Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 57



“Ngủ đi ngủ đi, buổi trưa là lúc nên ngủ trưa.” Lê Cẩn chưa bao giờ ngủ trưa nhưng lại có thể nói dối không chớp mắt, còn định tự tay cởi quần áo cho Tiêu Dĩ Thư.

“Không… Không cần.” Tiêu Dĩ Thư luống cuống chân tay từ chối. “Chỉ ngủ trưa một giấc thôi mà, không cần cởi quần áo đâu, nới lỏng dây lưng là được rồi.” Không cởi quần áo chắc sẽ không có chuyện gì đâu.

“Không cởi quần áo làm sao mà ngủ ngon được.” Lê Cẩn lấy áo ngủ đã chuẩn bị sẵn từ trong tủ quần áo ra. “Thay áo ngủ thì mới ngủ ngon.”

“…” Tiêu Dĩ Thư thấy có hai chiếc áo ngủ, sắc mặt hơi kỳ lạ. “Sao chỗ anh lại có hai chiếc áo ngủ?” Không phải là từng mang đến cho ai ngủ đấy chứ?

Tiêu Dĩ Thư nghĩ cái gì cũng đều viết hết lên mặt, Lê Cẩn nhìn một cái là hiểu rõ, anh làm bộ giận dữ. “Tiểu Thư, em là mối tình đầu của anh mà, lần đầu tiên của anh cũng đã cho em rồi, mà em còn nghi ngờ anh, chẳng lẽ em muốn bội tình bạc nghĩa?”

Tiêu Dĩ Thư: “…”

Mình lại bắt đầu ghen tuông rồi, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy tâm tính này thật sự không tốt, rất hẹp hòi nhỏ nhen, rõ ràng phải nên tin tưởng Lê Cẩn không nên nghi tới nghi lui.

Nỗi áy náy dâng trào, Tiêu Dĩ Thư bèn ngoan ngoãn nghe theo Lê Cẩn, cứ luôn cảm thấy còn từ chối nữa sẽ làm Lê Cẩn tổn thương.

Lê đại vương toàn thắng!

Kể ra Lê Cẩn cũng không quá phận. Hai người thay áo ngủ nằm xuống giường đắp chăn mỏng xong, Lê Cẩn chỉ đặt tay lên eo Tiêu Dĩ Thư sờ soạng qua lại, chứ hành động tiến thêm một bước thì không hề có. Tiêu Dĩ Thư cũng mặc kệ anh, người này thích động tay động chân như thế đấy, lần nào ngủ cũng đều vậy, có lẽ không thay đổi được đâu.

Tay Tiêu Dĩ Thư đang đặt trước ngực, đúng lúc tay trái để lộ ra ngoài chăn, Lê Cẩn nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc thạch được đeo trên ngón áp út của cậu, tâm tình càng tốt hơn, nhân lúc bầu không khí đang tốt đẹp, rất thích hợp để nhắc đến một chuyện trọng đại.

“Tiểu Thư, chúng ta đã xác định quan hệ rồi, em nói xem có phải nên công khai rồi không? Nhất định không thể thiếu hôn lễ được, trước đây lúc kết hôn, ngay cả một hôn lễ nho nhỏ đơn giản cũng không tổ chức, bây giờ nghĩ lại cũng thấy hối hận.” Lê Cẩn đang tưởng tượng ra khung cảnh của một hôn lễ tuyệt vời.

“Công khai?” Tiêu Dĩ Thư hơi giật mình. Trước đây cậu không nghĩ đến vấn đề công khai, sau khi xác nhận quan hệ cùng Lê Cẩn cũng không nghĩ tới, có lẽ tư tưởng của cậu hơi bảo thủ một chút, cảm thấy hai người đàn ông đăng ký kết hôn đã là táo bạo lắm rồi, lại còn tổ chức hôn lễ tuyên truyền khắp nơi, kích thích quá mức đấy, liệu có khiến người khác phản cảm không? “Không tốt lắm đâu?”

“Sao lại không tốt, đương nhiên là rất tốt rồi.” Quả thực Lê Cẩn rất nóng lòng về hôn lễ. “Chúng ta không chỉ phải tổ chức hôn lễ, còn phải tổ chức một hôn lễ rực rỡ lộng lẫy, mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thích, còn phải hưởng tuần trăng mật, em muốn hưởng tuần trăng mật ở đâu?”

“Nhưng mà…” Thật ra người thân của Lê Cẩn thì không cần lo lắng, cậu đã gặp khá nhiều người, ai cũng là người tốt, rất dễ ở chung, nhưng nhà mình thì… “Nếu người nhà em biết em và anh kết hôn, sau này anh không được yên bình đâu. Anh có nhiều tiền như thế, nhất định bọn họ sẽ quấn chặt không tha.”

Tiêu Dĩ Thư muốn sống cùng Lê Cẩn mãi mãi, nhưng cậu lo người nhà của mình sẽ làm tình cảm của Lê Cẩn đối với cậu hao mòn dần, kết hôn không phải chuyện của hai người mà chuyện của hai gia đình, cậu hoàn toàn không cảm thấy người nhà Lê gia có thể chung sống tốt đẹp cùng người nhà mình.

“Em đừng lo lắng, là do em quá thành thật thôi. Em là người lớn rồi, dù là cha mẹ cũng không thể can thiệp vào mọi chuyện của em.” Lê Cẩn không để ý lắm. Anh đã điều tra về người của Tiêu gia, vẫn có cách để đối phó với loại người kiểu này. “Lần trước ba em gặp phải chuyện kia không phải bây giờ an phận hơn nhiều rồi sao, không còn đến tìm em gây phiền toái đúng không?”

