Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 51



“Đúng rồi, cậu sửa soạn lại tư liệu cho tôi đi, hai ngày tới tôi muốn làm việc ở nhà!” Hiện tại Lê Cẩn đã muốn về nhà, thật sự anh không muốn phải rời xa Tiêu Dĩ Thư dù chỉ một phút đồng hồ. “Toàn bộ tình hình trong công ty tạm thời giao cho cậu phụ trách, những việc nhỏ nhất thiết đừng đến tìm tôi đấy!”

Kiều Lạc như bị sét đánh: “Anh có còn nhân tính không? Không phải tôi đang bận với một dự án bên Anh sao, bây giờ mới làm được một nửa, lấy đâu ra thời gian làm những chuyện khác?”

“Yên tâm đi, tôi tăng tiền thưởng cho cậu.” Tâm tình Lê Cẩn cực tốt. “Gấp ba.”

“Thành giao!” Đây chính là một vị cấp dưới mà trong mắt chỉ có tiền.

Hai người vui vẻ sung sướng ký kết hiệp ước.

Nửa tiếng sau, Lê Cẩn và Kiều Lạc thu xếp tư liệu xong thì ra khỏi văn phòng, không biết là do vô tình hay hữu ý, đúng lúc gặp phải Hạ Yên đang bưng cà phê từ trong phòng pha trà nước ra.

“Anh Lê.” Ngay lập tức, Hạ Yên vui sướng chạy tới chào hỏi, cô cũng không quên Kiều Lạc đứng bên cạnh Lê Cẩn. “Đặc trợ Kiều.”

Hiện tại tâm tư của Lê Cẩn đối với Hạ Yên rất là kỳ dị, mặc dù hơi cảm kích thần trợ công trong truyền thuyết này, nhưng cứ nghĩ đến tin đồn kia là thấy khó chịu, sao anh có thể kết hôn cùng cô ta chứ! Hơn nữa tin đồn còn làm Tiểu Thư đau lòng kia kìa.

Có lẽ là do thái độ của cô ta đi, ở trong công ty mà cứ gọi mình bằng cách xưng hô riêng tư, anh Lê ư, cực kỳ không nghiêm túc, thảo nào mà mấy kẻ thích não bổ lại loan truyền lung tung như thế.

Đúng lúc đương sự đến đây, Lê Cẩn vừa định lên tiếng, nhưng Kiều Lạc đã mở miệng trước: “Hạ tiểu thư, gần đây trong công ty có những tin đồn kỳ lạ, rất bất lợi cho danh dự của Hạ tiểu thư, sau này ở trong công ty cô nên gọi là Lê tổng sẽ tốt hơn, tránh cho những người hữu tâm nghe thấy rồi bịa đặt.”

Hạ Yên: “…” Một tấm lòng nhiệt tình còn chưa kịp biểu đạt đã bị tạt ngay một chậu nước lạnh. Từ lúc vào công ty đến giờ cô vẫn luôn như cá gặp nước, lần đầu tiên bị rơi vào một tình huống khó xử thế này, Kiều Lạc này quả nhiên là loại khó chơi trong truyền thuyết.

Tin đồn trong công ty là do chính cô sai người truyền ra. Cô đi ăn cùng Lê Cẩn, làm gì có chuyện trùng hợp bị nhân viên trong công ty nhìn thấy, đi ăn trưa chứ đâu phải ăn tối, trên cơ bản các nhân viên trong công ty sẽ không đến một nơi xa như thế để ăn trưa.

Còn người tung tin đồn thì chính là mấy người mà lúc trước Hạ Yên hỏi mượn Hạ Tấn Bằng. Cô nhờ Hạ Tấn Bằng bố trí những người này vào Lê Thị là để giúp mình, đương nhiên, nhất định là mấy người có chức vị cơ sở nhất. Lê Thị cần nhân tài, tháng nào cũng có nhân viên mới đến làm việc, hai ngày trước khi Hạ Yên vào Lê Thị, trong số những người mà Hạ Tấn Bằng sắp xếp đã có ba người trúng tuyển.

