Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 63



Hạ Yên hẹn Châu Dĩ Tuyền đi ăn, địa điểm là một nhà hàng kiểu Pháp mà Châu Dĩ Tuyền rất thích.

Hạ Yên nghe Châu Dĩ Tuyền nói, trước đây Lê Cẩn còn muốn mua cả nhà hàng này cho cô, thế nhưng đầu bếp chính của nhà hàng này lại chính là ông chủ, đương nhiên là không muốn làm việc dưới quyền người khác, do đó không mua được.

Hạ Yên cảm thấy Châu Dĩ Tuyền đúng là tốt số, có một người anh tốt như vậy, thật sự chả cần lo nghĩ gì hết, muốn cái gì là có cái nấy. Vốn dĩ Châu gia chẳng là cái gì hết, tuy cũng là người trong xã hội thượng lưu, quy mô của công ty cũng không nhỏ, nhưng thật ra người cầm quyền không có nhiều năng lực lắm, hoàn toàn đều dựa vào Lê Cẩn. Cha của Châu Dĩ Tuyền, Châu Toàn, là em trai duy nhất của mẹ Lê Cẩn, Châu Uyển, Lê Thiếu Văn thì không có anh chị em, cho nên thân thích gần gũi nhất của Lê Cẩn chính là Châu gia, làm sao mà không giúp đỡ được.

“A Yên, ngại quá, tớ đến muộn, hôm nay bị tắc đường.” Châu Dĩ Tuyền đến muộn hơn giờ hẹn những nữa tiếng, nhưng cô không cố ý đến muộn. Hôm nay tắc đường khá nghiêm trọng, dù có muốn lái xe nhanh đến mấy cũng đâu thể làm cả chiếc xe bay lên trời được, cô phải đi hơn một tiếng mới đến nhà hàng.

Hạ Yên mỉm cười nói: “Không sao, tớ cũng vừa đến.” Kỳ thực cô đã chờ đến mức sắp mất hết kiên nhẫn, bình thường chỉ có người khác chờ cô, làm gì có chuyện cô chờ người khác. Nếu không phải vì muốn được gả vào Lê gia, Hạ Yên thật sự không có kiên nhẫn để ứng phó với loại thiếu não như Châu Dĩ Tuyền, bước chân của hai người vĩnh viễn không nhất trí. Chỉ là đầu óc Hạ Yên rất nhanh nhạy, luôn có thể ép mình phối hợp với Châu Dĩ Tuyền, thế mà Châu Dĩ Tuyền chậm chạp còn tưởng hai người thật sự rất hợp nhau.

“Vậy là tốt rồi.” Châu Dĩ Tuyền cũng không nghe ra đây là câu nói khách sáo, cô nghĩ dựa vào quan hệ của mình và Hạ Yên, căn bản không cần khách sáo, nếu không thì xa lạ lắm.

Sau khi gọi món, hai người bắt đầu nói chuyện.

“A Yên, lần trước nghe cậu nói đã đến công ty anh A Cẩn làm việc, thấy thế nào?” Vừa khéo Hạ Yên cũng muốn nói về đề tài này với Châu Dĩ Tuyền, Châu Dĩ Tuyền khá quan tâm đến nó, nên vừa đến đã hỏi ngay.

Bây giờ nhắc đến, thật ra Hạ Yên vẫn còn hơi tức giận với Châu Dĩ Tuyền. Lúc trước cô muốn Châu Dĩ Tuyền làm cầu nối cho mình, nhưng đối phương không đồng ý, tuy rằng cuối cùng cũng thành công, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu, vào đúng thời khắc mấu chốt mà không có một chút tác dụng nào, bạn bè như thế thì cần làm gì!

“Tốt lắm, đồng nghiệp trong công ty đều rất tốt với tớ.” Hạ Yên luôn tự tin vào năng lực giao tiếp của mình. Hiện tại có lẽ trong toàn bộ công ty cũng chỉ có Lê Cẩn, Kiều Lạc và Tiêu Dĩ Thư là cô không mua chuộc được thôi, huống chi bây giờ toàn bộ công ty đều đang truyền tai nhau về hôn sự của cô và Lê Cẩn, tất cả mọi người đều nịnh nọt lấy lòng cô, đến cả Từ Ti Ti cũng không dám kiêu ngạo với cô nữa.

