Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 7



Lúc ăn trưa Tiêu Dĩ Thư cứ thấp thỏm không yên. Tối qua cậu đã không ngủ ngon, trong đầu vẫn nghĩ đến những lời của Tiêu Hải và Quý Cần, sáng nay còn nhận được một cuộc điện thoại khó chịu như vậy, làm sao mà có khẩu vị được.

Lê Cẩn ngồi cạnh Tiêu Dĩ Thư, thấy sắc mặt cậu không tốt thì đau lòng: “Em có mệt không? Hôm nay là thứ bảy, ngủ nhiều một chút cũng được mà.”

Tiêu Dĩ Thư lắc đầu, không phải cậu không muốn ngủ, mà là không ngủ được, trong lòng thật sự rất lo lắng. Nếu ba cậu thật sự đến công ty làm ầm lên, vậy thì bao nhiêu mặt mũi sẽ mất sạch, lại còn mang đến phiền phức cho công ty. Nhưng thật sự cậu không muốn bỏ số tiền kia ra, tiền cho ba câu dùng và cho người khác dùng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu không bánh bao đến mức độ đó.

Nhất cử nhất động của Tiêu Dĩ Thư, Lê Cẩn đều quan tân vạn phần, anh chỉ nhìn qua là biết đối phương có tâm sự, cho nên dịu dàng quan tâm hỏi: “Sao vậy, có chuyện gì không vui à, nói anh nghe thử xem, chuyện của em cũng là chuyện của anh mà.” Ở bên ngoài, Lê Cẩn luôn như sấm rền gió cuốn, thế nhưng trước mặt Tiêu Dĩ Thư thì lúc nào cũng là dáng vẻ ôn hòa vô hại, cực kỳ trung khuyển ~

Tiêu Dĩ Thư cảm thấy việc này rất mất mặt, nhưng cũng nghĩ lại, tối qua cũng đã nói chuyện kia rồi, còn thiếu một chuyện được sao. Từ lâu Lê Cẩn đã biết Tiêu gia là hạng người gì, giấu cũng vô dụng, huống chi giờ chuyện này cũng có liên quan đến Lê Cẩn rồi, Tiêu Hải định đến công ty của Lê Cẩn làm ầm lên mà.

“… Ba em nói nếu em không cho ông ấy tiền, ông ấy sẽ đến công ty làm ầm lên, để nói với cấp trên của em là em không hiếu thuận với ông ấy.” Tiêu Dĩ Thư nói xong cũng phải đỏ mặt, chuyện này thật sự rất mất mặt, người nhà mình như vậy có lẽ Lê Cẩn cũng sẽ rất ghét, thế nhưng ngoại trừ Lê Cẩn ra, cậu không tìm được ai khác để bàn bạc, dù sao cũng đâu thể đi nói với Lê Thiếu Văn được.

“Chỉ chuyện này thôi?” Lê Cẩn chớp chớp mắt.

“Chuyện này mà không nghiêm trọng à?” Tiêu Dĩ Thư trừng mắt thật to. “Không phải anh tưởng em nói đùa chứ? Em nói thật, ba em chính là người như vậy, ông ấy thật sự làm được đấy!” Tính tình ba cậu thế nào cậu biết rất rõ mà, mấy loại chuyện như la lối om sòm làm mình làm mẩy nhưng một người lớn đầu như ông ta thật sự có thể làm ra được!

“Ha ha ha ha…” Lê Cẩn nhìn dáng vẻ Tiêu Dĩ Thư như ếch con, thấy rất buồn cười. “Vẻ mặt em thế này thật đáng yêu ~”

“Em là con trai đó, dù anh khen em đáng yêu em cũng không vui đâu!” Đến giờ Tiêu Dĩ Thư không chỉ trừng mắt thật to, mà hai má cũng phồng lên, càng giống ếch con hơn.

“Ha ha ha ha ha…” Lê Cẩn càng cười vui sướng.

Tiêu Dĩ Thư bắt đầu phát cáu: “Anh còn cười! Đây là công ty của anh đó, nếu ông ấy đến làm ầm lên, anh cũng không còn mặt mũi gì đâu!”

“Không cần lo lắng!” Lê Cẩn khoát tay không thèm quan tâm. “Em tưởng bảo vệ ở công ty anh chỉ để trang trí thôi à, ai cũng có thể vào được công ty sao. Hơn nữa, em quên ngày nào em đi làm cũng phải đeo thẻ à, ba em căn bản không thể vào được!”

“Đúng rồi!” Tiêu Dĩ Thư vỗ vào đầu mình. “Suýt nữa thì em quên mất, em đã chuyển công ty rồi.” Công ty nhỏ trước đây của cậu chả có lấy một người bảo vệ, chỉ là thuê một tầng trong một tòa nhà nhiều tầng, chỉ có một bảo vệ ở tầng dưới cùng, cả tòa nhà đều là sử dụng chung, căn bản không hề hạn chế nhân viên ra vào, ai cũng có thể lên tầng.

“Em đúng là lo nghĩ không đâu.” Lê Cẩn cười nhẹ. “Có điều nếu có thể dùng tiền để làm ba em yên ổn, vậy cứ cho tiền là được, em không cần tiếc tiền, tiền của anh em cứ dùng thoải mái.” Những vấn đề mà có thể dùng tiền để giải quyết căn bản không thể coi là vấn đề.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Phá gia chi tử!

“Anh thật sự đã nghĩ quá tốt đẹp về ông ấy rồi. Em là con của ông ấy mà cũng không dám đảm bảo về nhân phẩm của ông ấy, nếu ông ấy biết quan hệ của hai chúng ta, anh cứ nhìn xem, sau này anh đừng mong được yên tĩnh!” Tính cách Tiêu Hải thế nào Tiêu Dĩ Thư rõ như lòng bàn tay, cậu đã sống cùng ông ta rất nhiều năm rồi mà.

“Em không tin anh sao, dù thế nào anh cũng luôn có cách giải quyết. Anh cho ông ta tiền, tất nhiên cũng sẽ có cách làm ông ta nghe lời.” Lê Cẩn vươn tay nhẹ nhàng bao phủ lên mu bàn tay Tiêu Dĩ Thư, nhìn chăm chú vào mắt cậu. Anh hy vọng Tiêu Dĩ Thư có thể nghe ra được ý tại ngôn ngoại của anh, cũng có thể chấp nhận anh.

Tiêu Dĩ Thư giật mình, vội vàng rút tay về, cậu hơi xấu hổ: “Chúng ta đâu kết hôn thực sự, sau này cũng phải ly hôn, đến lúc đó em phải nói với ông ấy thế nào?”

Lê Cẩn hơi thất vọng, rõ ràng đã đăng ký kết hôn, nhưng tại sao muốn tiến thêm một bước lại khó như vậy…

Thôi bỏ đi, việc này cũng không thể nóng vội nhất thời, sau này anh vẫn còn nhiều thời gian.

“Phải rồi, hôm qua em nói ba em tạo lập quan hệ để tìm việc làm cho em trai em, là ở đâu vậy?” Lê Cẩn vừa ăn cơm vừa làm ra vẻ như tình cờ hỏi.

“Ừm…” Tiêu Dĩ Thư ngẩng đầu cẩn thận nhớ lại. “Hình như tên là Thâm Đạt thực nghiệp, nghe nói là một công ty lớn, ba em phải tốn không ít tâm tư mới tìm được cửa vào, sao đột nhiên anh hỏi vậy?”

“Không có gì, anh chỉ tùy tiện hỏi thôi.” Lê Cẩn cười vô cùng ấm áp.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.