Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 50



Lê Cẩn hoàn toàn không hiểu sao mình lại kết hôn với Hạ Yên, trong đầu óc anh có lỗ thủng nào đâu? Anh cũng không uống nhầm thuốc, sao lại kết hôn với Hạ Yên được? Là kẻ nào có cái hố trong não sâu quá vậy?

“Tiểu Thư, rốt cuộc em nghe ai nói vậy?” Lê Cẩn cảm thấy nhất định phải giải thích chuyện này cho thật rõ ràng, anh thật sự bị oan quá. “Anh và Hạ Yên chẳng có một chút quan hệ nào cả!”

“Nhưng mà… Nhưng mà mọi người trong công ty đều nói vậy. Hạ tiểu thư nhảy dù lên tầng 35, anh còn đi ăn ở nhà hàng tình nhân nổi tiếng cùng cô ta, sau đó hôn kỳ cũng được quyết định rồi, vào đúng lễ Quốc khánh, còn nói sẽ phát lì xì và bánh kẹo cưới nữa…” Đến tận giờ Tiêu Dĩ Thư mới tỉnh táo lại, cậu càng nói càng thấy chuyện này thái quá. Không đúng, lúc trước mình chả nghe được một chút tin đồn nào, thế mà chỉ nghe mấy đồng nghiệp bàn tán thảo luận thôi đã tin ngay, sau đó thì đầu óc loạn hết cả lên, rồi mới làm ra cái chuyện đêm qua…

Tiêu Dĩ Thư nói đến câu cuối cùng, giọng nói nhỏ tới mức không thể nghe thấy, hiện tại cậu thật muốn đi tìm chết, bao nhiêu mặt mũi kiếp này đều mất sạch cả rồi! Náo loạn một trận lớn như thế…

“Loại chuyện này chỉ vừa nghe đã biết là giả, Tiểu Thư, sao em có thể tin tưởng vào một lời đồn thái quá như vậy.” Lê Cẩn dở khóc dở cười, giải thích. “Hạ Yên đến công ty chúng ta là để học tập. Gần đây Nhuận Hoa muốn cải cách, tự phát triển sản phẩm của mình, anh được ba cô ta nhờ vả mới đồng ý giúp đỡ, dù sao công ty hai nhà cũng đang hợp tác. Còn về chuyện đi ăn trong nhà hàng tình nhân, chính là nhà hàng mà anh mua cho em đấy, cô ta nói muốn mời anh ăn cơm để cảm ơn, ban đầu anh không biết là nhà hàng đó, tới rồi thì không tiện từ chối, nhưng mà em yên tâm, không vào phòng của hai chúng ta đâu, anh và cô ta chỉ ăn ngoài đại sảnh thôi.”

Mặt mũi Tiêu Dĩ Thư đỏ bừng, cả người đều trốn trong chăn làm đà điểu, mình đúng là ngu ngốc, sao hôm qua lại tin vào loại lời đồn vớ vẩn đó, lại còn nghi ngờ tình cảm của Lê Cẩn đối với mình.

Mấy chuyện đó thì cũng thôi đi, quan trọng nhất là, là mình còn hồ đồ tự đóng gói bản thân, rồi mang đến tận cửa cho Lê Cẩn ăn.

Được rồi, vậy cũng được thôi, nếu đã lưỡng tình tương duyệt, thì xảy ra quan hệ là chuyện rất bình thường, dù sao cũng phải có một người chủ động, mình chủ động cũng không sao hết.

Nhưng biểu hiện hôm qua của mình…

Thật sự là muốn đi tìm chết quá!

Tiêu Dĩ Thư có nằm mơ cũng không ngờ bản thân mình lại có một ngày làm ra loại chuyện đáng xấu hổ đó, ở trên giường thực sự không có một chút khí tiết nào, chẳng lẽ bản tính của mình là dâm đãng như vậy sao? Liệu Lê Cẩn có coi thường cậu không?

