Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 52



Người mà Lê Cẩn không muốn để Tiêu Dĩ Thư tiếp cận nhất chính là Chung Khải, cho nên khi nhìn thấy trên màn hình điện thoại của Tiêu Dĩ Thư hiện lên cái tên này thì tâm tình cực kỳ xuống dốc.

Tại sao hai người đã chia tay một năm rồi mà Tiểu Thư vẫn còn lưu số điện thoại của Chung Khải, chẳng lẽ dư tình chưa dứt sao? Hay hai người vẫn liên lạc với nhau? Là bắt đầu từ bao giờ, lần họp lớp trước đây?

Không, không phải đâu, rõ ràng Tiểu Thư vừa nói thích anh xong, nhất định là quên xóa số thôi! Đúng, đúng vậy, khẳng định là thế!

Lê Cẩn đang định tắt điện thoại rồi chuyển số của Chung Khải vào danh sách đen, nhưng trước khi thực hiện vẫn cố nhịn được, cũng không phải là do lòng đạo đức thôi thúc anh, mà là anh lo lắng Tiêu Dĩ Thư biết chuyện sẽ không để ý đến anh nữa.

Quả nhiên vẫn không tự tin mà, rõ ràng đã có quan hệ với nhau, hai người đã thân mật như thế rồi mà mình còn lo được lo mất.

Bởi vì quá mức để ý, cho nên làm gì cũng bó tay bó chân.

Cuối cùng, Lê Cẩn vẫn quyết định nghe thử xem Chung Khải muốn nói gì, tục ngữ nói rất đúng, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, thám thính tình hình bên địch là một yếu tố rất quan trọng.

Lê Cẩn nhẹ nhàng bỏ chăn ra, thấy Tiêu Dĩ Thư không có dấu hiệu tỉnh lại, bèn nhẹ tay nhẹ chân mở cửa sổ sát đất đi ra ngoài ban công, đóng cửa lại xong mới yên tâm nghe điện thoại.

“Alô!” Đối mặt với tình địch thì phải lạnh lùng như gió đông, thái độ của Lê Cẩn vô cùng lãnh đạm. “Anh có chuyện gì?”

“Anh là ai?” Đột nhiên trong điện thoại xuất hiện một giọng nói xa lạ, khiến Chung Khải hoảng sợ. “Tiểu Thư đâu?”

“Tiểu Thư đang ngủ, anh có việc?” Lê Cẩn nói xong câu này cảm thấy cực kỳ kiêu hãnh, hiện tại người đồng sàng cộng chẩm cùng Tiểu Thư là chính mình, tên Chung Khải nhà anh cút được bao xa thì mau cút ngay!

Đầu điện thoại bên kia trầm mặc một chút, sau đó là một câu hỏi vang lên với giọng điệu gần như là khẳng định: “… Anh là Lê Cẩn đúng không?”

Lê Cẩn hừ nhẹ trong lòng, coi như anh thức thời biết là tôi: “Là tôi.”

Chung Khải lại trầm mặc tiếp. Ở bên Tiêu Dĩ Thư hai năm, vì rất nhiều đắn đo, nên hai người không hề phát sinh quan hệ gì, lúc này Chung Khải mới thực sự cảm giác được, cái người mà anh vẫn luôn chôn dấu trong lòng mình rốt cuộc không còn là của anh nữa.

“Dạo này Tiểu Thư khỏe không?”

“Sống cùng tôi sao lại không khỏe?” Lê Cẩn bị chọc tức, nói thế là sao hả, chẳng lẽ tôi lại đi ngược đãi vợ tôi à?

“Vậy là tốt rồi.” Chung Khải thở dài một hơi. “Tôi biết chuyện trước đây là do anh làm, ngoại trừ anh, tôi không thể nghĩ ra bất cứ ai khác. Anh là một người làm ăn khôn khéo, có đôi khi sẽ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.”

Lê Cẩn kinh hãi, đột nhiên Chung Khải nhắc đến chuyện này để làm gì?

