Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 49



Lê Cẩn nghe thấy lời cầu xin của Tiêu Dĩ Thư, cả người như sắp nổ tung đến nơi, người mình thích nằm trên giường cầu xin mình như vậy, sẽ không ai nhịn được hết. Lê Cẩn càng cảm thấy thân thể trướng đau hơn, anh cúi xuống hôn nhẹ vào môi Tiêu Dĩ Thư một cái: “Đương nhiên anh sẽ không đi, anh chỉ sợ em bị thương, chờ anh một chút.”

Tiêu Dĩ Thư không hiểu lắm, nhìn Lê Cẩn mở ngăn kéo tủ ở đầu giường, lấy một thứ từ trong đó ra.

Sau đó, mặt Tiêu Dĩ Thư càng đỏ hơn, thị lực của cậu rất tốt, chỉ nhìn một cái là thấy rõ chữ ghi trên đó, là một lọ dầu bôi trơn. Hôm nay là do chính cậu nảy ra ý định lâm thời, Lê Cẩn đã chuẩn bị thứ này từ bao giờ vậy?

“Sao… Sao lại có cái này?” Tiêu Dĩ Thư lắp bắp, không lẽ Lê Cẩn biết chuyện cậu muốn tự dâng mình đến cửa từ trước? Anh ấy có thuật đọc tâm sao? Không khoa học!

Lê Cẩn vừa cởi quần áo vừa cười nói: “Tất nhiên anh đã chuẩn bị từ ngày chúng ta mới kết hôn.”

Tiêu Dĩ Thư vội vàng nghiêng đầu nhắm chặt mắt. Mặc dù cậu vừa tiếp xúc thân mật cùng Lê Cẩn xong, nhưng cái loại chuyện nhìn anh cởi quần áo này, cậu vẫn thấy xấu hổ lắm. Không ngờ Lê Cẩn đã chuẩn bị từ lúc đó, không hiểu tại sao, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy niềm vui sướng trong lòng mình cứ dâng trào không ngừng, hóa ra mình được khao khát đến vậy sao, nếu phát hiện ra tình cảm của mình sớm hơn thì tốt quá rồi.

Ngậm miệng nhắm mắt, nên tai nhạy cảm hơn bình thường nhiều, nghe rõ tiếng động khi Lê Cẩn cởi quần áo, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy thân thể lại có phản ứng. Rất nhanh sau đó Lê Cẩn lại bao phủ lên người cậu, Tiêu Dĩ Thư cảm nhận được hạ thân nóng rực của anh, hiện tại Lê Cẩn đã khỏa thân toàn bộ rồi.

Lê Cẩn vừa hôn môi và cổ Tiêu Dĩ Thư, vừa chậm rãi cởi bỏ chỗ quần áo còn thừa trên người cậu, cuối cùng cả hai người đều trần trụi cùng nhau.

Nụ hôn của Lê Cẩn dần dần giống như cuồng phong bão táp, dục vọng của anh đang trên bờ vực bùng nổ, anh hôn khắp người Tiêu Dĩ Thư nhưng cũng đồng thời không ngừng cọ sát hạ thân nóng rực của mình vào thân thể cậu, mong muốn có thể dùng cách này để làm giảm bớt sự nôn nóng vội vã của mình, nếu không nhất định anh sẽ không chịu được mà dứt khoát vùi mình vào sâu trong thân thể tuyệt vời khiến anh phát điên này mất.

Lê Cẩn liếm hôn tay, ngực Tiêu Dĩ Thư, sau đó là bụng nhỏ của cậu, thấy hạ thân cậu lại dần ngẩng lên, mới lộ ra nụ cười thỏa mãn, có điều Lê Cẩn đang có ý xấu, anh hoàn toàn không quan tâm đến việc Tiêu Dĩ Thư đang vô thức hơi áp sát phân thân vào mình, chạm tay cũng không chạm một cái, chỉ vuốt ve làn da ở đùi Tiêu Dĩ Thư thật tình sắc, rồi còn cúi xuống liếm hôn da dẻ nơi đó. Không đến một lát, toàn bộ phần thân dưới của Tiêu Dĩ Thư hầu như đều được Lê Cẩn hôn khắp cả, chỉ còn thiếu nơi quan trọng nhất.

