Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 48



Tiêu Dĩ Thư đỏ mặt hỏi Lê Cẩn có thể mời cậu vào phòng không, đương nhiên Lê Cẩn sẵn lòng rồi, quả thực cầu còn không được ấy! “Vào đi, mau vào đi!” Lê Cẩn vội vàng đứng sang một bên để Tiêu Dĩ Thư vào. Hôm nay trông Tiêu Dĩ Thư có vẻ không giống bình thường, rất gợi cảm, tràn đầy quyến rũ, Lê Cẩn chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy hơi thở của mình nặng nề đi nhiều.

Bây giờ Tiêu Dĩ Thư vừa hồi hộp vừa thấp thỏm, hồi hộp là vì lần đầu tiên làm loại chuyện này, thấp thỏm là vì không biết có thành công không, hành động tự tiện dâng mình đến cửa này liệu Lê Cẩn có ghét không?

Lê Cẩn đóng cửa lại, sau đó gọi Tiêu Dĩ Thư ngồi xuống sofa nói chuyện, anh thấy Tiêu Dĩ Thư đến tìm mình vào lúc muộn thế này nhất định là có chuyện gì đó rất quan trọng muốn nói.

“Không, không ngồi đâu.” Tiêu Dĩ Thư hơi rối rắm, tay chân không biết để đâu mới được.

“… Ờ.” Lê Cẩn hơi thất vọng, không muốn ngồi xuống nói chuyện, vậy chắc là sẽ rời đi nhanh thôi.

Tiêu Dĩ Thư cứ đứng đó xoắn xuýt một hồi lâu, mãi mà không nói được gì, mặt thì càng lúc càng đỏ, khiến cho Lê Cẩn nôn nóng hỏi: “Tiểu Thư, mặt em còn đỏ hơn cả lúc mới về nhà, thật sự không có chỗ nào khó chịu chứ?” Nói xong, Lê Cẩn vươn tay muốn xem nhiệt độ thế nào. Từ sau lần Tiêu Dĩ Thư bị cảm, anh trở nên hay hoảng sợ giật mình, chỉ hơi gió thổi cỏ lay một chút đã lo lắng.

Sau đó tay anh bị Tiêu Dĩ Thư nắm chặt.

“Tiểu Thư?” Lê Cẩn không hiểu hành động của Tiêu Dĩ Thư, vừa định hỏi thì đã xảy ra một chuyện mà anh luôn tưởng chỉ trong mơ mới có hy vọng xa vời rằng nó sẽ xảy ra – Tiêu Dĩ Thư chủ động hôn anh!

Chiều cao hai người hơn kém nhau hơn 10cm, hai tay Tiêu Dĩ Thư bám vào vai Lê Cẩn, hai chân hơi kiễng, mặt mũi đỏ bừng dâng môi mình lên. Cậu vô cùng hồi hộp, cho nên toàn bộ cơ thể đều đang run nhè nhẹ.

Lê Cẩn bị nụ hôn bất ngờ này dọa cho ngây người, đây thật sự không phải nằm mơ chứ?

Thế nhưng, độ ấm ở vai và môi lại chân thật đến vậy. Lê Cẩn lén nắm chặt tay lại để móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn ở lòng bàn tay nói cho anh biết, đây không phải nằm mơ!

Niềm vui mừng quá đỗi trong chớp mắt bao lấy toàn bộ cơ thể Lê Cẩn, lý trí nói cho anh biết chuyện này không khoa học, phải hỏi Tiêu Dĩ Thư xem nguyên nhân của hành động này là gì, nhưng hiển nhiên phản ứng của thân thể lại không muốn như thế. Lê Cẩn bất giác ôm chặt người mà anh ngày nhớ đêm mong trước mặt, rồi nhiệt tình đáp lại sự chủ động không rõ nguyên do này.

Lê Cẩn chờ đợi giây phút này đã lâu lắm rồi. Hiện tại cơ hội đến ngay trước mắt, tuy anh rất muốn biết tại sao đêm nay Tiêu Dĩ Thư lại có hành động khác thường như thế, nhưng anh không muốn hỏi, anh sợ chỉ vừa hỏi thôi là giấc mộng đẹp này sẽ tan biến mất. Bất kể xuất phát từ lý do gì, nhưng ông trời đã cho anh cơ hội này, nếu còn không biết trân trọng nữa thì thật đáng bị thiên lôi giáng xuống!

Tiêu Dĩ Thư chỉ chạm nhẹ vào môi, nhưng sự đáp lại của Lê Cẩn thì không đơn giản như vậy. Một tay anh ôm eo Tiêu Dĩ Thư, để cơ thể Tiêu Dĩ Thư gắn chặt vào cơ thể mình, tay còn lại giữ chặt đầu Tiêu Dĩ Thư, để đôi môi hai người tiếp xúc nhau hết mức có thể. Khác với nụ hôn từ từ như lần trước, hiện giờ mới hôn chưa được bao lâu hai người đã trao đổi nước miếng cho nhau, hôn đến mức kịch liệt, cả hai đều đang vội vã khát vọng lẫn nhau.