“Nhưng mà anh yên tâm, tôi sẽ không nói với Tiểu Thư, chỉ cần anh vẫn luôn đối tốt với cậu ấy.” Chung Khải tự giễu nói. “Thực ra tôi cũng không có tư cách gì để chỉ trích anh, là chính tôi chọn tiền.”

Một năm trước, vì muốn khiến Tiêu Dĩ Thư và Chung Khải chia tay nhau, Lê Cẩn đã sử dụng chút ít thủ đoạn, nếu không thể làm cho Tiêu Dĩ Thư thay lòng đổi dạ, vậy thì chỉ có thể ra tay với Chung Khải.

Kỳ thật nhà Chung Khải chỉ có thể xem như là khá giả ở mức bình thường, gia đình có một xưởng in ấn nhỏ. Lê Cẩn cho người chèn ép xưởng in nhà Chung Khải, không lâu sau xưởng in không làm việc được, cũng xuất hiện những vấn đề nghiêm trọng về tài chính, gần như bị vỡ nợ.

Sau đó có người liên lạc với Chung Khải, nói rằng chỉ cần anh chia tay Tiêu Dĩ Thư và tìm một người phụ nữ kết hôn ngay lập tức là có thể giải trừ được mối nguy của xưởng in, không chỉ có vậy, còn được nhận thêm một số tiền rất lớn khác.

Cách làm này đơn giản thô bạo, nhưng vô cùng hữu dụng. Đứng trước mặt tiền tài, rất ít tình yêu có thể vượt qua được thử thách, đôi khi không phải do tình yêu quá kiên trinh, chỉ là giá tiền không đủ cao. Giá tiền mà Lê Cẩn đưa ra thì cao vô cùng, chỉ cần Chung Khải kết hôn với người khác, tiền không phải vấn đề.

Ngay lập tức, Chung Khải đã biết người làm chuyện này là ai, ngoại trừ Lê Cẩn anh không nghĩ ra ai khác được. Nhưng dù biết thì đã sao, đến cuối cùng anh vẫn phản bội Tiêu Dĩ Thư, lựa chọn tiền bạc, sau khi cho nữ kế toán trong xưởng in nhà mình một số tiền, hai người giả vờ kết hôn, thật ra không hề đăng ký kết hôn, chỉ là làm cho Lê Cẩn xem.

Bản thân mình như vậy không hề xứng với cậu, không bằng dứt khoát rời khỏi thế giới của cậu, để cậu có được sự lựa chọn tốt nhất.

“Nếu đã biết, sao bây giờ anh muốn nhắc lại chuyện này?” Lê Cẩn hoàn toàn không tiếp nhận lòng tốt của Chung Khải. “Nếu anh gọi điện chỉ để muốn biết tôi có đối tốt với Tiểu Thư không, vậy thì anh có thể yên tâm, cậu ấy sống rất tốt. Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây, sau này anh cũng đừng gọi điện thoại cho Tiểu Thư, cậu ấy sẽ rất bối rối. Hiện tại người cậu ấy thích là tôi, anh đừng làm phiền cậu ấy thêm lần nào nữa!”

“Đương nhiên không phải tôi gọi điện vì chuyện này, tôi chỉ không ngờ người nghe máy là anh.” Chung Khải cảm nhận được vẻ nôn nóng của Lê Cẩn, thấy hơi buồn cười, mình đã thế này rồi còn có thể uy hiếp được gì nữa đây? “Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với Tiểu Thư.”

“Chuyện gì? Anh nói với tôi cũng được, tôi sẽ chuyển lời cho cậu ấy.” Lê Cẩn hoàn toàn không muốn để Chung Khải nói chuyện với Tiêu Dĩ Thư. “Cậu ấy đang mệt muốn chết, mới ngủ xong, tôi không muốn đánh thức cậu ấy.”

Chung Khải: “…” Anh có cần thiết phải cố ý nói vậy với tôi không, nhất định phải để tôi biết hai người vừa làm chuyện gì sao?