“Vâng.” Tiêu Dĩ Thư tựa vào ngực Lê Cẩn. Cậu rất cảm kích Lê Cẩn, thời gian vừa qua Tiêu Hải chưa từng gây sức ép với cậu, sau khi bị giam giữ ba ngày thì được thả ra, cũng yên tĩnh hơn nhiều. “Không biết tại sao nữa, ông ấy không gọi điện thoại cho em, nhưng mẹ kế thì có gọi một lần, hỏi em sống ở đâu.”

“Sao anh không thấy em nhắc đến?” Lê Cẩn hơi đau lòng, có lẽ người nhà này thấy đến công ty náo loạn không được, nên muốn đến tận nhà tìm Tiểu Thư đây mà.

“Cũng không phải chuyện gì to tát, em không nói em sống ở đâu.” Nói với người nhà là thuê nhà để ở, nhưng giờ đã rời khỏi đấy rồi, dù sao cũng không thể nói địa chỉ hiện tại được. “Em lo bọn họ sẽ lấy chuyện chúng ta kết hôn để dây dưa không ngừng.”

“Không sao đâu, có anh ở đây.” Lê Cẩn nhẹ nhàng vỗ lưng Tiêu Dĩ Thư để cậu thả lỏng. “Em chỉ cần chờ đến hôn lễ là được rồi, lễ Quốc khánh thì sao? Cuối thu trời trong, làm gì cũng tiện, mọi người đều được nghỉ, đến tham dự hôn lễ cũng rất tiện.”

“Nhanh thế ư?”

“Thế mà nhanh gì? Chúng ta đã kết hôn nửa năm rồi, nếu có thể, anh muốn tổ chức ngay hôm nay cơ.” Lê Cẩn thì thấy quá chậm, anh rất muốn tuyên bố niềm hạnh phúc của mình cho toàn thế giới biết!

“Gần đây đừng công khai được không, em vẫn thấy sợ.” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy bây giờ có thể không nói thì đừng nói, cậu thật sự rất lo về mấy người Tiêu gia. Cậu cũng muốn cùng Lê Cẩn được mọi người chúc phúc danh chính ngôn thuận lắm chứ, như vậy cậu sẽ có cảm giác vô cùng an toàn, nhưng lại lo có người nói ra nói vào, nên trong lòng hoang mang rối loạn.

“Được, để đến lúc phát thiệp mời rồi nói sau.” Lê Cẩn ôm chặt người trong lòng hơn, cuối cùng tình cảm và cuộc hôn nhân này cũng được công bố rồi, có thể xem như anh đã khổ tận cam lai không?

Ừm… Nếu cái sinh hoạt kia hài hòa hơn nữa thì càng tuyệt hơn, dạo này nhẫn nhịn đúng là vất vả quá, giống như bây giờ đây này, mỹ vị ở ngay trước mắt mà không ăn được, thật sự chỉ muốn cởi hết quần áo của người trong lòng rồi thế này thế này lại thế này nữa.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Không phải đang nói về hôn lễ sao, phía dưới của anh cứng lại là thế nào hả? Còn có thể tốt hơn được nữa không! Bây giờ là buổi trưa đó, không phải buổi sáng cũng không phải buổi tối, sao đang buổi trưa mà anh lại có đức hạnh này!

Tiêu Dĩ Thư hơi xê dịch về phía sau, thứ nóng rực kia của Lê Cẩn dính chặt vào người cậu thì không phải chuyện đùa đâu, nếu còn dính thêm chút nữa, thật không biết sẽ phát triển thành thế nào.

“Đừng động đậy!” Hai tay Lê Cẩn giữ chặt phần mông Tiêu Dĩ Thư, để cậu kề sát vào thứ nóng rực kia hơn. “Anh không làm gì hết, để anh dựa sát một chút được không?” Ngữ khí cực kỳ tội nghiệp. “Anh đã nhịn lâu lắm rồi, nếu còn không cho anh thân thiết nữa anh sẽ phát điên mất.”

Mặt Tiêu Dĩ Thư đỏ không chịu nổi, hai người phát sinh quan hệ với nhau đã là chuyện của mấy ngày trước rồi, sau đó Lê Cẩn lo nghĩ cho thân thể cậu nên chưa từng làm thêm lần nào, đối với một người đàn ông bình thường, quả thực không dễ dàng gì.

Tuy rằng Tiêu Dĩ Thư ngượng ngùng, nhưng vẫn rất cảm động. Lê Cẩn trân trọng cậu đến thế, có phải cậu cũng nên báo đáp một chút cho anh ấy không?

Để mặc cho thứ nóng rực của Lê Cẩn kề sát, Tiêu Dĩ Thư thỏ thẻ trong ngực Lê Cẩn: “Tối nay em bồi thường cho anh được không? Bây giờ là ban ngày, không tốt lắm đâu…” Càng nói giọng càng nhỏ dần, cậu cảm thấy mình to gan quá đi, lời lẽ như thế mà cũng nói được.

“Thật sao?” Lê Cẩn kích động, bên dưới càng đau hơn.

“Vâng, buổi tối sẽ nghe theo anh hết.” Mặt Tiêu Dĩ Thư cháy bừng tưởng như ra lửa.

Buổi tối mau mau đến nhanh đi, Lê Cẩn ngứa ngáy khó chịu, hận không thể làm mặt trời biến mất ngay lập tức!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.