĩ Thư. Cậu đang chuẩn bị cho một dự án mới, khá bận rộn, phải đến ba ngày sau cậu mới biết được “câu chuyện tình yêu” giữa Lê Cẩn và Hạ Yên từ lời tán gẫu của Hà Nhã và mấy đồng nghiệp nữ.

Phiên bản của câu chuyện này có rất nhiều loại, còn có đủ loại tình tiết phát triển.

“Nghe nói Lê tổng chuẩn bị tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh đấy, không biết chúng ta có được tham dự không.”

“Làm gì có chuyện mời chúng ta, nhưng mà rất có thể sẽ được phát lì xì và bánh kẹo cưới đấy.”

“Thế là cũng tốt rồi.”

“Hà Nhã, sao cô không nói gì vậy?”

“Hai hôm nay cô ấy đang đau khổ mà, Lê tổng là tình nhân trong mộng của cô ấy, bây giờ hoa đã có chủ, cô ấy vẫn chưa bình tĩnh lại được.”

Hà Nhã liếc sang mọi người: “Chẳng lẽ tôi không thể đau buồn cho giấc mộng của tôi à, một người đàn ông như Lê tổng có ai mà không thích?”

“Kể cũng phải, lúc tôi chưa kết hôn cũng giống cô đấy, sau mới hiểu rõ hiện thực, chúng ta không có hy vọng đâu.”

“Aizzz…” Hà Nhã ngắm nghía móng tay của mình, bực bội nói. “Tôi cũng nên đi tìm bạn trai thôi.” Trước đây cô rất ngứa mắt với những nữ minh tinh không biết điều kia, cảm thấy bọn họ rất bẩn, nhất định Lê Cẩn chỉ chơi đùa thôi. Nhưng giờ đối thủ lại là một cô gái trong sạch thuần khiết, điều kiện còn tốt như thế, bỏ xa mình những mười tám con phố, người ta vừa đến một cái là được lên tầng 35, còn mình làm việc ở đây đã lâu rồi mà còn chưa từng nói chuyện với Lê Cẩn được một câu, cho nên phải tỉnh lại thôi.

Trong nhất thời, Tiêu Dĩ Thư ù ù cạc cạc, Lê Cẩn muốn tổ chức hôn lễ? Đây là chuyện quyết định từ lúc nào vậy, sao mình không biết gì hết?

Mình và Lê Cẩn kết hôn giả mà, sao có thể tổ chức hôn lễ được?

Tiêu Dĩ Thư đang tưởng người mà Lê Cẩn tổ chức hôn lễ cùng là mình, cho nên vô cùng sốt ruột, chuyện này đâu có giống như đã nói từ trước, nếu thân phận của mình bị công khai, sau này phải làm sao?

“Lê tổng mà các cô nói là Lê tổng của công ty chúng ta à?” Tiêu Dĩ Thư hỏi lại mọi người để xác nhận, cậu không tin Lê Cẩn tự tiện quyết định chuyện này khi chưa được cậu đồng ý.

“Đương nhiên là Lê tổng của chúng ta rồi. Tiêu Dĩ Thư, hai hôm nay cậu bận rộn quá, hồ đồ rồi à?”

“Phải rồi, chắc Tiêu Dĩ Thư vẫn chưa biết chuyện này.” Hà Nhã suy nghĩ cẩn thận xong cũng thoải mái hơn, tiếp tục nuối tiếc cũng không có tác dụng gì. “Lê tổng của chúng ta sắp kết hôn với thiên kim Hạ Yên của Nhuận Hoa, hai hôm trước cậu bận, chắc chưa nghe nói chứ gì?”

Tiêu Dĩ Thư choáng váng: “… Hạ Yên?” Thiên kim Hạ gia hôm trước đến Lê gia làm khách?

Một đồng nghiệp nữ khác nói tiếp: “Đúng vậy, cậu không biết đúng không. Hai hôm trước Hạ Yên nhảy dù lên tầng 35, chưa nói đến chuyện hai người sớm chiều ở chung, họ còn đến nhà hàng tình nhân ăn cơm nữa cơ, chính là nhà hàng cơm tây tên là “Province” đấy.” Bất kể đã trôi qua bao nhiêu ngày, sự nhiệt tình khi bàn tán về chuyện này của mọi người không hề suy giảm một chút nào. “Tình yêu chốn văn phòng đó, lãng mạn lắm mà, không tưởng tượng được Lê tổng lãnh diện vô tư của chúng ta cũng có một ngày công tư bất phân vì tình yêu.”