“Nhưng mà…” Đột nhiên Hạ Yên lộ ra vẻ mặt rất ngại ngùng.

“Nhưng mà cái gì?” Châu Dĩ Tuyền hiếm khi thấy Hạ Yên có dáng vẻ này, cảm thấy rất thú vị. “Sao thế, không phải Hạ đại tiểu thư của chúng ta đang yêu chứ? Yêu đương chốn văn phòng hả?”

“Không phải, chỉ là dạo này trong công ty luôn đồn thổi chuyện về tớ và anh Lê.” Hạ Yên mím môi trông có vẻ vô cùng ngượng ngùng.

“Cậu và anh A Cẩn?” Châu Dĩ Tuyền thật sự là rất thiếu não, cô hoàn toàn không hiểu là chuyện gì. “Cậu và anh A Cẩn thì có chuyện gì được?”

Khóe miệng Hạ Yên giật nhẹ, Châu Dĩ Tuyền này thật sự y như đầu gỗ vậy. Tôi đã nói đến mức đó rồi, chẳng lẽ cậu không thể cảm nhận được gì từ vẻ mặt của tôi à, ngoại trừ scandal ra thì có thể có chuyện gì khác?

“Dạo này rất nhiều người trong công ty đều đồn thổi tớ và anh Lê là một đôi, thậm chí còn có người nói tớ và anh Lê sẽ tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh nữa.” Hạ Yên quan sát Châu Dĩ Tuyền, nói tiếp. “Tớ giải thích thế nào cũng vô dụng, chả ai tin tớ cả.”

Ban đầu Châu Dĩ Tuyền sửng sốt, sau đó thì cười phá lên: “Ha ha ha ha ha, thật sự buồn cười quá…”

“Cậu cười gì chứ.” Hạ Yên làm ra vẻ tức giận. “Vì chuyện này mà tớ lo chết mất, chắc tin đồn này đến tai anh Lê rồi, cậu nói xem liệu anh ấy có ghét tớ không?”

“Không đâu!” Châu Dĩ Tuyền vừa uống nước vừa phất tay. “Gần đây tâm tình anh ấy rất tốt, sẽ không so đo tính toán mấy chuyện vặt đâu, hơn nữa mấy tin bát quái đó sẽ biến mất nhanh thôi.”

Hạ Yên khó hiểu: “Sao cậu nói vậy? Gần đây anh Lê có chuyện gì vui à, công ty có dự án lớn thành công ư?”

“Không phải chuyện công việc đâu, ừm…” Châu Dĩ Tuyền hơi do dự một chút, sau khi nghĩ lại thì thấy cũng không có gì không thể nói. “Dù sao cũng sắp công bố rồi, tớ nói trước với cậu cũng không sao cả.”

Hạ Yên vừa nghe là hiểu ngay, Châu Dĩ Tuyền muốn nói một bí mật cho mình biết. “Rốt cuộc là chuyện gì thế? Tớ nghe mà chẳng hiểu gì hết.”

“Thật ra tin đồn cậu vừa nói có một nửa là thật.” Châu Dĩ Tuyền nói đến đây thì vô cùng hưng phấn, cuối cùng anh trai cô cũng được khổ tận cam lai rồi.

Hạ Yên không rõ tình hình, có một nửa là thật? Rồi hai mắt cô sáng ngời, chẳng lẽ…

Nhưng chưa vui vẻ được bao lâu, chợt nghe thấy Châu Dĩ Tuyền nói tiếp. “Đúng là anh A Cẩn sắp tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh, nhưng mà mấy người trong công ty nhầm đối tượng rồi, không phải cậu, mà là anh dâu họ của tớ.”

Không thể nghi ngờ, tin tức này giống như tiếng sấm sét giữa trời quang đối với Hạ Yên, cô ngây dại cả người.

Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư tổ chức hôn lễ? Nhưng Tiêu Dĩ Thư là nam mà, phải tổ chức hôn lễ thế nào? Rõ ràng đã kết hôn lâu như vậy, tại sao trước đây không tổ chức luôn đi, mà phải để đến tận hơn nửa năm sau mới tổ chức? Tại sao Lê Cẩn có thể nguyện ý công khai chuyện này?

Hạ Yên não bổ rất nhiều thứ, cô bắt đầu thấy hối hận, những chuyện trước đây mình làm không phải là làm giá đỡ cho tên kia chứ?

Trong mắt cô, Tiêu Dĩ Thư là một người rất tâm cơ, nhất định là vì nghe thấy tin đồn của cô và Lê Cẩn nên mới sử dụng thủ đoạn, không chỉ là từng bước từng bước tiến vào trong văn phòng của Lê Cẩn, mà còn lợi dụng tin đồn để mê hoặc Lê Cẩn tổ chức hôn lễ cùng tên đó.

Hạ Yên nắm chặt tay lại, một khi hôn sự của Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư được công khai, hy vọng của mình sẽ trở nên xa vời.

“Sao lại đột nhiên tổ chức hôn lễ, không phải họ đã kết hôn lâu rồi sao, lúc đăng ký kết hôn sao không tổ chức?” Hạ Yên thật sự rất muốn biết nguyên nhân, thuận tiện tìm xem có để lại dấu vết gì để đả kích Tiêu Dĩ Thư không.

“Khi đó hả, thật ra anh A Cẩn muốn tổ chức lắm chứ, nhưng mà không thể thực hiện được.” Châu Dĩ Tuyền nghĩ đến anh họ của mình vẫn thấy chua xót. “Vốn dĩ chuyện này không thể cho cậu biết được, nhưng gần đây anh ấy và anh dâu họ cũng đã xác lập quan hệ rồi, nên không có gì không thể nói cả.”

Hạ Yên càng mơ hồ: “Tớ càng nghe càng không hiểu, rốt cuộc là chuyện gì vậy, cái gì mà gần đây mới xác lập quan hệ?”

“Thì chính là gần đây mới xác lập quan hệ đấy. Ban đầu anh A Cẩn và anh dâu họ của tớ chỉ kết hôn giả thôi, chỉ đăng ký kết hôn, không hề phát sinh chuyện gì cả.”

“Cái gì?!!” Hạ Yên cảm thấy toàn bộ thế giới quan của mình đều vỡ nát. “Cái gì mà kết hôn giả? Tại sao?”

“Để đối phó với tiện nhân họ Phương kia kìa.” Châu Dĩ Tuyền căm ghét Phương Ngữ Vi đến cực độ, cứ nhắc đến là dùng từ tiện nhân. “Lúc trước đại tiện nhân Phương Khuê ép buộc báo ơn, muốn anh A Cẩn làm con rể ông ta, may mà dượng tớ biết nhìn xa trông rộng, nghe tin đại tiện nhân bị bệnh sắp chết đã thấy bất thường, bảo anh A Cẩn mau chóng kết hôn, sau đó thì anh A Cẩn tìm đến anh dâu họ để kết hôn giả.”

“Tại sao phải tìm Tiêu Dĩ Thư? Anh ta là đàn ông mà!” Hạ Yên bức rứt cả người, kết hôn giả, ha ha ha ha, kết hôn giả, đúng là nực cười. “Chẳng lẽ anh Lê không tìm được ai thích hợp hơn sao?” Không phải đã nói Lê Thiếu Văn rất thích cô sao, muốn cô làm con dâu sao, sao lúc kết hôn giả lại không nghĩ đến cô?

“Ha ha ha ha ha.” Châu Dĩ Tuyền lại cười to. “Bây giờ trần ai lạc định rồi tớ mới nói với cậu, cậu đừng rêu rao khắp nơi nhá, không thì anh A Cẩn sẽ mất mặt lắm. Tớ nói thật với cậu này, anh dâu họ của tớ bị anh A Cẩn lừa về đấy!”

