Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 56



“Nơi làm việc chủ yếu là sao?” Tiêu Dĩ Thư không hiểu câu này nghĩa là gì.

“Chính là phần lớn thời gian cậu đều làm việc ở đây, thu xếp lại những nhiệm vụ và công việc mà Lê tổng muốn giao cho đặc trợ Kiều, phụ trách phân loại chúng, giảm bớt lượng công việc cho đặc trợ Kiều.” Châu Vệ cảm thấy nên lập ra một vị trí như thế này từ lâu. “Còn văn phòng vừa rồi, lúc Lê tổng không có ở đây cậu mới cần trở về, làm một vài công việc nhẹ nhàng khác.”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Nói cách khác, chỉ cần Lê Cẩn ở công ty, thì mình đều phải ở chung phòng cùng Lê Cẩn, hai người, riêng biệt? Thế này thì có thể làm việc cho tốt được không đây?

Trò đùa này không buồn cười một chút nào, công việc này cũng không chơi vui một chút nào, chúng ta có thể đổi một công việc khác không?

Tất nhiên là không thể đổi rồi, đổi thì làm sao Lê Cẩn bằng lòng được, anh vốn muốn cho Tiêu Dĩ Thư làm trợ lý trực tiếp của mình, nhưng anh sợ Tiêu Dĩ Thư không đồng ý, nên mới phải quanh co lòng vòng thế này.

Lê Cẩn chỉ có thư ký, không có trợ lý, Kiều Lạc là đặc trợ của anh, công việc khác hoàn toàn so với trợ lý bình thường.

Vốn dĩ Kiều Lạc muốn chuẩn bị một hai trợ lý cho Lê Cẩn từ lâu. Mấy việc như bưng trà rót nước, thu xếp tài liệu văn kiện, Lê Cẩn luôn giao cho anh và mấy thư ký, có ai rảnh rỗi để làm đâu, lắm lúc Lê Cẩn phải tự làm, hơi lộn xộn một chút, có thêm trợ lý thì tốt hơn nhiều, lượng công việc của mọi người đều được giảm bớt.

Nhưng Lê Cẩn không thích lúc mình làm việc có người khác quấy rầy bên cạnh anh, làm trợ lý của anh nhất định phải là nhân tài khá được tin tưởng, tất cả những thứ tiếp xúc đều là cơ mật trong công ty, cho nên rất khó tìm trợ lý, Lê Cẩn luôn không hài lòng.

Hiện giờ thì tốt rồi, Tiêu Dĩ Thư đến đây, tất cả đều vui mừng.

“Được rồi, đến giờ này chắc cuộc họp cũng đã kết thúc, bây giờ cậu có thể chuẩn bị làm việc, nhưng đừng động chạm lung tung vào các đồ vật trong phòng và của Lê tổng. Đặc trợ Kiều rất tin tưởng cậu nên mới giao cho cậu làm công việc này, cậu đừng để xảy ra sai sót đấy.” Châu Vệ dặn dò một ít việc cần chú ý rồi vui vẻ rời đi, để lại một mình Tiêu Dĩ Thư ngẩn ngơ trong phòng.

Đây là lần thứ hai Tiêu Dĩ Thư được vào trong văn phòng rộng lớn xinh đẹp này, lần đầu tiên coi như là đi tham quan, từ lần thứ hai trở đi sẽ thành thường trú, còn là nơi làm việc của cậu.

Chiếc bàn làm việc thuộc về cậu kia rất đẹp, trên đó có đầy đủ thiết bị, máy tính rất mới, ghế ngồi trông có vẻ cũng rất thoải mái.

Tiêu Dĩ Thư xem tập tài liệu trong tay, đây chính là dự án cậu đang làm dở lúc trước, bây giờ không còn ở bộ phận thị trường nữa, không biết có cần dùng đến không.

Hiện giờ trong văn phòng chỉ có một mình cậu, Tiêu Dĩ Thư không thể nói rõ là tại sao, có chút hưng phấn, đi đến ngồi xuống ghế làm việc. Một điều kiện làm việc tốt thế này chính là điều mà biết bao người tha thiết mơ ước, trước đây cậu cũng từng có giấc mộng như vậy, không ngờ giấc mộng đẹp lại trở thành sự thật nhanh đến thế.

