Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 68



Khi Tiêu Dĩ Thư về nhà, xe của Châu gia vẫn chưa được đưa vào gara, cậu có nhận ra, lần nào Châu Dĩ Tuyền đến cũng đi bằng chiếc xe này.

“Dĩ Tuyền đến đây à?” Lúc Tiêu Dĩ Thư về phòng, đúng lúc Lê Cẩn vừa tắm xong, đang ngồi trên giường xem văn kiện với sắc mặt không tốt. Cậu đi đến nhìn xem, phát hiện chính là bản kế hoạch của cậu, cho nên cứ tưởng là bản kế hoạch của mình có vấn đề. “À… Bản kế hoạch của em làm không tốt à?” Sắc mặt khó coi như thế, tâm tình không tốt sao?

“Ừ, Dĩ Tuyền đến đây.” Lê Cẩn vỗ nhẹ vào mặt mình, cố gắng lộ ra nụ cười. “Không sao đâu, bản kế hoạch của em không có vấn đề.” Bị người khác đùa giỡn như thế, nỗi tức giận trong lòng anh không thể biến mất một cách dễ dàng được.

“Thật ư? Em thấy sắc mặt anh không tốt lắm, xảy ra chuyện gì à?” Tiêu Dĩ Thư ngồi xuống cạnh Lê Cẩn xoa bóp tay cho anh. “Nói với em đi.”

Lê Cẩn nhéo tay Tiêu Dĩ Thư mấy cái, cười nói: “Thật sự không có gì. Đúng rồi, em liên hoan thế nào, thuận lợi không?”

“… Ừm, cũng coi như thuận lợi.” Tiêu Dĩ Thư cứ nghĩ đến chuyện này là lại đau đầu, cậu thực sự không muốn để Lê Cẩn biết về cái tin đồn kia.

“Vậy là tốt rồi.” Lê Cẩn nhìn sắc mặt Tiêu Dĩ Thư. “Anh thấy mặt em hơi đỏ, có phải uống nhiều rượu không?”

“Vâng, dù sao em cũng không cần tự lái xe, nên uống hơi nhiều một chút.” Tiêu Dĩ Thư sờ mặt mình. “Em xuống dưới uống chút canh giải rượu đây.”

Lê Cẩn ngồi thẳng dậy nói: “Để anh lấy giúp em, em đi tắm đi.”

“Không cần, để tự em đi.” Chuyện này mà cũng phải để Lê Cẩn giúp, vậy thì mình vô dụng quá rồi, chẳng lẽ thật sự phải giống như hoàng tử điện hạ cơm đến há miệng áo đến vươn tay không biết đến nỗi khổ chốn nhân gian sao?

Lúc Tiêu Dĩ Thư xuống tầng đúng lúc gặp Châu Dĩ Tuyền đang mang tâm tình không tốt muốn ra ngoài sân tản bộ, nhìn thấy hai mắt cô đỏ hoe mà cậu hoảng sợ, rõ ràng là vừa khóc xong mới có thể thế này.

Trong ấn tượng của cậu, Châu Dĩ Tuyền luôn là một cô gái tùy tiện tùy hứng hoạt bát đáng yêu, nhanh mồm nhanh miệng hùng hùng hổ hổ, chưa từng thấy cô khóc bao giờ, hôm nay bị làm sao vậy?

“Sao thế Dĩ Tuyền, ai bắt nạt em?”

Đã được dặn dò tạm thời không thể nói cho Tiêu Dĩ Thư biết, Châu Dĩ Tuyền đành phải lắc đầu: “Không sao đâu, em vừa xem phim nên mới khóc.”

“Ha ha ha ha.” Tiêu Dĩ Thư bật cười, con gái hiện giờ hầu như ai cũng vậy. “Em xuống đây làm gì, khóc nhiều quá nên đói à? Anh vừa mới xem, ở phòng bếp vẫn còn thức ăn nóng đấy.”

Châu Dĩ Tuyền lúng túng: “Không, em chỉ định ra ngoài tản bộ thôi.” Buổi tối không thể ăn nhiều được, sẽ béo lên đấy.

“Vậy thì đi cùng đi.” Đột nhiên Tiêu Dĩ Thư có hứng thú. “Đúng lúc anh cũng muốn hóng gió cho tỉnh rượu.”