“Là ý gì? Cái gì mà lừa về?” Hạ Yên cảm thấy hôm nay chỉ số thông minh của mình bị giảm nghiêm trọng, mấy lời Châu Dĩ Tuyền nói phần lớn cô đều không hiểu.

“Lúc đầu anh dâu họ của tớ vốn không thích anh A Cẩn, anh A Cẩn nhiệt tình lắm, theo đuổi suốt hai năm mà vẫn không được, sau đó Phương gia cho anh ấy cơ hội, anh ấy cần một người kết hôn giả với mình để đối phó, sau đó thì nhờ anh dâu họ của tớ giúp.” Cuối cùng cũng có thể kể chuyện này với người khác, Châu Dĩ Tuyền vô cùng sảng khoái. “Ban đầu anh dâu họ của tớ không chịu, bảo anh A Cẩn kết hôn giả với phụ nữ sẽ tốt hơn.”

Hạ Yên gật đầu, thế mới hợp lý chứ, dù chỉ là kết hôn giả, cũng đâu đến mức phải tìm đến đàn ông.

“Nhưng anh A Cẩn nói, anh ấy lo lắng về người khác, đến lúc đó người phụ nữ kia không chịu ly hôn còn muốn phân chia tài sản thì phải làm sao? Chẳng phải cơ nghiệp của Lê gia bị phân chia không công cho người ngoài à?”

Hạ Yên nghe xong thì uất nghẹn, quả thật, nếu lúc trước tìm đối tượng kết hôn giả là cô, nhất định cô sẽ không đồng ý ly hôn, còn về gia sản của Lê gia, tất nhiên cũng phải được phân chia một phần.

“Anh ấy cũng chỉ yên tâm một mình anh dâu họ của tớ thôi, ừm, cũng không đúng, không phải là yên tâm, anh ấy cảm thấy nếu anh dâu họ có thể thích tiền của anh ấy cũng rất tốt, chỉ cần đồng ý kết hôn cùng anh ấy, thế nào cũng được!” Châu Dĩ Tuyền vẫn còn cảm khái. “Lúc đó tớ cảm động lắm, anh A Cẩn đúng là si tình mà, dùng mọi thủ đoạn với anh dâu họ của tớ, khó khăn lắm đối phương mới đồng ý kết hôn, còn lập ra ước định, hôn kỳ là ba năm, đến khi đó sẽ ly hôn nếu vẫn không phát sinh quan hệ, chỉ có thể làm một đôi vợ chồng hữu danh vô thực.”

“Sau đó anh ấy thực sự phải làm hòa thượng suốt nửa năm, đáng thương lắm cơ! Chậc!”

Hạ Yên đã uất nghẹn đến độ không còn muốn nói chuyện, suy đoán trước kia của mình là sai lầm hoàn toàn. Cô cứ tưởng Tiêu Dĩ Thư sử dụng mọi thủ đoạn quyến rũ Lê Cẩn, sau đó tìm cơ hội tốt mê hoặc Lê Cẩn để kết hôn với Lê Cẩn, thế nhưng tình huống thực tế lại trái ngược hoàn toàn, người tâm cơ là Lê Cẩn, là Lê Cẩn nghĩ ra đủ mọi cách để lừa Tiêu Dĩ Thư kết hôn!

“… Hai người họ xác lập quan hệ từ khi nào vậy?” Hạ Yên hy vọng không phải là giống như mình nghĩ.

Châu Dĩ Tuyền ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Chỉ một thời gian ngắn trước thôi, khoảng mười ngày trước.”

Hạ Yên thật sự chỉ muốn quỳ xuống, vừa rồi chuyện mà cô nghĩ là, ngàn vạn lần không phải là do cô kéo khoảng cách của hai người kia lại gần nhau, không ngờ lại đúng là thật!

“Cũng không biết anh dâu họ nghĩ thông suốt thế nào nữa, đột nhiên chấp nhận anh A Cẩn, bây giờ hai người ngọt ngào lắm đó!” Châu Dĩ Tuyền chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui vẻ. “Cậu không biết đâu, hôm đó mấy người giúp việc còn nấu cơm đậu đỏ cho anh dâu họ ăn, tớ không được thấy cảnh tượng lúc đó, đáng tiếc quá!”