Lê Cẩn cảm thấy dáng vẻ trốn trong chăn của Tiêu Dĩ Thư đáng yêu cực kỳ, anh cẩn thận đưa Tiêu Dĩ Thư đang đỏ bừng mặt mũi ra ngoài, sau đó ôm cả người cả chăn, hôn mấy cái lên trán cậu.

Lê Cẩn nhẹ nhàng nói: “Tiểu Thư, em tin anh, anh vĩnh viễn chỉ yêu một mình em, đừng nghi ngờ tình cảm và quyết tâm của anh được không? Nếu vậy anh sẽ đau lòng lắm.”

“Em… Em xin lỗi.” Tiêu Dĩ Thư thấy xấu hổ vô cùng, cậu đã nghĩ xấu về Lê Cẩn. Rõ ràng Lê Cẩn không phải loại người có thể làm ra chuyện bắt cá hai tay, thế nhưng sự ghen tuông đã khiến cậu hồ đồ ngớ ngẩn.

Trả lời Tiêu Dĩ Thư chính là nụ hôn tỉ mỉ của Lê Cẩn, vào trán, vào má, vào tai, chỗ nào cũng mang đậm hương vị triền miên.

“Người phải nói xin lỗi là anh, tối qua anh hơi quá đáng, bây giờ em khó chịu lắm phải không?” Lê Cẩn rất lo lắng cho thân thể Tiêu Dĩ Thư, cổ họng khàn hết cả, quả nhiên tối qua mình dùng nhiều sức quá. “Phía sau có đau không?”

“Cũng… Cũng tạm.” Tiêu Dĩ Thư túm chặt chiếc chăn. Bị hỏi như vậy, cậu lại nhớ tới hành vi phóng đãng của mình hôm qua, thật sự là quá dâm đãng, người bình thường sao có thể làm ra hành động vô sỉ đến mức đó được?

Trong lòng cứ thấp thỏm, chỉ sợ Lê Cẩn ghét mình như vậy, sau cùng Tiêu Dĩ Thư vẫn không nhịn được mà hỏi nhỏ: “Anh… Anh có cảm thấy em rất dâm đãng vô sỉ rất tùy tiện không? Em… Em vốn không phải như vậy đâu.” Cậu biết mình giải thích cũng vô dụng, có giải thích thế nào cũng không có sức thuyết phục bằng sự thật xảy ra hôm qua, lại còn không hề dùng thuốc gì làm người ta mất lý trí, lúc đó cậu vô cùng tỉnh táo, không lẽ đây thực sự là bản tính của mình, phải làm sao đây…

“Ha ha ha ha…” Lê Cẩn bật cười thành tiếng, anh đưa môi đến bên tai Tiêu Dĩ Thư thì thầm. “Chẳng lẽ Tiểu Thư muốn anh lãnh đạm trên giường sao? Em muốn anh đòi hỏi em kịch liệt hay là muốn anh không chạm vào em?”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Cậu không lên tiếng, nhưng tuyệt đối sẽ không muốn Lê Cẩn giống khả năng thứ hai, Lê Cẩn càng đòi hỏi cậu kịch liệt trên giường, cậu mới càng thỏa mãn, chứng tỏ là cậu được cần đến.

“Em đã hiểu chưa?” Lê Cẩn hạ giọng xuống thấp. “Dáng vẻ tối qua của em, anh không chỉ không ghét, ngược lại còn thích muốn chết, nếu có gì bất mãn, vậy thì nhất định là em còn chưa đủ táo bạo nhiệt tình, sau này phải không ngừng cố gắng đấy!”

Bình thường đàn ông đều thích kiểu phụ nữ dưới giường là phu nhân, trên giường là dâm phụ, đây là loại hình lý tưởng của đại đa số người. Lê Cẩn cũng mong muốn Tiêu Dĩ Thư giống vậy, anh hy vọng ở trên giường Tiêu Dĩ Thư càng cởi mở càng tốt, anh đang có rất nhiều ảo tưởng, nếu những ảo tưởng đó có thể được thực hiện từng cái một thì tuyệt quá rồi…

Ví dụ như là cosplay tạp dề trần truồng, cosplay phòng tắm… cosplay vô số thứ, còn cả các kiểu tư thế nữa, chậc chậc chậc…

Dựa vào mức độ mẫn cảm của Tiêu Dĩ Thư, chắc là không thành vấn đề đâu, đúng là mới chỉ nghĩ thôi đã chảy nước miếng rồi.