Châu Dĩ Tuyền thấy không hề gì, có người đi tản bộ cùng mình cũng rất tốt. Lúc hai người ra ngoài cửa, Tiêu Dĩ Thư cởi áo khoác của mình ra rồi khoác lên người Châu Dĩ Tuyền. “Hiện giờ tuy ban ngày hơi nóng, nhưng ban đêm vẫn khá lạnh, em chỉ mặc đồ ngủ sao được.”

“Anh dâu họ, anh thật tốt.” Châu Dĩ Tuyền nhìn khuôn mặt Tiêu Dĩ Thư, lại bắt đầu muốn khóc. Cô cảm thấy mình thật đáng thương, cảm thấy Lê Cẩn thật đáng thương, cũng thấy Tiêu Dĩ Thư rất đáng thương, người tốt như thế, sao lại bị người ta bịa đặt chứ.

“À, anh Kiều về rồi sao?” Châu Dĩ Tuyền phát hiện ra trong sân chỉ còn một chiếc xe của nhà mình thì khó hiểu, chẳng lẽ Lê Cẩn không giữ Kiều Lạc ở lại sao.

“Anh Kiều?” Hiện tại Tiêu Dĩ Thư cứ nghe thấy họ Kiều là thấp tha thấp thỏm. “Đặc trợ Kiều?”

“Vâng.” Lê Cẩn bảo Kiều Lạc mau chóng rời đi đừng để Tiêu Dĩ Thư nhìn thấy, nhưng lúc đó Châu Dĩ Tuyền đã về phòng cùng Đới Phân Phân từ lâu, căn bản chưa hề được dặn chuyện này. “Lúc nãy anh ấy đến đã nói chuyện rất lâu với anh A Cẩn đấy, em tưởng anh A Cẩn sẽ giữ anh ấy ở lại chứ. Anh Kiều tự lái xe đến đây mà, đã muộn thế này rồi, em hơi lo lắng.”

Châu Dĩ Tuyền chỉ nói rất là vô tình, nhưng Tiêu Dĩ Thư nghe xong thì lại suy nghĩ nhiều. Đúng rồi, nếu là bình thường, nhất định Lê Cẩn sẽ giữ Kiều Lạc ở lại, hôm nay bị làm sao vậy? Lúc cậu đến nhà hàng ăn cơm thì nghe thấy tin đồn kia, lẽ nào Kiều Lạc cũng biết rồi? Vừa rồi sắc mặt Lê Cẩn không tốt sẽ không phải là vì chuyện này chứ?

Tiêu Dĩ Thư càng nghĩ càng cảm thấy chắc chắn là vậy, phải làm sao đây, liệu Lê Cẩn có ghét mình không? Anh ấy tức giận với Kiều Lạc như vậy, nhất định với mình cũng sẽ…

Tưởng tượng như thế, hơn nữa còn đang hóng gió, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy mình đã tỉnh rượu hoàn toàn, giờ phải thế nào mới được đây!

Lúc về phòng đi tắm, cả người Tiêu Dĩ Thư đều mơ mơ màng màng, trong lòng bối rối vô cùng, làm sao bây giờ?

Đang là mùa hè, cậu chỉ tắm thôi mà mất hơn nửa tiếng, trong khoảng thời gian đó ở trong phòng tắm cứ suy nghĩ xem phải giải quyết chuyện này thế nào mới có thể làm Lê Cẩn hết giận, chủ động giải thích sao? Như thế đã đủ chưa, Lê Cẩn có tin không?

Ừm… Không thì quyến rũ Lê Cẩn? Nghe nói cái cách thủ thỉ bên gối rất hữu dụng mà.

Tiêu Dĩ Thư đỏ mặt vì cách suy nghĩ của mình, ý tưởng này thật không đứng đắn gì cả, cứ như mình có lỗi vậy, rõ ràng là mình bị oan mà!

Có điều nếu mình chủ động quyến rũ, chắc là Lê Cẩn sẽ hết giận nhanh hơn chăng? Ngày mai còn phải đi làm nữa, còn phải gặp mặt đặc trợ Kiều nữa, cho nên phải mau chóng làm Lê Cẩn hết giận thôi.

Nhưng mà phải quyến rũ thế nào đây? Lần trước đã dùng chiêu này rồi, ừm…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.