Hạ Yên đang hối hận muốn phát điên lên, do mình quá lộ liễu trắng trợn, để tin đồn truyền đến tai Tiêu Dĩ Thư, đúng lúc kích thích đối phương, thật là…

Hiện tại Hạ Yên cực kỳ muốn thời gian quay ngược trở lại, lúc đó nếu mình tiến hành kế hoạch kín đáo một chút thì tốt rồi, giờ khiến cho toàn bộ công ty đều biết, thật sự là người tính không bằng trời tính.

“Anh A Cẩn luôn cảm thấy tiếc nuối vì trước đây không tổ chức hôn lễ, bây giờ hai người đã lưỡng tình tương duyệt rồi, đương nhiên phải tìm một cơ hội thích hợp để công bố tin tức tốt này với bên ngoài.” Nói xong, Châu Dĩ Tuyền cười nói với Hạ Yên. “Đến lúc đó phát thiệp mời cho cậu, nhất định cậu phải tới tham dự đó, anh A Cẩn muốn tổ chức thật hoành tráng, càng nhiều người đến càng tốt!”

Hạ Yên đang lặng lẽ hộc máu trong lòng, giằng co lâu như vậy, rốt cuộc mình đang giằng co cái gì đây?

Lúc này, các món ăn lần lượt được mang lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Bây giờ chủ đề nói chuyện không phải là về Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư nữa, Châu Dĩ Tuyền tùy tiện nói đến mấy tin tức bát quái trên mạng, cô thường xuyên ăn cơm cùng Hạ Yên, bình thường hai người đều tán gẫu với nhau phần lớn là những chuyện bát quái đó.

Hạ Yên ăn cơm mà cứ thấp thỏm bất an, bây giờ đã sắp đến tháng 7 rồi, chỉ còn ba tháng, không biết hôn sự được công bố vào lúc nào, liệu mình còn cơ hội không?

Lúc ăn gần xong, đột nhiên Hạ Yên hỏi: “Vậy ngay từ đầu chú Lê đã biết chuyện này rồi sao? Chú ấy không phản đối à?” Rõ ràng đã nói là kết hôn giả mà, Lê Thiếu Văn thật sự đồng ý cho hai người kết hôn? Lúc trước trông ông có vẻ rất vui sướng, chắc chỉ là diễn kịch thôi chứ?

“Không hề phản đối, anh dâu họ của tớ tốt như thế, sao dượng phải phản đối, biết chuyện sắp tổ chức hôn lễ, dượng đang vui lắm kia kìa.” Châu Dĩ Tuyền cảm thấy đây đúng là một chuyện đại hỷ.

“Nhưng mà…” Hạ Yên muốn nói lại thôi.

“Nhưng mà cái gì?” Châu Dĩ Tuyền thấy có vẻ Hạ Yên không vui lắm.

“Dạo này Tiêu tiên sinh luôn làm việc trong văn phòng của anh Lê, hiệu suất làm việc của anh Lê giảm xuống nhiều lắm, tớ lo lắng cứ để lâu như vậy, công ty…” Hạ Yên chần chừ nhưng vẫn nói tiếp. “Không phải tớ có ý kiến gì về Tiêu tiên sinh, chỉ là cảm thấy, anh Lê là người xuất sắc như thế, vốn dĩ nên cưới một người phụ nữ có thể trợ giúp cho sự nghiệp của anh ấy, sinh được người thừa kế mới là viên mãn nhất, Tiêu tiên sinh… Anh ta không chỉ không mang lại lợi ích gì cho công ty, còn làm liên lụy đến anh Lê… Chẳng lẽ chú Lê không quan tâm chút nào sao?”

Đây là những lời thật lòng của cô, cũng là lần đầu tiên cô tỏ thái độ như vậy. Đương nhiên, vừa rồi cô nói Lê Cẩn biếng nhác tiêu cực trong công việc vì Tiêu Dĩ Thư hoàn toàn là bậy bạ hết, hiệu suất làm việc của Lê Cẩn vẫn rất tốt.