Tiêu Dĩ Thư cảm thấy mình sắp điên mất, chỗ nào tay Lê Cẩn cũng chạm vào, nhưng lại không chạm vào nơi mà cậu muốn nhất, sau cùng Tiêu Dĩ Thư không thể nhịn nổi, cậu thấy nếu còn tiếp tục thế này nữa, cơ thể mình sẽ hỏng mất, cho nên tự vươn tay xuống sờ vào phân thân của mình.

Lê Cẩn nổ tung luôn rồi, đây là người mà anh thích nhất, loại hành động như thẩm du này khiến cho đầu óc anh đều sung huyết. Dâm mỹ đến vậy, lại tràn ngập quyến rũ đến thế, nếu mình không cọ sát một chút để giảm bớt, có khi đã thất thủ rồi.

Tiêu Dĩ Thư đã hoàn toàn mất hết lý trí, hiện tại trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất là muốn làm tình, phân thân nõn nà đã ửng đỏ, trên đầu đã có một thứ chất lỏng trong suốt dâm mỹ trào ra, âm thanh rên rỉ càng lúc càng lớn.

Dây cung trong đầu Lê Cẩn cuối cùng cũng bị đứt, đến mức độ này mà còn nhịn được, thì mình thực sự không phải là đàn ông nữa.

“Ư…” Đột nhiên tay Tiêu Dĩ Thư bị Lê Cẩn giữ chặt. Dục vọng ở hạ thân không được an ủi, cậu điên lên mất, không còn cách nào cả, sức lực không bằng Lê Cẩn, Tiêu Dĩ Thư chỉ còn biết ôm chặt Lê Cẩn, dùng nửa người dưới cọ xát vào người có thể cho cậu phóng thích, hơn nữa còn hít thở nặng nề dùng nụ hôn ngây ngô của mình hôn Lê Cẩn, muốn lấy lòng Lê Cẩn để anh mau chóng thỏa mãn nguyện vọng của mình.

“Tiểu Thư, ngoan, quay người lại.” Lê Cẩn cũng sắp bùng nổ, có điều anh đã suy đi nghĩ lại, cảm thấy vào từ phía sau sẽ thích hợp cho lần đầu tiên của Tiêu Dĩ Thư hơn, tư thế này khá an toàn thoải mái, cũng dễ dàng hơn.

Chỉ cần có thể thỏa mãn nguyện vọng của mình, thì hiện tại Lê Cẩn nói gì Tiêu Dĩ Thư cũng nghe theo. Ngay lập tức, cậu ngoan ngoãn quay người lại nằm úp sấp trên giường, lại còn tự động chổng mông lên, để tiện cho động tác của Lê Cẩn.

Lê Cẩn lại cảm thán, thật sự là mình nhặt được bảo bối mà, thân thể này quá mẫn cảm quá tuyệt vời. Tiêu Dĩ Thư đắm chìm trong dục vọng trở nên nhiệt tình mạnh dạn, có thể thỏa mãn tất cả những ảo tưởng của anh.

“Nhanh… Nhanh lên.” Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn không còn thấy xấu hổ nữa, hiện giờ cậu chỉ muốn hòa tan làm một cùng Lê Cẩn, nôn nóng đến mức ứa nước mắt ra.

Lê Cẩn nhìn Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn giao nửa người dưới cho mình, hai mắt đỏ bừng, không biết có phải do ảo giác của anh không, tiểu huyệt màu hồng kia đang hơi khép mở vì dục vọng mãnh liệt, được làn da trắng như tuyết xung quanh tô nền, trông cực kỳ dâm mỹ, giống như đang khát cầu anh đi vào vậy.

Lê Cẩn mở lọ dầu bôi trơn, đổ một lượng lớn chất lỏng trong suốt trơn bóng ra lòng bàn tay, sau đó dùng hai ngón tay thấm vào rồi bôi vào cửa huyệt và bên trong vách hang nóng cháy, cảm xúc lành lạnh khiến Tiêu Dĩ Thư phải kinh hô thành tiếng, kích thích quá, thân thể cậu đang run lẩy bẩy.