Không biết có phải những người này đều có kinh nghiệm không, hồi còn đi học thường xuyên tung tin đồn đối với những đôi nam nữ ái muội trong lớp, thật ra cũng không phải yêu đương thật sự, chỉ là chút vui đùa giữa bạn bè với nhau, thế nhưng lại bị nói giống y như là yêu nhau thật vậy, bởi vì cứ ở trong một bầu không khí như vậy, ban đầu có thể không có gì, nhưng qua một thời gian lâu, hai bên đều để ý đến nhau, tình cảm kỳ diệu cũng cứ vậy mà nảy sinh.

Đây là bước đầu tiên của Hạ Yên, làm cho Lê Cẩn biết có một người như cô tồn tại, cô là người thích hợp nhất với Lê Cẩn, là đối tượng được tất cả mọi người coi trọng và chúc phúc, dưới tình huống thông thường, đàn ông sẽ không tức giận về chuyện này, chỉ cần có một cơ hội, sẽ rất dễ nảy sinh ra lối suy nghĩ mà trước đây chưa từng có.

Cho nên nghe thấy Kiều Lạc nói vậy, Hạ Yên rất tức giận, nhưng cô không thể biểu hiện ra ngoài, đành phải ấp úng nhìn sang Lê Cẩn: “Em… Em xin lỗi, anh Lê, à không, Lê tổng, em không cố ý đâu…” Cô hy vọng Lê Cẩn sẽ nói đỡ cho mình, nếu cô cũng gọi là Lê tổng giống người khác, thì sao thể hiện được sự đặc biệt của cô?

Ai ngờ Lê Cẩn nói thế này: “Không sao, sau này chú ý là được, chuyện qua rồi cứ cho nó qua.”

Hạ Yên như sắp hộc máu đến nơi, cái gì mà “Không sao, sau này chú ý là được”? Ngữ khí oán trách đó là sao?

Có điều nếu đã quyết tâm ngồi lên ngai vàng tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, Hạ Yên sẽ không lùi bước chỉ vì chút chuyện cỏn con này, cô ổn định tinh thần rồi cười nói: “Anh… À, Lê tổng, lúc trước em có nói muốn mời anh ăn cơm để bù đắp sai lầm, không biết tối nay anh có rảnh không?” Nhà hàng lần này khẳng định không có vấn đề!

“Thật sự không cần khách khí, tiện tay giúp đỡ thôi, cô cứ nhớ mãi trong lòng tôi cũng thấy áy náy.” Lê Cẩn vô cùng thấy phiền phức vì chuyện này, bây giờ anh chỉ muốn về nhà, làm gì có tâm tình nói chuyện với người khác. “Tôi có việc bận, lần sau có cơ hội rồi nói.” Sau đó đi ngay về phía thang máy, vô cùng vội vàng.

“Lê tổng có chuyện gì quan trọng lắm sao, sao lại ra ngoài một mình?” Hạ Yên tưởng Lê Cẩn phải đi lo liệu một dự án lớn nào đó hay đi gặp một vị khách quan trọng, cũng có thể là đi công tác cơ, thế nhưng Kiều Lạc là trợ lý mà không thấy đi theo, cũng không dẫn một thư ký nào đi cùng hết, chỉ đi một mình?

“À, mấy hôm nay Tiêu tiên sinh thấy khó chịu trong người, xin phép nghỉ ở nhà. Lê tổng lo lắng cho cậu ấy nên muốn mang hết công việc về nhà làm, bây giờ đang vội vàng về nhà đấy.” Kiều Lạc vừa nói vừa quan sát vẻ mặt Hạ Yên, anh luôn mẫn cảm về mấy loại chuyện tình cảm này hơn Lê Cẩn nhiều.

Có điều làm cho anh thất vọng chính là, trên mặt Hạ Yên không có vẻ gì khác thường, chỉ mỉm cười nói: “Hóa ra là vậy, Lê tổng và Tiêu tiên sinh đúng là ân ái.”

Không nhìn ra được gì, Kiều Lạc cũng không muốn nói với Hạ Yên nữa: “Cà phê của Hạ tiểu thư nguội rồi, đi đổi ly khác đi, tôi cũng làm việc đây.”

“Cám ơn đặc trợ Kiều.” Nụ cười của Hạ Yên vẫn rất hoàn mỹ.

Nhưng khi Kiều Lạc đi rồi, Hạ Yên quay lại phòng pha trà nước xong thì thay đổi sắc mặt. Mình bận bịu suốt mấy ngày, không có một chút hiệu quả gì, vậy mà tên họ Tiêu kia chỉ hơi khó chịu một chút mà đã gọi Lê Cẩn về hẳn nhà làm việc, dù cô ở công ty lâu đến mấy cũng có ích gì, căn bản không tiếp xúc được với Lê Cẩn, lại càng không nói được chuyện gì hết!