Lê Cẩn đã hoàn toàn đắm chìm vào trong những ảo tưởng không thể tự kiềm chế.

Tiêu Dĩ Thư trợn tròn mắt há hốc miệng nhìn Lê Cẩn, hôm qua mình còn chưa đủ táo bạo nhiệt tình? Đã vượt quá giới hạn rồi đấy, nếu còn thêm nữa thì phải đến mức độ nào? Cậu hoàn toàn không tưởng tượng nổi.

Cậu không biết Lê Cẩn đang não bổ những cái gì, trải nghiệm của ngày hôm qua đã là cực hạn đối với cậu, đừng nói là táo bạo nhiệt tình hơn, tối nay cậu cũng đã thấy ngượng chín người nếu lại bước vào căn phòng này rồi.

Đột nhiên, di động của Lê Cẩn vang lên. Một tay Lê Cẩn ôm Tiêu Dĩ Thư, một tay lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường, là Kiều Lạc gọi tới.

“Lê đại tổng tài của tôi ơi, rốt cuộc bao giờ anh mới đến công ty? Đã 9 giờ 50 phút rồi, không phải đã nói 10 giờ họp sao, tất cả mọi người đang chờ anh đây này!” Kiều Lạc rất là sốt ruột. Cho tới giờ Lê Cẩn chưa từng để xảy ra sai sót gì, mọi chuyện trong công việc đều hoàn thành một cách hoàn mỹ, cho nên sáng nay không thấy Lê Cẩn đến công ty sớm, anh cũng không để ý lắm, chỉ cần đến vào thời gian họp là được rồi.

Nhưng bây giờ chỉ còn mười phút nữa là cuộc họp bắt đầu, vậy mà nhân vật chính vẫn chưa tới, thế này thì phải làm sao. Cuộc họp hôm nay phải thảo luận một dự án rất quan trọng, Lê Cẩn không thể vắng mặt được, có điều nếu vắng mặt thật sự thì cũng không còn cách nào cả, chỉ có thể hoãn lại hoặc dời hẳn sang hôm khác.

Tiêu Dĩ Thư đang ngồi kề sát vào Lê Cẩn, cho nên cậu cũng nghe rõ Kiều Lạc nói gì trong điện thoại. “Anh mau đến công ty đi.” Đều tại mình không tốt, làm Lê Cẩn muộn giờ đi làm.

Tiêu Dĩ Thư không chỉ thúc giục Lê Cẩn đi làm, chính cậu cũng định đứng dậy mặc quần áo đi làm, hôm nay bị muộn rồi.

“Đừng động đậy, hôm nay em cứ nằm nghỉ ngơi cho tốt.” Trạng thái hiện tại của Tiêu Dĩ Thư căn bản không thích hợp ngồi dậy, Lê Cẩn đau lòng muốn chết. “Ngoan, anh sẽ xin nghỉ cho em, nghỉ ngơi mấy ngày để thân thể tốt hơn rồi nói sau.”

“Được rồi.” Đã nói đến mức này, mình còn từ chối nữa thì có vẻ kiêu căng, hơn nữa thân thể đang thế này thì dù có đi làm cũng không làm được việc gì ra hồn. “Anh mau đi đi, sắp muộn rồi.”

“Không sao, anh hoãn cuộc họp thêm nửa tiếng là được.” Lê Cẩn không để ý chút nào, tối qua quá ư là thỏa mãn, cho nên ngủ ngon hơn nhiều, lúc tỉnh dậy đã là hơn chín giờ, nếu không phải vì có một ít tài liệu quan trọng không mang về nhà thì anh đã họp qua video để được ở nhà rồi.

Ừm… Mấy hôm nay cứ mang hết công việc về nhà là được, tuy rằng ở nhà có rất nhiều người chăm sóc Tiểu Thư, nhưng vẫn không yên tâm, một mình cậu ở trong phòng liệu có cảm thấy cô đơn tịch mịch không?