Lê Cẩn hôn Tiêu Dĩ Thư giống như phát điên, sự chủ động của cậu đã nhen nhóm toàn bộ dục vọng trong anh, chỉ trong một chớp mắt, thân thể anh đã khát khao đến nỗi trướng đau, phần bụng dưới nóng rực gắn chặt vào bụng Tiêu Dĩ Thư, tất cả các tế bào trong người đều đang kêu gào bảo anh mau chóng chiếm đoạt người trong lòng.

Lê Cẩn bắt đầu cảm thấy quần áo trở thành chướng ngại vật vướng víu ngăn cản da thịt hai người tiếp xúc. Anh thật sự chỉ muốn xé toạc chiếc áo ngủ không cài ba nút áo mà Tiêu Dĩ Thư đang mặc trên người, nhưng lại sợ làm cậu bị thương, anh vẫn cố nín nhịn.

Chậm một chút, chậm thêm chút nữa, anh không thể suồng sã quá mức khiến người trong lòng bị dọa.

Môi Lê Cẩn chậm rãi di chuyển đến cổ Tiêu Dĩ Thư, đây là nơi mẫn cảm của cậu. Quả nhiên, mới hôn một cái mà Tiêu Dĩ Thư đã rên lên khe khẽ, hai tay đang bám vào vai Lê Cẩn cũng từ từ vòng ra phía sau, choàng quanh cổ Lê Cẩn, dùng mức độ cực kỳ nhỏ bé để cổ mình đến gần Lê Cẩn hơn, nụ hôn ở cổ làm cậu vô cùng thoải mái.

Năm phút sau, Lê Cẩn không thể nhịn tiếp được, bế ngang Tiêu Dĩ Thư lên đi về phía giường, nhẹ nhàng đặt người đang thở hổn hển lên chiếc giường mềm mại, sau đó vội vàng cúi người đè lên…

Lê Cẩn nằm nghiêng bên cạnh Tiêu Dĩ Thư, nụ hôn của anh dần dần rời khỏi cổ, ban đầu là xương quai xanh, sau đó từ từ tiến đến những nơi đang giấu trong lớp quần áo.

Anh vừa hôn lên làn da trắng bóc trên ngực Tiêu Dĩ Thư, vừa dùng tay cởi cúc áo của chiếc áo ngủ vướng víu ra, từ từ làm cho cơ thể Tiêu Dĩ Thư hiện ra trước mặt anh. Lê Cẩn cảm thấy hạ thân càng lúc càng trướng đau hơn, anh chỉ muốn vùi mình vào trong thân thể trước mắt đây, nhưng mà không thể được, anh không thể quá vội vã được, cứ nhẫn nhịn trước đã.

Với nụ hôn vẫn đang tiếp tục, Lê Cẩn phát hiện ra một chuyện càng khiến anh kinh hỉ hơn. Anh nhận ra Tiêu Dĩ Thư không chỉ mẫn cảm ở cổ, trên người còn có rất nhiều chỗ mẫn cảm khác, chỉ nửa thân trên thôi cũng đã nhiều lắm rồi. Anh mới chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ vào nơi đỏ thẫm trước ngực Tiêu Dĩ Thư, mà tiếng rên rỉ của Tiêu Dĩ Thư đã vút cao lên nhiều, hơn nữa mặt càng đỏ hơn, cả người cũng cong lên, phần thân dưới trong quần ngủ cũng bắt đầu có động tĩnh.

Lê Cẩn thầm cười nhẹ, biết mình thật sự có được một bảo vật, chỉ kích thích một chút thôi mà phản ứng đã kịch liệt thế này, đúng là một thân thể tuyệt vời nằm ngoài sức tưởng tượng của anh.

Lê Cẩn cong khóe môi cười, cúi người xuống, chuyển nụ hôn đến nơi đỏ thẫm bên phải của Tiêu Dĩ Thư, sử dụng môi lưỡi cùng lúc, trêu đùa quả đỏ ngọt ngào kia trong miệng, tay trái vẫn tiếp tục đùa giỡn trái đỏ bên trái.

Kích thích song song khiến cả người Tiêu Dĩ Thư bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Cho đến giờ cậu chưa từng trải nghiệm loại chuyện kích thích này, dường như toàn bộ cơ thể không còn là của mình nữa, hơi thở vô cùng dồn dập, tiếng rên rỉ hoàn toàn không thể khống chế được mà truyền hết ra ngoài, cậu cực kỳ xấu hổ, nhưng mà không nhịn được.

Không chỉ có vậy, vì đã bị kích thích mãnh liệt, phần thân dưới đang dần dần ngẩng đầu. Phân thân bị bao vây trong quần lót bày tỏ sự cấp thiết, thậm chí cậu còn không chịu nổi phải cọ xát vào đùi Lê Cẩn, lớp vải mềm mại làm cậu thấy quá là vướng víu, dục vọng khiến cậu hoàn toàn mất đi lý trí bình thường.