Uất nghẹn thì uất nghẹn, nhưng chuyện chính thì vẫn phải nói. “Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nhắc nhở Tiểu Thư. Anh nhất định phải nói cho cậu ấy biết, hôm nay có một người phụ nữ đến tìm tôi, nói là muốn tôi và Tiểu Thư gương vỡ lại lành.”

“Ai?” Lực tay cầm chiếc di động của Lê Cẩn đột nhiên tăng mạnh, nghiến răng nghiến lợi nói. “Là ai?”

“Anh đừng nôn nóng, nghe tôi nói trước đã.” Chung Khải bảo Lê Cẩn yên tâm một chút đừng vội nóng nảy. “Tôi đã từ chối ngay lúc đó, nhưng đối phương cho tôi một số tiền rất cao, còn nói đây chỉ tiền đặt cọc, chỉ cần tôi và Tiểu Thư tái hợp, cô ta sẽ cho tôi gấp đôi.”

“Nhưng tôi biết, trong số những người có hứng thú với Tiểu Thư, không có một ai nhiều tiền hơn anh, dù tôi nhận tiền của cô ta, anh cũng sẽ làm tôi trắng tay một lần nữa.” Chung Khải cười nhạo một tiếng. “Cho nên thứ kia cho tôi không phải tiền, mà là đao đoạt mệnh, chỉ cần tôi nhận sẽ vạn kiếp bất phục.”

Lê Cẩn nghe đến đó mới thở phào một hơi, coi như tên họ Chung tự mình biết mình.

“Vừa rồi anh hỏi tôi người phụ nữ kia là ai, thật ra anh cũng biết.” Chung Khải châm chọc. “Lê Cẩn, tôi biết tôi không đấu lại được anh, nhưng tôi hy vọng anh có làm rõ những mối quan hệ nam nữ của anh, đừng để cho ai xúc phạm Tiểu Thư. Trước đây cậu ấy không thể chấp nhận sự phản bội của tôi, đương nhiên cũng sẽ không thể chấp nhận sự phản bội của anh!”

“… Là Phương Ngữ Vi?” Lúc Lê Cẩn nói ra cái tên này thật sự là phải nghiến răng ken két.

“Chính là cô ta.” Thật ra Phương Ngữ Vi không hề nói rõ thân phận, chỉ đeo kính râm hẹn gặp Chung Khải trong một nhà hàng. “Cô ta không nói với tôi cô ta là ai, nhưng cô ta rất nổi tiếng, cứ hai ba ngày là có ảnh đăng lên báo, tôi không muốn biết cũng khó.”

Lê Cẩn: “…” Đây chính là não tàn trong truyền thuyết đúng không, chỉ số thông minh thật là thảm thương.

“Tôi không biết những gút mắc giữa anh và Phương Ngữ Vi, nhưng tôi không muốn người như cô ta vấy bẩn Tiểu Thư, hy vọng anh có thể bảo vệ cậu ấy chu đáo.” Đối phương là thiên kim đại tiểu thư rất có tiền, Chung Khải thật sự rất lo lắng, Tiêu Dĩ Thư quá đơn thuần, hơn nữa chỉ là một người bình thường, làm sao mà đấu lại được với một Phương Ngữ Vi có tiền có quyền có thế?

Hôm nay Chung Khải gọi điện thoại đến chính là muốn nhắc nhở Tiêu Dĩ Thư, bây giờ Lê Cẩn nghe máy thì tốt rồi, so với việc để Tiêu Dĩ Thư tự bảo vệ mình, để Lê Cẩn bảo vệ cậu sẽ càng thực tế hơn.

“Tất nhiên, tôi sẽ không để cậu ấy phải chịu một chút tổn thương nào. Còn về Phương Ngữ Vi, anh không cần lo lắng, tôi sẽ giải quyết tốt.” Lê Cẩn cảm thấy mình nên hành động nhanh thôi, không thể để mặc cho Phương gia muốn làm gì thì làm nữa, có ý với mình thì thôi đi, đằng này còn muốn kéo cả Tiểu Thư vào, thật đúng là có thứ nhịn được có thứ không thể nhịn được!