Còn cảm xúc của Lê Cẩn thì chính là: chặt quá đi!

Một nơi chặt khít như vậy, phân thân của mình thật sự có thể vào được sao, liệu có làm Tiểu Thư bị thương không? Nhưng rồi Lê Cẩn lại nghĩ, nếu có thể vùi mình vào một nơi chặt khít như thế, vậy thì khoái cảm nhất định là mất hồn đến tột đỉnh.

Ngón tay dần dần ra vào thông thuận, ban đầu là hai ngón tay, sau đó là ba ngón, tiểu huyệt vừa chặt vừa trơn, cũng vừa tràn đầy sức hút, tựa như muốn hút hết ngón tay Lê Cẩn vào trong vậy.

“Xin anh, mau vào đi.” Tiêu Dĩ Thư sắp khóc đến nơi, thật là dày vò, tại sao Lê Cẩn vẫn chưa vào. “Em xin anh đấy!”

Nghe được câu đó, nếu còn không hành động nữa thì thật sự không phải đàn ông. Lê Cẩn dùng chỗ dầu bôi trơn còn lại bôi loạn lên phân thân sưng đỏ của mình, sau đó từ từ đi vào trong tiểu huyệt mà mình khao khát đã lâu.

Ba ngón tay căn bản không thể so được với phân thân to dài, phân thân mới chỉ vào được phần đầu mà Tiêu Dĩ Thư đã phải kêu rên lên, to quá căng quá, nhưng mà cũng thấy thỏa mãn và dễ chịu, đây là cảm giác làm tình sao?

Tình huống của Lê Cẩn thì càng không xong, cảm xúc khi đi vào tiểu huyệt còn tuyệt vời hơn trong tưởng tượng, suýt chút nữa là anh nổ tung, chặt quá thích quá.

Lê Cẩn nhẹ nhàng giữ lấy nửa người dưới của Tiêu Dĩ Thư, rồi từ từ di chuyển thân thể, cuối cùng cũng chôn vùi toàn bộ phân thân của mình vào trong cơ thể Tiêu Dĩ Thư.

“Á ____” Ngay vào lúc phân thân Lê Cẩn chôn vùi hoàn toàn vào trong, Tiêu Dĩ Thư bắn luôn, cậu lên cao trào ngay lập tức.

Cảm giác sung sướng và thỏa mãn của Lê Cẩn khó có thể diễn tả thành lời. Tiêu Dĩ Thư lại có thể mẫn cảm đến mức độ này, mới chỉ vào bên trong cậu mà đã bắn, anh còn chưa động đậy mà.

Chuyện kế tiếp cũng giống như nước chảy thành sông vậy, ban đầu Lê Cẩn chỉ đung đưa thong thả, chờ đến khi Tiêu Dĩ Thư quen rồi, thì bắt đầu đung đưa mãnh liệt, thật thoải mái, chặt khít mà cũng ấm áp, cả người anh như sắp bay lên trời.

Mà Tiêu Dĩ Thư cũng đang hoàn toàn đắm mình trong khoái cảm, thân thể cậu thật sự rất thích hợp làm tình. Ngay từ lần đầu tiên, Lê Cẩn đi vào nhưng cậu không thấy quá đau, khoái cảm đã che đậy lên tất cả những cảm giác khác, cậu chỉ muốn Lê Cẩn cứ tiếp tục chiếm đoạt cậu đừng có dừng, tiếng rên của cậu cũng càng lúc càng lớn, dần dần vứt bỏ hết mọi rụt rè, to quá, thích quá, hóa ra làm tình là chuyện thoải mái đến thế sao…

Không biết đã qua bao lâu, sau hai lần Tiêu Dĩ Thư bắn ra, cuối cùng Lê Cẩn cũng đến giới hạn, có điều vì lo lắng cho thân thể Tiêu Dĩ Thư, anh cố nhẫn nhịn mong muốn được trực tiếp bùng nổ trong cơ thể cậu, đến cực hạn thì rút phân thân của mình ra, một lượng lớn tinh dịch bắn lên khắp nửa người dưới của Tiêu Dĩ Thư, cả mông, eo, đùi, chân, nơi nơi đều là tinh dịch…



Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn không còn một chút sức lực nào, cả người mềm oặt, mệt đến mức suýt không mở được mắt ra, để mặc cho Lê Cẩn bế cậu vào phòng tắm, trong lúc mơ màng cũng không biết mình lại bị bôi bao nhiêu dầu, dù sao thì tay Lê Cẩn cũng sẽ không thành thật, toàn thân trên dưới trong trong ngoài ngoài đều bị sờ soạng hết, nhưng thật sự cậu không còn sức, nên cũng không có cách nào so đo được.

Còn mấy thứ chăn đệm bị bẩn, trước khi Lê Cẩn đi tắm đã cho người đến thay, chờ đến khi hai người tắm xong ra ngoài, trên giường đã là một bộ đệm chăn sạch sẽ thơm tho. Chuyện anh và Tiêu Dĩ Thư xảy ra quan hệ không có gì phải giấu diếm hết, ngược lại, đây là điều mà ai ai trong nhà cũng đều ngóng trông, cuối cùng thiếu gia nhà họ cũng hết khổ rồi, thật đúng là xót xa không thôi.

Lê Cẩn cũng không thay quần áo ngủ mới cho Tiêu Dĩ Thư, nếu Tiêu Dĩ Thư đã để mặc cho anh sắp xếp, đương nhiên cứ trần truồng là tốt nhất, ôm vào trong ngực, làn da trắng mịn chạm vào tay, giống như muốn hút lấy mình vậy.

Hiển nhiên Tiêu Dĩ Thư mệt muốn chết luôn, lúc tắm rửa thì còn có chút ý thức, nhưng hiện giờ đã hoàn toàn ngủ say. Lê Cẩn cười tươi nhìn người trong lòng, rốt cuộc người này cũng thuộc về anh, loại cảm giác ngập tràn hạnh phúc này thật sự không có một từ ngữ nào có thể miêu tả được, hết thảy đều tuyệt vời như trong giấc mơ vậy.

Có điều đúng là hôm nay mình làm hơi quá. Đây là lần đầu tiên của Tiểu Thư, anh nên ôn nhu hơn tiết chế hơn mới phải, nhưng mà tình huống khi đó thực sự không thể nhịn được. Kỳ thật bây giờ vẫn muốn thêm một lần nữa, nhưng tình trạng thế này thì không được rồi, sau này cứ từ từ vậy…

Sáng hôm sau, cuối cùng Tiêu Dĩ Thư cũng mơ màng tỉnh lại.

Ngay sau khi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên chính là – Đau!

Cả người chỗ nào cũng đau, xương cốt đau, bắp thịt đau, phía sau cũng đau, còn có một loại cảm giác không thể nói rõ, tóm lại là trong thân thể cứ thấy là lạ!

Sau khi thấy đau xong mới cảm nhận được nguồn nhiệt bên cạnh, đến giờ Tiêu Dĩ Thư mới tỉnh táo hoàn toàn. Cậu đã nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra tối qua, một chi tiết nhỏ cũng không quên, nhất thời cảm giác xấu hổ lan ra khắp người, toàn bộ thân thể cậu như biến thành con tôm bị luộc chín vậy.

Rốt cuộc đêm qua mình lấy đâu ra lá gan để làm nhiều chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ, sau này phải đối mặt với Lê Cẩn thế nào đây, liệu anh ấy có cảm thấy mình rất dâm đãng rất tùy tiện không?

Người bên cạnh có động tĩnh, Lê Cẩn cũng mở mắt, tối qua anh ngủ rất ngon. Trái với Tiêu Dĩ Thư, cả người anh đều thần thanh khí sảng, vừa mở mắt đã hôn nhẹ một cái lên trán Tiêu Dĩ Thư: “Buổi sáng tốt lành.”