Người bên dưới chào đón mình đến chiếm đoạt tới mức nào, Lê Cẩn đã cảm nhận được đầy đủ, Tiểu Thư của anh đang dùng ngôn ngữ cơ thể để nói ra khát khao của cậu với anh.

Tay trái Lê Cẩn đùa giỡn quả đỏ trước ngực Tiêu Dĩ Thư xong thì chuyển xuống dưới, chậm rãi len lỏi vào trong quần ngủ của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve dục vọng sưng lên cách một lớp quần lót, rồi lại từ từ vào hẳn bên trong, cầm lấy phân thân Tiêu Dĩ Thư, bắt đầu xoa nắn nhẹ nhàng, đương nhiên, môi và lưỡi anh vẫn không rời khỏi ngực Tiêu Dĩ Thư, quả đỏ bên phải đã ướt đẫm nước miếng, trông vô cùng dâm mỹ.

Thân thể Tiêu Dĩ Thư run rẩy kịch liệt hơn, thật thoải mái, khoái cảm vào những lúc tự làm chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy. Khoái cảm truyền đến từ ngực và phân thân quả thực như muốn làm cậu phát điên, tiếng rên rỉ cao vút không ngừng phát ra ngoài miệng, thậm chí cậu còn thấy mình thật dâm đãng, nhưng thân thể này đã không còn chịu sự khống chế của cậu, hoàn toàn để mặc cho Lê Cẩn chi phối.

Tiêu Dĩ Thư cảm thấy, bây giờ dù Lê Cẩn có muốn cậu làm bất cứ điều gì, cậu đều đáp ứng hết, dù có là chuyện dâm đãng đến mấy, cậu cũng sẽ nghe theo. Hiện tại cậu chỉ muốn làm tình, ngoại trừ chuyện này ra cậu không quan tâm bất kỳ cái gì nữa, toàn thân đều đang khát khao Lê Cẩn.

Mấy phút sau, rốt cuộc Tiêu Dĩ Thư cũng phát tiết dưới sự tấn công nhiệt tình của Lê Cẩn, tất cả tinh dịch màu trắng đều bắn vào tay Lê Cẩn.

Ngay trước mặt Tiêu Dĩ Thư, Lê Cẩn nhẹ nhàng liếm tinh dịch trong tay mình, sau đó nói nhỏ bên tai Tiêu Dĩ Thư: “Tiểu Thư, em hơi nhanh đấy ~” Ngay lập tức, khuôn mặt Tiêu Dĩ Thư biến thành quả cà chua, dâm mỹ quá, đây là hình ảnh dâm mỹ nhất mà cậu từng thấy!

Lê Cẩn làm hết hành động tình sắc này xong thì rút một tờ giấy ở đầu giường lau khô tay, sau đó lại cúi xuống nhẹ nhàng hôn khắp người Tiêu Dĩ Thư, loại quả ngon nhất vẫn chưa hái xuống, ban đêm mới chỉ bắt đầu thôi.

Cả người Tiêu Dĩ Thư không còn sức lực nằm trong lòng Lê Cẩn, sự dịu dàng của Lê Cẩn làm cậu rung động không thôi. Cậu đã phát tiết rồi, nhưng Lê Cẩn vẫn chưa, chỉ tiếp tục hôn khắp da thịt cậu, tất cả các hành động đều dịu dàng đến mức làm cho đáy lòng cậu phải tê dại.

Hôm nay cậu đến là để “hiến thân”, nếu chỉ có mình cậu được hưởng thụ, vậy thì kế hoạch thất bại rồi. Tiêu Dĩ Thư có thể cảm nhận được thứ nóng rực của Lê Cẩn, nó đang dán chặt vào bắp đùi cậu.

“Lê Cẩn, em…” Tiêu Dĩ Thư đang định lên tiếng để Lê Cẩn không cần khách khí với mình, cậu thật lòng muốn tiến triển thêm một bước với anh, nhưng còn chưa nói ra lời, đột nhiên Lê Cẩn đứng dậy rời khỏi cậu!

Tiêu Dĩ Thư như bị rơi vào hầm băng, thất bại rồi sao, Lê Cẩn không cần cậu sao? Phải làm sao đây…

Nhưng mà đã đến mức độ này rồi, Tiêu Dĩ Thư không muốn buông tay, dù cho chỉ còn một chút cơ hội, cậu cũng phải nắm giữ thật chặt! Vào lúc này, cậu căn bản không muốn quan tâm đến mấy thứ như tôn nghiêm.

“… Đừng rời xa em được không, anh đừng đi!” Trong đôi mắt Tiêu Dĩ Thư đã chứa chan ánh nước, cậu nằm trên giường cầu xin Lê Cẩn, cầu xin anh đừng đi.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.