Tiêu Dĩ Thư không biết phải miêu tả tâm tình hiện tại của mình như thế nào nữa, đầu óc cậu hiện đang rối loạn hết lên.

Cậu xác định mình không hề nghe nhầm, mọi người thật sự đang nói là Hạ Yên, người tổ chức hôn lễ cùng Lê Cẩn là Hạ Yên! Không phải Tiêu Dĩ Thư cậu!

Là cậu tự mình đa tình…

Những lúc đầu óc hồ đồ tự chui vào ngõ cụt thì dù nghĩ gì cũng lung tung lộn xộn hết cả, tình trạng hiện tại của Tiêu Dĩ Thư chính là như vậy.

Cũng đúng thôi, trước đây Lê Cẩn kết hôn cùng mình chỉ là kế sách tạm thời để đối phó với Phương Ngữ Vi thôi, bây giờ tìm được đối tượng kết hôn thích hợp rồi, một đối tượng kết hôn có thể đường đường chính chính tổ chức hôn lễ cùng anh, còn mình thì, căn bản chưa xảy ra chuyện gì hết, không phải sao.

Điều kiện của Hạ Yên tốt như thế, bất luận là Lê Cẩn hay chú Lê đều sẽ thích, đến cả các nhân viên trong công ty cũng ủng hộ hết mình kia kìa.

Còn cuộc hôn nhân của mình và Lê Cẩn, ở Trung Quốc căn bản là không hợp pháp. Cả hai đều mang quốc tịch Trung Quốc, dù đã đăng ký kết hôn ở Mỹ cũng không được, vốn dĩ không được pháp luật Trung Quốc bảo vệ!

Đột nhiên Tiêu Dĩ Thư đứng vọt dậy, chạy vào toilet, khiến mọi người giật mình.

“Cậu ta làm sao vậy?” Hà Nhã khó hiểu hỏi, không phải đang nói chuyện bình thường sao, khó chịu ở đâu à?

Tiêu Dĩ Thư cúi đầu xuống bồn rửa mặt nôn ọe, có lẽ trong một khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp nhận chuyện này, tâm tình biến đổi đột ngột nên tạo thành phản ứng sinh lý, nôn hết mọi thứ trong dạ dày ra, không biết là thất vọng về Lê Cẩn hay ghét bỏ tâm tình xấu xa của mình, trong lòng cực kỳ khó chịu, trong mắt cũng như có thứ gì đó muốn trào ra ngoài.

Thích người đó mất rồi…

Tại sao đến giờ mình mới phát hiện ra chuyện này?

Bởi vì vẫn luôn cảm thấy mình không thích Lê Cẩn, cho nên vẫn chỉ nhượng bộ đối với sự theo đuổi của Lê Cẩn, bây giờ nghĩ lại, sẽ không ai cứ kiên nhẫn chờ đợi mãi, thời gian lâu nhất định sẽ mất hứng đối với loại chuyện cứ không ngừng theo đuổi nhưng không nhận được tình cảm đáp lại như thế này.

Là chính mình không tốt mà, là chính mình không phát hiện sớm một chút, nên đã đẩy Lê Cẩn đến với người khác…

Tiêu Dĩ Thư nhớ lại ánh mắt tràn ngập tình yêu của Hạ Yên dành cho Lê Cẩn, được một mỹ nhân như vậy thích, là đàn ông đều sẽ động tâm thôi…

Mười mấy phút sau, Tiêu Dĩ Thư mới bình tĩnh lại. Cậu rửa mặt soi gương, cố gắng làm mình trông không khác thường quá, sau đó mới từ từ về văn phòng.

“Tiêu Dĩ Thư, cậu sao thế, thân thể khó chịu à?” Mấy người Hà Nhã vừa rồi đều bị Tiêu Dĩ Thư dọa sợ. “Mắt cậu đỏ lắm.”

Tiêu Dĩ Thư cầm bản dự án đã được đóng dấu ở trên bàn giả bộ mở ra như muốn xem để che giấu sự xấu hổ. “À, vừa rồi không biết có cái gì bay vào mắt, hơi đau, tôi đã soi gương rồi, không sao cả.”

Mọi người thấy cậu không sao, bèn tiếp tục nói chuyện, lúc này không còn nói về Lê Cẩn và Hạ Yên nữa, Hà Nhã đang kể chuyện về một người bạn của mình.

“Đúng rồi, nhắc đến kết hôn, các cô còn nhớ tháng trước tôi kể chuyện gì cho các cô không, chính là về một người bạn của tôi cứ đòi ly hôn ấy.” Hà Nhã sụt sịt nói. “Thật đúng là rối rắm, tháng trước cô ấy cứ ầm ĩ lên đòi ly hôn với chồng, thế mà đến tháng này lại thay đổi như một người khác vậy.”