“Buổi sáng…” Tiêu Dĩ Thư vừa mở miệng đã phát hiện giọng nói của mình khàn vô cùng, cổ họng cũng hơi đau, sau đó cậu lại đỏ mặt, thân thể của mình bị làm sao không biết, cứ không nhịn được muốn lên tiếng, hôm qua kêu to quá, giờ cổ họng khàn hết cả rồi.

Lê Cẩn thì lại có cảm giác tràn đầy thành tựu, từ đầu xuống chân của người bên cạnh đều trở thành của mình, khiến cho tinh thần buổi sáng của mình vô cùng sáng láng, nếu có thể làm thêm một lần nữa thì hay quá, nhưng xem tình trạng cơ thể Tiểu Thư thì chắc là không được rồi, xem ra sau này phải khai phá nhiều lần hơn để cậu quen mới được.

Giọng nói của Tiêu Dĩ Thư khàn đặc, Lê Cẩn rất đau lòng. Anh định dậy rót cốc nước cho Tiêu Dĩ Thư để cậu nhuận giọng, nhưng vừa mới bỏ chăn ra đã bị Tiêu Dĩ Thư ôm chặt từ phía sau.

“… Lê Cẩn, anh đừng đi.” Tiêu Dĩ Thư dùng giọng nói khàn đặc của mình lên tiếng giữ Lê Cẩn, cậu sợ đây chỉ là yêu thương một đêm.

Loại cảm giác được ỷ lại được cần đến này làm Lê Cẩn sung sướng không thôi, anh quay người lại ôm Tiêu Dĩ Thư cười nói: “Anh chỉ đi lấy cốc nước cho em thôi. Em nghe giọng nói của em xem, khàn hết rồi, tối qua là anh không tốt.” Nói xong, anh lại cúi đầu hôn vào trán Tiêu Dĩ Thư.

“Em… Em có chuyện muốn nói với anh.” Xem như mình đã thành công được một nửa rồi đúng không? Việc còn lại chính là ngả bài với Lê Cẩn, hy vọng Lê Cẩn đừng kết hôn với Hạ Yên.

“Ừ?” Hai tay Lê Cẩn không ngừng dao động ở tấm lưng bóng loáng của Tiêu Dĩ Thư, cảm xúc này thật quá tuyệt vời.

“… Anh đừng ly hôn với em được không?” Tiêu Dĩ Thư nói đến đây lại thấy đau lòng, trong đôi mắt bất giác đã từ từ có ánh nước.

Lê Cẩn: “Hả?” Lê Cẩn sửng sốt, anh cảm thấy nhất định là mình nghe nhầm, Tiểu Thư đang nói gì vậy? Sao anh nghe mà không hiểu?

“Đừng ly hôn với em được không?” Tiêu Dĩ Thư tăng âm lượng lên. Cậu ôm Lê Cẩn thật chặt, chỉ sợ Lê Cẩn sẽ nói ra những lời tàn nhẫn.

“Sao anh lại ly hôn với em?” Cả người Lê Cẩn như rơi vào đám sương mù. “Tiểu Thư, sao em lại có suy nghĩ này? Đương nhiên anh sẽ vĩnh viễn ở bên em, anh yêu em mà.”

Lần này thì đến lượt Tiêu Dĩ Thư sửng sốt, cậu ngây ngốc buông Lê Cẩn ra, ngẩng đầu hỏi: “Không phải anh sắp kết hôn với Hạ Yên vào lễ Quốc khánh à?”

Lê Cẩn: “…” Đây là đang nói lung tung gì đấy? “Kết hôn cùng cô ta? Sao anh là đương sự mà không biết gì cả? Sao anh phải kết hôn với cô ta, anh vốn dĩ không thân quen với cô ta, cũng không hề thích cô ta.”

Tiêu Dĩ Thư ổn định lại tinh thần, xác nhận một lần nữa: “Thật ư?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Lê Cẩn cảm thấy mình bị oan uổng lắm cơ, là do kẻ chết tiệt nào đã tung tin đồn thất thiệt vậy, sao anh có thể kết hôn với ai khác ngoài Tiêu Dĩ Thư được!

“…” Tiêu Dĩ Thư choáng váng, vậy đêm qua mình tự chui đầu vào lưới rốt cuộc là để làm gì?

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.