Phải dùng cách khác thôi, suy nghĩ cẩn thận đã, nhất định sẽ có cách khác…



Đến 2 giờ chiều, rốt cuộc Lê Cẩn cũng về tới nhà, cũng không biết anh xuất phát từ tính toán gì, mà bằng mọi giá cho người chuyển hẳn bàn làm việc ở thư phòng sang phòng ngủ, nói là để Tiêu Dĩ Thư ngủ ngay bên cạnh mình mới yên tâm.

“…” Tiêu Dĩ Thư không còn biết phải nói gì khi thấy người giúp việc ra ra vào vào phòng ngủ chuyển đồ đạc, thế này là định làm gì đây! Lê Cẩn não tàn, các người cũng não tàn theo sao, tại sao không ngăn cản anh ấy, đâu có ai làm việc kiểu này!

Chưa nói đến hiệu suất làm việc của Lê Cẩn, chỉ nói đến Tiêu Dĩ Thư thôi, Lê Cẩn cứ nhìn cậu chằm chằm, cậu có thể ngủ được chắc!

Chị Giang đứng một bên khuyên nhủ: “Tiểu Thư thiếu gia, cậu thông cảm cho thiếu gia đi, cậu ấy làm vậy cũng là vì suy nghĩ cho công ty thôi. Cậu ấy lo lắng cho cậu, nếu cậu không ở cạnh, cậu ấy đâu thể làm được việc gì, nghe nói cuộc họp sáng nay hiệu suất kém lắm, cậu làm thế này là đang cống hiến cho sự phát triển của Lê Thị đó.”

Tiêu Dĩ Thư nhìn chị đầu bếp này, không biết phải nói gì: “…” Tôi biết chị lớn tuổi có thâm niên, nhưng cũng không thể ỷ vào cái đó để nối giáo cho giặc nói năng vớ vẩn chứ! Đây đều là những thứ lung tung rối loạn gì! Tôi không dễ bị lừa giống loại não tàn đâu!

Bùm bùm lốp bốp, nửa tiếng sau, công việc chuyển đồ đã được hoàn tất. Căn phòng rất rộng, có thêm một chiếc bàn cũng không gây trở ngại gì, chỉ là sau này hai người sẽ sống chung một phòng, Tiêu Dĩ Thư chỉ nghĩ thôi đã thấy nóng mặt.

Lê Cẩn cũng sẽ không làm việc ngay, anh cảm thấy nói chuyện cùng Tiêu Dĩ Thư rõ ràng là việc quan trọng số một. Chờ mọi người ra ngoài hết rồi, anh khóa chặt cửa, sau đó nằm trên giường ôm Tiêu Dĩ Thư bắt đầu nói chuyện. Lúc này, Tiêu Dĩ Thư vẫn dùng chăn che khuất nửa khuôn mặt, cậu vẫn thấy xấu hổ lắm, vừa nhìn thấy Lê Cẩn thôi đã xấu hổ rồi.

“Tiểu Thư.” Tay phải Lê Cẩn nhẹ nhàng chạm vào mái tóc mềm mại của Tiêu Dĩ Thư. “Có phải hôm qua em nghe thấy tin đồn trong công ty nên mới hiểu lầm không?”

“Vâng…” Tiêu Dĩ Thư thật muốn giấu cả khuôn mặt vào trong chăn, mình đúng là ngu ngốc.

Lê Cẩn cười nhẹ, quả nhiên Tiểu Thư của anh đáng yêu quá mà. “Tiểu Thư, có phải em đã bắt đầu thích anh rồi không?” Anh thì thầm bên tai Tiêu Dĩ Thư.

Tiêu Dĩ Thư vẫn giấu mặt đi không nói gì, bảo cậu chính miệng thừa nhận chuyện này vẫn hơi khó khăn, toàn thân sắp bốc hơi nước đến nơi rồi.

Không được nghe thấy câu trả lời hài lòng, Lê Cẩn giả bộ nghẹn ngào mấy tiếng: “Anh biết Tiểu Thư vốn không thích anh mà, anh vẫn đi kết hôn với Hạ Yên thôi.”