“À à, nhớ ra rồi, là người bạn phát hiện ra chồng cô ấy có tình nhân đúng không?”

“Đúng rồi, là cô ấy đấy, lúc đòi hy hôn thì mắng chồng mình như tát nước vào mặt ngay trước mặt chúng tôi, nói chồng mình là một kẻ cặn bã, thế mà tháng này lại ngọt ngào như mật, tuần trước đi liên hoan, vẻ ân ái kia hả, thật sự làm tôi phải mù mắt!”

“Trời ạ, thay đổi như vậy cũng thần kỳ quá, mau kể đi, rốt cuộc là thế nào?” Sự tò mò của mọi người đều bị khơi gợi.

Hà Nhã rất hưởng thụ những cái nhìn đầy kỳ vọng này, cô cười nói: “Tôi cũng không biết rõ lắm rốt cuộc là chuyện gì, tôi chỉ nghe một người bạn khác kể lại thôi. Lúc đó chồng cô ấy có một hồng nhan tri kỷ quan hệ khá tốt, nghe nói là phát triển tiếp từ quan hệ đồng nghiệp đấy, thường xuyên ra ngoài ăn cơm đi chơi với nhau, thật ra ngoại hình của người phụ nữ kia cũng không tốt lắm, kém hơn bạn tôi nhiều. Bạn tôi cảm thấy chồng mình thay lòng đổi dạ, nên mới đòi ly hôn.”

“Sau đó thì sao sau đó thì sao?”

Hà Nhã nói tiếp: “Sau đó chúng tôi cũng có khuyên cô ấy, nói thật ra chính cô ấy cũng phải có trách nhiệm, ngày nào cũng bận rộn với công việc, không có cuộc sống tình cảm cùng chồng, là đàn ông thì làm gì có ai chịu nổi, ngoại tình dưới tình huống như thế là điều đương nhiên.”

“Nói có lý lắm.” Mọi người đều gật đầu, nhất là mấy đồng nghiệp nam, cực kỳ đồng cảm với người đàn ông kia, quả thực không thể có lý hơn được nữa! Hà Nhã và mấy đồng nghiệp nữ quay sang nhìn bọn họ bằng ánh mắt xem thường.

“Nhưng tôi nói với cô ấy, nếu bây giờ cậu ly hôn với chồng, không phải là để con hồ ly tinh kia được lợi sao? Cậu trẻ trung xinh đẹp, còn được pháp luật bảo vệ, lợi thế nhiều như thế sao mà không tranh giành được với kẻ thứ ba kia? Cho dù thật sự muốn ly hôn, cũng phải để đôi cẩu nam nữ kia trả một cái thật đắt trước!” Hà Nhã nói tới đây, cực kỳ đắc ý. “Sau đó bạn tôi thay đổi hẳn, đột nhiên không còn cuồng công việc nữa, cũng không tăng ca luôn, nói là muốn cho chồng cô ấy biết thế nào mới là một người phụ nữ tốt!”

“Sau đó nữa?”

Hà Nhã lắc đầu: “Sau đó thì tôi không rõ lắm, quá trình thì tôi không biết, chỉ biết kết quả cuối cùng là, chồng cô ấy hồi tâm chuyển ý, cắt đứt quan hệ với kẻ thứ ba kia. Sau này tôi nghe cô ấy nói, chồng cô ấy vốn không muốn ly hôn, là một mình cô ấy ầm ĩ lên, bây giờ cuối cùng cũng hòa hợp rồi.”

Một đồng nghiệp nữ tổng kết: “Coi như tôi hiểu rồi, vì chồng của bạn cô lâu rồi không được vợ quan tâm, cảm thấy cô đơn, thật ra người anh ta yêu vẫn là bạn cô, bây giờ bạn cô chủ động hòa hợp, làm gì có chuyện anh ta không muốn!”

“Chắc là vậy.” Hà Nhã thở dài. “Hy vọng đừng xảy ra chuyện gì nữa, tháng trước giày vò nhau, tai tôi sắp mọc kén vì mấy lời kể lể của cô ấy luôn.”

Đây chỉ là một chút nhạc đệm trong cuộc trò chuyện ở văn phòng, tất cả mọi người chỉ nghe cho có, dù sao đây cũng chỉ là một chuyện bát quái không liên quan gì đến mình.

Thế nhưng, có một người thì không nghĩ vậy.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Tiêu Dĩ Thư nghe câu chuyện của bạn Hà Nhã xong, đột nhiên nảy ra một tâm tư khác thường…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.