Châu Dĩ Tuyền đặt dĩa ăn trong tay xuống, nhíu mày nhìn Hạ Yên: “A Yên, sao cậu lại nghĩ như vậy? Anh A Cẩn có được sự nghiệp như ngày hôm nay hoàn toàn dựa vào chính công sức của anh ấy, chẳng lẽ anh ấy còn cần cưới người khác để trợ giúp cho sự nghiệp của anh ấy sao? Anh ấy có năng lực, tại sao phải dựa vào người khác, anh ấy vốn dĩ không cần những thứ đó! Anh ấy thành công trong sự nghiệp như vậy, lẽ nào không thể tự do trong hôn nhân sao? Không thể kết hôn cùng người mình yêu, vậy thì anh ấy kiếm nhiều tiền như thế để làm gì, sống cùng người mình không yêu thì sao mà hạnh phúc được?”

“Tớ không có ý đó.” Hạ Yên vội vàng giải thích. “Tớ… Tớ chỉ là thấy không đáng cho anh ấy.”

“Tại sao? Chẳng lẽ không phải là nên vui cho anh ấy sao? Đó là người mà anh ấy yêu, anh ấy cảm thấy hạnh phúc, có cho anh ấy bao nhiêu tiền cũng không đổi, giáp chi tỳ sương ất chi mật đường, cả nhà tớ và dượng đều cho rằng chỉ cần anh A Cẩn vui vẻ chính là điều tốt nhất. A Yên, rốt cuộc cậu bị sao vậy, hôm nay thật là kỳ quái.” Châu Dĩ Tuyền có chút khó chịu, tại sao đến cả bạn tốt của mình cũng không vui thay cho anh họ của mình. “Cậu ghét anh dâu họ của tớ?”

“Không… Không phải, chỉ là tớ cảm thấy anh ta có vẻ không xứng với anh Lê.” Hạ Yên dứt khoát nói thẳng ra luôn, đã đến bước này rồi, không nói trắng ra Châu Dĩ Tuyền sẽ không hiểu. “Tớ cảm thấy chắc chắn sau này anh Lê sẽ hối hận, cậu là người thân, chẳng lẽ không nên lo lắng cho tương lai của anh ấy sao? Anh ấy thấy tốt, thế nhưng cuộc hôn này không có ích lợi gì đối với công ty và sự phát triển sau này của gia tộc, mọi người nên tính toán thay anh ấy, chứ không phải…”

“Dừng lại!” Châu Dĩ Tuyền đứng bật dậy, vẻ mặt cô như sắp khóc đến nơi. “Đừng nói nữa! Anh A Cẩn đáng thương như vậy, theo đuổi suốt bao lâu mới có thể kết hôn với người mình thích, tại sao cậu lại nói vậy, anh dâu họ là người rất tốt! Đúng vậy, anh ấy không có tiền, là một người bình thường, nhưng mấy chục năm trước, Châu gia chúng tớ và cả Lê gia cũng chỉ là người bình thường! A Yên, tớ vẫn luôn cảm thấy hai chúng ta rất hợp nhau về giá trị quan, không thể ngờ được cậu lại có loại tâm tính kỳ thị người khác như thế! Kết hôn không phải làm ăn buôn bán, tại sao cậu lại muốn dùng giá trị quan trong việc làm ăn buôn bán để ràng buộc tình cảm?”

“Nếu anh A Cẩn không kết hôn với anh dâu họ, vậy thì với ai? Danh môn khuê tú sao? Phương Ngữ Vi? Triệu Giai Giai? Hay là cậu?” Nói tới đây, đột nhiên Châu Dĩ Tuyền nhớ lại. “Đúng rồi, theo như lời cậu nói, cậu chính là người tốt nhất được chọn làm con dâu của Lê gia, ngay cả dượng cũng thích cậu, chẳng lẽ cậu…” Cô khiếp sợ nhìn Hạ Yên. “Cậu thích anh A Cẩn?”