Đang nhắm mắt hưởng thụ loại cảm giác tuyệt vời hiếm có này, đột nhiên cửa văn phòng mở ra, Tiêu Dĩ Thư hoảng sợ, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh.

“Phụt!” Hành động khôi hài này bị Lê Cẩn mở cửa ra đúng lúc nhìn thấy, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tiêu Dĩ Thư muốn vùi đầu che mặt, mất mặt quá đi thôi. Vì muốn che giấu sự xấu hổ, cậu mở máy tính ra, tuy rằng bây giờ vẫn chưa được dặn dò làm gì, nhưng cũng phải tạo ra dáng dấp chứ.

“Đồng chí Tiêu Dĩ Thư, nhìn thấy cấp trên trực tiếp, tại sao không chào hỏi?” Lê Cẩn khóa cửa, như cười như không đi về phía Tiêu Dĩ Thư.

“Tại sao anh lại khóa cửa?” Thị lực của Tiêu Dĩ Thư rất tốt, rõ ràng cậu nhìn thấy Lê Cẩn vừa khóa cửa xong! Anh định làm gì vậy?

“Đương nhiên là để chúng ta gia tăng tình cảm giữa cấp trên cấp dưới rồi.” Lê Cẩn bước ra phía sau ghế làm việc của Tiêu Dĩ Thư, chống hai tay xuống lưng ghế.

Tiêu Dĩ Thư như đang ngồi trên đống than, cậu có cần phải đứng lên chạy trốn không?

“Tiểu Thư.” Hai tay Lê Cẩn chậm rãi chuyển đến vai Tiêu Dĩ Thư, giữ thật chặt, cuối cùng ôm hẳn cậu vào lòng từ phía sau, trầm giọng bên tai: “Nhanh lên, em chưa chào hỏi cấp trên là anh đâu.”

“Bây giờ đang trong giờ làm việc, anh mau làm việc đi!” Tiêu Dĩ Thư đánh một cái không mạnh không nhẹ lên mu bàn tay Lê Cẩn, đánh mạnh thì cậu không nỡ, đánh nhẹ thì có vẻ ái muội, thật là khó xử mà.

Biết ngay là không thể yên lòng về cái anh này được. Đang ở công ty đấy, không phải ở nhà đâu, sao có thể không biết xấu hổ như thế chứ!

“Cũng chính vì đang trong giờ làm việc, nên anh mới muốn nghe em chào hỏi anh mà, nhanh lên, anh muốn nghe.” Lê Cẩn không đạt được mục đích tuyệt đối không bỏ qua, anh cảm thấy đây chính là tình thú chốn văn phòng.

“Được được được, em gọi là được chứ gì.” Không lằng nhằng với Lê Cẩn được, Tiêu Dĩ Thư đành phải thỏa hiệp. “Lê tổng ~” Tay của cái anh này đúng là không thành thật, vừa rồi chỉ là ôm, còn giờ đã đổi thành sờ soạng rồi.

“Được rồi chứ, em gọi rồi đó.”

“Gọi thêm mấy tiếng nữa, anh chưa nghe đủ.”

Tiêu Dĩ Thư: “…” Nếu anh nói vậy với nhân viên khác, khẳng định người ta sẽ tưởng anh bị tâm thần đấy, gọi một lần chưa đủ, còn phải gọi mấy lần, gọi nhiều lần là trên trời có thể rơi tiền xuống sao?

“Lê tổng Lê tổng Lê tổng! Giờ thì được rồi chứ.”

“Ngoan ~” Lê Cẩn thỏa mãn. Tiểu Thư gọi anh như vậy hoàn toàn khác biệt so với người khác gọi, anh nghe xong mà tâm tình tốt hẳn lên, ở ngay bên cạnh chính là phòng ngủ đấy, thật muốn làm Tiểu Thư cũng gọi anh như vậy trên giường ~

Có điều Lê Cẩn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, tạm thời anh chưa dám làm thế, anh và Tiểu Thư mới chỉ vừa tiến triển thôi mà, không thể kích thích lần thứ hai được, anh sợ dọa cho người ta chạy mất.