Lê Cẩn nhẹ nhàng đỡ Tiêu Dĩ Thư nằm xuống giường, rồi bắt đầu mặc quần áo, đánh răng rửa mặt xong lại cúi xuống hôn Tiêu Dĩ Thư một cái: “Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, anh họp xong sẽ về ngay.”

“Vâng.” Tiêu Dĩ Thư kéo chăn lên cao che khuất hơn nửa khuôn mặt, cậu vẫn xấu hổ lắm, nhất là mình nằm trong chăn vẫn đang trần truồng mà.

“Đúng rồi, anh sẽ không khóa cửa phòng, đến lúc ăn trưa em cứ bảo chị Giang hay ai đó mang cơm lên đây.” Lê Cẩn nhìn thân thể tuyệt vời được giấu trong chăn, ánh mắt tối lại, cuối cùng lấy một chiếc áo tắm màu đen rất dài từ trong tủ quần áo ra: “Nếu có người gõ cửa, nhất định phải mặc vào đấy, không thể để người ta nhìn miễn phí được.”

Tiêu Dĩ Thư lại đỏ bừng mặt lên, cậu lặng lẽ thổ tào: Trong cái nhà này, người duy nhất có ý định với em cũng chỉ có một mình anh, nhìn miễn phí cái gì chứ, nói linh ta linh tinh!

Mười phút sau, cuối cùng Lê Cẩn cũng ra khỏi phòng ngủ, Tiêu Dĩ Thư cũng được thở phào một hơi, thật sự là rất xấu hổ.

“Aizzz ____” Tiêu Dĩ Thư vùi cả đầu vào trong chăn kêu lên đầy hối hận, hôm qua mình bị điên thật rồi, càng nghĩ càng thấy bất ngờ, thật là mất mặt quá, sau này phải ở chung với Lê Cẩn thế nào đây?



Lê Cẩn hoãn cuộc họp xuống nửa tiếng, lúc anh đến công ty đã là 10 giờ 25 phút, vẫn còn mấy phút để chuẩn bị.

Lê Cẩn vốn tưởng mình đến muộn sẽ bị Kiều Lạc lải nhải mấy câu, nhưng sau khi đến công ty thì thấy đối phương trưng ra vẻ mặt dung tục với nụ cười tủm tỉm, anh cảm thấy hơi lạnh: “Sao cậu lại mang dáng vẻ này?” Cười trông đáng sợ quá!

“Anh không có gì muốn khai báo à?” Kiều Lạc vừa đưa tài liệu cho Lê Cẩn vừa nháy mắt. “Lúc nãy tôi gọi điện có nghe thấy anh nói chuyện với ai đó, nghe có vẻ jq lắm!”

“Lắm chuyện!” Tuy ngoài miệng Lê Cẩn nói vậy, nhưng nụ cười tươi bên môi đã bán đứng tâm tình lúc này của anh. Hiện tại thực sự anh rất vui, giấc mộng suốt bao lâu đã thành hiện thực, bây giờ nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt.

Có điều cũng không phải anh không có gì tiếc nuối, anh vẫn chưa kịp hỏi cho rõ về tình cảm của Tiểu Thư dành cho anh mà, nếu sáng nay không có cái cuộc họp chết tiệt này thì tốt rồi!

Kiều Lạc đứng phía sau cười trộm, xem ra Lê Cẩn đắc thủ rồi, không tồi nhỉ, tiến triển nhanh như thế cơ đấy, thật đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, dùng chiêu của mình chưa được bao lâu đã đại công cáo thành rồi, nếu không đòi tăng tiền thưởng thì quả là có lỗi với sự thông minh cơ trí của mình!

Anh đang đắc ý dào dạt cứ tưởng là công lao của mình, còn đại công thần chân chính là Hạ Yên thì vẫn chưa hay biết gì hết…

Hơn hai tiếng sau, rốt cuộc cuộc họp cũng kết thúc, Lê Cẩn trở về phòng làm việc thì nới lỏng cà vạt ra, sau đó hỏi Kiều Lạc: “Cậu có biết tin đồn gần đây về tôi trong công ty không?”