“Tớ…” Câu hỏi này đúng là không tiện trả lời, nếu nói cô thích thì cô không mở miệng nói ra được, còn nói không thích thì chính là chặt đường lui của mình, Hạ Yên rơi vào thế khó xử.

Nhìn vào thái độ này của Hạ Yên, Châu Dĩ Tuyền chỉ cảm thấy trời đất chao đảo, đến giờ cô mới nhận ra, hóa ra người bạn tốt nhất của mình thích Lê Cẩn.

Bây giờ nhớ lại, quả thật có rất nhiều dấu hiệu để nhận ra. Lúc ở cùng mình, Hạ Yên luôn hỏi chuyện về Lê Cẩn, ngược lại với chính mình thì không quan tâm lắm, lần này còn tìm cớ đến Lê Thị làm việc, hiện giờ trong công ty xuất hiện tin đồn lung tung kia, Hạ Yên nói đã giải thích nhưng không ai nghe, chỉ e sự thật không phải như thế, không phải không ai nghe, mà là căn bản cô ta không hề giải thích cho rõ ràng, để mặc cho tin đồn đó lan truyền khắp nơi!

Châu Dĩ Tuyền càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ, lẽ nào bạn tốt của cô vẫn luôn lừa dối cô sao? Làm bạn với cô căn bản là vì Lê Cẩn, chứ không phải vì chính con người Châu Dĩ Tuyền này?

Hơn nữa hiện tại, Hạ Yên còn mang dáng vẻ muốn làm kẻ thứ ba chen vào giữa!

“Tôi đi về!” Châu Dĩ Tuyền thấy phải thật bình tĩnh để suy nghĩ mới được. Hiện giờ tâm tình cô cực kỳ bất ổn, vốn đã không có tính tình dịu hiền gì hết, cô sợ chỉ một chốc nữa không kiềm chế được sẽ mắng chửi ra miệng. Châu Dĩ Tuyền cô lại kết bạn với một kẻ vô sỉ mưu mô đáng sợ như vậy!

Hạ Yên cuống cuồng. Cô có tư tâm, không sai, nhưng những lời mà cô nói nếu người khác nghe thấy nhất định sẽ rất tán thành, cô cũng chỉ là muốn tốt cho tập đoàn Lê Thị. Thế nhưng cô lại quên mất, từ nhỏ Châu Dĩ Tuyền đã lớn lên như một công chúa sống trong cung điện tráng lệ, trông thì có vẻ đanh đá chua ngoa, nhưng kỳ thực bản tính rất trong sáng thuần khiết, căn bản không thể chấp nhận loại hôn nhân và tình cảm mang tính mục đích này.

Châu Dĩ Tuyền cảm thấy loại hôn nhân trong miệng Hạ Yên thật đáng kinh tởm. Nghĩ đến chuyện Lê Cẩn phải sống cả đời cùng một người mình không yêu, cô đã thấy khó chịu lắm rồi, dù sao nếu đổi thành cô, nhất định cô sẽ không chấp nhận!

“Dĩ Tuyền, cậu nghe tớ giải thích, tớ không có ý đó, tớ thật sự không có ý xấu!” Châu Dĩ Tuyền đã tức giận chạy ra ngoài, Hạ Yên vội vàng đuổi theo.

Nhưng vừa mới ra đến cửa đã bị ngăn lại: “Tiểu thư, cô vẫn chưa trả tiền.”

Hạ Yên tức đến nỗi chỉ muốn chửi ầm lên. Đến lúc cô trả tiền xong, Châu Dĩ Tuyền đã lên xe đi từ lâu rồi. Cô đành phải gọi điện thoại, nhưng dù gọi thế nào, di động của Châu Dĩ Tuyền vẫn tắt máy.

Phải làm sao đây phải làm sao đây, liệu Châu Dĩ Tuyền có nói chuyện này với Lê Cẩn không? Hạ Yên ngẫm nghĩ, rồi quyết định đến nhà Châu Dĩ Tuyền một chuyến. Cô rất có tài ăn nói, nhất định có thể thuyết phục được con bé không có tâm cơ gì kia.

Đúng rồi, cứ làm như thế!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.