Ôn tồn với nhau xong, Tiêu Dĩ Thư bắt đầu khởi binh hỏi tội, cậu giãy ra khỏi vòng ôm của Lê Cẩn, quay lại hỏi: “Anh đang cố ý đúng không, sao em lại được sắp xếp làm việc ở đây, không phải em là trợ lý của đặc trợ Kiều ư?” Nếu Lê Cẩn không có tư tâm, cậu sẽ không mang họ Tiêu! Sao anh ấy có thể công tư bất phân như thế được, tập đoàn Lê Thị lớn như thế, đâu phải là trò chơi, loại công việc này sao có thể tùy tiện sắp xếp chứ.

“Đúng rồi, em là trợ lý của cậu ta, công việc của em chủ yếu là giúp cậu ta sửa soạn lại những dự án và nhiệm vụ anh giao cho cậu ta, chia sẻ áp lực công việc cho cậu ta.” Lê Cẩn mang dáng vẻ vô cùng hợp tình hợp lý. “Vào những lúc còn thừa thời gian em có thể tự viết dự án, không hiểu gì thì hỏi cậu ta, tất nhiên cũng có thể hỏi anh, lúc này anh cũng hoan nghênh.”

“Em không có ý đó. Ý em là, tại sao chỗ em làm việc lại là ở trong văn phòng của anh? Không phải em nên làm việc trong văn phòng của đặc trợ Kiều sao?” Tiêu Dĩ Thư nhìn trái nhìn phải, cậu thật sự cảm thấy trong văn phòng này không có một chỗ nào là an toàn hết. Nếu đây là trong nhà, hai người ở chung phòng với nhau cậu sẽ không thấy có vấn đề gì, nhưng mà giờ… Cậu cứ luôn cảm thấy dáng vẻ Lê Cẩn rất không đáng tin.

“Tất nhiên là vì yêu cầu của công việc. Thật ra anh và Kiều Lạc muốn sắp xếp một vị trí như vậy từ lâu, chỉ là vẫn chưa tìm được người đáng tin. Bây giờ em đã đến rồi, trong cả công ty này còn có ai khác đáng để anh tin tưởng hơn em đây?” Công lực tẩy não của Lê Cẩn đã đạt đến trình độ thượng đẳng rồi, nói có mấy câu mà đã làm cho Tiêu Dĩ Thư không thể phản bác được câu nào.

Đã thành hiện thực rồi, Tiêu Dĩ Thư đành phải nhận mệnh. Nếu ngay từ đầu Lê Cẩn đã nói với cậu sẽ làm việc chung phòng với anh, có lẽ cậu sẽ không đồng ý, nhưng giờ cậu lên tầng 35 rồi, cự tuyệt thêm nữa sẽ không tốt.

Tiêu Dĩ Thư quay trở lại ngồi trên ghế: “Được rồi, em làm là được. Hôm nay có công việc gì giao cho em không, em vẫn chưa hiểu gì hết, thật sự không cần dạy trước hả?”

“Không sao, có gì không hiểu anh sẽ dạy em.” Lê Cẩn cúi xuống hôn lên mặt Tiêu Dĩ Thư một cái. “Bất cứ chuyện gì cũng dạy ~”

Tiêu Dĩ Thư bắt đầu đỏ mặt, thế này thật là… Đang trong giờ làm việc mà, Lê Cẩn làm gì thế!

Suốt cả buổi sáng đều không bảo Tiêu Dĩ Thư làm việc gì hết, chỉ để Tiêu Dĩ Thư làm quen với quy trình của công việc, nói chút những điều cần chú ý, rất nhanh đã đến giờ ăn trưa. Trước đây Tiêu Dĩ Thư đều đến nhà ăn dành cho nhân viên, bây giờ cũng định đến nhà ăn của nhân viên, chỉ là trước đây cậu đến nhà ăn của nhân viên bình thường ở tầng dưới, còn giờ thì chuẩn bị đến nhà ăn của nhân viên cấp cao.