“Hy vọng anh nói được làm được, chỉ cần Tiểu Thư sống tốt, anh yên tâm, tôi sẽ vẫn biến mất trước mặt cậu ấy.”

“Ha ha, thế là tốt nhất, tôi hy vọng sẽ không bao giờ xuất hiện loại chuyện như lần họp lớp lúc trước.”

“…” Người đàn ông này cũng hẹp hòi nhỏ nhen mang thù quá đi.

Hai người đạt được chung nhận thức, sau cùng còn trao đổi cách liên lạc cho nhau, còn là do Lê Cẩn chủ động yêu cầu. Anh cho rằng, nếu sau này Chung Khải lại có chuyện gì muốn báo, cứ báo cho anh, dù sao cũng không tiện gọi điện thoại cho Tiểu Thư, nên Lê Cẩn cống hiến luôn số điện thoại của mình ra.

“Anh có việc gì cứ liên hệ thẳng với tôi, đừng tìm Tiểu Thư nữa, nếu Phương Ngữ Vi lại có hành động gì, anh báo cho tôi biết đầu tiên.”

“… Được.” Khóe miệng Chung Khải giật nảy. “Đã đến nước này rồi, sao anh còn đề phòng tôi như phòng cướp vậy, anh không tự tin như vậy à? Xem ra Tiểu Thư vẫn chưa thích anh, không phải anh cưỡng ép cậu ấy chứ?”

Lê Cẩn tức giận suýt thì quẳng chiếc di động đi. “Cút!” Nói xong thì thở hổn hển cúp điện thoại, tên họ Chung kia đúng là không thể nói ra tiếng người, làm người ta tức đau cả gan!

Lại ở bên ngoài hóng gió một lát cho bình tĩnh, Lê Cẩn mới nhẹ tay nhẹ chân về phòng. Tiêu Dĩ Thư vẫn ngủ với tư thế lúc trước, cậu ngủ thật sự rất say. Lê Cẩn xốc chăn lên nằm vào, sau đó tay phải chống đầu ngắm nhìn Tiêu Dĩ Thư, ánh mắt ngập tràn ôn nhu: Anh sẽ không để bất kỳ ai cướp mất em, bất kỳ ai!



Buổi sáng, Tiêu Dĩ Thư thức dậy trong một cảm giác vô cùng quái lạ, thật ra từ mười mấy phút trước cậu đã lờ mờ muốn dậy rồi, nhưng mà hơi phát tác tính lười một chút, nên vẫn nhắm mắt nằm trên giường, sau đó thì bị đụng phải “móng heo”.

Tiêu Dĩ Thư vẫn nhắm mắt nhưng nhíu mi lại: “Lê Cẩn, anh nói cho em biết, tay anh đang để ở đâu?” Tại sao buổi sáng vừa mới tỉnh dậy đã là trạng thái này, còn có thể tốt hơn được nữa không?

Lê Cẩn không nói gì, chỉ là vẫn thỏa mãn hạnh phúc dùng hành động để biểu thị câu trả lời, tay anh đang đặt trên mông Tiêu Dĩ Thư nhào nặn nhẹ nhàng, cảm giác mềm mịn lại cũng co dãn khiến anh say đắm không thôi, quả thực là yêu thích không nỡ buông tay.

“Rốt cuộc anh đã sờ đủ chưa?” Tiêu Dĩ Thư mở mắt, mình không nên nằm nghiêng để ngủ, để tiện cho tên sắc lang này làm chuyện xấu!

“Anh chỉ muốn xoa bóp cho Tiểu Thư thôi mà, không phải hôm qua em nói đau nhức cả người sao?” Lê Cẩn kêu lên oan uổng, miệng thì giải thích, nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại, anh yêu cái cảm giác tuyệt vời này đến chết mất.

“Chỗ đó không cần anh xoa bóp!” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy quá là mất mặt, hơn nữa khiến cậu xấu hổ còn có một chuyện khác. “Còn nữa, anh nói thật với em, tại sao lúc em dậy, quần lót không thấy đâu?” Rõ ràng trước khi ngủ mình có mặc quần lót mà, sao giờ dậy đã trống trơn rồi, rốt cuộc tên vô lại này ra tay từ khi nào vậy, mà mình không hề biết gì hết.