“Không được!” Tiêu Dĩ Thư vội vàng bỏ chăn ló đầu ra, môi vểnh lên rõ cao: “Không được kết hôn cùng cô ta!”

“Nhưng mà Tiểu Thư không thích anh mà.” Lê Cẩn tiếp tục trưng ra vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

“Có thích, có thích, đương nhiên có thích!” Tiêu Dĩ Thư vội vươn cả tay ra ôm cánh tay Lê Cẩn, trong lòng hơi nôn nóng.

“Ha ha ha ha ha…” Lê Cẩn cười to thỏa thích.

Lúc này Tiêu Dĩ Thư mới tỉnh ra, a ____ Mình lại ngu ngốc, chỉ cần hơi suy nghĩ một chút thôi cũng biết là Lê Cẩn nói lung tung, sao mình mới chỉ lên giường với người ta một lần mà chỉ số thông minh đã giảm xuống rồi. “Lừa em!” Tiêu Dĩ Thư cấu một cái không mạnh không nhẹ vào tay Lê Cẩn.

Lê Cẩn bắt đươc tay Tiêu Dĩ Thư đặt lên miệng hôn, còn liếm mấy cái thật tình sắc, chỉ nhìn vẻ mặt xấu hổ lúng túng của cậu mà trong lòng anh đã chiếm được niềm thỏa mãn cực lớn. “Tiểu Thư, mau nói cho anh biết, em thích anh từ khi nào vậy?” Lê Cẩn bắt đầu hôn từ ngón tay cậu, chẳng mấy chốc đã hôn đến phía trong cánh tay Tiêu Dĩ Thư, rất muốn tiếp tục chuyện đêm qua, thế nhưng thân thể Tiêu Dĩ Thư tạm thời không cho phép, cứ ăn ngoài miệng cho no đã.

Không khí màu hồng lại tràn ngập khắp phòng, Tiêu Dĩ Thư áp chế nỗi xúc động muốn rên rỉ, lắp bắp nói: “Em… Em cũng không biết.”

Kế tiếp, Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn như hồ dính, cậu lại phát tiết lần nữa dưới sự tấn công nhiệt tình của Lê Cẩn, rồi được Lê Cẩn bế vào phòng tắm tẩy rửa một lúc. Cậu cũng rất muốn làm Lê Cẩn thỏa mãn, nhưng cậu mệt quá, tắm xong còn chưa nói được mấy câu đã mơ màng ngủ mất.

Lúc tắm Lê Cẩn phát hiện phía sau của Tiêu Dĩ Thư hơi sưng đỏ, đêm qua tắm cho cậu cũng không thấy đỏ như thế này, là do mình qua loa sơ ý, phải bảo bác sĩ Lưu cho chút thuốc để bôi, hai ngày nay cố chịu đựng vậy.

Nhìn người yêu ngủ say trên giường, Lê Cẩn thỏa mãn vô cùng tận, thật hạnh phúc, rốt cuộc người này cũng thuộc về mình.

Lại ngồi trông coi một lát nữa, Lê Cẩn mới bắt đầu làm việc. Đến giờ ăn tối, Tiêu Dĩ Thư ngủ dậy cùng ăn với Lê Cẩn, đêm nay hai người không làm gì hết, chỉ ôm hôn nhau nói mấy câu tình tứ yêu đương. Tiêu Dĩ Thư ăn chút đồ giảm nhiệt, rồi lại xấu hổ để Lê Cẩn bôi thuốc vào phía sau, có lẽ vì liên quan đến dược hiệu, nên không bao lâu lại ngủ.

Lê Cẩn nhẫn nhịn cứ phải gọi là vất vả, ăn được một bữa, thì bữa nào cũng muốn ăn, có lẽ sự tra tấn ngọt ngào chính là để nói về loại tình huống này đây.

Đang lúc Lê Cẩn cũng định đi ngủ, điện thoại di động của Tiêu Dĩ Thư để trên tủ đầu giường đột nhiên rung lên, là có cuộc gọi đến.

Lê Cẩn nhìn sang Tiêu Dĩ Thư một cái, không tỉnh, vậy thì nghe máy thay cậu.

Nhưng vừa mới cầm di động lên, mặt Lê Cẩn đã đen sì, trên màn hình điện thoại hiện ra tên của một người mà anh không muốn nhìn thấy nhất!

Là Chung Khải!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.