“Gần đây anh có tin đồn gì đặc biệt à?” Kiều Lạc không hiểu nên hỏi lại. “Mấy hôm nay tôi đều bận rộn với dự án bên Anh, làm gì có thời gian nghe những chuyện bát quái của anh, chuyện gì thế?”

Lê Cẩn quay sang liếc Kiều Lạc một cái: “Không phải cậu tự xưng là vua bát quái của công ty sao, tại sao một tin đồn quan trọng là tôi và Hạ Yên sắp kết hôn vào lễ Quốc khánh mà cậu cũng không biết?”

“Cái gì? Anh và Hạ Yên sắp kết hôn?” Kiều Lạc khiếp sợ trợn trừng mắt. “Chuyện này được quyết định từ bao giờ vậy? Tiêu Dĩ Thư thì sao?”

Khóe miệng Lê Cẩn giật một cái: “Tôi cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện này được quyết định từ bao giờ đây, tôi là đương sự mà chả biết gì, rốt cuộc là ai tung tin đồn thất thiệt vớ vẩn này đấy?”

Kiều Lạc xem như đã hiểu: “Anh không kết hôn với Hạ Yên hả?”

“Sao tôi phải kết hôn với cô ta?” Lê Cẩn nhìn Kiều Lạc như nhìn một tên ngốc. “Tôi bị bệnh chắc?” Tôi đã là người kết hôn rồi đấy!

Lê Cẩn nghĩ ngợi rồi nói: “Cậu điều tra việc này giúp tôi đi, rốt cuộc là loan truyền từ đâu, cũng thái quá quá đi.”

“Được.” Kiều Lạc gật đầu. “Có điều anh đừng ôm hy vọng quá lớn đấy, mấy loại tin đồn này không dễ dàng điều tra được, tôi cũng đâu thể đi hỏi từng người là họ đã nghe ai nói chứ.”

“Kể ra cũng phải.” Lê Cẩn thấy cũng có lý. “Vậy tôi sẽ tìm cơ hội để làm sáng tỏ, cậu cứ điều tra đi, điều tra được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

“Vâng.”



Giờ phút này, Tiêu Dĩ Thư đang ngồi giận dỗi rồi lườm nguýt chiếc bàn ăn nhỏ trên giường.

Lê Cẩn vừa đi không được bao lâu thì cậu mặc áo ngủ vào, cũng không ăn sáng, mơ mơ màng màng ngủ bù một giấc, đến lúc ăn trưa thì chị Giang gõ cửa, nói là mang bữa trưa đến.

Tiêu Dĩ Thư xoa cái bụng xẹp lép, đúng là rất đói, tối qua tiêu hao nhiều năng lượng quá, cho nên đã bảo chị Giang vào phòng.

Có rất nhiều món ăn, đều là nấu theo tình trạng thân thể hiện tại của Tiêu Dĩ Thư, vừa dinh dưỡng lại vừa mềm vừa dẻo, hơn nữa còn là những món Tiêu Dĩ Thư thích.

Nhưng cơm thì có vấn đề.

Đây là một bát cơm đậu đỏ to đùng!

“Chị Giang, bát cơm này…” Khóe miệng Tiêu Dĩ Thư run rẩy, hy vọng không phải như cậu nghĩ.

“Hô hô hô hô…” Chị Giang mập mạp vươn tay che miệng cười trộm, chị nháy mắt với Tiêu Dĩ Thư. “Lúc này nên ăn cơm đậu đỏ, chỗ chúng tôi có tập tục này đấy, chỉ một lần thôi, không thể bỏ lỡ đâu, may mắn nha!”

Nói xong thì cười thích chí ra khỏi phòng.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Cậu có cảm giác, tất cả mọi người trong ngôi nhà này đều đã biết chuyện tối qua của cậu và Lê Cẩn, kể cả bác Lê…

Lại muốn đi tìm chết nữa đây!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.