Thảo nào mà sờ thích như thế, không mặc quần lót cứ sờ trực tiếp đương nhiên là thích rồi!

Lê Cẩn không hề thấy ngại ngùng, lại còn cười hì hì nói: “Tiểu Thư, em dậy là tốt rồi, xoa bóp cho em nhất định em sẽ thoải mái hơn. Để anh kiểm tra thêm phía dưới cho em, xem hôm qua bôi loại thuốc mà bác sĩ Lưu cho có hiệu quả không, xem có còn sưng không.”

Tiêu Dĩ Thư gạt tay Lê Cẩn ở dưới chăn ra, rồi đỏ mặt nói: “Không… Không cần, để tự em là được rồi.”

“Như vậy sao được, tự em không thể nhìn thấy mà, hôm qua cũng là anh bôi cho em, một lần lạ hai lần quen, anh tuyệt đối sẽ rất cẩn thận không làm em đau đâu.” Nói xong, Lê Cẩn muốn tung chăn ra, phải nói là vô cùng nôn nóng cấp bách không kìm lòng nổi.

Tiêu Dĩ Thư đau đầu quá, hôm qua thật sự cậu không còn sức, hơn nữa phát tiết xong trong đầu toàn là hồ dán, đành phải mặc cho Lê Cẩn thích làm gì thì làm. Hôm nay thân thể tốt hơn nhiều rồi, đầu óc cũng rất tỉnh táo, sao còn không biết xấu hổ lại để…

Hai người đại chiến trên giường thêm mấy hiệp, cuối cùng vẫn là Tiêu Dĩ Thư bại trận, cậu đỏ mặt tía tai vùi đầu vào gối, Lê Cẩn thì hất chăn ra xem chỗ sưng lên phía sau của cậu.

Thuốc mà bác sĩ Lưu cho có hiệu quả rất tốt, trên cơ bản chỗ đó đã hết sưng, màu hồng non nớt kia khiến Lê Cẩn nhìn mà hai mắt đỏ lên, thật đúng là một sự dày vò ngọt ngào, vừa hưởng thụ vừa tra tấn.

Lê Cẩn lại bôi thuốc cho Tiêu Dĩ Thư lần nữa. Khi đầu ngón tay có dính thuốc mỡ của anh thăm dò bên trong, Tiêu Dĩ Thư mẫn cảm lại không nhịn được mà rên lên một tiếng khe khẽ.

Ngay vào lúc Tiêu Dĩ Thư tưởng Lê Cẩn sẽ ra tay với mình, thì Lê Cẩn vội vàng bôi thuốc cho cậu xong rồi đắp chăn cho cậu.

Tiêu Dĩ Thư vùi đầu vào gối không hiểu sao đột nhiên lại thấy thất vọng, cũng không phải cậu muốn, chỉ là cậu lo thân thể mình không có sức hấp dẫn đối với Lê Cẩn.

Đương nhiên Lê Cẩn muốn làm, anh muốn làm đến mức phát điên lên, buổi tối hôm trước chỉ làm có một lần thôi mà, với anh thì còn lâu mới đủ. Nhưng hôm qua bác sĩ Lưu nói với anh, lúc mới bắt đầu loại chuyện này phải tiết chế một chút, phải từ từ quen dần mới được, ít nhất cũng phải chờ đến khi thân thể Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn hết đau nhức đã.

Hai người không phải bạn bè, mà là vợ chồng sẽ sống cùng nhau cả đời, đương nhiên phải thật trân trọng đối phương, đòi hỏi cũng phải nghĩ đến thân thể đối phương, thân thể khỏe mạnh, thì mấy thứ như tình thú sẽ có thể từ từ bồi dưỡng được thôi.

Lê Cẩn còn lấy được không ít thứ tốt từ chỗ bác sĩ Lưu cơ ~ Sau này nhất định phải thử hết mới được ~

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.