Tiếc rằng cuối cùng không thể đi được, vì cậu bị Lê Cẩn giữ lại ăn trưa trong văn phòng. Lê Cẩn cho người mang bữa trưa vào phòng, những lúc không cần đi xã giao Lê Cẩn đều ăn như vậy, bây giờ có Tiêu Dĩ Thư đến làm việc cùng anh, đương nhiên cũng phải ăn giống thế, chẳng lẽ hai người lại tách ra ăn trưa riêng sao, kỳ quái lắm!

Tiêu Dĩ Thư thấy hơi tiếc nuối: “Em vốn muốn đi xem thử nhà ăn của nhân viên cấp cao trong công ty của chúng ta trông thế nào mà, mới chỉ nghe nói thôi, chưa thấy bao giờ.”

Lê Cẩn cảm thấy chẳng có gì là to tát cả: “Có gì đẹp đâu, tốt đến mấy cũng chỉ là nhà ăn của nhân viên, thức ăn nhiều hơn một chút điều kiện tốt hơn một chút, không có gì đặc biệt hết, không ngon bằng đầu bếp trong nhà nấu, chả có gì đáng ngạc nhiên cả.”

“Anh không hiểu tâm tư của những nhân viên bình thường như em đâu, em và mấy đồng nghiệp trước có nằm mơ cũng muốn đến đó ăn cơm, có cảm giác như đẳng cấp của mình khác hẳn ấy.”

Lê Cẩn buồn cười vì lý do của Tiêu Dĩ Thư: “Em đã kết hôn với anh rồi mà sao còn quan tâm đến một cái nhà ăn nhân viên nho nhỏ chứ.”

“…” Tiêu Dĩ Thư lại nghe thấy cách phát ngôn dọa người này, kinh hãi thì có đấy, chứ kinh hỉ thì…

Cậu tự mình biết mình mà, cậu không phải là người biết làm chuyện lớn, cho cậu nhiều tài sản như vậy, cậu cũng chưa chắc đã cầm cho tốt đâu.

Hiện tại hai người không còn ở ngoài văn phòng, mà là vào phòng ngủ ăn trưa. Căn phòng ngủ Lê Cẩn dùng để nghỉ ngơi khi không làm việc này khá là rộng, trông qua thì là một căn phòng đơn, ở trong cùng là giường, chỗ trống bên ngoài rất rộng, như một phòng khách vậy, có bàn có ghế, ngay gần cửa là phòng vệ sinh.

Hai người đang ngồi ăn ở bàn, các món ăn có rất nhiều, phần lớn đều là những món Tiêu Dĩ Thư thích ăn, Lê Cẩn đang ân cần múc canh cho Tiêu Dĩ Thư, thói quen này của anh thật sự không thể thay đổi được.

Ăn uống no nê xong, Tiêu Dĩ Thư thấy hơi buồn ngủ, trước đây ăn trưa xong cậu đều thiếp đi một lát ngay trên bàn làm việc, Lê Cẩn cũng biết thói quen này của cậu.

Lê Cẩn đưa ra lời đề nghị trong dáng vẻ vô cùng đạo mạo: “Buồn ngủ thì lên giường ngủ một lát đi.”

“Á…” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy ánh mắt Lê Cẩn không thành thật chút nào cả. “Hay là thôi đi, em ngủ ở đây thì anh ngủ ở đâu?”

Lê Cẩn chỉ chờ Tiêu Dĩ Thư hỏi câu này thôi: “Ngủ cùng nhau đi, giường rộng thế cơ mà, hai người ngủ còn dư.” Thật ra anh vốn không có thói quen ngủ trưa, nhưng cơ hội tốt như thế mà để bỏ lỡ thì có lỗi với bản thân quá.

Cũng không phải anh thật sự muốn xảy ra chuyện gì đó cùng Tiêu Dĩ Thư trong lúc ngủ trưa đâu, chỉ là muốn từ giờ trở đi bắt đầu tạo dựng chút tình thú văn phòng thôi ~

Tiêu Dĩ Thư: “…” Có phải sau này mình nên thay đổi thói quen ngủ trưa sẽ tốt hơn không.

Cậu nhớ lại tình cảnh hai người đồng sàng cộng chẩm suốt mấy ngày qua, ở nhà thì cũng thôi đi, chẳng lẽ ở công ty cũng phải dâm loạn như thế sao…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.